ĐÀO HIẾU – Những thằng Tây đi tìm huyền thoại

HIEU 02Tụi Tây chúng làm việc rất bài bản. Trước khi khởi sự, chúng lên chương trình rất khoa học. Chẳng hạn như muốn sang Việt Nam làm một bộ phim tài liệu, chúng phải lên danh sách gặp những ai, phỏng vấn người này nội dung gì, người kia bao nhiêu phút, người nọ ghi hình ở trong phòng hay tại hiện trường v.v…

Khi đoàn làm phim The Viẹtnam war của Mỹ đến VN thì trong những người họ chọn phỏng vấn dứt khoát phải có nhà văn, nhà báo từng cầm súng. Thế là họ chọn Nguyên Ngọc, Bảo Ninh và Huy Đức.

Những người đó có đủ các tiêu chuẩn họ cần. Bố ai thay thế được! Nhưng họ quên một điều là: Chiến tranh Việt Nam chủ yếu xảy ra ở miền Nam, trong khi ba vị ấy toàn là người miền Bắc mà trong đó hai vị là cán bộ (Nguyên Ngọc, Bảo Ninh) còn vị thứ ba thì trong chiến tranh chống Mỹ chỉ là đứa con nít “miệng còn hôi sữa”, chính vì thế mà họ phát biểu trật lất cả. Tiếp tục đọc

Advertisements

ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 20

VỪNG XEM TV

Vừng coi TV

ÔNG NGOẠI TRỞ VỀ

(20/6/2018)

Chưa có chuyến trở về nào lại hồi hộp như chuyến này, bởi vì tôi không biết lũ mèo còn mất thế nào, chúng còn nhớ tôi không, những đứa trẻ như Xíu, Mướp, Vừng vẫn đang ở nhà hay đã bỏ đi trước sự xâm nhập thô bạo của đám thợ sơn?

Máy bay từ Tokyo về đến Tân Sơn Nhất lúc 10 giờ 45 phút tối, làm thủ tục hải quan xong, đi taxi về đến nhà hơn 12 giờ khuya.

Trước khi mở cổng, tôi nhìn quanh gốc cây bàng trước nhà, thấy trống trơn. Meo meo mấy tiếng cũng chẳng thấy con mèo hoang nào xuất hiện.

Vừa mở cổng, thấy có con mèo lạ chạy vụt ra, biến mất trong bóng tối.

Tôi vứt mẹ hành lý ở phòng khách, gọi tên từng đứa cháu ngoại, nhưng chẳng thấy đứa nào ló mặt.

Đến từng chỗ nằm quen thuộc của chúng thì thấy Xíu và Mướp nhưng không có Vừng. Sốt cả ruột, không biết hỏi ai, nên tôi phải tự đi tìm. Bà xã nói: “Gần một giờ sáng rồi, anh ăn chút gì đi. Sáng mai hãy tìm.” Nhưng tôi không đợi được. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 19

NHẬT KÝ MÈO19.TẠI SAO ÔNG NGOẠI BỎ TỤI CON?

(14/6/2018)

Tôi ở Mỹ có 3 tuần. Tôi không thể ở lâu hơn nữa vì lo cho tụi nhỏ quá, lo chúng gặp bất trắc, bà xã tôi không đủ kinh nghiệm để đối phó.

Lần này đi Mỹ là thăm đứa cháu nội đang học năm thứ hai đại học. Và nhìn ngắm sự thay đổi của một đứa trẻ từ chiếc xe đạp bước lên chiếc xe bốn bánh, từ những đường phố đông nghịt xe máy, xe đạp, xe con, xe tải, xe buýt chen lấn nhau… rẽ sang những free way thẳng tắp rộng thênh thang của một xã hội văn minh hiện đại bậc nhất hành tinh…

Chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi.

Hai năm ở Mỹ, với khả năng giao tiếp tiếng Anh hoàn hảo, bé đã hội nhập gần như toàn diện vào xã hội mới.

Tôi chỉ cần nhìn thấy sự thay đổi ấy. Và yên tâm. Và trở về với những con mèo, nghèo nàn, côi cút, đói khát… đang đợi tôi từng ngày, từng giờ…

Và đang tự hỏi: sao ông ngoại bỏ tụi con đi lâu quá vậy?

Tuần lễ thứ hai ở Mỹ có quá nhiều lo lắng khi bà xã thông báo là đang sơn lại toàn bộ cái nhà.

Hãy tưởng tượng một tốp thợ năm bảy người, mặt mày lạ hoắc, với dây thừng, thùng sơn, kềm, búa, vác thang, bưng ghế… từ đâu đột nhập vào nhà, đục đẽo, khoan tường… theo kiểu: “người nách thước kẻ tay đao. Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”  thì lũ mèo của tôi sẽ khiếp đảm cỡ nào. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Bảng hiệu của một con người

Tinh-hao-danh-cua-nguoi-Viet-tu-dau-ma-co-1Hồi nhỏ, có lần tôi bị chó cắn, ông anh hàng xóm liền kéo cái quần đùi xuống, cắt một nhúm lông, rịt vô vết thương, rồi dẫn tôi đi bác sỹ.

Bác sỹ nhìn nhúm “lông vái” thì tủm tỉm cười, hỏi: “Bác sỹ nào chữa đây?” Rồi ông gỡ bỏ nhúm lông ra khỏi vết chó cắn và chích cho tôi mũi thuốc.

Đó là bác sỹ Võ Tư Nhượng, chắc ông đã qua đời lâu rồi, nhưng ông là một bác sỹ giỏi có tiếng ở Quy Nhơn.

Trước 75, bác sỹ tốt nghiệp tại các trường đại học y khoa đều giỏi. Giáo sư của họ có cả người nước ngoài. Có môn họ học giáo trình bằng tiếng Pháp và thi cử cũng bằng tiếng Pháp, cho nên những bác sỹ như Trương Thìn, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Bồng Sơn… có người xuất thân từ trường Việt (thời trung học) nhưng khi ra trường đều nói giỏi tiếng Pháp. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Tặng sách và bán sách

CUOC CACH MANG redTôi viết văn gần 50 năm nay. Rất may là tác phẩm của tôi cũng được nhiều người biết đến, điều đó luôn là hạnh phúc của người cầm bút.

Tôi viết nhiều thể loại: truyện dài, truyện ngắn, tạp văn, chính luận, phê bình văn học…

Sách in trong nước cũng có, in ngoài nước cũng có và in trên các trang mạng xã hội như Talawas, BBC, VOA, Vietstudies, Da Màu, Lề Trái, Bauxite… thì rất nhiều.

Khi tự truyện Lạc Đường của tôi được chị Phạm Thị Hoài giới thiệu trên Talawas thì nó đã được đón nhận rất nồng nhiệt. Chị Hoài nói với tôi: “Nếu cuốn Lạc Đường mà được in công khai ở Việt Nam thì chắc anh giàu to”.

Nhưng vì nó không được in công khai, nên tôi chỉ tặng là chính. Hồi đó nhà xuất bản Giấy Vụn của Bùi Chát có in và phát hành trong bạn bè, cũng chỉ đủ sở hụi. Tuy nhiên ngoài xã hội “người ta” in lậu rất nhiều và dĩ nhiên là tác giả không có xu nào. Tiếp tục đọc

TRẦN TRUNG – Một góc nhìn về chó và mèo

PINTEREST 01

Trong quan niệm và cách đối xử của con người với chó và mèo, có hai thái cực. Một bên là hết lòng yêu quý chúng, coi chúng như những người bạn thân nhất, chăm sóc chúng đôi khi còn hơn cả chăm sóc con nhỏ của mình, và chịu đựng vô hạn những phiền toái mà chúng gây ra. Bên kia là không có chút nào tình thương đối với chúng, sẵn sàng giết chúng – để ăn hoặc chỉ để khử bỏ cho rảnh – mà không hề thấy ghê.

Tôi thuộc loại người yêu động vật, đặc biệt là những loài có cách hành xử và biểu hiện tình cảm gần với loài người, trong đó có chó mèo và hầu hết các giống khỉ.

Xét về cấu tạo cơ thể và cách hành xử, loài giống con người nhất là loài khỉ. Tuy nhiên, với con người thì loài chó thân thiết hơn nhiều. Có thể hình dung rằng ngay từ khi có loài người, loài chó đã là loài luôn quấn quýt với con người. Những nhóm người nguyên thủy sống ở những nơi hoang sơ đã luôn có bầy chó vây quanh, bảo vệ con người và chia sẻ với họ những miếng mồi. Từ đó hình thành nên một mối quan hệ tình cảm khăng khít nhất giữa hai loài. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Kẻ đi lạc vào thiên thu

IMG_2871Giới thiệu thi phẩm “Buổi Sáng Phủ Định” của Như Quỳnh de Prelle

Tôi ít khi quan tâm đến các trường phái thơ, tôi chỉ cảm nhận sự mới lạ, bất ngờ… có thể làm ta làm ngạc nhiên, thảng thốt. Và nỗi đau. Và niềm nhớ tiếc. Mỗi nhà thơ, thậm chí mỗi bài thơ là một trường phái, một niềm riêng, một hạnh phúc. Nếu bạn không làm được điều đó, bạn không phải nhà thơ.

Kiều Maily là cả một trời nhớ tiếc. Nguyễn Thuý Hằng là ngọn núi lửa đang tìm cách phun trào. Và Như Quỳnh de Prelle là một người đàn bà đi lạc vào thiên thu, khờ dại, đơn độc, đau khổ, tuyệt vọng và nghi hoặc.

ngoài kia
đoàn người kéo tôi đi
giữa trắng xoá
hàng cây rung rung
trên cao những bóng hình
choàng vào nhau

*

trên vỉa hè bên phải
tôi đi ngược lại
trên vỉa hè bên trái
tôi đi ngược lại
có nhiều lúc tôi đứng yên im lặng
có lúc tôi rẽ sang vạch trắng đi bộ

giữa những hàng xe nối nhau
tôi dừng lại
cho đến khi
trên đường không còn ai nữa

Như Quỳnh đi đâu vậy?

Có lẽ từ nhỏ nàng là cô bé hay đi lạc. Vì tò mò như Alice. Hay vì muốn tìm một người yêu? Một kẻ yêu không hề biết phản bội, chỉ ban tặng, vuốt ve, ôm ấp… nhưng cô đã gặp một thiên nhiên dửng dưng, vô cảm. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

VŨ THẠCH – 10/6: NHỮNG BÀI HỌC TUYỆT VỜI

1400x-1

(gởi trực tiếp qua E.mail cho chúng tôi)

Sau vài ngày lấy lại sức và kiểm lại hàng ngũ, có lẽ đây là thời điểm tốt để rút tỉa kinh nghiệm từ cuộc xuống đường đầu tiên của Mùa Hạ 2018.

Trước hết, phải nói ngay mức ứng dụng nhuần nhuyễn các kỹ thuật biểu tình bất bạo động của bà con biểu tình vào ngày 9 và 10 tháng 6 vừa qua là một ngạc nhiên lớn. Vì bẵng đi từ lần biểu tình Vì Môi Trường vào tháng 5/2016 đến nay, hầu như chúng ta không có cuộc xuống đường nào đáng kể. Hai năm thao dợt, dù chỉ trong tư tưởng, đã dẫn đến những biểu hiện tuyệt vời.

(Trường hợp Bình Thuận có nhiều lý cớ đặc biệt phía sau nên cần phân tích trong một bài riêng).

  1. NHỮNG ĐIỀU TUYỆT VỜI.

Sau đây là một số điểm đặc sắc nhất trong một danh sách rất dài về 2 ngày biểu tình vừa qua:

Ngay từ phút đầu, đã có sáng kiến không cần “dương đông kích tây” mà “dương cả đông và tây rồi tùy tình hình mà kích”; nghĩa là có mặt nhưng phân tán mỏng tại vài địa điểm. Nếu thấy số công an tại nơi nào ít thì tụ lại tại đó và thông báo cho các nơi khác kéo đến. Công an không dám bỏ trống các nơi kia, chuyển quân chậm hơn dân vì phải chờ lệnh trên,và khi tới nơi thì đã quá trễ. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Nhật ký mèo (kỳ 16+17)

NHẬT KÝ MÈO

16.CON CHIM NHỎ

1/5/2018

*

Nắng thiêu đốt. Nóng điên người. Tối ngày mặc quần xà-lõn, người nhớp nhúa. Năm giờ chiều ra trước nhà ngồi ghế đá. Mướp nằm bên cạnh, ung dung, nhàn nhã. Dường như cái nóng không làm nó khó chịu.

Trên hàng cây bên kia đường lũ chim cũng bay lượn, ríu rít.

Tôi nghĩ có lẽ mình cũng tìm được chút thanh thản trong cơn gió chiều. Có ngờ đâu một tia chớp đen xẹt ngang mặt. Con chim sẻ chưa kịp chạm mặt đất đã nằm gọn giữa hai hàm răng của Mướp.

Ông trời không tha cho tôi. Ông trời coi tôi như một con rối. Giựt dây một phát làm tôi bật dậy như cái lò xo.

Con Mướp chạy vô nhà. Tôi đuổi theo, la hét như thằng điên. Nhưng nó có chịu nhả con chim ra đâu. Nó chui xuống gầm ghế sofa. Tôi thọc cán chổi đuổi nó. Nó chạy lên lầu, chui xuông gầm giường. Tôi phải lấy cây lau nhà thọc nó.

Nóng chảy mỡ. Tức điên người. Con mèo vọt ra cửa phòng. Tôi ném cây lau nhà theo. Nó nhả con chim ngay đầu cầu thang.

Chúa ơi! Con lại có việc để làm nữa rồi! Con lại phải nuôi thêm một sinh vật chưa biết sống chết thế nào.

Một con chim sẻ. Nó hãy còn sống. Nó không bị thương nhưng cứ nằm bẹp, bay không được.

Không bay được thì làm sao mà thả nó về với thiên nhiên? Và thả ở đâu? Lùm cây, bờ sông  đều không được. Mèo, và cả chuột cống nữa sẽ xơi tái nó trong vòng mười sáu phút. Chỉ còn cách nuôi nó trong nhà nhưng phải cô lập với lũ mèo.

Xíu, Mướp và Vừng bây giờ trở thành tai hoạ cho chú chim bé bỏng. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Nhật ký mèo (kỳ 18)

hqdefaultVỀ VỚI MẸ

13/5/2018

*

Người bán chim goi:

-Chú ơi, ra bắt chim về.

Vậy là 5 ngày. Với kinh nghiệm của một tay chuyên nghiệp, con chim sẻ của tôi đã bình phục.

Nó đang nhảy lách tách trong lồng. Tôi gọi nó, nhưng chắc chắn là nó không nhận ra tôi. Nó không biết tôi là ai, và cũng không biết rằng nó sắp được gặp lại mẹ.

Người bán chim lấy một cái bao giấy có đục nhiều lỗ, bỏ con chim vào rồi đưa cho tôi.

-Chú rải gạo trên sân thượng rồi thả nó ra, nó sẽ gọi mẹ nó tới.

Bao giấy nhẹ như không. Khi tôi chạy xe, thỉnh thoảng nghe tiếng rột rột bên trong bao, chắc nó lo sợ không biết đang xảy ra chuyện gì. Tôi đưa cái bao lên ngang mặt, gọi “chiếp chiếp” để trấn an nó.

Khi bước lên cầu thang, tôi nghĩ: sao lại phải lên sân thượng? Sao không đem nó đến cửa sổ phòng mình, đặt nó trên bồn hoa cho nó bay đi?

Tôi mở cửa sổ, ủ con chim giữa lòng bàn tay. Lúc ấy tôi nghĩ đến câu nói của Lệnh Hồ Xung: “Cầm kiếm cũng giống như cầm một con chim sẻ, cầm lỏng quá thì nó sẽ vuột mất, còn nếu như cầm chặt quá thì nó sẽ chết.”

Quả nhiên thủ pháp ấy đã làm con chim yên lòng. Giống như nó đang rúc trong lòng bàn tay tôi, đang ẩn mình giữa hơi ấm của da thịt tôi. Và nó cũng toả ra hơi ấm của cơ thể nó. Hơi ấm của hai sinh vật của tạo hoá hoà vào nhau, êm đềm, trìu mến và đầy xúc động.

Tôi đặt nó trên bồn hoa, phía ngoài cửa sổ. Nó nằm im một lúc, nhìn khoảng trời trước mặt, rồi ngoảnh lại tôi.

-Bay đi con! Hãy về với mẹ!

Con chim sẻ bé bỏng của tôi thả mình vào khoảng không, như một chiếc lá, chao nghiêng trong gió.

Tôi nhớ mấy câu thơ của một người bạn gái:

Chim sẻ như lá cây

Rụng mà không rớt.

Bầu trời trước nhà tôi bé đủ nhìn.

Có gì mà chim kêu rối rít.

Cho lòng tôi cũng rối như chim?

(Thơ Lê Thị Kim) Tiếp tục đọc