ĐÀO HIẾU – Những bông hồng muộn

BONG HONG TRANG(Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam 20/10/2017)

*

Cha và Mẹ, đó là tiếng chúng ta nói hàng ngày nhưng ít ai để ý đến sự thiêng liêng, sự đằm thắm và tình cảm sâu nặng ẩn chứa trong hai tiếng ấy…

Một người bạn kể: ”Hồi còn chiến tranh, trong một trận truy quét tôi nhìn thấy kẻ địch tháo chạy phía trước, trên một lối mòn. Tôi bắn đuổi theo, hắn bỏ lối mòn chạy băng vào một vùng gò đống. Nhưng đó là một bãi mìn. Tiếng nổ bùng lên. Và tôi nghe tiếng la của hắn: “Chết con rồi, cha mẹ ơi!”. Rồi im lặng. Tôi hiểu đó là tiếng gọi cuối cùng của một con người. Tiếng gọi ấy suốt đời làm tôi ray rứt”

Một người bạn khác của tôi ngụ trên lầu bảy một cao ốc. Vợ anh vừa sinh đứa con đầu lòng và anh phải nhờ mẹ từ dưới quê lên giữ con giúp. Mỗi chiều đi làm về, ngang qua đó, ngước lên lầu bảy tôi đều nhìn thấy người mẹ già còm cõi kia bồng đứa cháu nội đi qua đi lại nơi hành lang trên tầng cao chót vót. Hành lang đó hẹp như cái lồng chim. Và người mẹ suốt ngày cứ luẩn quẩn trong cái không gian buồn thảm ấy. Tiếp tục đọc

Advertisements

LẠC ĐƯỜNG (kỳ cuối) – Một đời không bến bờ

Tóm lược: ĐÂY LÀ TRÍCH ĐOẠN CUỐI CÙNG, KẾT THÚC CUỘC HÀNH TRÌNH ĐI TÌM LÝ TƯỞNG CỦA MỘT CHÀNG TRAI TRẺ.

ĐI TÌM LÀ QUYỀN CỦA MỘT CON NGƯỜI. TÌM GẶP RỒI TỪ BỎ CŨNG LÀ QUYỀN CỦA MỘT CON NGƯỜI. GIỐNG NHƯ KẺ LÊN RỪNG TÌM MỘT CỤM LAN, ĐƯỢC THÌ ĐEM VỀ NHƯ MỘT BÁU VẬT, KHÔNG ĐƯỢC THÌ VỀ TAY KHÔNG, NẾU CHẲNG MAY BỊ HỔ BÁO XÉ XÁC THÌ MẤT MẠNG.

TÔI GHI LẠI CUỘC HÀNH TRÌNH NÀY KHÔNG PHẢI ĐỂ KHOE KHOANG VÌ NÓ CHẲNG ĐƯỢC TÍCH SỰ GÌ NGOÀI NHỮNG THƯƠNG TÍCH VÀ MẤT MÁT – MÀ MẤT MÁT LỚN NHẤT CÓ LẼ LÀ CÁI CHẾT ĐAU KHỔ CỦA MẸ TÔI – VÌ THẾ TÔI RẤT MONG QUÝ VỊ ĐỌC NÓ NHƯ MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN. NẾU CÓ BẠN TRẺ NÀO TÌM THẤY Ở ĐÂY MỘT VÀI KINH NGHIỆM SỐNG THÌ ĐÃ LÀ NIỀM AN ỦI CHO TÁC GIẢ.

ĐEM TUỔI TRẺ CỦA MÌNH NÉM VÀO CUỘC BỂ DÂU PHI NGHĨA LÀ MỘT QUYẾT ĐỊNH LIỀU LĨNH, NHƯNG VIẾT NÊN TÁC PHẨM LẠI LÀ CẢ MỘT CÔNG TRÌNH LAO ĐỘNG NHỌC NHẰN, ĐẦY NƯỚC MẮT.

GIỜ THÌ TÔI CHỈ MUỐN THU MÌNH LẠI ĐỂ NUÔI NHỮNG CHÚ MÈO HOANG MÀ TÔI ĐÃ NHẶT ĐƯỢC TỪ CÁT BỤI. TÔI KHÔNG MƯU CẦU GÌ, CHỈ XIN ĐƯỢC CÁM ƠN QUÝ VỊ ĐÃ BỎ CHÚT THÌ GIỜ THEO DÕI VÀ BÌNH LUẬN, CHO DÙ ĐÓ LÀ NHỮNG LỜI KHEN HAY CHÊ TRÁCH.

DÙ SAO, HOÀN THÀNH ĐƯỢC TÁC PHẨM CŨNG LÀ MỘT HẠNH PHÚC RẤT LỚN.

TÁC PHẨM NÀY ĐƯỢC CÔNG BỐ LẦN ĐẦU TIÊN NĂM 2007 TRÊN TRANG WEB TALAWAS CỦA NHÀ VĂN PHẠM THỊ HOÀI (CHLB ĐỨC), SAU ĐÓ ĐƯỢC TRANG WEB “VIET STUDIES” CỦA GIÁO SƯ TRẦN HỮU DŨNG (HOA KỲ) ĐĂNG SONG SONG, RỒI ĐƯỢC ĐÀI BBC GIỚI THIỆU QUA MỘT BÀI PHỎNG VẤN DÀI 20 PHÚT. TIẾP ĐẾN LÀ NHÀ XUẬT BẢN “KIM THƯ PRODUCTION” IN VÀ TÁI BẢN TẠI HOA KỲ. Ở VIỆT NAM CŨNG ĐƯỢC NHÀ XUẤT BẢN “GIẤY VỤN” CỦA BÙI CHÁT IN VÀ PHỔ BIẾN RỘNG RÃI TRONG XÃ HỘI.

MỘT LẦN NỮA TÔI XIN TRÂN TRỌNG CÁM ƠN CÁC CƠ QUAN TRUYỀN THÔNG VÀ XUẤT BẢN ĐÃ GIÚP TÁC PHẨM “LẠC ĐƯỜNG” ĐẾN VỚI NHIỀU NGƯỜI ĐỌC TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC.

*

Trích đoạn cuối:

MỘT ĐỜI KHÔNG BẾN BỜ    

Chợt tôi thấy thiên thu là

Một đường không bến bờ

(Trịnh Công Sơn)

Năm sáu mươi tuổi tôi khởi sự viết tự truyện này. Sáu mươi là tuổi “nhĩ thuận” nhưng lỗ tai tôi nghe cái gì cũng trái, con mắt nhìn cái gì cũng thấy có gai. Tôi đi chùa trong gần một năm, học theo Nam Tông, đọc Trung Bộ Kinh, Bát Chánh Đạo, luyện Tứ Niệm Xứ…nhưng mỗi sáng giở tờ báo ra, đọc vài cái tít lớn là vứt đi vì ngày nào cũng tràn ngập chuyện vớ vẩn, chuyện tham ô, chuyện lừa đảo. Viết lách thì như bồi bút.

Buổi tối bật tivi lên. Lại nói dối. Nói dối trên nền nhạc Richard Clayderman. Quanh năm suốt tháng cứ Clayderman. Lại trái cái lỗ tai. Không thể “nhĩ thuận” được, bèn đi học thiền. Học không được, bỏ lên núi với Dã Nhân và chú mọi nhỏ.

Dã Nhân gầy đét như một cây khô, mặt sạm như đá núi, lòng lạnh như tro tàn. Chú mọi nhỏ thì như con nai con, chạy nhảy, cười nói lí lắc.

Ba người ngồi trong cái am nhỏ, mây núi chập chùng, cũng thấy lòng rũ bỏ được vài phân trần thế.

Buổi trưa tôi thường đi bắt bọ rùa với thằng nhỏ. Nó hỏi tôi tại sao con bọ rùa người ta lại gọi là ladybird? Tôi nói ban đầu là chữ ladybug. Bug là con bọ, nhưng rồi có người đọc trại thành bird cho nên mới có từ ladybird. Giải thích cho vui, không chắc đã đúng như vậy. Nhưng chú mọi nhỏ rất tin vào lời giải thích đó.

Thường thì tôi và Dã Nhân hay ngồi uống rượu với nhau trên một hòn đá phẳng, dưới một tán lá. Chúng tôi uống rượu thay cho ngồi thiền. Không ai nói gì nữa vì đã nói quá nhiều rồi. Muốn thu mình lại như con sâu, trốn trong vỏ cây. Muốn như con sóc nhỏ đi kiếm hạt dẻ trong đống lá mục. Muốn như con chim đơn độc trong kẽ lá…

Ta về rừng,

mình mọc đầy lông như con khỉ già.

Bứt quả xanh, một quả ăn, một quả để dành

Để dành cho chú mọi nhỏ.

*

Ta về rừng rửa lòng dưới thác

Giũ bỏ ký ức trong ngọn gió núi

Tim trống không như thung lũng hoang tàn

Đập mãi một nhịp buồn như tiếng mõ.

*

Ta về rừng dạo chơi trên lá khô

Tâm dừng lại trú trong từng bước nhỏ

Bàn chân đặt trên đá đen ngày nọ

Da khô, từng trải một đời buồn

*

Gót nứt nẻ trầm luân

trên mặt đất mênh mông

Hai tay trắng không cầm kiếm

Hai tay trắng đã từng ôm ảo vọng

Khóc giữa cơn mưa dài

Uống rượu say mèm trong những chiều phai

*

Ta về rừng không tu, không đọc kinh

Ta tìm lại cái ta lênh đênh

Lòng như đám mây bay qua ghềnh  thác

Lòng như ngọn gió đầu truông ngơ ngác.

*

Ta về rừng sống hoang dã

Sống như cái cây, sống như hòn đá

Cây im lìm, đá cũng không nói

Sớm mai thức dậy nghe tiếng chim kêu

Nghe tiếng rừng gọi, nghe như ai gọi.

*

Ai gọi ta, hỡi rừng rất xa?

Ai gọi ta về? Gọi ta về nhà?

Nán lại một giây cùng chú mọi nhỏ

Nán lại để bắt con bọ rùa đó

Nán lại để chờ cánh hoa sắp nở

Rồi ta sẽ về,

Rồi ta sẽ về.

Viết xong ngày 14.11.2007 tại Saìgòn.

ĐÀO HIẾU

 

LẠC ĐƯỜNG 21 – Bỉ quân tử hề!

0008Tóm lược: TÔI VẪN CÒN ĐANG Ở TRUNG QUỐC, ĐÃ CHỨNG KIẾN “BỮA TIỆC CỦA RUỒI” NHƯNG RẤT MAY LÀ TÔI VẪN SỐNG SÓT, SỐNG ĐỂ ĐỌC KINH THI DÙ BIẾT RẰNG NÓ CHỈ LÀ MỘT LỜI THAN VÔ VỌNG.

*

Quân tử là người mẫu thời trang của Trọng Ni, là thần tượng của nho sĩ, là người tình lý tưởng của các nàng thục nữ…

Nhưng với nhân dân lao động Trung Quốc ngày xưa thì quân tử mang một diện mạo khác. Điều này có ghi lại trong Kinh Thi:

Khảm khảm phạt đàn hề

Trí chi hà chi ngạn hề

Hà thỉ thanh thả liên ỷ

*

Bất giá bất sắt

Hồ thủ hòa tam bách triền hề?

Bất thủ bất lạp

Hồ chiêm nhĩ đình hữu huyền huyên hề?

Bỉ quân tử hề

Bất tố san hề.

DỊCH :

Chát chát chặt gỗ đàn

Chặt xong để trên bờ sông

Nước sông trong và hơi gợn sóng

Những kẻ không cày cấy

Sao mỗi mùa thu được ba trăm triền?

Những kẻ không săn bắn

Sao trong nhà vẫn treo da thú?

Người quân tử kia ơi!

Các người chẳng phải là những kẻ ăn không ngồi rồi đó sao? 

(Phạt đàn – Kinh Thi- Bản dịch của Trần Trọng San) Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 20 – Bữa tiệc của ruồi

RUỒI

Tóm lược: MỘT LẦN, CHÁU NỘI 8 TUỔI HỎI TÔI: “MẶT TRỜI CÁCH TRÁI ĐẤT BAO XA?”. TÔI ĐÁP: “150 TRIỆU KILÔMÉT, ÁNH SÁNG CỦA NÓ PHẢI MẤT 8 PHÚT ĐỂ ĐẾN VỚI CHÚNG TA.” TÔI CHỈ NÓI NGẦN ẤY VÌ NÓ KHÔNG THỂ HIỂU THÊM NỮA.

SO VỚI VŨ TRỤ, TRÁI ĐẤT GIỐNG NHƯ CHIẾC BONG BÓNG BAY NHỎ BÉ ĐẾN NỖI NẾU NÓ BIẾN MẤT CŨNG CHẲNG AI HAY BIẾT.

VẬY MÀ LOÀI NGƯỜI CHÚNG TA – NHỮNG CON KIẾN ĐANG BÒ TRÊN LỚP DA MỎNG MANH CỦA QUẢ BÓNG ẤY – LẠI TRANH GIÀNH, CẤU XÉ, GIẾT CHÓC NHAU… RỒI LẠI CÒN YÊU ĐƯƠNG ĐỂ TRUYỀN GIỐNG, SINH SÔI NẢY NỞ… TIẾP TỤC CÁI CHU KỲ SINH TỬ, TIẾP TỤC GIEO RẮC NHỮNG ĐAU KHỔ VÀ CẢ NHỮNG HẠNH PHÚC PHÙ DU.

LỊCH SỬ NHÂN LOẠI ĐƯỢC TIẾP NỐI BẰNG NHỮNG CUỘC CHIẾN TRANH LIÊN MIÊN, TỪ ĐÓ SINH RA NHỮNG CON QUÁI VẬT: THÀNH CÁT TƯ HÃN, TẦN THUỶ HOÀNG, STALIN, HITLER, MAO TRẠCH ĐÔNG… VÀ HÀNG NGÀN NHỮNG “NHÀ LÃNH ĐẠO” KINH HOÀNG KHÁC TRONG ĐÓ CÓ VIỆT NAM.

NHỮNG NHÀ KHOA HỌC, NHỮNG NGHỆ SỸ THIÊN TÀI CỦA NHÂN LOẠI KHÔNG ĐỦ SỨC XOA DỊU VẾT THƯƠNG MÀ BỌN CẦM QUYỀN MAN RỢ KIA ĐÃ CÀO XÉ NHÂN LOẠI BẰNG MÓNG VUỐT CỦA CHÚNG.

TRONG CUỘC PHIÊU LƯU ĐƠN ĐỘC, TÔI ĐÃ ĐẾN TRUNG QUỐC VÀ TÔI KHÔNG THỂ KHÔNG NHẮC ĐẾN MAO TRẠCH ĐÔNG THEO CÁCH RIÊNG CỦA MÌNH. Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 19 – Tranh luận với Bin Laden

BIN LADENTóm lược: VÀI NGÀY SAU CUỘC TẤN CÔNG CỦA BIN LADEN VÀO NƯỚC MỸ, TÔI ĐI SAINT PETERSBURG, Ở ĐÓ TÔI ĐÃ GẶP ÔNG TA TRONG MỘT CƠN MƯA BỤI MỊT MÙ GIỮA CUNG ĐIỆN MÙA HÈ VÀ VỊNH PHẦN LAN.

*

Phía trước tôi là một mảng đen bát ngát và bất động. Tôi chạy ra khỏi những khu rừng dày đặc, bị cái mảng đen ấy hút vào vòng xoáy của nó.

Đó là một ngày mưa dầm ở Cung điện Mùa Hè. Con đường nhựa ướt sũng chạy dọc theo kênh đào. Dòng kênh dẫn vào cái mảng đen ấy. Nó là sa mạc, đồng cỏ hay biển?

Tôi chạy. Nước mưa đầm đìa trên mặt. Cái áo gió không ngăn nổi nước. Ngực ướt sũng. Trời xám xịt. Hàng cây đen rõ dần và cái mảng đen ấy cũng rõ dần. Đó là biển. Vịnh Phần Lan. Nước biển đen lánh như than đá.

Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn cái mảng đen mênh mông ấy. Trời thấp. Cung điện ở phía sau lưng, lấp lóa những đài phun nước và những pho tượng thếp vàng ngời sáng.

Trong khoảnh khắc, tôi quên Bin Laden. Nhưng khi trở lại Cung điện Mùa Hè thì ông ta lại hiện ra và hỏi tôi vì sao lại đến cái nơi chó chết này. Bọn nhà giàu đã xây dựng cung điện này, những hoa viên này, những đài phun nước này, những pho tượng thếp vàng này…chỉ để phục vụ cái giống đực của chúng. Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 18 – Tấn công nước Mỹ

WTC 01Tóm lược: SÁNG NGÀY 11 THÁNG 9 NĂM 2001 BIN LADEN CHO HAI MÁY BAY ĐÂM VÀO TOÀ NHÀ WTC Ở NEW YORK CITY. LÚC ẤY TẠI MATXCƠVA LÀ BUỔI CHIỀU, TÔI ĐANG ĐI TRÊN MỘT CHIẾC DU THUYỀN DẠO CHƠI QUANH THÀNH PHỐ.

CUỘC TẤN CÔNG KINH HOÀNG ẤY ĐÃ LÀM THỦ ĐÔ NƯỚC NGA RÚNG ĐỘNG.

*

Matxcơva khổng lồ với những đường phố rộng thênh thang và xe chạy vun vút không dứt. Một thành phố rất nhiều xe cũ và không có taxi nhưng bạn chỉ cần đưa tay đón là những chiếc xe ấy lập tức biến thành taxi.

Matxcơva đơn điệu với những bloc nhà khổng lồ màu gạch được xây hàng loạt giống hệt nhau, thỉnh thoảng mới gặp một ngôi biêt thự sơn màu ngọc bích viền trắng. Sự phối màu ấy sao chép từ quần thể các lâu đài Cung điện Mùa đông ở Saint Petersburg.

Nhưng nếu đi thuyền trên sông Matxcơva để ngắm nhìn thành phố, bạn sẽ gặp một thủ đô khác hẳn. Một DisneyLand khổng lồ với các nhà thờ mái củ hành vàng rực như những lâu đài trong truyện thần tiên. Những tháp chuông ngọc bích thấp thoáng phía sau cụm rừng bạch dương. Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 17 – Linh hồn của chuyến công tác

RUS32Tóm lược: CUỐI THÁNG 8/2001 TÔI ĐI MOSCOW DỰ HỘI CHỢ TRIỂN LÃM SÁCH. HÀNH TRÌNH TỪ TÂN SƠN NHẤT ĐI SEOUL RỒI SANG NGA. TÔI Ở HÀN QUỐC CHỈ MỘT TUẦN LỄ NHƯNG ĐẤT NƯỚC ẤY ĐÃ LÀM TÔI SỮNG SỜ KINH NGẠC VỀ SỰ HIỆN ĐẠI CỦA NÓ.

NHƯNG NƯỚC NGA HUYỀN THOẠI MỚI THỰC SỰ GHI NHỮNG DẤU ẤN BẰNG LỬA CHÁY TRONG TÂM HỒN TÔI, ĐẶC BIỆT Ở ĐÓ TÔI ĐÃ GẶP OSAMA BIN LADEN GIỮA CƠN MƯA BỤI MỊT MÙ NƠI CUNG ĐIỆN MÙA HÈ Ở SAINT PETERSBURG.

*

Tôi không thích gã, chẳng phải vì gã lầm lì, xa cách nhưng vì gã quá keo kiệt.

Đoàn có bốn người: một bà giám đốc nhà xuất bản, một cán bộ ngoại giao đã về hưu, tôi và gã. Gã được giới thiệu là một quan chức cao cấp của ngành phát hành sách. Như vậy gã đâu có thiếu tiền. Có thể nói gã là người giàu nhất trong đoàn. Vậy mà trong suốt chuyến đi gã gần như không ăn sáng, chỉ uống một ly cà phê nhỏ. Trong các bữa ăn chung tại phi trường hoặc suốt tuần lễ lang thang ở Seoul gã thường từ chối các lời mời mọc nhậu nhẹt, kẹt lắm thì cũng ngồi chơi, uống một chai nước suối nhỏ, ăn một cái bánh mì kẹp chừng một ngàn won (10.000 VNĐ). Hỏi có bị tiểu đường không thì trả lời là không. Tim mạch cũng không, thận rất tốt. Chẳng có gì phải kiêng cữ. Vậy mà ăn nhín nhịn thèm, tiết kiệm từng đồng won, đồng đô- la…

Thôi, cứ tạm cho gã là một cán bộ mẫu mực, cần kiệm liêm chính. Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 16 – Những con chó rơm của Khổng Tử

Tóm lược: KHI ĐÃ THOÁT RA ĐƯỢC CÁI VÒNG DANH LỢI, TÔI CHUYÊN TÂM VÀO SÁNG TÁC VĂN HỌC VÀ ĐÃ XUẤT BẢN ĐƯỢC HƠN MỘT CHỤC TRUYỆN DÀI, NHIỀU TRUYỆN NGẮN VÀ CẢ TRĂM BÀI BÁO. CHÍNH NGHỀ BÁO ĐÃ BỔ SUNG VỐN SỐNG CHO TÔI RẤT NHIỀU TRONG CÁC SÁNG TÁC. GIỜ ĐÂY, KHI ĐÃ ĐẾN TUỔI BẢY MƯƠI, NHỮNG VỐN SỐNG MÀ TÔI TÍCH LUỸ ĐƯỢC TRONG HƠN 20 NĂM LÀM BÁO VẪN CÒN ĐỌNG TRONG TÔI NHIỀU CẢM XÚC MẠNH MẼ, ĐỘC ĐÁO, KHÔNG GÌ CÓ THỂ SÁNH NỔI.

TÔI THANH THẢN SỐNG CUỘC ĐỜI RIÊNG CỦA MÌNH, NGOÀI VÒNG DANH LỢI. VÀ DÃ NHÂN, THẦY TÔI, ĐÃ TRỞ THÀNH TRI KỶ.

*

moi nhoKhách đi xe hơi đến. Xe và tài xế ở lại dưới chân núi. Một mình khách theo đường mòn đi lên. Cây, đá đều lẩn trong sương. Trời cũng chìm khuất trong mây. Mây thấp, la đà dưới thung lũng.

Dã Nhân nói:

-Ta không muốn tiếp nó.

-Vậy thì thầy lánh mặt đi.

Khách là bạn cũ của tôi và Dã Nhân. Trước đây hắn cũng ở trong phong trào sinh viên chống Mỹ. Tốt nghiệp đại học. Ở rừng về. Đảng viên. Tuy hắn chỉ giữ một chức quan nhỏ nhưng nhờ quen biết lớn hắn nhảy vào kinh doanh địa ốc trở thành một trong những đại gia của thành phố.

Thủ đoạn kinh doanh của hắn có thể tóm tắt như sau: thông qua các quan lớn, hắn biết được các khu quy hoạch của thành phố. Hắn tiếp xúc với các quan trong địa phương có đất quy hoạch, cùng họ lên phương án đền bù giải tỏa. Hắn họp dân lại, treo cái bản đồ quy hoạch tổ bố trên tường để dằn mặt dân, sau đó hắn ra một cái giá rẻ mạt cho mỗi mét vuông, bắt dân phải bán đất.

Trước đây tại một khu quy hoạch ở Nam Sài Gòn, người nông dân bị buộc phải bán cho hắn mười chín ngàn đồng một mét vuông đất ruộng. Về sau này, nông dân biểu tình phản đối cướp đất, hắn đi con đường mềm dẻo hơn. Hắn cho họp dân để “hiệp thương” tức là hai bên thương lượng giá. Nhưng hắn lại đưa ra một cái khung giá do nhà nước quy định. Ở thời điểm năm 2000 cái giá ấy là 300 ngàn một mét vuông. Dân không chịu thì hắn và các quan chức địa phương bèn ra lệnh: “Ai không chịu nhận tiền đền bù thì số tiền ấy cũng sẽ được gởi vào ngân hàng. Còn kế hoạch giải tỏa vẫn tiến hành theo đúng tiến độ.”

Ngay ngày hôm sau, trên mục rao vặt của các báo xuất hiện những mẩu tin rao bán đất. Các chủ đất đọc báo, thấy đất của mình được hắn ta rao bán với giá bảy triệu đồng một mét vuông (!)

Tiếp theo là cuộc hành quân quy mô lớn gồm công an, cảnh sát cơ động, chó nghiệp vụ, xe cứu thương, đại diện cơ quan nhà đất địa phương, đại diện ban giải tỏa đền bù, đại diện dự án tái định cư…cùng một đoàn xe ủi, xe xúc, cần cẩu…rầm rộ kéo đến tiếp quản đất và san lấp mặt bằng. Xe cứu thương hụ còi, “sẵn sàng làm nhiệm vụ” nếu có xô xát đổ máu. Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 15 – Đến Mỹ một lần rồi chết

OLYMPUS DIGITAL CAMERATóm lược: TRONG BÀI TRƯỚC TÔI CÓ NÊU RA MỘT SỐ THÔNG TIN CÓ LIÊN QUAN TỚI “KỸ NGHỆ CHIẾN TRANH” CỦA CHÍNH PHỦ MỸ. KỸ NGHỆ ẤY QUYẾT ĐỊNH CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI CỦA HOA KỲ, NÓ TIẾN HÀNH NHIỀU CUỘC CHIẾN TRANH, NÓ BỨC TỬ NHIỀU DÂN TỘC, NÓ NUÔI DƯỠNG BIN LADEN, NÓ ĐẺ RA CHỦ NGHĨA KHỦNG BỐ. NHƯNG NẾU BẠN DU LỊCH SANG MỸ, HOẶC BẠN LÀ CÔNG DÂN MỸ, BẠN SẼ KHÔNG BAO GIỜ CẢM NHẬN ĐƯỢC ĐIỀU ẤY, BỞI VÌ BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT XÃ HỘI GIÀU CÓ, TƯƠI ĐẸP… NHƯ CHỐN THIÊN ĐƯỜNG.

*

Hãy thử mở đầu bằng Las Vegas.

Đó là một thành phố trên sa mạc Nevada khô cằn. Băng qua đó như băng qua một vùng đất của sao Hỏa. Không có núi xanh vì sa mạc chết. Chỉ có những ngọn núi màu tím, màu vàng, màu cà phê hay màu đen ánh bạc của quặng thép.

Những ngọn núi nổi chập chờn trong mưa. Mưa sa mạc đến rồi đi, rồi lại đến. Đột ngột, gào thét và dịu dàng. Những cơn mưa làm cho sa mạc bớt nóng. Nhiệt độ bên ngoài đã tụt từ 120 xuống đến 75 độ F  (khoảng 20 độ C). Sa mạc trải dài hai bên con đường nhựa đỏ, ngun ngút một màu vàng xám lỗ chỗ những bụi gai sắc nhọn, khô cháy.

Nếu không có sa mạc này thì Las Vegas không là gì cả. Những sòng bài mênh mông kia thực chất chỉ là thế giới rỗng tuếch, nhỏ hẹp dành cho đám người tầm thường.

Disney Land cũng vậy, đó chỉ là khu giải trí dành cho trẻ con.

Cái đáng thán phục ở Mỹ chính là những sân bay lớn như Los Angeles, Dallas, Kennedy… chúng như những vương quốc rộng lớn với nhịp sống vô tận.

Hệ thống đường bộ của họ làm chúng ta bàng hoàng sợ hãi. Xa lộ ở tiểu bang California thênh thang, năm tầng bảy lớp, đường xẻ núi mà đi, lên đồi xuống dốc, băng qua sa mạc, vượt thung lũng. Đường trùng điệp, không biết đâu là cùng, freeway thẳng tắp, ngút ngàn, bất tận…

Bắc nước Mỹ xanh và lạnh. Trung nước Mỹ vàng lúa mì mùa hạ và trắng xóa tuyết mùa Đông. Nam nước Mỹ, nhất là nam Cali – nơi có Sài Gòn Nhỏ – thì nóng, cằn, sỏi đá, sa mạc… nhưng bắc Cali – nơi có thung lũng Hoa Vàng, có cây cầu treo nổi tiếng Golden Gate thì mát dịu, cây cối xanh tốt.

Phố Tàu ở San Francisco đồ sộ, sạch sẽ, tự tin và kiêu hãnh bên cạnh một San Francisco của người Mỹ chính cống. Trong khi đó phố Tàu ở thành phố New York thì cũ kỹ, lộn xộn và ngập rác vào lúc nửa đêm.

Ở New York City cây cối không tranh nổi với bê tông cốt sắt. Từ hơn 200 năm nay, cao ốc uy hiếp cây cỏ, chen lấn thô bạo những cánh rừng, những công viên, chúng huênh hoang trên những đại lộ, tranh ánh sáng với từng tán lá dưới thấp, đẩy cây cối vào các khe hở của chúng, vào kẽ nách của chúng.

Tiếp tục đọc

LẠC ĐƯỜNG 14 – Thế giới đang bốc mùi

LAC DUONG 2008Tóm lược: LÚC CÒN TRẺ, HÁO THẮNG, TÔI VẪN NGHĨ MÌNH LÀ MỘT NGƯỜI THÔNG MINH, NHƯNG ĐỐI VỚI DÃ NHÂN THÌ TÔI CHỈ LÀ MỘT THẰNG “THÔNG MINH TRUNG BÌNH”, TÔI BỊ ÔNG “SỬA LƯNG” NHIỀU LẦN VÀ TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC Ở ÔNG NHIỀU ĐIỀU KỲ LẠ.

ÔNG NHÌN THẤU TIM ĐEN CỦA MỌI VẤN ĐỀ, VÌ THẾ ÔNG VỪA NGHIÊM KHẮC VỪA ĐỘ LƯỢNG. TÔI NGHĨ, ÔNG GẦN VỚI ĐỨC PHẬT HƠN LÀ MỘT NGƯỜI ĐIÊN. NHƯNG DÙ LÀ AI ÔNG CŨNG LÀ BẠN TÔI, LÀ THẦY TÔI.

*

Ngày xưa, tôi thường nghĩ: làm người thì phải có lý tưởng, phải tin vào một cái gì đó và phải biết ước mơ….

Hàng triệu thanh niên cũng nghĩ như tôi vậy.

Nhưng thật tội nghiệp cho thế hệ thanh niên ngày nay khi những điều tốt đẹp đã tàn héo, khi lịch sử tự chứng minh rằng lý tưởng chỉ là cái mớ giẻ rách.

Lịch sử tự vạch mặt chỉ tên mình là bọn đầu trộm đuôi cướp, tự vạch áo cho người xem cái lưng ghẻ lở bốc mùi của mình. Và hiện nay cái mùi ấy là mùi đặc trưng của thế giới. Từ Hoa Kỳ đến Iraq, Palestine, Israel, từ Anh đến Pakistan, Myanma, Thái Lan, Philippines, Việt Nam… Chưa bao giờ nhân loại hỗn loạn, phức tạp, điên đảo và nhảm nhí như thời đại này.

Nhưng có lẽ chỉ có chừng một phần ba nhân loại ngửi thấy cái mùi khăm khẳm ấy, chính vì thế mà những người hành nghề chính trị trên khắp thế giới mới phát tài phát lộc. Mặt hàng kinh doanh của họ là sự dối trá, lừa bịp. Và khách hàng của họ là hàng tỷ người hiền lành, tốt bụng nhưng nhẹ dạ cả tin trên khắp mặt đất, từ Somalie cho tới Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Tiếp tục đọc