KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 15 – Đào Hiếu

15Lão khỉ đột và Trần Dũng đến Pleiku vào lúc xế chiều. Ra đón hai người là một gã trai trẻ người dân tộc. Hắn có một khuôn mặt đặc biệt khiến cho người đối diện nghĩ ngay đến hình ảnh của một ông thầu khoán háo sắc. Gã không cao lắm nhưng trông cũng dềnh dàng. Gã đeo mắt kính to bản và hút ống vố.

Lão khỉ đột vẫn giữ nụ cười rộng thênh thang, nụ cười muốn có lúc nào thì có, chẳng biểu lộ một tình cảm nào. Lão nhỏ con và có vẻ quê mùa nhưng lại đầy tự tin trước mọi người. Gặp tình huống nào lão cũng đem nụ cười ấy ra đối phó.

Người dân tộc dẫn Trần Dũng và lão khỉ đột vào một căn nhà nhỏ nằm trơ trọi trên cái dốc cao.

-Ngày mai ta khởi hành.

Rồi quay sang Trần Dũng, gã nói:

-Các ông không phải mang lương thực, thực phẩm gì theo cả. Các trạm ở dọc biên giới sẽ tiếp tế đầy đủ mọi thứ. Bây giờ tôi phải đi. Good bye.

Gã bước ra cửa còn ngoái cổ lại đưa hai ngón tay làm dấu chiến thắng và nở một nụ cười. Chung quy nãy giờ Trần Dũng không nói một câu nào cả nhưng mọi việc cũng đâu vào đấy.

Nửa giờ sau hai người được đưa đến một khách sạn ở trung tâm thành phố. Quang cảnh buồn hiu, những con đường vắng tanh nhỏ hẹp và lạnh lẽo. Đứng trên ban công của khách sạn nhìn xuống phố xá hắn cảm thấy đời như đọng lại. Hắn không còn muốn đi đâu nữa. Hắn thèm sống quẩn quanh, sống lẫn khuất trong thiên nhiên và đợi một ngày nào đó tan biến đi. Với cát bụi. Với cây cỏ. Với sương khói. Như thế có lẽ hay hơn là bon chen vào chốn bụi hồng. Hắn chán ngán cả tình ái, cả xác thịt. Đàn bà bây giờ đối với hắn chỉ còn là kỷ niệm, như những đóa hoa cắm trong lọ thủy tinh đẹp rực rỡ một thời rồi tàn héo. Những đóa hoa rũ cánh mỗi ngày… Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 14 – Đào Hiếu

14Người Ý nọ không sai hẹn và Trần Dũng cũng không muốn mất thì giờ. Hắn hỏi:

-Xong chưa?

-O.K, người Ý đáp. Ta đi ngay bây giờ.

-Gặp ai?

-Người đồng hành với bạn.

Trần Dũng thắt cà vạt màu rượu chát, sơ mi đỏ sẫm, quần tây màu vàng đen. Hắn tự nhiên thích ăn mặc diêm dúa rằn ri như thế. Áo quần làm hắn cảm thấy nhân cách mình đổi khác. Hắn huýt sáo miệng, tươi cười hỏi:

-Một người Lào à?

-Người Việt.

Gã người Ý nhìn Trần Dũng một cách ranh mãnh. Họ bước nhanh trên lề đường. Lúc ngồi lên xe du lịch người Ý nói bằng tiếng Việt với tài xế:

-Cho tôi lại bệnh viện Saint Paul.

Họ không nói gì với nhau nữa cho tới khi đến bệnh viện. Trần Dũng theo gã da trắng leo lầu, qua rất nhiều hành lang trước khi đến một căn phòng nhỏ xinh xắn ở tận trên cùng. Người Ý gõ bốn tiếng vào cánh cửa rồi tự tiện đẩy nó, bước vào. Dũng bước theo một cách nghênh ngang như cao bồi.

Bệnh nhân là một người đàn ông ốm và đen, trông giống hệt một con khỉ đột. Hắn gật đầu chào. Người bệnh đáp lại bằng một nụ cười quái gở. Miệng ông ta rộng gần tới mang tai, mắt nhỏ nhưng sáng và rất tròn, cái trán thấp đến độ cặp lông mày gần như lẫn mất vào trong tóc.

Điều bất ngờ là ông ta nói tiếng Pháp rất lưu loát với giọng đặc sệt Địa Trung Hải. Gã người Ý giới thiệu lý lịch (chắc là giả) của lão già và không quên tâng bốc tài bắn súng của Trần Dũng mặc dù anh ta chưa hề thấy Dũng bắn súng lần nào. Và cuối cùng anh ta nói:

-Ông nên nhớ rằng ông bạn đây là một cựu sĩ quan.

Lão khỉ đột chỉ cười. Lão không niềm nở và cũng không lạnh nhạt. Lão hỏi Trần Dũng bằng tiếng Việt, giọng miền Bắc:

-Chú biết tiếng Lào không?

-Dạ không.

Lão cười khẹc khẹc như tiếng khỉ kêu. Chỉ cười vậy thôi không hẳn thất vọng, cũng không khó chịu. Dần dần Trần Dũng nhận thấy lão ta rất dễ mến. Hắn hỏi:

-Bác đau sao thế?

-Tôi vừa trải qua một thời gian căng thẳng nên cần tĩnh dưỡng vài hôm. Bây giờ chú có thể về. Một tuần nữa, ngày thứ tư, chín giờ sáng chú gặp tôi ở đây, chúng ta đi Pleiku.

Dũng và người Ý nọ cáo từ ra về. Họ chia tay nhau khi xuống tới đường cái.

Trần Dũng có hẹn với bà Monique vào buổi chiều. Hắn có nhiều thì giờ rảnh. Hắn ghé nhà hàng Continental ăn trưa và quyết định đi xem phim để giết thì giờ. Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ – kỳ 13 – Đào Hiếu

KY NIEM DAN BATrong phòng khách của “Ông tướng” có một người đang ngồi đợi.

Đó là một người đàn ông nhỏ bé sạm đen, trán thấp đầy những vết nhăn, miệng nhọn, môi dưới dày và trễ ra, hai cánh tay ngắn ngủn nhưng thật rắn chắc. Đó là lão khỉ đột. Lão ngồi nhai kẹo cao su, lơ đãng ngắm các bức tranh vẽ sư tử treo đầy bốn bức tường. “Ông tướng” là biệt danh của một tay buôn lậu khét tiếng, một ông chủ sừng sỏ. Ông ta vừa cạo râu xong, trở ra tiếp khách với chiếc kimono diêm dúa nhưng đắt tiền. Ông ta hỏi lão khỉ đột:

-Ông làm được việc ấy à?

-Vâng. Tôi đã tập nhiều lần. Lão khỉ đột nói.

-Nhưng có bền không? Tôi muốn nói những lúc máy bay lên xuống bất thường và tôi ngại nhất là đoạn đường trên xe ca.

Lão khỉ đột nở một nụ cười nhẫn nại, giọng rất cương quyết:

-Ông chớ lo. Tôi đã tập luyện rất chu đáo và công phu. Tôi nhảy thử nữa. Nhảy thật mạnh nó cũng không rớt ra bao giờ. Tôi đã chắc làm được tôi mới nhận.

-Được rồi. Hãy đợi tôi một lát.

Ông đi sang một phòng khác. Lát sau ông trở lại với cái hộp nhỏ xấu xí, mở nắp lấy ra một cục vàng có hình giống như trái cau nhưng nhỏ hơn một chút. Lần lượt sáu trái cau như thế đặt trên tấm nỉ xanh. Ông tướng nói:

-Đây là chuyến đặc biệt khác thường. Tôi hoàn toàn tin cậy vào sự thông minh và công phu luyện tập của ông. Bây giờ ông có thể vào toa lét thử cho tôi xem.

Lão khỉ đột im lặng lấy trong túi ra một gói nhỏ và một ống vadơlin, xong hai người đàn ông dắt nhau vào phòng tắm.

Lão khỉ đột mở gói giấy ra, trong đó có sáu cái “áo mưa.” Lão chăm chỉ nhét sáu trái cau vàng vào sáu cái condoms ấy, cột lại một đầu, cắt bớt phần thừa cho gọn, xong lão dùng vadơlin bôi đều bên ngoài lớp cao su. Lão từ từ đứng dậy cởi quần ra trước mặt “ông tướng”. Lão làm công việc ấy một cách tự nhiên và ông tướng đứng nhìn với đôi mắt bình thản. Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 12 – Đào Hiếu

12Hơn bảy giờ tối xe mới đến Sài Gòn. Vẩn Thạch gọi xích lô đến trung tâm thành phố thuê một căn phòng trên lầu bốn một khách sạn sang trọng. Người nữ tiếp tân của khách sạn mặc áo dài đen quần đen, trang điểm đậm, tiếp hắn một cách mệt mỏi. Hắn thuê căn phòng 403 với cái tên mới: Trần Dũng.

Bồi phòng là một cô bé trạc mười lăm mười sáu tuổi ăn mặc cũn cỡn, ngổ ngáo. Cô bé dẫn Trần Dũng lại cửa thang máy. Hai người bước vào và khi đi lên, cô bé hỏi:

-Anh cần người ngủ chung không?

-Cám ơn. Đi đường quá mệt.

Hắn nói một cách lơ đãng. Lúc vào phòng hắn không cần xem xét phòng ốc giường nệm toa lét ra sao cả, hắn đóng ập cửa lại rồi để nguyên quần áo giày vớ như thế nằm bất động nhắm mắt. Hắn ngủ đến chín giờ tối mới sực tỉnh. Hắn dậy tắm rửa và định thay quần áo sạch để đi phố nhưng chợt nhớ ra rằng mình chẳng có một tí hành lý nào cả ngoài cái gói giấy trong túi quần. Hắn đành mặc quần áo cũ trở lại nhưng không mặc đồ lót vì quá bẩn thỉu.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, hắn nghĩ là cô bé lúc nãy nên không mở cửa. Tuy vậy tiếng gõ cửa lại vang lên lần này lại gấp rút hơn. Hắn bực mình đến mở cửa thì chạm mặt một người ngoại quốc.

-Xin lỗi, tôi lộn phòng.

Trần Dũng nhún vai đóng cửa, lại giường mang giày và đi xuống phố. Hắn ghé nhà hàng ăn cơm và vào một cửa hàng ở đường Lê Lợi mua tạm một bộ đồ tây may sẵn với mấy cái đồ lót. Xong việc hắn về ngay vì đã khuya.

Lúc bước ra thang máy hắn gặp lại người ngoại quốc lộn phòng lúc nãy. Anh ta có vẻ trầm ngâm, đứng tì tay lên bao lơn ngó xuống khoảng sân nhỏ. Thấy Trần Dũng đi ngang qua gã gật đầu chào, nụ cười rất dễ mến. Những ý nghĩ xấu về gã chợt biến đi. Trần Dũng hỏi gã bằng tiếng Anh: Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 11 – Đào Hiếu

11Vẩn Thạch rít hơi thuốc cuối cùng cho đến khi hai đầu ngón tay nóng bỏng hắn mới chịu ném cái tàn thuốc nhỏ xíu ấy đi. Nắng xế đã lên tới đầu bức tường trước mặt gần đụng hàng rào kẽm gai phía trên. Hắn để ý tới vệt nắng ấy đã gần một tiếng đồng hồ và rõ ràng hắn thấy thời gian bò đi như con sên. Hắn khám phá ra thời gian không còn trừu tượng nữa mà có thực, chững chạc, từ tốn, lạnh lùng trườn đi từ mấy triệu năm nay, và hắn cũng cảm thấy có một cái gì trong hắn đang trườn đi theo từng nhịp đập trái tim, từng hơi thở, trườn đi về phía bên kia hoàng hôn, qua một cõi gió bụi hôn mê, trước khi về thế giới của lãng quên.

Hắn hoàn toàn chán nản có lẽ không hẳn vì cuộc sống tù túng này nhưng vì hắn thất vọng cuộc đời. Xã hội con người lộn xộn, sống như ăn cướp, sống khốn nạn còn hơn con vật. Vì thế hắn ngồi nhìn thời gian trôi đi với tâm trạng dửng dưng. Cả ngày hắn ngồi nhìn vệt nắng trườn đi từ một xó xỉnh nào đó, bò qua đống rác, leo lên chiếc xe hơi phế thải mục nát rồi mới đến bức tường xám ngoét.

Ngày ngày hắn nhìn bọn can phạm bằng con mắt xa lạ thẫn thờ, con mắt ấy cũng đã từng nhìn những kẻ đang đi ngoài phố kia.

Buổi sáng khi các phạm nhân được thả ra sân để làm vệ sinh thì Thạch ngồi lặng yên nơi thềm giếng nhìn loài người tranh giành nhau giữa những gánh chè cháo bún xôi để tìm một chỗ ngồi ăn trong bụi bặm. Người nào người nấy tóc tai rối bù, bẩn thỉu. Những phạm nhân già chống những que củi khô khẳng khiu, xê dịch qua lại như ma quỷ.

Chín giờ điểm danh. Mọi người xếp hàng ngồi dưới đất. Cán bộ nói chuyện dài dòng, giảng giải lẩm cẩm một hồi, rồi lùa mọi người vào trong những khung sắt. Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ – KỲ 10 – Đào Hiếu

10Người đàn bà ngồi nghe chuyện với những giọt nước mắt lặng lẽ. Khi Chương dứt lời bà lau mắt, hỏi:

-Cháu có cách gì trả tự do cho em nó không?

Chương nói:

-Điều đó không khó đâu bác ạ. Cái khó là Thục. Cổ đòi phải thả tên Khiêm ra thì cổ mới chịu.

-Sao nó lại điên như thế.

-Thục rất nặng tình với người đàn ông ấy. Theo cháu thì bác nên gặp Thục mới được.

Buổi chiều người mẹ tới gặp cô con gái ở văn phòng của thiếu úy Chương. Buổi gặp gỡ ấy chỉ có người mẹ khóc. Thục giữ thái độ im lặng. Nàng xin lỗi má và tỏ vẻ rất buồn nhưng không ân hận.

Người mẹ nói:

-Con không thể tiếp tục sống như hiện nay được. Con phải trở về đời sống cũ, phải là đứa con của gia đình.

Thục đưa mắt nhìn Chương, chàng hướng mắt về phía khác rồi lặng lẽ bỏ ra khỏi phòng. Bà mẹ nói:

-Chương nó vẫn còn thương con lắm. Nó nói với má rằng nó sẵn sàng chấp nhận con. Một người có tình như thế con còn chê nỗi gì?

-Con không chê đâu. Nhưng đời con coi như bỏ đi rồi.

-Nhưng nó có quan trọng chuyện đó đâu.

Thục vẫn nhìn xuống đất:

-Bây giờ thì con cũng chẳng quan trọng chuyện đó nữa nhưng con chán đời quá rồi. Anh Thạch cũng sống liều mạng như con vậy. Tụi con hợp nhau lắm.

-Đừng ngông cuồng con ạ. Con có biết con hành động như thế thì ai là người khổ nhứt không?

-Nhưng con không muốn về Sài Gòn.

-Tao có biểu mày về Sài Gòn đâu. Mày lấy nó thì mày cứ ở Nha Trang. Có sao đâu.

-Nhưng con không thích người ta đặt điều kiện với con như thế trong chuyện hôn nhân.

-Ai đặt điều kiện? Đó là ý tao chớ không phải ý nó. Nó chỉ yêu cầu mày chịu ra khỏi tù thì nó thả mày ra thôi. Có ai điên như con đâu con. Tại sao con lại từ chối? Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ 09 – Đào Hiếu

09Trong phòng làm việc của thiếu úy Chương chỉ có hai người. Chương ngồi chống khuỷu tay trên bàn nhìn trang giấy trắng tinh đặt trước mặt mình. Thục mặc quần jeans, áo sơ mi màu xám. Hai người ngồi đối diện nhau đã lâu mà Chương vẫn chưa biết mở lời như thế nào. Chàng sợ sự mở đầu vụng về có thể làm Thục tự ái hay có khi tỏ ra oán giận chàng thì thật là một điều bất hạnh. Còn Thục, nàng chán ngán đến độ không còn muốn nói một lời nào nữa.

Cuối cùng Chương nói:

-Tên Khiêm là gì của em?

-Khiêm nào?

-Em không biết cái người đã cõng em từ dưới ruộng lên à?

Thục gượng cười:

-Lâu nay em vẫn gọi anh ấy là Thạch.

-Nhưng anh ta là gì của em?

-Em chung sống với anh ấy đã lâu.

Chương im lặng. Lòng tê dại.

-Khi mới quen, em có biết anh ta là một tay buôn lậu không?

Thục nói:

-Điều đó đối với em không quan trọng. Anh ấy là một con người độc đáo.

Chương thở dài, chàng lấy thuốc ra hút và đứng lên, đến bên cửa sổ. Dãy hành lang của đồn công an chạy dài hun hút và vắng vẻ. Ở mãi đàng xa một người lính đang đứng gác bất động như tượng. Chương nghĩ: sá gì một người con gái hư hỏng như thế, ta sẽ trừng trị tụi buôn lậu đó, luật pháp không vị nể ai cả. Chương quay lại bàn giấy. Thục vẫn ngồi cúi đầu trong tư thế cũ. Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 08 – Đào Hiếu

LIEU TRAIThục ném chùm mận chín xuống vạt cỏ. Vẩn Thạch lái chiếc máy kéo đi gần tới nơi, thấy chùm mận thì dừng lại.

-Leo lên đây!

Thạch đu lên một nhánh thấp, toòng teng như con vượn. Tiếng còi xe vang lên từ ngoài cổng. Thục nói:

-Có khách.

-Đại úy Hưng đó mà.

-Đại úy Hưng nào, anh?

-Đại úy phi công ở Đà Lạt đó. Hắn không xuống một mình đâu. Thế nào cũng dẫn cô Xuân theo. Em đã gặp cô Xuân chưa?

-Chính cô ấy chỉ chỗ cho em tìm anh.

Chiếc Datsun màu xanh da trời lượn vô vườn.

Đại úy Hưng hỏi:

-Xong chưa?

-Xong.

-Sao không sửa soạn đi.

-Cần gì sửa soạn. Muốn đi là bốc đi ngay.

-Còn người đẹp này?

-Cũng vậy. Từ nay sẽ đi chung với mình.

Thạch chỉ vô lều để lấy mấy bao thuốc lá và Thục lấy cái ví da rồi ra xe ngay.

Chiếc Datsun  lượn ra cổng.

Đại úy Hưng lại hỏi:

-Nó hẹn giao tại đâu?

-Nha Trang.

-Xe gốc ở đâu?

-Số 50A.

Vẩn Thạch hỏi:

-Lâu nay Đà Lạt có gì lạ không?

-Không. À, thằng Phi nó bán xứ Đà Lạt rồi.

-Sao vậy?

-Ẩu quá thì có ngày bán xứ mà đi. Nó bịp cả trung tá công an.

Thạch hỏi:

-Bây giờ mày biết nó chuồn đâu không?

-Không. Đã lâu lắm không ai gặp nó. Đ.m thằng đó đi cũng bớt được một mối lo cho tụi mình.

Chiếc Datsun do Vẩn Thạch lái cứ lướt băng băng như con thuyền trên đại dương phẳng lặng. Hắn hỏi:

-Trưa nay ăn đâu đây?

-Đâu cũng được, Xuân đáp.

Đại úy Hưng:

-Khách sạn Liên Mai. Chỗ đó gần biển tao khoái.

Thạch nhìn sang Thục, nàng gật đầu. Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ 07 – Đào Hiếu

07Thục lắng nghe tiếng giun dế chung quanh, thấy mình như bồng bềnh trên một biển sáng bạc lung linh huyền hoặc. Vẫn Thạch ném mẩu thuốc lá vào đêm tối.

-Em chịu được lối sống của anh không?

-Em thấy hạnh phúc.

-Nhưng em có biết hiện anh đang làm gì không?

-Biết hết. Nhưng khi gần anh, em thấy trên đời này chẳng có gì là quan trọng.

Thục nhắm mắt lại. Nàng muốn ngủ một giấc dài giữa trời sao như cô bé hồn nhiên trước thiên nhiên kỳ diệu. Nàng khám ra vẻ đẹp rực rỡ của trời đất lúc hừng đông, những tiếng động của đêm, những thầm kín của hoa lá. Nàng khám phá ra cái yên lặng du du của buổi trưa bắc võng giữa hai cành cây nằm đong đưa trong cơn gió hây mát. Nàng đã đứng hàng giờ lặng ngắm hoàng hôn phai nắng trên sườn đồi.

Những thứ đó vẫn tồn tại sinh động ngàn đời nhưng bao nhiêu năm qua nàng đã không hề biết tới, cuộc sống tiện nghi ở thành phố đã làm cho tâm hồn nàng cũ mòn, luẩn quẩn với những đại lộ, những cao ốc, những căn phòng, những khuôn mặt, những xe cộ ồn ào.

Thục buông bàn tay hắn ra, hỏi:

-Anh đang nghĩ gì vậy?

Hắn chỉ cười. Sự thật hắn đang chờ bọn đàn em tới. Hắn ôm lấy đầu Thục và trong cử chỉ ấy hắn nhìn đồng hồ dạ quang. Hơn mười hai giờ khuya. Hắn hôn lên tóc cô gái. Lúc ấy có tiếng máy xe và ánh đèn pha lóe sáng rồi tắt phụt. Thục giật mình: Đọc tiếp

KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 06 – Đào Hiếu

KY NIEM DAN BAThục trở lại Đà Lạt sớm hơn dự định mấy ngày. Nàng hơi bị choáng váng vì nắng quá rực rỡ. Nàng cảm thấy mình nhẹ như chiếc lá khô, bước đi ngơ ngác, mệt mỏi. 

Thục ném hành lý xuống giường rồi ra ngoài hiên. Nàng muốn trở về Sài Gòn ngay tức khắc. Nàng sợ hãi căn phòng trống trải và cô đơn này.

Thục băng ra đường cái. Lúc đứng ở đầu dốc nàng mới thấy mình điên rồ. Ánh nắng rực rỡ của buổi trưa làm nàng tỉnh táo hơn. Nàng gọi một chiếc xe ôm đến nhà Vẩn Thạch. Ở đó nàng gặp Xuân, người đàn bà có bức hình treo ở phòng khách.

-Ông Thạch có đây không, thưa bà?

-Thạch nào?

Nàng ngượng nghịu nói:

-Xin lỗi, tôi muốn hỏi người đàn ông thường mặc chiếc áo khoác màu vàng sẫm.

Người đàn bà kêu lên:

-A, ảnh đi Nha Trang rồi.

-Bà có thể cho tôi biết địa chỉ không? Tôi có chuyện cần gặp ông ta lắm.

Cái nhìn của người đàn bà dừng khá lâu trên gương mặt Thục.

-Nhớ rồi. Cô từng đến đây mấy lần phải không?

Người đàn bà bảo Thục chờ một lát rồi quay vào trong, lát sau đem ra một tấm danh thiếp đưa cho Thục.

-Ảnh thường ở chỗ này.

Thục cám ơn rồi hấp tấp đi ra bến xe cho kịp chuyến chót. Nàng đến nơi lúc xế chiều và tìm nhà hắn cũng không mấy khó khăn. Đó là một căn nhà nhỏ nhưng khá sang trọng, có một ít cây ăn trái. Đọc tiếp