VŨ THẠCH – Ông Chung và ông Trọng, ai lên làm TBT?

18033875_393145774417940_7964066557054445509_n

Ông Nguyễn Đức Chung, nhân danh Chủ tịch UBND Hà Nội, vừa ký và công bố (chứ không hiểu ngầm hay mật ước) một bản cam kết với dân chúng xã ĐồngTâm gồm 3 điểm: (1) Xem lại vụ nhập nhằng đất quốc phòng – đất nông nghiệp; (2) Không truy cứu trách nhiệm hình sự dân Đồng Tâm; (3) Điều tra vụ hành hung một cụ trong xã.

Hiển nhiên, chưa ai dám tin các cam kết trên sẽ được thực hiện hay thực hiện bao nhiêu phần trăm, đặc biệt nếu nhìn những chiêu trò trên đài truyền hình và báo chí công cụ trong mấy ngày qua, cũng như việc sử dụng 300 “kẻ lạ” xông vào xã ban đêm.

Tuy nhiên chỉ cần xét tới thời điểm này thôi, tức nhìn sự việc ông Chung dám đến ngồi mặt đối mặt với dân chúng ngay tại Đồng Tâm, điều đình với 5 luật sư đại diện, và tự viết rồi ký bản cam kết, thì ông Chung đã hơn quá xa cả 3 ông Bí Thư Phạm Quang Nghị, Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, và Bi thư Hoàng Trung Hải cộng lại.

Thử hỏi trong nhiệm kỳ trước nếu có một vụ cỡ như Đồng Tâm thì ông Nghị, ông Thảo sẽ đùn đẩy cho ai!?

Chỉ nội việc Hà Nội bị lụt lội, ông Nghị đã phê phán dân chúng “ỷ lại” rồi mặc áo mưa đứng trên chỗ khô ráo cho báo chí chụp hình còn ông Thảo hoàn toàn im bặt. Khi có biểu tình chống chặt phá cây xanh tại Hà Nội, ông Nghị cũng im bặt, còn ông Thảo tuyên bố tạm ngưng nhưng “người ta” vẫn chặt cây ban đêm. Riêng ông Hải thì trong suốt vụ việc Đồng Tâm chỉ núp sau lưng ông Chung. Tiếp tục đọc

Nguyễn Trần Sâm – VÌ SAO CÔNG AN THUA DÂN?

h1292

Như báo chí đã đưa tin, chiều 15 – 4, gần 30 người của chính quyền, trong đó có cả những viên cảnh sát cơ động, đã bị dân Đồng Tâm (Mỹ Đức, HN) bắt nhốt tại “nhà văn hóa” xã. Mục đích việc làm này của dân chúng là đòi chính quyền phải trả tự do cho những người bà con của họ đã bị chính quyền câu lưu trước đó vì hành động được gọi là “vi phạm đất đai”.

Một câu hỏi lớn được đặt ra: Vì sao những công an viên này lại để cho dân “bắt” được họ? Phải chăng vì họ không đủ năng lực và phương tiện để đè bẹp lực lượng quần chúng không có vũ khí trong tay, hay chí ít là thoát khỏi bàn tay của những người dân này?

Muốn trả lời câu hỏi này thì phải nghĩ đến những câu hỏi khác. Giả dụ viên chỉ huy của đội cảnh sát cơ động (nghe nói là trung đoàn?) ra lệnh xả súng vào đám dân hoặc không nổ súng nhưng dùng báng súng, lưỡi lê hoặc dùi cui đánh tới tấp vào đám dân dám chống lại mình, còn các chiến sỹ công an thì nhất loạt tuân lệnh, thì liệu đám dân đó có bắt nổi một công an viên nào không? Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHỮNG CÁI BỌC NY-LÔNG

v 02

Hôm nay, trong bữa cơm trưa, cháu nội nói:

-Hồi sáng cô giáo con tìm thấy một ổ mèo trong tủ của lớp học. Mèo mẹ và bốn mèo con mới sinh. Cô giáo bắt bốn con mèo con bỏ bịch ny-lông, túm lại rồi đem đi.

-Đem đi đâu?

-Con không biết.

Phía sau trường là một nhánh sông. Những đứa bé sơ sinh ấy đã bị thả xuống sông hay ném vào bãi rác? Hay đặt dưới gốc cây bên lề đường? Bây giờ chúng đang ở đâu? Còn sống hay đã chết?

Còn mèo mẹ thì sao? Nó mất con. Nó đang đi tìm, đang kêu khóc hay đang chui vào xó xỉnh nào để trốn con người?

Hàng ngày, trên cái đất nước Việt Nam nghèo nàn lạc hậu này, đến con người còn bị cướp đất, mất nhà cửa, mất ruộng vườn, mất nơi sinh sống huống chi là mèo. Hàng ngày có biết bao nhiêu con mèo con chưa mở mắt, chưa biết ăn, bị bỏ bao ny-lông đem đi như thế? Chúng bị rứt ra khỏi vú mẹ, triệt nguồn sữa…

Và hàng ngày có bao nhiêu mèo mẹ bị mất con như thế?

Buổi tối, tôi đem câu chuyện của cháu nội, kể cho một người bạn. Anh là một trí thức nghèo, vì từng đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nên bị mất việc, bị theo dõi sát nút, không thể làm ăn gì được để kiếm tiền nuôi gia đình, đành phải chạy xe ôm. Mỗi ngày anh kiếm được trên dưới 100 ngàn thì trích ra một nửa để dành gởi cho gia đình chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang bị giam trong tù. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Biển động

 

13

Mấy hôm nay biển lùa vào những con sóng lớn
Biển không muốn ai lại gần
Và cũng không muốn ôm ai vào lòng
Biển đau khổ hay giận dữ
Mà sóng đục ngầu mà lời dã thú?

*
Em không như biển em dịu dàng và lặng lẽ
Nhưng em cũng không muốn anh lại gần
Vì anh sẽ mang theo những cơn sóng
Vì anh sẽ mang theo biển cả mênh mông
Vì anh sẽ ôm em đắm say nồng nàn
Như biển ấm áp buổi sáng

*
Em không muốn anh lại gần
Vì sợ bị chết ngộp trong mối tình dữ dội
Vì sợ bị cuốn đi vào cõi mênh mông
Lìa xa bờ bến
Lìa xa ngôi nhà có vườn cây
Lìa xa những quán cà phê bên đường buổi sáng em thường ngồi
Lìa xa bè bạn

*
Em vẫn sống đời em
Chừng mực dịu dàng và bình lặng
Anh vẫn sống đời anh
Phóng đãng âm thầm và tuyệt vọng

*
Trưa nắng không có ai, anh bơi ra biển
Bơi trên đỉnh những ngọn sóng mặn chát và bất ngờ
Biến thành bọt nước
Biển vùi dập anh mà anh vẫn bơi
Khuất mất dưới những ngọn sóng
Sóng che lấp núi non, những tàn cây và những ngôi nhà trong phố
Anh bơi vô danh và âm thầm
Như con cá nhỏ một mình giữa trùng khơi
Ôm theo nỗi nhớ

*
Nước đục không nhìn thấy những ngón tay
Vậy mà anh nhìn thấy dáng người em
Bước lên cầu thang mỗi sáng
Bây giờ chỉ có anh một mình với sóng
Biển đau khổ hay giận dữ
Mà không muốn ai lại gần?
Nhưng anh nhớ em một mình bơi ra biển

*
Bãi cát vắng tanh và đầy gió lộng
Ngoài khơi vắng tanh và đầy bóng em
Không có lời nào át được tiếng biển đâu
Biển đau khổ và đầy nhung nhớ

*
Biển gọi giữa trưa, anh nghe mà sợ
Nên giọt nước mắt nhỏ nhoi của anh
Bị cuốn đi mất tăm
Giữa muôn trùng sóng nước.

 Vũng Tàu 17/06/1985

 

ĐÀO HIẾU – Ðàn ông làm điệu

hut-thuoc-la-tu-loi-ich-ngo-ngang-toi-tac-hai-khon-luong

Tất nhiên là đàn ông cũng làm điệu nhưng họ không lộ liễu, không khoa trương như đàn bà. Ðàn ông họ làm điệu ”khôn“ và ”mánh“ hơn đàn bà nhiều. Những người đàn ông thuộc loại ”mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao“ đi giày, thắt cà-vạt, xức nước hoa… là hình ảnh thường ngày, tuy có chút đỏm dáng đấy nhưng không có gì đáng nói. Cái đáng nói trong cách làm điệu của đàn ông nằm ở chỗ khác:

QUẦN ÁO

Nếu bạn vào một quán cà phê, thấy có một người đàn ông mặt mày trầm tư, tóc biếng chải, áo nhàu nát, quần sờn rách, mũ bẩn thỉu, thì đích thực đó là các bậc văn nhân nghệ sĩ. Bạn đừng vội kết luận rằng họ là những người không thèm quan tâm đến nhan sắc của mình. Kiểu ăn mặc ấy là mô-đen của họ đấy. Họ tự hào về sự nhếch nhác ấy, cũng giống như các bà tự hào về bộ đầm lộng lẫy giá bạc triệu của mình.

THUỐC LÁ.

Trước đây, đàn ông Sài Gòn có mô-đen hút thuốc lá đen. Thường là Bastos xanh. Ai hút thuốc thơm, thuốc có cán bị coi là công tử bột, là gà mái. Ðặc biệt Ba Số Năm chỉ dành cho giới áp phe. Hiện nay, mô-đen ấy bị đảo ngược. Dân lao động, công chức nghèo mới hút thuốc lá đen, còn giới trung lưu, giới trí thức trở lên thì hút có cán, phổ biến là Jet, Con Mèo, Sài Gòn, sang trọng hơn thì có Ba Số, Dunhill đỏ… Rải rác một số người hút Lucky Strike, Camel. Bastos xanh gần như vắng bóng trên thị trường. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – XIN THƯƠNG XÓT NHỮNG ĐỨA TRẺ BẤT HẠNH

MÈ VÀ VỪNG

1/ Những con mèo con được sinh ra tử đường phố, từ bờ bụi, từ cống rãnh, chỉ một phần nhỏ sống sót. Chúng bị loài người vứt ra đường, sống chui nhủi trong đống rác, xó kẹt.

2/ Chúng là những trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không tài sản, không có được một nơi an toàn. Chúng quá mong manh, không thể tự bảo vệ trước loài người, trước chó dữ, trước bọn trộm ăn thịt mèo.

3/ Ai cho chúng ăn thì chúng no, ai không cho thì chúng đói, chúng tự đi tìm con gián, con dế, con côn trùng. Tìm được thì ăn, không thì đành phải đói. Có người đã nhẫn tâm tịch thu hộp thức ăn, ném xuống sông, khi tôi lén (như thằng ăn trộm) đặt ngoài hàng rào trước nhà họ. Rồi bà ta nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Bà nói: “Người còn không có ăn huống chi là mèo.” Nhưng ai không có ăn? Chắc chắn không phải là bà, vì bà ở biệt thự, đi xe hơi đời mới. Còn tôi, tôi đã từng nhiều năm đấu tranh cho người nghèo bị áp bức bóc lột, nhưng vì kẻ địch hung dữ quá, tàn nhẫn quá, tôi làm chưa được gì thì đã quá già rồi nên lui về lo cho mấy con mèo, tìm chút an ủi nhỏ nhoi. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hạnh phúc trong một chiếc lá

 

anh-la-vang-mua-thu-3

Nhiều người hỏi: Hạnh phúc là gì? Là được yêu. Là giàu có. Là không còn đau khổ. Khái quát hơn, người ta nói: Hạnh phúc là thỏa mãn được ước mơ của mình. Nhưng ước mơ là một thứ vô hình, vô định. Nó có thể lớn như một tòa lâu đài, có thể xa như một vì sao, long lanh như một hạt ngọc, nhưng cũng có thể nhỏ như một hòn bi, gần như một vòng tay và giản dị như một chiếc lá.

Hạnh phúc gắn liền với sự vô định, sự mong manh, sự tạm bợ. Vì thế tất cả những cái gì là cố định, là trường tồn, là vĩnh cửu đều không phải là hạnh phúc. Một đóa hoa không bao giờ tàn thì không phải là hoa, một hương thơm không bao giờ phai thì không còn sự quyến rũ, một trận cười bất tận sẽ biến thành cơn điên. Một nhan sắc vĩnh cửu với thời gian sẽ làm mọi người sợ hãi.

Đó là bi kịch của hạnh phúc. Mọi người đều cầu mong được hạnh phúc, nhưng bản chất của hạnh phúc là mong manh, là tạm bợ, trong khi nhân loại khát vọng vĩnh cữu và trường tồn. Nhưng vĩnh cữu và trường tồn để làm gì nếu không có hạnh phúc? Nói cách khác: trường tồn để làm gì nếu không có sự tạm bợ và mong manh?!

Đó là nghịch lý cay đắng nhất, tàn nhẫn nhất mà con người phải chấp nhận.

Và đứa trẻ đã chấp nhận hòn bi thủy tinh trong suốt. Đối với nó, hòn bi còn quý hơn hạt kim cương. Tòa lâu đài xây bằng cát trên bờ biển còn quý hơn những biệt thự sang trọng. Mỗi lứa tuổi, mỗi hoàn cảnh có một hạnh phúc riêng. Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi thời thơ ấu là sáng mồng một Tết, mặc áo mới để được dẫn đến trụ sở xã, ở đó người ta phát cho mấy cái bánh ngọt, cốm, mứt gừng… Sau đó đi chơi trên những con đường quê nhiều áo mới, nhiều sòng bài bầu cua cá cọp, nhiều tiếng trống lân rộn ràng. Tiếp tục đọc

TRẦN DƯƠNG – Một âm mưu chống Obama

donald-trumpQuá trình chia rẽ nội bộ nước Mỹ có thêm một diễn biến mới, đó là một làn sóng lên tiếng đòi bắt cựu tổng thống Barack Obama và xét xử vì tội “mưu phản”.

Tất nhiên, trong xã hội đa đảng, bất kỳ một chính khách nào, đặc biệt là “cỡ bự” đều có những kẻ chống mình. Nhưng phong trào chống Obama (và Hilary Clinton) được kích động mạnh từ khi có một ứng viên tổng thống liên tục tấn công vào chính sách của chính phủ Obama và đưa ra những hứa hẹn về một chính sách mới “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”.

Làn sóng này đặc biệt sôi sục ngay sau khi xuất hiện những dòng chữ của Donald Trump trên Twitter trong ngày 4 tháng 3. Ông ta viết:

“Kinh khủng! Vừa phát hiện Obama đấu trộm dây điện thoại vào tháp Trump trước chiến thắng (của Trump)…”

“Thật thấp hèn khi tổng thống Obama đấu trộm dây điện thoại của tôi khi đang diễn ra quá trình bầu cử thiêng liêng. Đó là Watergate của Nixon. Một kẻ xấu xa (và bệnh hoạn).” Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NGÀY 8 THÁNG 3, “NÓI HÀNH” PHỤ NỮ

tho-vui-ninh-vo-8-3

Bữa đó, trong túi còn đúng 20 ngàn. Tôi vô quán bia, chỉ dám kêu một chai, ngồi uống suôn. Không mồi.

Khi vừa định về, thì có thằng bạn sà tới.

-Sao đơn sơ vậy?

-Viêm túi.

-Ngồi xuống đi. Tao đãi. Đang buồn.

-Buồn chuyện gì?

-Đang tính ly hôn.

Tôi hỏi nguyên do thì nó im lặng. Bia, mồi đem tới. Hai thằng đớp lia lịa mà chẳng nói tiếng nào. Tôi thấy hơi kỳ nên gợi chuyện:

-Vợ ngoại tình hả?

Nó vẫn im lặng. Tôi khích:

-Cổ nhân có câu: “Nhất thời vợ dại trong nhà, nhìn thời nhà dột, thứ ba nợ đòi”… mày vướng vào cái nào?

Thằng bạn uống cạn ly bia nhưng vẫm câm như hến. Tôi châm lửa vô mông nó:

-A, tao biết rồi. Nó chê mày yếu sinh lý chớ gì?

Quả nhiên đã “chạm đúng nọc”. Con hến liền mở miệng, nhưng giọng nó vẫn còn lửng lơ, ra vẻ triết lý:

-Trên đời này, chán nhất là loại đàn bà nào, mày biết không?

-Không. Vì vợ tao rất tuyệt vời.

Nó vẫn chậm rãi, từ tốn:

-Người vợ có thể kém nhan sắc, có thể dữ như chằn, có thể hoang phí, có thể đỏm dáng, có thể lẳng lơ, thậm chí có thể ngoại tình… nhưng TUYỆT ĐỐI KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN MỘT NGƯỜI VỢ KEO KIỆT. Tiếp tục đọc