Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 4)

NHẬT KÝ MÈOMỒNG BA TẾT NĂM MẬU TUẤT 2018

Tôi nuôi mèo mấy năm rồi. Mèo của tôi thường đi vệ sinh trong cái máng chứa cát chuyên dùng nên rất sạch.

Dạo gần đây chúng bắt chước con người nên thường leo lên bồn cầu đi tiểu.

Đang “lướt web” hễ nghe tiếng nước róc rách nhẹ nhàng là tôi biết con Vừng hoặc con Mướp đang đi tiểu, vì mèo đực thường đái trên vách trong của bồn cầu, nên nước tiểu chảy chậm, phát ra tiếng kêu róc rách nhẹ nhàng, du dương.

Còn nếu nghe tiếng nước chảy “tồ tồ” là tôi biết ngay đích thị phu-nhân-bảy-con Đào Thị Xíu (nghệ danh: Ngọc Trinh) đang đái. Bởi vì do cấu tạo và vị trí của bộ phận sinh dục phái nữ ở gần đuôi nên nước tiểu rót thẳng xuống ngay cái lỗ chứa nước trong bồn cầu, tạo ra một giai điệu hùng tráng như bản sonate số 23 của Beethoven.

Nguyễn Du có thơ rằng:

Tiếng khoan như gió thoảng ngoài (mèo đực đái)

Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa (mèo cái đái). [Kiều]

Đào Hiếu

Advertisements

Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 03)

NHAT KY MEO 03MỒNG MỘT TẾT MẬU TUẤT 2018

Hôm nay trời Sàigòn âm u và se lạnh. Những con mèo không biết Tết nên chúng vẫn muốn ra vườn chơi lúc 6 giờ sáng. Tôi cho chúng ra khỏi phòng nhưng biết là chúng không ra vườn được vì không ai mở cổng.

Gần 9 giờ, con cháu về chúc Tết. Lifestream qua Mỹ cho mèo Xíu gặp cháu nội tôi bên đó nhưng nó chẳng biết gì cả. Mấy hôm trước nó bị đau mắt, tôi đã chữa, nhưng hôm nay mắt nó lại đỏ.

Buổi chiều trời lạnh hơn. Tôi buồn, lấy xe đi về hướng Nhà Bè, ngang qua những con đường quê, nơi trước đây tôi và một nhân vật nữ của tôi (nhân vật Ngọc trong “Đốt Đời”) thường la cà nơi những quán cà phê bình dân ven sông để nghe cô bé kể chuyện đời mình. Chiều mồng Một Tết, quán đóng cửa, chỉ còn lại dòng sông và rừng dừa nước hai bên bờ. Ngọc ơi! Mới đó mà đã gần hai năm rồi! Bây giờ con đang nằm dưới lòng đất. Con đã đọc tác phẩm Đốt Đời của chú chừng bốn tháng, rồi thì con chết. Bệnh ung thư đã cướp mất con năm 21 tuổi.

Chiều nay chú buồn quá, chú chạy xe một mình trong cơn gió lạnh từ dòng sông, từ rừng dừa nước lùa tới.

Không bao giờ chú được gặp con nữa. Con kém chú những 50 tuổi, vậy mà con đã ra đi trước. Hồi đó bà chủ quán cà phê già còm, quê mùa trên bến sông ấy đã nói: “Hai cha con giống hệt nhau”. Cả hai chú cháu mình đều cười. Rồi chú nói: “Không phải hai cha con đâu bà ạ. Cô bé này là cháu ngoại tôi đó.” Con nghe nói vậy đã cười ngặt nghẽo, rồi “ký” vào đầu chú. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 02)

NHAT KY MEO 02NGÀY 30 TẾT NĂM MẬU TUẤT 2018

Cả thành phố đều lánh mặt. Những dãy nhà im lìm. Những hàng quán đóng cửa. Tôi gọi một cậu thợ hồ 22 tuổi, không biết quê ở đâu nhưng Tết nó không về. Nó vẫn ở trong cái phòng trọ nhỏ xíu như hộp quẹt.

-Chí ơi! Con mèo sao rồi?

Đó là con mèo tôi đã cho nó cách đây ít lâu. Nó sợ mèo chạy mất nên xích trong cầu tiêu. Tôi nói: “Coi chừng mèo cảm lạnh.” Rồi cho nó con cá. Chàng trai trẻ nói: “Bác ơi, bác đừng cho nó ăn sang quá, sợ nó quen, mai mốt con cho ăn cơm, nó chê.” Tôi bảo nó lấy một nửa con cá trộn cơm rồi cho ăn, sợ nó ở trong cầu tiêu sẽ bị cảm. Nhưng ba ngày sau, tôi đến thăm, đã thấy mèo chạy chơi trong phòng. Tôi yên tâm.

Chiều ba mươi Tết tôi lại đến thăm, thấy chú mèo con có đeo sợi dây chuyền nhỏ xíu, đính cái lục lạc.

Thấy tôi, nó chạy đến liếm ngón tay rồi đi vòng vòng quanh chân người chủ mới. Tôi hỏi:

-Mèo của bé Nhu sao rồi?

Bé Nhu là chủ một cửa hàng nhỏ bán bia và nước ngọt, cách đây bốn tháng tôi cũng có cho cô bé một con mèo con, cô ta cưng mèo nên nó cũng được sống yên ổn.

Trước Tết nửa tháng, tôi đi ngang nhà, ghé thăm. Chồng của Nhu nói: “Chú ơi, hôm qua vợ con sinh, con đưa vợ đi đẻ lúc hai giờ sáng, đến chiều hôm sau mới về thì con mèo mất tiêu rồi.” Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO kỳ 01

FB 01

NGÀY 29 TẾT, NĂM MẬU TUẤT 2018

Tôi sinh ra trong chiến tranh, nên không biết thực sự mình sinh vào ngày nào. Cái ngày ghi trong giấy khai sinh chỉ là một ngày ngẫu nhiên nào đó.

Tôi lớn lên trong bom đạn, nên chẳng ai nghĩ tới chuyện tổ chức lễ sinh nhật, cho dù đó là sinh nhật giả. Sau này cũng thế. Và bây giờ cũng thế, đừng nói tới chuyện tổ chức những ngày lễ khác như “Ngày của Cha” “Ngày Tình Nhân”…

Tuy xuất thân nghèo khó nhưng không phải là tôi không có những mối tình để kỷ niệm ngày Valentine…

Tuy nhiên, tất cả đều đã qua đi như con nước chảy. Và tôi đứng trên bờ nhìn xuống dòng sông, nhìn xuống những chiếc lá, những bóng chim tăm cá, những cành củi mục… trôi đi… trôi đi… và không bao giờ quay lại.

Hôm nay là ngày thứ Tư 14 tháng 2 năm 2018, tôi nghe ngoài phố tụi trẻ con nói về ngày Valentine, thì tôi mới biết nó là ngày Lễ Tình Nhân.

Lễ Tình Nhân gì chứ? Một ông già 72 tuổi, nhắc tới ngày đó nghe mắc cười.

Bạn có cười không, hỡi chàng trai đang mua hoa kia? Cháu có cười không hỡi bé gái đang cắm cúi gởi một cái tin nhắn cho bạn trai qua điện thoại? Ô! Chắc là các con không có thì giờ quan tâm đến câu hỏi của bác. Không sao! Hãy lo chuyện của các con đi. Cũng như bác đang lo chuyện của bác. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Chó phản biện

*

Khi giận ai, hoặc để tỏ lòng khinh bỉ, quý vị thường chửi: “Đồ chó!” hoặc văn vẻ hơn thì nói: “Tư cách anh ta không hơn một con chó”. Tội nghiệp, loài khuyển chúng tôi cứ bị đem gán cho những gì xấu xa, hạ tiện, suốt cả ngàn năm nay mà không có cơ hội “phản biện”.

Thời xưa, không có Facebook đã đành, thời nay mạng Internet phủ sóng toàn cầu, thế mà chúng tôi vẫn không làm gì được, vẫn phải im lặng.

Có lẽ vì loài khuyển không có tiền mua laptop, nếu không, ít ra chúng tôi cũng phải gửi cho quý vị vài cái comments chẳng hạn như:

“Tại sao cái gì xấu cũng đổ cho chó?, sao không ai nói:” “Đồ con mèo!” hay: “Đồ con gà!”.

Đành rằng đôi khi cũng có người chửi: “Bẩn như lợn!” hoặc: “Ngu như bò!” nhưng đó chỉ là đánh giá về chuyện “vệ sinh phòng dịch” hoặc chuyện có liên quan tới cái chỉ số IQ, tuyệt nhiên không có ý xúc phạm phẩm giá như trong lời chửi ”Đồ chó!”

Phẩm giá của chúng tôi có gì mà quý vị cứ đem ra chà đạp?

Có ngon thì lên báo tranh luận đi, xem ai cao quý hơn ai. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Tôi bị bệnh tâm thần

MÈ VÀ VỪNG

Có anh bạn Việt kiều Mỹ ghé thăm. Một bàn nhậu nho nhỏ trước sân. Vài chai bia truyền chút cảm hứng.

Tôi kể chuyện nuôi mèo: nhặt mèo con từ đường phố, cho mèo ăn, dọn vệ sinh cho mèo, hoà giải những xung đột giữa chúng, bảo vệ chúng khỏi sự ngược đãi của hàng xóm, xe cán, trộm mèo, chó cắn…

Thì cũng chỉ nói cho có chuyện. Nhưng anh bạn lại rất đăm chiêu. Tự nhiên ném ra bàn nhậu một câu nói rất bất ngờ nhưng đầy vẻ chân tình:

-Tao nghĩ mày có triệu chứng “tâm thần”. Nên đi bệnh viện.

Nếu là bạn, bạn sẽ nghĩ sao về lời khuyên đó?

Rất chân thành. Tuyệt nhiên không có ý mỉa mai.

Tôi “đứng hình” trong giây lát.

Rồi tôi “ngộ” ra ngay: Không phải giữa hai chúng tôi khác nhau về nhân cách. Cũng không phải khác nhau về tâm hồn. Càng không phải khác biệt giai tầng xã hội hay trình độ văn hoá.

Mà là: Tôi đang trò chuyện với một “loài người khác”. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Tự kiểm đầu năm

sam_hoi1-600x410

Dân tộc Việt Nam là một dân tộc tàn ác (vì đã xoá sổ vương quốc Chămpa bằng bạo lực và khủng bố), ích kỷ (vì chỉ lo vun quén cho bản thân, cho phe đảng mà không nghĩ đến tổ quốc), vô cảm (vì dửng dưng trước những áp bức bất công), đố kỵ (vì thấy ai có tài thì ghét bỏ, loại trừ), ngu và hèn (vì đã chọn con đường sai, biết sai mà không dám từ bỏ)…

Nhưng bản chất tệ hại nhất chính là sự nhỏ nhen: Sau hơn 20 năm huynh đệ tương tàn làm chết hàng triệu “đồng bào ruột thịt”, ngày 30/4/1975, bên thắng cuộc vẫn chưa đủ hả hê, bèn đẩy hàng triệu “người Việt Nam thua cuộc” vào các trại cải tạo, bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc. Và ép hàng triệu người khác vượt biển làm mồi cho cá.

Một dân tộc như vậy thật đáng sợ biết chừng nào!

Một dân tộc như vậy nên mới đẻ ra một đảng cầm quyền như vậy.

Tôi thật sự thất vọng về dân tộc mình.

So với dân tộc Mỹ sau cuộc nội chiến (1861-1865), dân tộc Nam Phi sau khi giành độc lập (1994), dân tộc Đức sau thống nhất (1990)… thì họ cao thượng hơn ta gấp ngàn lần.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hãy thả Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh

download

 

Tôi vốn không tin những phiên toà. Xưa nay, tôi vẫn coi đó là những màn ảo thuật. Người ta có thể bỏ một chiếc khăn tay vào cái mũ nỉ rồi lôi ra một con chim bồ câu. Có lẽ ai cũng từng xem qua trò ảo thuật đó rồi.

Vậy thì Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh có tội hay không có tội, tội ít hay tội nhiều, sẽ ở tù mười năm hay hai mươi năm, hay chung thân, tử hình… cũng chỉ là chuyện biến hoá giữa chiếc khăn tay và con chim bồ câu.

Dân ta coi hoài cũng chán.

Vậy hãy thả họ ra đi.

Vì nhốt họ thì giải quyết được gì?

Bắn họ thì giải quyết được gì?

Những thằng ăn cắp siêu hạng ấy, chúng chết cũng giống như mấy con chuột cống nó chết, có làm thay đổi được gì đâu.

Vậy hãy thả chúng ra đi, cấp cho chúng mỗi thằng một cái biệt thự sang trọng, có lính canh giữ ngày đêm, có người phục vụ ăn uống vui chơi giải trí như khách sạn 5 sao, có điện thoại đắt tiền để chúng liên lạc với bên ngoài, chỉ đạo bọn đàn em làm việc.

*

CHÚNG SẼ PHẢI LÀM NHỮNG VIỆC GÌ?

Trong nhiều năm vơ vét tài nguyên quốc gia (dầu mỏ, lâm sản, khoáng sản, lãnh thổ, đất đai, ngân sách quốc gia, ăn cắp tiền từ các ngân hàng bằng những phù phép chuyên nghiệp, bằng những công ty ma… vân vân… và… vân vân… chúng đã chiếm đoạt không phải hàng trăm tỷ, không phải hàng ngàn tỷ mà là hàng chục ngàn tỷ, hàng chục vạn tỷ.

Số tiền ấy bây giờ ở đâu?

Nhốt chúng mười năm, hai mươi năm, thậm chí tử hình… để làm quái gì?

trinh-xuan-thanh-ra-dau-thuĐiều quan trọng mà dân cần, là lấy lại những núi tiền khổng lồ mà chúng đã chiếm đoạt. Vấn đề quan trọng nhất, cốt lõi nhất, sinh tử nhất và cũng CÓ Ý NGHĨA DUY NHẤT đó là tìm mọi cách lấy lại số tiền ăn cắp kinh hoàng ấy.

Vì thế xin nhắc lại: Hãy thả Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh ra gấp, để chúng ngồi trong biệt thự, vừa nhấm nháp bào ngư, cao hổ cốt, yến sào, tay gấu… vừa điều động đàn em, vừa xin ý kiến chỉ đạo của sếp lớn… dùng số tiến ấy cho công ích.

-Dân nghèo đang cần 1.000 cái bệnh viện.

-Dân ổ chuột đang cần 1.000 cái chung cư

-Trẻ em vùng cao đang cần 1.000 cây cầu để khỏi phải đu dây qua suối đi học.

-Trẻ em vùng sâu vùng xa đang cần 1.000 ngôi trường khang trang cho niên khoá tới.

-Dân nghèo đang cần…

-Dân nghèo đang cần…

-Dân nghèo đang cần.

Cần nhiều lắm.

Nhưng số tiền mà Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và bè lũ đang cất giữ tại các ngân hàng nước ngoài, đang sở hữu dưới dạng bất động sản, đất đai, khu du lịch sinh thái, dự án… thì nhiều hơn bội phần, dư sức thoả mãn những nhu cầu khổng lổ của đám dân đen…

Hãy buộc Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh và đồng bọn trả lại cho dân những núi tiền mà chúng đã ăn cắp.

Bao giờ trả xong sẽ cho chúng về sum họp gia đình, hưởng mọi quyền công dân và tiếp tục sống cuộc đời vương giả.

Nếu chính quyền không làm được việc ấy, thì vụ án này cũng chỉ là màn ảo thuật mua vui trên sân khấu mà thôi.

Ngày15/1/2018

ĐÀO HIẾU

ĐÀO HIẾU – Thư gửi anh Nguyễn Phú Trọng

 

origine 01Anh Trọng đẹp giai ơi!

Cho dù anh có bắt chước Tập tiên sinh mà đả hổ diệt ruồi đi nữa, cho dù anh có chậm như rùa (mười năm mới nhốt được Đinh La Thăng), cho dù anh có diệt ruồi xong sẽ có ruồi khác nổi lên và ăn bạo hơn nữa (thực ra bọn ruồi trâu của 3X nó ăn gần hết rồi, còn cái mả mẹ gì để ăn nữa!)… cho dù anh có trở thành “người thực hiện thằng lợi hội nghị Thành Đô” đi nữa thì tôi vẫn ủng hộ anh vì những lý do sau đây:

1/Kẻ đầu sỏ trong Hội nghị Thành đô là đồng chí Nguyễn Văn Linh kính mến và đồng chí Đỗ Mười vĩ đại (tôi không kể chú Tô, vì thủ tướng Phạm Văn Đồng lúc ấy đã hết xíu oách, đôi mắt gần như mù, chỉ đi theo cho đủ bộ). Anh bất quá cũng chỉ là “người thi hành công vụ” của các vị tiền bối kia mà thôi.

2/Tuy anh có bằng tiến sỹ lý luận Mác-Lênin nhưng anh ăn nói bộp chộp, vụng về (ví dụ như nói: “Chỉ có người miền Bắc và có lý luận mới làm được TBT…”, trong khi đó anh 3X cũng là “người thi hành công vụ” như anh (có khi còn đắc lực và hiệu quả hơn anh trong các vụ Bauxite, Vũng Áng, Formosa…) nhưng chỉ cần nói mấy chữ: “tình hữu nghĩ viễn vông…” thì đã được nhiều người tung hô vạn tuế và cho rằng 3X chống Trung Quốc, thân Mỹ.

Rõ ràng là anh ăn nói thực thà quá nên tôi nghĩ mà thương anh đứt ruột.

3/Vì ăn nói vụng về nên thiên hạ ghét cay ghét đắng anh và cho anh là “lú”, nhưng tôi biết anh cũng tinh ma lắm. Việc anh bắt cóc Trịnh Xuân Thanh chứng tỏ điều ấy. Sự cố này làm nhiều “trí thức” ở VN lên án  anh đã hành động như quân khủng bố, bất kể luật pháp quốc tế. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hãy cho tôi ké một chai nhé.

VIETNAM-FESTIVAL-HANOI-1000YEARSTrước giờ, phàm là lãnh đạo trong bộ máy nhà nước Việt Nam, từ cấp Phường tới cấp Trung ương, không ai là không sợ Tàu, nịnh tàu, vâng lời Tàu.

Làm quan càng lớn, sợ Tàu, nịnh Tàu và vâng lời Tàu càng nhiều.

Nếu ai không sợ, không nịnh, không vâng lời, nó sẽ lôi ra pháp trường xử trảm, đừng nói là được nó cho làm tới chức thủ tướng, bộ trưởng hay bí thư, chủ tịch…

Còn những vị bị cho về vườn, bị “nhập kho”, bị gởi đi nước ngoài chữa bệnh… chẳng qua cũng giống như những con ngựa mà người Tàu cưỡi chán chê rồi nên vứt bỏ, hoặc là tự thân chúng tham ăn quá, trở nên béo phì, chạy hết nổi…

Vì thế chuyện “thân Tàu” là chuyện xưa như trái đất, chuyện mà con chuột trong nhà cũng biết. Vì vậy hãy gạt chuyện nhảm nhí đó qua một bên, vì cãi cọ về nó cũng chẳng giải quyết được gì. Tiếp tục đọc