TÌM LẠI ZORBA kỳ 04 – Đào Hiếu

04Zorba đã bán được khu rừng và có tiền trả lại ông chủ đồng thời tiếp tục công trình xây dựng hệ thống cáp treo để chuyển than bùn xuống cảng biển. Họ tổ chức một lễ khởi công rất chu đáo.

Trích:

 

 Ông chủ nói:

“- Ngày hôm nay như thế là quá đ ri. Ngày mai chúng ta s phi t chc mt cuc l quan trng: Trng cây tr đu tiên. Tôi đã cho mi giáo trưởng Stephanos ti.

– Ông làm vy phi lm, ông ch, không đến ni t. Ð lão ti, đ lão tư tế râu dê đó ti, đ c đám hương mc trong làng ti đây na; chúng ta s phân phát cho h nhng ngn đèn cy nh và h s thp lên. Nhng vic như thế này rt d kích đng và có li cho công vic ca chúng ta. Ðng đ ý ti nhng vic tôi làm; tôi có mt Thượng Ðế riêng và mt con qu riêng. Nhưng nhng k khác…

Hn ct tiếng cười. Hn không ng được. Ðu óc hn sôi ni. Lát sau hn nói:

– A, Ni ơi, chúc ni an gic ngàn thu! Ông tôi cũng là mt lão dâm đãng, ht như tôi vy. Tuy nhiên, lão du côn đó đã ti Thánh M và đã tr thành mt hadji. Có Chúa biết ti sao!

Khi lão tr v làng, mt ông bn ni kh ca lão, mt gã chuyên ăn trm dê, mt k chưa tng làm mt vic gì đng đn trong đi, bo lão: “Sao, bn già, anh không mang v cho tôi mt mu Thánh Giá Thánh M sao? – Sao anh biết là tôi không mang gì v cho anh? Ông ni qu quái ca tôi nói. Anh tưởng tôi quên anh sao? Ti nay ti nhà tôi và dn lão tư tế li đ lão ban phước lành cho và tôi s trao li cho anh. Mang thêm mt con ln sa quay na, và rượu, ti nay chúng ta t chc tic mng”.

“Ti hôm đó ông tr v và ct cánh ca đã hoàn toàn mc nát ra mt miếng g, không ln hơn mt ht go, bc trong mt nm bông, gi lên hai ba git du và ch đi. Lát sau, người bn đó ti cùng lão tư tế, con ln sa và rượu. Lão tư tế ly khăn choàng c ra và ban phước lành. Cuc l trao g quí chm dt, sau đó c ba ngu nghiến con ln sa. Ông mun tin tôi hay không tùy ý ông ch! Gã du côn quì xung trước miếng g ca sau đó gã đeo c, t hôm đó, gã tr thành mt người khác. Gã thay đi hoàn toàn. Gã lên núi nhp bn vi ti Armatoles và Klephts, gã đt nhng làng mc Th Nhĩ Kỳ. Gã xông xáo mt cách gan d gia nhng trn mưa đn. Ti sao gã phi s hãi nh? Gã đã có mt miếng Thánh Giá ly t Thánh M trên mình, không súng đn nào đng ti gã được.”

Zorba phá cười lên. Hn nói:

– Tư tưởng là tt c. Ông có đc tin? Lúc đó mt miếng ca mc tr thành thánh tích. Ông không có đc tin. Toàn th Thánh Giá tr thành mt cánh ca mc.

Tôi thán phc người đàn ông này mà đu óc vn đng xiết bao qu quyết và liu lĩnh, và tâm hn, bt c ch nào người ta đng ti, đu tóe la.”

*

Nhưng không phải Zorba chỉ chế nhạo tôn giáo. Hắn châm biếm cà những thứ tình cảm mà con người thường cho là thiêng liêng kể cả lòng ái quốc. Hắn đã từng là một chiến binh Hy Lạp chống lại quân Bảo Gia Lợi (Bulgary), hắn chiến đấu say sưa, hắn bắn giết và ám sát. Nhưng khi đã đi đến tận cùng những thứ đó thì hắn xả bỏ tất cả.

Đức Phật phải suy niệm nhiều năm trên bồ đoàn mới tìm ra chân lý của sự xả bỏ và đi đến giải thoát. Đó là diệt dục và vô ngã. Đó là sự rỗng không.

Nhưng Zorba có cách của lão. Lão không diệt dục. Lão không tìm cách đè bẹp dục vọng.

Thời điểm lão sống chưa có Osho nhưng cách nghĩ của lão nhà quê thất học này lại giống hệt vị giáo sư đại học Ấn Độ tên là Osho, một nhà thuyết giảng lừng lẫy và mê mẩn Zorba như điếu đổ.

Osho nói: “Không thể lấy đá đè cỏ, vì chỉ cần nhấc đá ra, cỏ sẽ mọc mạnh mẽ hơn”.

Zorba không lấy đá để đè cỏ. Lão để cho cỏ mọc tràn lan, chán chê rồi tàn lụi. Zorba từng kể câu chuyện thời bé cậu ta thèm ăn trái anh đào nhưng bị mẹ ngăn cấm vì không có tiền mua. Bữa nọ thằng bé ăn cắp tiền mẹ, mua nguyên một rổ anh đào, trốn ra bờ suối và ăn cho đến khi chán chê, ói thốc tháo. Từ đó thằng bé không còn nghĩ đến trái anh đào nữa. Đó là cách “diệt dục” của hắn.

Về mặt tư tưởng cũng vậy. Thời trai trẻ hắn bị mắc kẹt trong những thứ đạo đức khuôn mẫu mà mọi người – kể cả hắn – đều cho là tốt đẹp, là thiêng liêng. Hắn đã sống và chiến đấu hết mình cho những thứ thiêng liêng ấy. Giống hệt như cậu bé ăn trái anh đào. Hắn ngụp lặn trong tình yêu tổ quốc. Cho đến một ngày kia, hắn kể:

Trích:

 

“Tôi, người đang nói vi ông đây, thường lang thang trong nhng rng núi đá Maccedonia vi Pavlos Melas – lúc đó tôi là mt gã khng l, cao hơn c lu này, vi váy ngn, mũ fez đ, đ trang sc bng bc, bùa h mnh, Yataghan, bao đn và súng lc. Tôi trang b đy st, bc và đinh. Khi tôi đi, nó phát ra tiếng kêu xoang xong như c mt đo quân xung ph! Này, nhìn đây! Nhìn đây!

Hn ci áo chemise và tt qun xung.

– Ðem đèn li đây! Hn ra lnh.

Tôi mang đèn li gn tm thân gy gò và rám nng: vi nhng vết so sâu hom, vết đn và nhng lát kiếm, thân th hn đúng là mt cái rá lc.

Trích tiếp:

“Ðon tôi vác súng lên đường! Tôi đi vào chiến khu như mt gii phóng quân comitadji. Mt hôm, vào lúc nh mt người, tôi vào mt làng Bo-Gia-Li và np vào mt chung bò. Ðó chính là nhà ca mt tên tư tế, mt tên bit đng quân comitadji khát máu, dã man. Ban đêm, hn ci b áo thy tu, mc qun áo k chăn chiên, đeo khí gii và xâm nhp nhng làng Hy Lp lân cn. Hn tr v trước khi tri sáng, gt sch bùn và máu và vi vã đến nhà th đc l Mi-sa cho tín đ. Trước đó my hôm hn đã giết mt giáo viên Hy Lp đang ng trong giường. Bi vy tôi vào chung bò tên tư tế, nm trên đng phân, sau hai con bò và ch đi. Vào lúc sm ti, tên thy tư tế vào chung bò cho my con vt ca hn ăn. Tôi chm lên hn và chc tiết hn như chc tiết mt con cu, ct tai hn b vào túi. Tôi sưu tm tai Bo-Gia-Li, ông rõ chưa; bi vy tôi ly tai tên thy tư tế và tu thoát.

“My hôm sau tôi tr li chính làng đó, gia trưa, gi dng làm mt người bán hàng rong. Tôi giu vũ khí trong núi và tôi xung làng mua bánh, mui và giy cho các đng chí ca tôi. Trước mt căn nhà, tôi trông thy năm đa con nít mc qun áo đen, đi chân đt nm tay nhau đi ăn xin. Ba đa con trai. Ða ln nht không quá mười tui, đa nh nht, hãy còn m. Ða con gái ln ôm nó trong tay, hôn nó và nng nó đ nó khi khóc. Tôi không hiu ti sao và có l do thiên khi, tôi li gn chúng: “Các cháu là con cái nhà ai? Tôi hi chúng bng tiếng Bo-Gia-Li.

“Ða con trai ln nht ngng cái đu nh bé lên: “Con thy tư tế mà người ta ct c hôm n trong chung bò,” nó tr li.

“Nước mt tôi giàn gia. Trái đt quay cung như cái chong chóng. Tôi da lưng vào tường và nó ngng li. ‘Li đây, các cháu, tôi nói, li gn đây.’”

“Tôi ln tht lưng móc túi tin ra; nó đy tin Th Nhĩ Kỳ, medjidie. Tôi quì xung và đ hết tin trên mt đt. ‘Này, ly đi! Tôi la, ly đi! Ly đi!’”

“Nhng đa tr ngi thp xung đt và lượm nhng đng tin Th và medjidie. ‘Cho các cháu đó, cho các cháu đó! Tôi la, ly hết đi!’”

“Ðon tôi đ li cho chúng cái gi vi tt c nhng th tôi đã mua: ‘Tt c nhng cái này na, cho các cháu đó! Ly tt c đi!’”

“Và tôi chun thng. Tôi chy ra khi làng, ci áo chemise ra, nm ly nhà th Saint-Sophia tôi đã thêu, xé ra tng mnh, tung lên tri và vt giò lên c chy.

… Zorba ta vào vách và quay li nhìn tôi, hn nói:

– Tôi được gii thoát như vy đó.

– Gii thoát khi t quc?

– Vâng, khi t quc, hn nói bng mt ging qu quyết và trm tĩnh.

Ri mt lát sau:

– Gii thoát khi t quc, gii thoát khi thy tu, gii thoát khi tin bc. Tôi gn lc. Càng ngày tôi càng gn lc k. Tôi làm nh gánh nng ca tôi bng cách đó. Tôi ghê tm tôi. Làm sao nói cho ông hiu? Tôi tìm thy s gii thoát ca chính tôi, tôi tr thành mt người đàn ông.

Cp mt Zorba long lanh, cái ming rng ca hn cười mt cách mãn nguyn.

Sau khi im lng mt lát, hn li tiếp tc nói. Tâm hn hn tràn tr, hn không th ch huy được nó na.

– Có mt thi tôi thường nói: người này là mt tên Th Nhĩ Kỳ, mt tên Bo-Gia-Li, người kia là mt người Hy Lp. Vì t quc, tôi đã làm nhng điu khiến ông phi dng tóc gáy lên, ông ch. Tôi đã ct c người ta, trm cướp, đt phá làng mc, hãm hiếp đàn bà con gái, giết trn nhiu gia đình. Ti sao? Vì h là dân Bo Gia Li hay Th Nhĩ Kỳ. “Ghê! Cút xéo đi! Quân thô b!” Ðôi khi tôi ra thm tôi như vy: “Cút xéo đi, quân đê tin!” Ngày nay tôi nói: người ny là mt người chính trc, k kia là mt tên chó đ. Hn có th Bo Gia Li, Th Nhĩ Kỳ hay Hy Lp điu đó không quan trng. Hn t tế hay xu xa? Ðó là điu duy nht tôi thc mc ngày hôm nay. Và bây gi già c, tôi xin th có miếng bánh cui cùng mà tôi ăn, tôi cm thy dường như tôi s không thc mc v điu đó na. Du hn t tế hay xu xa, tôi cũng thương hi hn, thương hi tt c mi người. Khi tôi trông thy mt người, du tôi làm b tnh bơ như k coi tri bng vung, tôi vn dt tng khúc rut. Kìa, gã đáng thương kia, tôi nghĩ thm, gã cũng ăn ung và làm ái tình, gã cũng s hãi, dù gã là ai: gã cũng có Thượng Ðế và ma qu ca gã, và gã cũng s ngoo c ti và nm cng đơ dưới ba tc đt và làm mi cho dòi b. Tht khn kh! Anh em bn b mt nhà; anh em bn b làm quà cho sâu!”

“Và nếu đó là mt người đàn bà, thì tôi mun khóc lòi con mt ra. Các h không ngng chế nho tôi sao quá yêu thương đàn bà. Ti sao ông li mun tôi không yêu thương h khi h ch là nhng sinh vt yếu đui chng hiu điu mình làm và chu trn tc thì khi ta va túm được mt bên vú nàng?”

“Mt ln khác tôi vào mt làng Bo Gia Li. Mt tên Hy Lp, mt hương mc trong làng, thy tôi. Tên khn kiếp đó t giác tôi và chúng vây căn nhà tôi tr. Tôi leo qua sân thượng và truyn t nóc nhà n qua nóc nhà kia như con mèo. Nhưng trăng lên, chúng nhìn thy bóng tôi. Chúng leo lên nóc nhà và bt đu bn như mưa bc. Phi làm sao bây gi? Tôi nhy xung mt cái sân và thy mt người đàn bà Bo Gia Li đang ng. Nàng nhm dy, phong phanh trong tm áo ng, thy tôi đnh m ming la lên, nhưng tôi giơ tay ra nói kh: ‘Làm ơn! Làm phúc! Ðng kêu!’ Và tôi chp ly ngc nàng. Nàng tái xanh và mun ngt đi: ‘Vào trong nhà,’ nàng thì thm. ‘Vào trong ko h nhìn thy chúng ta… ’ ’”

“Tôi vào nhà, nàng siết cht tay tôi: ‘Ông là người Hy Lp?’ Nàng hi ‘Vâng. Hy Lp. Ðng t cáo tôi.’ Tôi ôm ly eo nàng, nàng không nói gì c. Tôi ng vi nàng và tim tôi run lên vì khoái cm du dàng. Tôi thm nh: Ðó thy chưa thng chó Zorba, đó là mt người đàn bà, đó là ý nghĩa ca nhân tình! Nàng là người gì? Bo Gia Li? Hy Lp? Papu! Hay gì na cũng thế thôi! Nàng là mt con người, mt con người có ming, có vú, và biết yêu thương. Mi không biết xu h vì đã giết tróc sao? Ð đê tin bn thu?”

“Tôi nghĩ thm như vy trong khi tôi bên nàng, trong hơi m ca nàng. Nhưng t quc, con đĩ di, nó đâu chu đ tôi yên. Sáng hôm sau tôi ra đi trong b qun áo mà góa ph Bo Gia Li đã cho tôi. Nàng m rương ly qun áo cũ ca chng cho tôi, và nàng ôm ly đu gi tôi, năn n tôi tr li.”

“Vâng, ti hôm sau tôi tr li. Tôi là mt người ái quc, nghĩa là mt con dã thú, ông hiu chưa, tôi tr li vi mt thùng du hôi và tôi phóng ha đt làng. Ti nghip, chc nàng cũng chết cháy cùng vi nhng k khác. Tên nàng là Ludmilla.”

Zorba th dài. Hn châm mt điếu thuc, hít hai ba hơi ri qung đi.

– Ông nói t quc à?… Ông tin nhng chuyn v vn mà nhng cun sách nhm nhí ca ông k vi ông! Ông phi tin vào tôi đây này. Khi nào còn có nhng t quc, con người còn là mt con thú, mt con thú d… Nhưng đi ơn Thượng Ðế! Tôi đã gii thoát khi tt c nhng th đó. Ði vi tôi thế là hết, không còn gì na! Còn ông?”

Tôi không tr li. Tôi ghen ghét người đàn ông trước mt tôi. Hn đã sng bng xương máu – bng cách tranh đu, giết tróc, ôm ghì – tt c nhng điu mà tôi gia công hc hi bng giy và mc.

Tt c nhng vn đ tôi c gng gii quyết ln ln trong cô đơn và dính cht trên ghế, người đàn ông này đã gii quyết dt khoát gia núi non lng lng và vi mt lưỡi gươm.

Tôi nhm mt, tuyt vng.

– Ông ng sao, ông ch? Zorba pht lòng hi. Khn nn, thế mà tôi c ngi đó mà nói vi ông như mt tên điên.

Hn càu nhàu nm xung và ch mt lát sau tôi nghe thy hn ngáy.

*

Đó là câu chuyện của quá khứ, của thời Zorba còn trai trẻ.

Nhưng ở vào thời điểm câu chuyện xảy ra, Zorba, đã ngoài sáu mươi, lại trải nghiệm một sự buông xả nhãn tiền tàn nhẫn nhất. Đó là sự sụp đổ của công trình cáp treo của hắn. Thất bại ấy đã đẩy Zorba và ông chủ của hắn ra khỏi những ảo tưởng, ra khỏi những tham vọng trần thế và giũ bỏ khỏi tâm thức hai người đàn ông này mọi dây trói của trần gian, mọi thứ “phược” của nghiệp chướng và tham sân si để họ nhẹ gánh bước vào con đường thênh thang của tự do.

Trích:

 

“Zorba lấm lét nhìn tôi. Tu sĩ và dân làng rút lui một cách thận trọng. Những con la bị cột bắt đầu hí lên. Lão Demetrios to lớn quị xuống, hổn hển.

– Lạy Chúa, xin Chúa thương xót chúng con! Lão sợ hãi cầu nguyện.

Zorba giơ tay lên, quả quyết:

– Không sao hết. Cây đầu tiên bao giờ cũng vậy. Bây giờ máy đã trơn rồi… Nhìn đây!

Hắn phất cờ, ra hiệu lần nữa và bỏ chạy.

– Và Ðức Chúa Con! Tu viện trưởng run run kêu lên.

Thân cây thứ hai đã thả xuống. Cột trụ lung lay, thân cây phóng nhanh, nhẩy nhót như một con cá heo và lao về phía chúng tôi. Nhưng nó không đi xa, nó tan tành ở lưng chừng núi.

– Ma quỉ bắt nó! Zorba vừa lẩm bẩm vừa ngậm ria. Ðộ dốc trời đánh này chưa đúng!

Hắn nhẩy tới cột trụ và điên cuồng phất cờ ra hiệu lần thứ ba. Những tu sĩ lúc bấy giờ đứng sau những con la của họ, làm dấu. Những hương mục thấp thỏm đứng chờ, sẵn sàng chạy.

– Và Ðức Chúa Thánh Thần! Tu viện trưởng ấp úng cầu nguyện vừa vén áo lên chuẩn bị.

– Nằm xuống! Zorba hét lên trong khi chuồn thật mau.

Những tu sĩ nằm sấp xuống đất, dân làng chạy vắt giò lên cổ.

Thân cây nhẩy lên một cái, rồi lại rơi xuống đường dây cáp, xẹt ra những chùm tia lửa và trước khi chúng tôi kịp trông thấy cái gì xảy ra, nó lướt qua sườn núi, bãi biển, cắm sâu xuống biển, tung bọt lên mãi tận ngoài xa.

Cột trụ lung lay một cách đáng sợ. Nhiều cột ngả xuống. Những con la dứt đứt dây cương chạy trốn.

Zorba nổi xung la lên:

– Không sao hết! Không sao hết! Bây giờ máy đã trơn tru, có thể bắt đầu thực sự được rồi!

Hắn phất cờ một lần nữa. Người ta cảm thấy hắn tuyệt vọng và vội vã muốn thấy tất cả những cái đó kết liễu ngay.

– Và Ðức Mẹ Trừng Phạt! Cha tu viện trưởng lắp bắp trong khi ba chân bốn cẳng chạy tới tảng đá.

Thân cây thứ tư lao xuống. Một tiếng “rắc!” khủng khiếp vang lên, rồi một tiếng “rắc!” thứ hai và tất cả cột trụ, tiếp theo nhau sụm xuống như một cỗ bài tây.

– Kyrie eleison! Kyrie eleison! dân làng, thợ thuyền vừa la hét vừa bỏ chạy tán loạn.

*

Trích tiếp:

Sáng sớm, tôi thức dậy và rảo bước đi dọc theo bờ biển về phía làng. Tim tôi đập rộn ràng. Trong đời tôi, ít khi tôi cảm thấy vui như vậy. Ðó không phải là một nỗi vui thông thường, đó là một sự khoan khoái phi phàm, phi lý và không thể chứng minh được. Lần này tôi mất hết tất cả tiền bạc, thợ thuyền, đường dây sắt treo, xe chở quặng! Chúng tôi đã thiết lập một hải cảng nhỏ để xuất cảng than và bây giờ chúng tôi không có gì để xuất cảng. Mất hết tất cả.

Vậy mà chính vào giây phút đó, tôi có một cảm thức bất ngờ về giải thoát. Như thể trong mê lộ tối tăm và buồn thảm của tất yếu, tôi đã khám phá ra tự do đang nô giỡn một mình trong góc. Và tôi nô giỡn với nó.

*

Nếu như đạo Phật giải quyết vấn đề xả bỏ bằng tâm pháp, thì Zorba lại biết cách tự giải thoát mình ngay giữa cuộc đời ô trọc. Đó cũng là cách của nhân vật Siddhartha trong tác phẩm Câu Chuyện Dòng Sông.

Siddhartha, con trai của một quý tộc, không tin tưởng vào lối sống cứng nhắc của Ấn Độ Giáo, đã bỏ nhà ra đi cùng với Govinda, người bạn thân.

Họ tham dự vào nhóm của các sa môn, là những nhà sư sống khổ hạnh trong rừng. Sau ba năm, hai người bạn trẻ quyết định từ bỏ lối sống khổ hạnh để đến nghe lời giảng của Phật.

Nhưng cuối cùng Siddhartha tin rằng chỉ có kinh nghiệm bản thân chứ không có lời dạy bên ngoài nào có thể dẫn tới trí tuệ và sự khai sáng. Chàng quyết định “tự đi tìm chính mình” và tái nhập vào thế giới trần tục.

Siddhartha lấy một kỹ nữ xinh đẹp tên là Kamala và trở thành một người giàu có.

Siddhartha đã phạm vào đủ mọi tật xấu như rượu chè cờ bạc, tham lam, trác táng… và kết thúc bằng sự ê chề cuộc sống. Chàng đã đến một bờ sông với ý định tự tử. Nhưng ngay lúc ý định buông xả ấy đến, Siddhartha chợt thức tỉnh.

Đó chẳng phải là điều mà cậu bé Zorba đã làm với những quả anh đào chín mọng sao?

Đó chẳng phải là sự thức tỉnh của Zorba, sau khi đã chiến đấu điên cuồng nhân danh lòng ái quốc, sau khi đã đốt ngôi làng mà trong đó có người đàn bà Bảo Gia Lợi vừa ân ái với mình đêm qua sao?

Cả Zorba lẫn Siddhartha đều đã đi đến tận cùng của khoái lạc và đau khổ, vinh quang và nhục nhã, cay đắng và ngọt ngào… thì mới có thể xả bỏ tất cả để giải thoát.

Nhưng sự xả bỏ của Zorba mạnh mẽ hơn, lẫm liệt hơn. Zorba nếm trải và xả bỏ. Cứ như thế: nếm trải và xả bỏ, nếm trải và xả bỏ… hắn lập lại suốt cuộc đời và cuối cùng là trống rỗng. Hắn đã buông bỏ hết và kiêu hãnh đi vào cõi chết.

Trích:

 

“Tôi là giáo viên trong làng và tôi viết để báo cho ông tin buồn rằng Alexis Zorba, chủ nhân hầm đá trắng ở đây, mất vào hồi 6 giờ chiều Chủ Nhựt tuần trước. Trong lúc hấp hối, ông ta mời tôi tới. Ông ta nói:

“Lại đây, ông thầy giáo. Tôi có một người bạn ở Hy Lạp. Khi tôi chết rồi, viết cho ông ấy rằng cho đến phút cuối cùng, tôi rất tỉnh táo và nghĩ đến ông ấy và tôi không hề hối hận mảy may về bất cứ việc gì tôi làm. Nói với ông ấy tôi mong ông ấy được khỏe mạnh và đã đến lúc ông ấy phải tỏ ra thông minh.

“Nghe thêm đã. Nếu một gã tư tế đến để tôi xưng tội và làm phép bí tích cho tôi, bảo lão hãy xéo cho mau và ban cho tôi sự nguyền rủa của lão! Tôi đã làm vô khối chuyện trong đời tôi, nhưng tôi thấy như thế vẫn chưa đủ. Những người như tôi phải sống hàng ngàn năm.

“Ðó là những lời cuối cùng của ông ta. Ngay sau đó ông ta ngồi nhỏm dậy trên giường, xô khăn trải giường và muốn đứng dậy. Chúng tôi chạy lại ngăn ông ta – Lyuba, vợ ông ta, tôi cùng với vài người hàng xóm khỏe mạnh khác. Nhưng ông ta gạt phắt chúng tôi ra, nhẩy xuống giường và đi tới cửa sổ. Ở đó, ông ta bám lấy khuôn cửa, nhìn về dẫy núi xa xa, mở to mắt và bắt đầu cười, đoạn hí lên như một con ngựa. Ông ta đứng như vậy, móng tay cắm sâu vào khuôn cửa sổ mà chết.”

Advertisements

2 comments on “TÌM LẠI ZORBA kỳ 04 – Đào Hiếu

  1. Niềm tin từ Mê tín chuyển hóa…Gỗ làm Thánh giá lấy từ Mộ Thánh!?Tất cả từ tư tưởng hình thành mà ra!Niềm tin trấn áp sự yếu đuối để có lòng gan dạ Tin là ”Lá bùa hộ mệnh” Quả thật không ngoa!? Con người bé nhỏ trước vũ trụ bao la Thì cái gì vô hình -Không thấy không biết là tin cả!Bởi không có gì để bám ,để tựa vào thì..Ta tựa vào bản thân Ta ,Bám vào bóng Ta đang nhân ra trong bóng tối?Tất cả không ngoài mục đích Tự huyễn hoặc mình Đó chính là Zorba trong Ý nghĩ cũa ;Một kẽ ngạo mạn,miệt thị cả chính mình!Hắn không từ chối nguồn gốc-Dòng máu tà tâm ,dâm dục ,chảy trong con người hắn!Hắn cười khẩy về cái dục Mà con người Thánh thiện nghe nói đã ghê sợ chạy trốn Cái dục sinh tình hay cái tình sinh dục?Hắn cứ lẫn lộn mãi nghĩ không ra?Chỉ biết là với hắn-Hắn mạnh mẽ -đam mê -thích là làm!Bất cứ trong mọi việc và bất cứ trong trường hợp nào Một khi hắn quyết tâm là làm cho kỳ được! Ngoại trừ những việc hắn không muốn!Những những việc hắn làm..Có quả cảm hay không?Hắn không biết chỉ biết là rất liều! Nói về chuyện tình dục Trong suy nghĩ thiển cận của hắn.Trong cái tính ngang ngược bất chấp đó Hắn không cượng đoạt -Thuận là không từ chối- Nếu như hắn thích! Dục với hắn chẵng cần phải lên tới đỉnh Dục cũng có thể từ cái nắm tay ,vuốt ve ,âu yếm hôn hít cũng đã thỏa mãn thấy thích rồi! Hắn -Zorba”Chẵng tin gì cả!”đó!Cuối cũng cũng phải chết như bao nhiêu người đã chết Nghĩa là được chôn dưới lòng đất Thân làm bạn với sâu bọ!Cũng thú đó chứ !?Hắn không hề hối hận với nhựng gì mình làm! Nếu có cũng chỉ là đôi khi Những ý nghĩ thoáng qua và biến mất!Trong lòng hắn chỉ có Trời và Đất-Chẵng có Thượng Đế gì cả!Nhưng điều đó hắn không nói thẳng ra Bởi một điều tối kỵ Hắn thề với lòng”Mình không tin hãy để chỉ có mỗi một Zorba!”Chẵng lôi kéo ai theo mình!Cuộc sống vốn vậy!?

  2. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ SÁU 5-12-2014 | Ngoclinhvugia's Blog

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s