Nguyễn Trần Sâm – LỤC ĐỊA GIÀ

chau_au_1923_500

Vào thế kỷ XV, châu Âu thay thế vùng Cận Đông để trở thành trung tâm văn minh của thế giới. Đây là giai đoạn đầu của thời kỳ Phục Hưng, khi có sự bùng phát của những luồng tư tưởng mới trong mọi lĩnh vực tri thức.
Trong thế kỷ này, người Âu đã biết đóng các loại tàu buồm có thể vượt đại dương. Khả năng đi đến được các châu lục khác cộng với ham muốn tìm những nguồn tài nguyên để phục vụ các nhu cầu sống và để làm giàu đã thúc đẩy hàng ngàn người lên tàu và lênh đênh nhiều tháng trời để tìm đến những miền đất mới.
Đặc biệt, từ khi Christopher Columbus tìm ra châu Mỹ (mà lúc đầu ông tưởng là Ấn Độ), những đoàn người đổ đến nơi này ngày càng đông. Họ đến từ khắp nơi trên thế giới, nhưng nhiều nhất vẫn là từ châu Âu. Trong số đó, nhiều người đã ở hẳn lại miền đất mới để sinh cơ lập nghiệp, tạo lập nên quốc gia mới với thể chế tiến bộ hơn, thông thoáng hơn so với chốn cố hương. Từ đó xuất hiện tên gọi Tân Thế Giới để phân biệt với Cựu Thế Giới vốn là nơi họ bỏ lại phía sau.
Đến thế kỷ XVIII thì tại nơi mà ngày nay là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã có xu hướng hình thành một quốc gia. Những tổ chức nhà nước của nhóm người chiếm đa số trong đám di dân đã sống một vài đời ở đó, tức là của người gốc Anh, ban đầu còn phụ thuộc Anh Quốc và trung thành với Hoàng Gia Anh. Tuy nhiên, sự lớn mạnh nhanh chóng và ý thức độc lập của các thành viên cuối cùng đã dẫn đến cuộc chiến dành độc lập và sự hình thành nhà nước Hoa Kỳ.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hiện tượng lạ tại các bệnh viện

CÚI CHÀO

Mấy hôm nay, tại một số bệnh viện lớn ở Sài Gòn như Chợ Rẫy, Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình, bệnh viện Ung bướu Gia Định… đã đồng loạt xảy ra hiện tượng các nhân viên y tế như y công, y tá và cả bác sỹ nữa… đều không chịu làm việc.

Chúng ta đều biết, tại các bệnh viện này, bệnh nhân rất đông: một giường nằm hai, ba người mà vẫn không đủ chỗ, các bệnh nhân phải chui dưới gầm giường mà nằm, hoặc phải vác chiếu ra nằm ngoài hành lang…

Bệnh viện nào cũng nghẹt người, nằm ngồi lổn ngổn lảng ngảng, lăn lóc như đất đá, phế liệu… vô thừa nhận.

Các nhân viên bệnh viện thường đi làm lúc 7 giờ 30 để chuẩn bị các thứ cho bác sỹ khám bệnh vào lúc 8 giờ sáng.

Bỗng dưng mấy hôm nay trật tự ấy bị đảo lộn nghiêm trọng: Các y công, y tá, nhân viên y tế… thay vì tới bệnh viện để chuẩn bị các thứ như thường lệ, thì họ lại chen nhau đi dọc theo các hành lang chật ních người, gây tắt nghẽn lối đi.

Cả trăm nhân viên y tế ấy đi chưa hết các dãy hành lang thì đã đến 8 giờ, là giờ bác sỹ khám bệnh. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – CHA TÔI

CHA 06Hai cha con ngồi bên bếp lửa nhỏ. Sáng mùa đông ở miền Trung trời rất lạnh, ông trùm đầu bằng một chiếc khăn lông màu trắng đã cũ, ông nhắc lại những kỷ niệm về mẹ tôi, về ông cố tôi là cụ Đào Doãn Địch một lãnh đạo lỗi lạc của phong trào Cần vương tại tỉnh Bình Định, được vua Hàm Nghi sắc phong Phụng Nghị Đại Phu năm 1885, cũng năm ấy ông bị thương nặng trong một trận đánh lớn với quân Pháp tại huyện Tuy Phước. Ông phải rút quân về An Khê cố thủ, nhưng vì vết thương quá nặng nên đã qua đời tại đó. Trước khi mất ông giao binh quyền lại cho Mai Xuân Thưởng.
Tôi ngồi nghe, thương cha già yếu, nhưng trong đầu tôi không hề có ý nghĩ rằng đó là buổi gặp gỡ cuối cùng.
Hôm trở về, tôi mang tặng cha một chai rượu. Một người bạn cùng cơ quan nói đó là rượu nho do người nhà cô cất. Hồi đó nhu yếu phẩm rất hiếm nên có được chai rượu làm quà, tôi rất mừng. Cha tôi nói để khui ra uống thử.
Nhưng đó chỉ là một chai nước lã có màu.
Đó là món quà đầu tiên trong đời làm con của tôi tặng cho cha ruột của mình. Ngoài ra không hề có gì cả dù chỉ một đồng bạc.
Tôi mang nỗi ân hận về chai rượu ra đi. Hai cha con chở nhau trên chiếc xe đạp từ trong làng đi ra quốc lộ 19. Gần đó có một cái đồi trọc, hai cha con dẫn xe lên đồi ngồi chờ xe đò. Chiếc xe cũ kỹ chạy bằng than đá lạch bạch đi qua. Chúng tôi chia tay nhau. Không khóc, không ôm nhau, nhưng lòng tôi tràn ngập nỗi buồn. Hồi ấy tôi nghèo quá, cha tôi còn khốn cùng hơn. Ông gầy yếu đen đúa và run rẩy. Ông đứng trên đồi nhìn theo tôi, không vẫy tay, không một tiếng nói, ông đứng như pho tượng đá ngóng nhìn vào hư vô. Một chút sương sớm phảng phất trên mái tóc bạc. Nắng chưa lên và một chút gió vẫn còn hiu hắt.
Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – UFO

21Cháu nội Quỳnh Hoa sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, năm mười tuổi, lần đầu tiên về thăm quê nội Bình Định thấy chỗ nào cũng có núi vây quanh, ruộng đồng bát ngát, những lũy tre, những con trâu, đàn cò trắng…thì lạ lắm, hỏi han đủ thứ chuyện.
Một buổi chiều nọ, ông nội dẫn Quỳnh Hoa đi ăn giỗ ở nhà từ đường, Quỳnh Hoa ra trước nhà coi ruộng lúa, chợt thấy trên đường làng có một vật gì rất lạ. Vật ấy cô bé chưa từng thấy bao giờ. Nó tròn như một cái chảo, màu đen, nhưng nó không lõm như cái chảo mà vun lên, sần sùi như cái nấm lớn. Nó không giống một đồ vật cũng không giống một sinh vật. Không có vẻ gì là đe dọa mà cũng không hiền lành.
Nó xa lạ và bí ẩn. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Ngủ với kẻ thù

 

NGU VOI KE THU 02

“Ngủ với kẻ thù” là một cụm từ mà giới y khoa thường dùng để gọi những người bị bệnh mất ngủ và phải uống thuốc ngủ mới ngủ được.

Như vậy rõ ràng là họ coi thuốc ngủ là “kẻ thù”. Kẻ thù này có nhiều tên gọi khác nhau: Lexomil, Valium, Tranquanil, Seduxen… và thường bị xem như “thuốc độc” vì có những tác hại như: gây nghiện, làm suy nhược thần kinh, nếu dùng thường xuyên có thể gây ra bệnh tâm thần, bệnh yếu sinh lý. Nếu bị lờn thuốc thì phải tăng liều, đến một mức nào đó có thể gây chết người…như trường hợp của ca sỹ Michael Jackson…

Hỏi một trăm ông bác sỹ thì cả trăm đều trả lời như vậy.

Hỏi một trăm người bình thường thì có đến 99 người trả lời như vậy. Người duy nhất còn lại không trả lời như vậy là… tôi. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – PHIẾM LUẬN VỀ MẮT, MIỆNG, MŨI

HANH PHUC TRONG CHIEC LA

Tác giả:Đào Hiếu

1. MẮT

Phàm đóng xong một cái thuyền, sơn phết hoàn chỉnh, vẫn phải làm một việc quan trọng: đó là vẽ con mắt. Cầm bút vẽ con mắt thuyền không phải ai cũng làm được.Người đó phải là thợ cả. Trước khi vẽ mắt thuyền, phải lễ bái trời biển. Mắt vẽ xong, thuyền mới được phép hạ thủy, đủ thấy con mắt quan trọng dường nào!
Con mắt đã quan trọng nhưng “cái nhìn” còn quan trọng hơn. Không kể những biểu lộ thái quá như tròn xoe (kinh ngạc), long lên sòng sọc (giận dữ) hay đẫm lệ (buồn khổ)… đôi mắt còn có nhiều cách biểu lộ khác tinh tế không gì sánh được.
Cùng một đôi mắt của cùng một con người, nhưng khi thì trách móc, lúc thì mời gọi,van nài, lúc lại như lời tỏ tình, như câu hẹn hò hay biểu lộ sự hoài nghi, sự hờn dỗi, sự tha thứ… Qua các biểu lộ tâm trạng ấy, hình dạng của con mắt gần như không thay đổi nhưng chúng ta vẫn cảm nhận được thông điệp từ cái nhìn. Thế thì cái gì trong đôi mắt kia biểu lộ thông điệp ấy? Con mắt như có cái hồn riêng của nó. Cái hồn ấy biết giao cảm với tâm hồn người khác bằng những xung động bí ẩn, những rung cảm siêu hình. Một tâm hồn càng nhạy cảm thì sự biểu lộ của đôi mắt càng tinh tế và càng dễ tiếp nhận tâm trạng người khác qua ánh mắt.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Huyền thoại quốc kỳ

QUOC KY

Mới đây, khi trên mạng xuất hiện nhiều bài viết, hình ảnh liên quan tới việc Trung Quốc xâm lăng Việt Nam ngày 17.02.1979 và việc nhà nước Việt Nam nhượng bộ quá nhiều khi ký hiệp ước về biên giới với Trung Quốc, có một bạn trẻ thường xuyên “chat” với tôi. Anh đang học thạc sĩ kinh tế, anh nói thẳng với tôi là anh có tham vọng chính trị vì “nếu không làm chính trị thì làm sao thay đổi cái xã hội thối nát hiện nay”.
Qua nhiều lần “chat” tôi thấy anh là một thanh niên đầy tâm huyết, giỏi ngoại ngữ và có kiến thức.
Có một lần tôi hỏi:
-Nhưng sao mỗi lần em xuất hiện trên mạng thì cái “avatar” của em lúc nào cũng là “cờ đỏ sao vàng”?
-Vì đó là cờ tổ quốc. Em muốn lá quốc kỳ luôn nhắc nhở lý tưởng “vì tổ quốc” của em trong học tập và rèn luyện để đạt mục đích của mình.
*
Dạo đó, đọc báo Tuổi Trẻ thấy có đăng hình và bài về một cụ già, sáng nào cũng mở đầu một ngày bằng cách đứng nghiêm chào cờ trong phòng riêng của mình. Cụ được ca ngợi như là một người yêu nước. Và trong một số cơ quan, người ta thường dùng hình ảnh của cụ để nhắc nhở cán bộ công nhân viên đừng quên lễ chào cờ mỗi sáng thứ 2 hàng tuần (có nơi là sáng thứ 2 đầu tháng).

Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – ĐẤT NƯỚC VÀ NHÂN DÂN

DAO HIEUCó vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.
Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”. Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.
Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.
*
Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…Tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…
Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.
Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Vẫn thèm một sự đơn độc

 

Cúi mặt xuống bàn phím
Anh không thấy đôi mắt em
Chỉ một chút tóc, chút vai, chút con gái
Một chút hoang đường.
*
Cùng lúc chat với một tỉ chàng đẹp trai
Không hề mệt mỏi
Ban phát bảng chữ cái a,b,c,d.
Những mẫu tự tung tóe trên mạng
Như mớ vàng mã lấp lóa
Chàng đẹp trai đưa hai tay lên cao và gào.
Những mẫu tự rơi xuống trang giấy
*
Đã từ lâu lắm anh không được khùng
Cố gắng vô vọng
Tìm kiếm một buổi sáng nổi loạn
Một buổi trưa ngồi khóc dưới gầm cầu
Một buổi tối say đơn độc ngoại ô.
*
Dù đứng giữa người thân
Dù đứng giữa bạn bè
Dù ngồi cạnh người yêu
Vẫn thèm một sự đơn độc.

Đ.H