Tác giả: Đào Hiếu
I./KHÔNG THỂ CHẠM TAY VÀO CÁI BÓNG
Chắc bạn nghĩ bài viết này mang màu sắc chính trị. Vậy chính trị có màu sao? Xanh hay đỏ, hay vàng? Lại có người tỏ ra hoài nghi, cho rằng bài viết này chỉ khoác áo chính trị nhưng thực chất là chuyện tầm phào. Vậy chính trị có áo à? Thế nó có mặc quần không? Chẳng ai biết. Vì chưa bao giờ thấy nó hiện nguyên hình.
Ai đó còn bảo nó có đeo mặt nạ. Hắn nói với tôi là hắn muốn lột cái mặt nạ ấy. Còn tôi, sự đa dạng của chính trị làm tôi quá tò mò. Tôi cứ muốn nó trần truồng để xem nó nam hay nữ, có cắt mắt, bơm ngực, độn mông… không.
Sự tò mò ấy làm tôi khổ sở bởi vì cái bóng của chính trị quá lớn. Nó trùm lên thiên hạ, nó lan tỏa trong cuộc sống, trong mỗi cá nhân. Tôi không thể nào sống yên ổn khi phải hít thở, phải chìm đắm trong nó mỗi ngày. Vì thế tôi quyết định lột truồng nó để biết thực sự nó là cái gì.
Tôi đã loay hoay tìm cách, suốt một thời trai trẻ, mà vẫn không chạm được tay vào nó mặc dù nó hiện diện khắp nơi. Nó như một cái bóng. Như khói. Như một thứ mùi. Làm sao có thể lột truồng nó?
Cho đến một ngày đẹp trời mở đầu năm 2025 khi ông Donald Trump chính thức làm tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ thì tôi mới nhìn thấy một chút hy vọng.
Nhưng việc ông Trump trở lại Nhà Trắng ngày 20/1/2025 có liên quan gì đến chuyện “cởi truồng chính trị”?
Có đấy. Vì lần trở lại này hoàn toàn khác với lần trước. Và cũng rất khác với tất cả các tổng thống Mỹ khác từ George Washinton đến nay.
Nhiều người ghét Trump, cho ông là kẻ hời hợt, bốc đồng, ăn nói vung vít, thiếu chín chắn, thiếu chiều sâu cần thiết của một người lãnh đạo. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi vẫn cho rằng cách ăn nói, cách biểu lộ “chiều sâu”… là những thứ rất dễ trình diễn. Và ai cũng làm được. Tôi nghĩ tố chất quan trọng và cần thiết của một người lãnh đạo là “dám nghĩ dám làm”.
Tiếp tục đọc →