ĐÀO HIẾU – Hãy cho tôi ké một chai nhé.

VIETNAM-FESTIVAL-HANOI-1000YEARSTrước giờ, phàm là lãnh đạo trong bộ máy nhà nước Việt Nam, từ cấp Phường tới cấp Trung ương, không ai là không sợ Tàu, nịnh tàu, vâng lời Tàu.

Làm quan càng lớn, sợ Tàu, nịnh Tàu và vâng lời Tàu càng nhiều.

Nếu ai không sợ, không nịnh, không vâng lời, nó sẽ lôi ra pháp trường xử trảm, đừng nói là được nó cho làm tới chức thủ tướng, bộ trưởng hay bí thư, chủ tịch…

Còn những vị bị cho về vườn, bị “nhập kho”, bị gởi đi nước ngoài chữa bệnh… chẳng qua cũng giống như những con ngựa mà người Tàu cưỡi chán chê rồi nên vứt bỏ, hoặc là tự thân chúng tham ăn quá, trở nên béo phì, chạy hết nổi…

Vì thế chuyện “thân Tàu” là chuyện xưa như trái đất, chuyện mà con chuột trong nhà cũng biết. Vì vậy hãy gạt chuyện nhảm nhí đó qua một bên, vì cãi cọ về nó cũng chẳng giải quyết được gì. Tiếp tục đọc

Advertisements

ĐÀO HIẾU – Một cách giải thích khác

ACHILLE 02

YẾU ĐIỂM VÀ ĐIỂM YẾU

Nhiều người vẫn cho rằng hai từ này có nghĩa khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Sự khác biệt ấy gần như hiển nhiên, không cần bàn cãi nữa.

Khi ta nói YẾU ĐIỂM thì “yếu” là tiếng Hán Việt có nghĩa là “quan trọng” ví dụ như “yếu nhân”  là người quan trọng (personne importante), “yếu điểm” là “điểm quan trọng” (point important) của một con người, của một sự việc nào đó.

Còn khi ta nói “ĐIỂM YẾU” thì có nghĩa là “nhược điểm”, tức là chỗ mong manh, dễ tổn thương nhất,  ví dụ như điểm yếu của hắn là rất mê gái, điểm yếu của Achille là cái gót chân (Le talon d’Achille).

Trong nghề võ, khi ta nói YẾU HUYỆT có nghĩa là huyệt quan trọng nhất, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là huyệt YẾU nhất, bởi vì nếu điểm trúng vào huyệt đó thì tiêu đời!

Một người rất đạo mạo, học vấn uyên thâm, quyền lực bao trùm thiên hạ, nhưng ông ta lại có điểm yếu là mê gái. Và chính cái điểm yếu ấy lại quan trọng nhất, vì chỉ cần dùng mỹ nhân kế là ông ta thân bại danh liệt ngay.

Achille có sức mạnh vô địch, mình đồng da sắt, nhưng có một điểm yếu là cái gót chân, nhưng chính đó  lại là “điểm quan trọng chết người” vì nếu bắn trúng gót chân thì anh ta sẽ chết.

Vậy chẳng phải ĐIỂM YẾU và YẾU ĐIỂM là một sao?

Ngày 14/12/2017

ĐÀO HIẾU

Hình ảnh

BS. NHÀN LÊ – Đanh thép và Thuyết phục

Nếu như có người hỏi là “Tại sao Nhàn Lê sinh ra lớn lên,học hành ở miền bắc nhưng bây giờ lại nói người bắc chúng tôi làm hỏng hết ,rồi lại thích miền nam ,lại thích luôn cái chế độ miền nam trước 1975 nữa ..Nhàn Lê đã ăn cháo ,đá bát”..nói chung là phụ bạc nơi nuôi mình khôn lớn. Vậy Nhàn Lê trả lời sao?

Thưa các anh chị !

Thưa các bạn và các em!

Chính vì tôi đã nhìn quá rõ, tôi hiểu quá thấu nên tôi biết nó hỏng, và tôi nói ra sự thật là nó hỏng.

  1. TẠI SAO TÔI LÀM BÁC SỸ?

Mẹ tôi nói “Con ạ, bây giờ đi bệnh viện mà không có tiền thì họ không chữa cho mình đâu”.

Tôi đã nói “Mẹ cố gắng mẹ nhé, lớn lên con sẽ làm BS, con chữa bệnh cho mẹ khi ấy mẹ sẽ không phải mất tiền nữa, còn bây giờ mẹ phải tìm moi cách để giữ lấy mạng sống của mình”.

Vì lời hứa của đứa trẻ 8 tuổi khi ấy đã thôi thúc tôi vượt qua rất nhiều khó khăn mà không thể kể hết của một đứa con nhà nghèo, đến ăn còn không đủ no, ăn 2 bữa cho no đã là quá sức của cha mẹ nó, bữa sáng là một điều xa xỉ.

Tôi hỏi ngược lại, nếu một xã hội tốt đẹp thì một đứa bé 8 tuổi nó có phải nghĩ tới vấn đề nhức nhối đó không? Hay nó được lớn lên với một tuổi thơ trong sáng?

Cha mẹ tôi đã phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để có được hạt gạo mà nuôi chị em tôi trong khốn khó, vậy TÔI PHẢI BIẾT ƠN AI?

– Vì đất nước phải bước vào thời kỳ quá độ để đi lên CNXH, cho nên đảng và chính phủ đã tập trung xây dựng nên những con người XHCN.

Ở nông thôn, ông bà cha mẹ chúng tôi bị ép buộc vào hợp tác xã, nhưng hậu quả của nó như thế nào thì ai cũng thấy rõ, một ngày lao động (một công) được tính bằng 800 g thóc, toàn dân đói rã họng nhưng không ai được đi ngược lại chủ trương của đảng và nhà nước.

Không ai được trồng thêm củ sắn, củ khoai để cứu đói cho đàn con đang tuổi ăn, tuổi lớn của mình.

Chị em chúng tôi phải đi vớt bèo dưới cái lạnh cắt da, cắt thịt để nuôi lợn, con lợn ấy lớn lên phải bán nghĩa vụ cho hợp tác xã, chúng tôi thèm nhỏ dãi miếng thịt nhưng không có ăn, đến tết thì hợp tác mới chia cho được mấy lạng… Để hậu quả kéo dài cho tới tận bây giờ cứ có mùi nhang là tôi lạ thèm ăn thịt luộc (bởi hồi đó tết thắp nhang cúng ông bà thì mới có thịt ăn một bữa liếm mép).

Ai đã nuôi tôi khôn lớn? Cha mẹ tôi hay đảng và chính phủ?

Ai đã cướp con lợn, ai đã cướp miếng thịt của chị em chúng tôi để giờ đây nói tôi đái bát?

Dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, chúng tôi sống hoang dã như những đứa trẻ mà giáo sư Ngô Bảo Châu đã nhìn thấy và mô tả. Có ai cho tôi manh áo không?

Và nếu hồi đó không có cái chủ trương vào hợp tác xã chết tiệt ấy thì chiều cao của tôi có lẽ hơn bây giờ ít nhất là 5 cm, khi đi ra quốc tế tôi có thể nhìn ngang chứ không phải như bây giờ là phải ngước lên và tự hỏi rằng ” cao như thế có mát hơn không”.

Thời ấy muốn thịt con gà cũng phải giấu giếm đừng để nó kêu, bởi ăn thịt là có tội, mình nuôi nó lớn nhưng không được phép ăn mà phải bán cho nhà nước … để làm gì?

“Mỗi người làm việc bằng hai để cho cán bộ mua đài mua xe.

Mỗi người làm việc bằng ba để cho cán bộ xây nhà xây sân”

Như vậy phải hỏi tôi có hận hay không chứ? Tại sao tôi phải biết ơn, ơn ai? Ơn cái đứa chết tiệt nào nó ra cái chính sách vận hành ngu xuẩn và dốt nát thể? Để một thế hệ người Việt thấp còi và đần độn vì thiếu dinh dưỡng?

Ai nuôi tôi lớn kiểu điên rồ như thế để bắt tôi phải biết ơn?

  1. TẠI SAO TÔI YÊU MIỀN NAM?

Khi tôi nửa ăn, nửa nhịn để cố gắng lê lết hết 6 năm đại học, có những hôm đi phụ mổ bị té xỉu … nói lời hay ý đẹp là kiệt sức, nhưng thực ra là ĐÓI ĂN.

Tôi đói ăn suốt 6 năm đại học, chất dinh dưỡng nào để cho tuổi này cạnh tranh tầm vóc với thế giới? Có ai cho tôi xu nào để tôi ăn cho đỡ đói không hay chính mẹ tôi, đến cái bánh cũng không dám ăn mà phải để dành tiền cho tôi, cho dù chỉ là 500 đồng?

Và sau khi ra trường, tôi long đong lận đận đến 3 năm cầm tấm bằng mà bao nhiêu lần bật khóc.

Bố tôi đã nói ” con ạ, mình không có chức, không có quyền cũng không có tiền nên xin việc khó lắm, có lẽ bố mẹ đã bất lực, con hãy tự tìm đường đi cho mình”

Xã hội này không có chỗ nào công bằng để đấu sức bằng trí tuệ của mình đâu con.

Tất cả đều được đo đếm bằng tiền cho dù tiền đó là tiền tham nhũng, cho dù tiền đó là tiền hối lộ. Cho dù đó là tiền tham ô mồ hôi và nước mắt của người dân để họ đút vào túi riêng, cái túi tham vô độ làm cho cuộc sống của người dân trở nên khốn cùng.

Cha mẹ nuôi con 6 năm ăn học đã kiệt sức lắm rồi con.

Nhắc lại lần thứ ba là đã có lúc tôi tính đến việc đi vận chuyển ma túy thuê để có tiền xin việc, nhưng may thay chợt nhớ tới câu của nhà Phật rằng ” Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” và tôi đã giật mình tỉnh thức. Nếu không thì có lẽ thân xác này đã trở về với cát bụi hoặc giờ này tôi đang cải tạo với cái án chung thân trong một nhà tù nào đó.

Có ai và có bao giờ rơi vào tình cảnh tuyệt vọng như thế không?

Chỉ vì không có tiền xin việc đó, cho nên tôi hỏi lại đứa nào ăn cháo, đứa nào đái bát?

Nếu không có mảnh đất Sài Gòn cho tôi lưu lạc thì giờ này có tôi đang ngồi gõ phím không?

Nếu không có con người Miền nam hiền hòa thì tôi có sống được? Nếu họ lưu manh lừa lọc khi tôi mới chân ướt chân ráo đến đây thì cuộc đời tôi sẽ khốn nạn ra sao?

Vì sao họ lại hiền hòa như vậy? Đó là vì cha ông của họ sống có nhân, có nghĩa và chính lớp người đi trước đã dạy con cháu họ như vậy, chứ không phải cái thứ lưu manh, lừa đảo.

Và tôi biết qua những người bạn thì Sg cũng không còn được như xưa nữa, vì sao? Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế? HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI. HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI.

N.L

“BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Đoạn 6 và 7

BU KHU TIEN SINH MAC LENIN

Sáng hôm sau, trên đường đến thăm lão già, Bù Khú phải ghé phòng cô nhà báo để đòi lại cái ghế. Nó vẫn còn nguyên vẹn. Cái chân gãy vẫn không hề hấn gì. Bù Khú nói:

-Tôi lấy cái ghế nhé?

-Ghế nào?

Bù Khú chỉ vào cái ghế của mình.

-Cái ghế này này. Hôm trước cô mượn tôi đó.

-Nhưng nó là ghế của tôi mà.

Bỏ mẹ! Mình bị tâm thần rồi sao hả trời! Bù Khú cố trấn tĩnh. Và khi đã chắc chắn rằng nó chính là cái ghế của mình, chàng bèn bước đến, xách lấy cái ghế. Nhưng cô nhà báo đã đứng bật dậy, chụp lấy cái ghế một cách quyết liệt.

-Đồng chí làm gì vậy. Cái ghế này của tôi. Nó ở trong phòng tôi mà.

-Nhưng chính cô đã mượn của tôi, đã đem từ phòng tôi sang đây. Cô quên rồi sao?

-Tôi không quên. Nhưng tôi là người đầu tiên đến ngôi trường này. Lúc ấy cái ghế này ở trong phòng tôi.

-Nhưng chính tôi nhặt nó nơi bãi rác ngoài rào. Nó chỉ có ba chân và tôi đã sửa lại.

Cô nhà báo nhổ toẹt ra ngoài cửa sổ.

-Thế nhé. Tôi đi ra phố đây.

Đó là cách mà một nhà báo xã hội chủ nghĩa, một cán bộ tuyên huấn ăn cướp của người khác. Một lối ăn cướp khá ấn tượng. Và đầy sáng tạo. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

“BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Khổng Tử và Nam Tử

DAO HIEU DEO KINHBù Khú đi lướt qua khung cửa sổ của cô nhà báo Tròn Quay vừa lúc cô ta đứng ngóng ra ngoài sân.

-Đồng chí này! Hình như phòng đồng chí có một cái ghế phải không?

-Phải.

-Đồng chí cho tôi mượn tạm được không. Nhà trường mới bố trí thêm hai chị nữa ở chung. Lát nữa lại có khách.

-Được thôi, cô sang lấy ghế đi. Nhưng xong thì trả cho tôi nhé.

Cô nhà báo sang lấy ghế. Hai tay cầm hai chân ghế, vừa đi vừa ngắm cái chân gãy.

Bù Khú lo, không biết cái chân ghế có chịu nổi sức nặng của cô nhà báo hay không. Nếu cô ta là người “ý tứ” thì cô sẽ dành cái ghế cho một người khách nhẹ ký hơn.

Bóng nắng đã khuất trên sân trường. Bù Khú đi lại phía chỗ ở của lão già quản thủ thư viện.

Trong ánh sáng lờ mờ lúc chạng vạng, lão thức dậy khi nghe tiếng bước chân người đi tới. Lão chỉ mở hí một mắt, xoay trở trên chiếc võng ny-lông sờn rách treo dưới gầm cầu thang. Bù Khú ngồi xuống bên cái bàn thấp kê sát võng.

-Sao bác ngủ sớm vậy?

-Tôi có ngủ đâu. Tôi chỉ bắt chước mấy con gà, ăn cơm chiều xong liền vô chuồng. Cậu xem cái gầm cầu thang này có giống chuồng gà không?

-Sao bác lại ở dưới gầm cầu thang vậy?

-Vì đây là thư viện. Cậu xem có cái phòng nào trống đâu. Với lại tôi đâu có tiêu chuẩn để ở một phòng.

-Nhưng bác ngủ võng nhiều năm sẽ sinh chứng đau lưng,

-Không đúng, tôi cả đời nằm trên võng, thời chiền tranh cũng vậy mà thời bình cũng vậy. Giống như con gà lúc chạng vạng thì nhảy lên nhánh cây.

-Nhưng sẽ bị muỗi đốt.

-Khỏi lo. Có tí máu nào đâu mà nó đốt. Bên ngoài là da cóc, bên trong là cái khung xương và tí bầy nhầy. Tôi đã nằm dưới cái gầm cầu thang này hơn hai mươi năm rồi.

Lão bước xuống võng, bật quẹt thắp ngọn đèn dầu, máng trên cái đinh ở đầu võng. Ánh sáng làm cho gầm cầu thang trông giống cái hang hơn là cái chuồng gà. Tiếp tục đọc

“BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Đoạn 3: Thầy trò

BU KHU TIEN SINH MAC LENIN

Mới hôm qua, sân trường còn vắng vẻ vậy mà sáng ngày 5/9, không biết người ở đâu túa ra sân như đàn cừu, chỉ khác là họ không có lông và sừng. Họ im lặng, tay cầm cái chén bằng nhôm có cái muổng cột dính vô chén bằng một sợi dây sắt. Bộ đồ nghề ấy làm được đủ thứ việc: múc cơm, chan canh, múc đồ ăn, đưa thức ăn vào mồm và cuối cùng là cạo đít nồi.

Đàn người đứng hai bên những dãy bàn gỗ. Im lặng chờ tiếng còi. Và còi ré lên. Những cái muỗng nhôm bắt đầu xông xáo. Chúng tung hoành bốn hướng, tranh chấp những miếng thức ăn ít ỏi. Những cái miệng cũng đóng mở lia lịa. Môi, lưỡi, răng, cổ họng. Tất cả những bộ phận ấy đều phát ra tiếng động: nhai, nuốt, húp xoàn xoạt, ừng ực, hít hà. Không ai nói chuyện. Không ai cười. Cuộc đấu tranh sinh tồn tuy âm ỉ mà quyết liệt đến nỗi đôi lúc Bù Khú bị đánh dạt ra khỏi mép bàn, phải nhai một thứ ngũ cốc vừa dẻo vừa cứng vừa có mùi ẩm mốc vừa có mùi bột sống. Đó là thứ hổ lốn gồm khoai mì ủ trộn với bo bo chưa được xát sạch vỏ.

Ở nhà ăn ra, nắng đã lên, lúc ấy trong cái sân rộng đầy lá, mới nghe tiếng của loài người lao xao, rầm rì. Vài tiếng cười. Vài tiếng khạc nhổ. Vài tiếng ho khúc khắc. Gió sớm lạnh và khô. Tiếp tục đọc

“BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Đoạn 2: CHIẾC GHẾ BA CHÂN VÀ HỐ XÍ CÔNG CỘNG

BU KHU TIEN SINH MAC LENINSau một lúc nằm nghỉ mệt trên cái giường tre nhỏ xíu ấy, chàng trở dậy đi loanh quanh trong sân để tìm hiểu thêm khu vực mình đang ở, thì nhìn thấy một chiếc ghế ai vứt bên bờ rào cạnh chái nhà. Đó là chiếc ghế gỗ chỉ còn ba chân nhưng Bù Khú nghĩ rằng mình có thể sửa được.

Chàng đem nó vào phòng rồi mặc quần áo đi ra phố, định kiếm một cái gì đó ăn trưa và kiếm một khúc gỗ về sửa cái chân ghế.

Chàng mua mấy cây đinh, một con dao rèn bằng tay và một cái ly uống nước bằng sành.

Khi đi ngang dãy hành lang để về phòng mình, Bù Khú nhìn thấy một người con gái đang ngồi trong căn phòng bên cạnh. Cô nàng hơi thô kệch và lùn nhưng lại có mái tóc rất đẹp. Nó đổ dài xuống lưng áo, đen nhánh như một dải lụa óng ả.

Nghe tiếng bước chân, cô nàng quay lại. Bù Khú cúi chào. Cái khuôn mặt tròn như trăng rằm ấy cũng chào lại, kèm một câu hỏi, giọng Nghệ Tĩnh:

-Đồng chí ra sớm thế?

-Tôi tính lộn ngày. Thế còn cô?

-Tôi có việc. Tôi ra Hà Nội trước anh cơ đấy.

Chàng về phòng mình. Không có ấn tượng gì về cô gái ấy. Chàng lấy cái dao sắt nặng trịch và mấy cái đinh ra, hì hục gọt đẽo đoạn gỗ kiếm được ngoài bãi rác và ghép xong cái chân ghế trong vòng một tiếng đồng hồ. Chàng ngồi thử, thấy khá vững vàng. Cái ghế này khi cần thì mình sẽ ngồi trên giường và dùng nó như cái bàn viết. Chàng nghĩ, có lẽ đây là căn phòng tiện nghi nhất trong khu “cư xá” của cái trường Tuyên huấn này. Ít ra thì nó cũng hơn được những phòng khác một cái ghế. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Bù Khú Tiên Sinh đi học triết Mác-Lênin

 

BU KHU TIEN SINH MAC LENIN

TÓM LƯỢC: Những ngày đầu “giải phóng”, khi mọi người đổ xô nhau đi kiếm nhà, xe… thì Bù Khú vẫn cột cái võng trong cơ quan, nằm coi thiên hạ nhốn nháo. Hình ảnh ấy làm chướng mắt nhiều “đồng chí”, và họ đã tìm cách tống anh đi cho khuất mắt với danh nghĩa là “đi học triết học Mác-Lênin”.

 Đoạn 1: TRƯỜNG TUYÊN HUẤN

Nơi ấy hoang sơ như phế tích. Bù Khú không thấy nhà cửa, không thấy cả bóng người hay mèo chó. Chàng chỉ nghe tiếng chim từ trên những tán lá cao rải xuống theo những cơn gió. Chàng bước đi trong tĩnh lặng, hạnh phúc vì thấy mình được lạc vào chốn thần tiên này, hoàn toàn cách biệt với thế giới bề bộn bên ngoài, hoàn toàn quên đi những cãi vã tranh giành nhà ở, quên đi những tiếng động rầm rập nhức óc của con tàu xuyên Việt với cái cầu tiêu rập rềnh cứt đái…

Chàng như vừa nhảy qua vực thẳm để đến được chốn thiên đường xã hội chủ nghĩa, một vùng tiểu thiên địa huyền thoại với cây lá, tiếng chim và những ngọn gió mát.

Chàng đi lang thang như thế trong khu vườn rộng mà quên mất là mình cần phải tìm ngôi trường Tuyên huấn của mình, cho đến khi chàng gặp một gã đản ông mặt tròn quay, tay cầm một xấp bìa cứng. Ông ta hiện ra trước mũi chàng lúc nào chàng không hay, giống như lão thổ địa. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Cần gì cho những người chân đất?

 

DAO HIEU DEO KINHThời chiến tranh, tôi có người bạn, học nhạc giao hưởng ở nhạc viện. Hắn nói: “Nhạc là một nghệ thuật của âm thanh chứ không phải của lời nói. Đưa ca từ vào âm nhạc là tầm thường hoá nó.”

Hắn kênh kiệu, hắn coi thường cả Trịnh Công Sơn lẫn Phạm Duy, nói gì tới dòng nhạc “sến” toàn những giai điệu mùi mẫn và ca từ sướt mướt.

Nhưng hoàn cảnh đưa đẩy sao đó, hắn vào lính, ra chiến đấu ngoài mặt trận. Hai ba năm tôi không gặp. Bữa kia, hắn về, điện thoại hẹn cà phê đầu đường.

Đồ trận, bốt-đờ-xô, mũ nâu máng trên cầu vai. Nhạc trong quán bắt đầu rên rỉ. Tôi nói: “Chắc mày không thích nhạc này? Để tao kêu đổi nhạc khác.”

Nhưng hắn ngăn lại.

Hắn nói: “Tết vừa rồi tao ở ngoài mặt trận. Cấm trại trăm phần trăm. Đêm giao thừa nằm nghe dế kếu. Gió lạnh. Bỗng nhiên từ một cái radio nào đó phát ra tiếng hát:

Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
Nhưng nếu con về bạn bè thương mong
Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
Không lẽ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi, con xuân này vắng nhà.

Vậy mà tao khóc. Trong đời tao, chưa có bài hát nào làm tao xúc động đến như thế. Bài hát đó có tên là “Xuân này con không về” một bài hát mà trước đây tao vẫn cho là “sến”, thậm chí tao còn không biết tên tác giả.” Tiếp tục đọc