BÍ THƯ VÀ CHỦ TỊCH HĐND TỈNH YÊN BÁI ĐÃ BỊ BẮN CHẾT

Do vết thương quá nặng, mất nhiều máu, ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái và ông Ngô Ngọc Tuấn, Chủ tịch HĐND tỉnh đã tử vong.

Bi thu, Chu tich HDND tinh Yen Bai bi ban da tu vong - Anh 1

Ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái. (Ảnh: Báo giao thông)

Đến 11h30 trưa ngày (18/8), cả ông Phạm Duy Cường và Ngô Ngọc Tuấn đều đã tử vong do vết thương quá nặng, gây mất nhiều máu.

Trước đó, vụ án nghiêm trọng xảy ra lúc 7h sáng 18/8 tại Yên Bái. Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Phạm Duy Cường và Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh, kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái Ngô Ngọc Tuấn bị bắn trọng thương ngay tại phòng làm việc.

Thủ phạm dùng súng bắn hai lãnh đạo tỉnh là Đỗ Cường Minh, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái.

Theo kế hoạch, 8h sáng 18/8, kỳ họp thứ hai của HĐND tỉnh nhiệm kỳ 2016-2021 sẽ khai mạc tại hội trường Tỉnh ủy Yên Bái. Từ sáng sớm, ông Cường và ông Tuấn đã đến trụ sở tỉnh ủy để chuẩn bị dự buổi khai mạc kỳ họp HĐND. Trước khi kỳ họp diễn ra, ông Đỗ Cường Minh, vào trụ sở tỉnh ủy, đến phòng làm việc của ông Cường và rút súng bắn vào đầu bí thư tỉnh. Sau đó ông Minh sang phòng ông Tuấn bắn tiếp ông này.

Sau khi bắn 2 lãnh đạo của tỉnh Yên Bái, ông Minh dùng súng tự sát ngay tại phòng ông Tuấn.

Ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái khóa XVII tái đắc cử chức Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái khóa XVIII, nhiệm kỳ 2015 – 2020. Ông Phạm Duy Cường sinh ngày 9-12-1958 tại xã Ninh Sở, Thanh Trì, Hà Nội. Ông là Thạc sĩ Quản trị kinh doanh; Kỹ sư Vật liệu xây dựng. Ông Cường từng giữ các chức vụ Giám đốc Nhà máy xi măng Yên Bái; Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Yên Bái; Phó Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái.

Ông Ngô Ngọc Tuấn, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái được bầu giữ chức Chủ tịch HĐND tỉnh tại phiên họp của HĐND tỉnh ngày 30/6. Ông Tuấn sinh năm 1964, từng giữ các chức vụ: Phó giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Bí thư Huyện ủy Văn Chấn; Phó giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ; Bí thư Huyện ủy Trạm Tấu; Chánh văn phòng Tỉnh ủy…

Ôgn Đỗ Cường Minh sinh năm 1963, từng giữ chức vụ Phó chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm, được bổ nhiệm giữ chức vụ Chi cục trưởng ngày 1/4/2014.

Ánh Nguyệt

NGUỒN: BÁO MỚI.COM 18/8/2016

TRUNG QUỐC NHÌN TỪ VỆ TINH

TQ 01Mới đây, một ảnh vệ tinh chụp lãnh thổ Trung Quốc từ google earth cho thấy đây là một miền đất “trơ trụi” theo đúng nghĩa đen.

Trong tấm ảnh có thể thấy ở phía phía Bắc của bản đồ Trung Quốc, phần lãnh thổ nước Nga vẫn là một mảng xanh mơn mởn, nhưng trong phạm vi bản đồ Trung Quốc thì toàn là màu vàng (màu của sa mạc).

TQ 02Vậy, đâu là nguyên do khiến Trung Quốc trở lên như vậy?

Có lẽ ô nhiễm ở Trung Quốc đã đạt mức … tận thế. Theo điều tra, diện tích sa mạc hóa của Trung Quốc hiện nay đã lên đến 1,74 triệu km² ( gấp 5 lần diện tích lãnh thổ Việt Nam), chiếm 18,2 % diện tích quốc gia, mà mỗi năm diện tích đất bị sa mạc hóa đều tăng thêm 3.436 km² (diện tích này tương đương với Thủ đô Hà Nội). Đọc tiếp

Trần Mạnh Hảo – TỪ LỖ TẤN ĐẾN MẠC NGÔN: NGHĨ VỀ HỘI CHỨNG ĂN THỊT NGƯỜI TRONG VĂN HỌC TRUNG QUỐC

Tranmanhhao“Mình là một kẻ có truyền thống ăn thịt người trên bốn nghìn năm”…”Mình đã sống bao nhiêu năm ở một nơi mà người ta ăn thịt lẫn nhau từ bốn nghìn năm nay”…
(Lỗ Tấn – Nhật Ký người điên)Viết kỷ niệm 76 năm ngày giỗ của đại văn hào Lỗ Tấn ( 19.10.1936 – 19.10.2012)

Lỗ Tấn là nhà văn Trung Quốc nổi tiếng, bậc thầy thể loại truyện ngắn, người đặt nền móng cho văn chương hiện đại Trung Quốc. Chủ đề “truyền thống ăn thịt người của dân tộc Trung Hoa” ám ảnh suốt những trang văn của ông như một lời cảnh báo nước Trung Hoa đã, đang và sẽ bị chủ nghĩa DUY ÁC thống trị.

Mạc Ngôn, người vừa được giải Nobel văn chương là một hậu duệ tuyệt vời của Lỗ Tấn, vẫn tiếp tục đưa món thịt người khoái khẩu Trung Hoa vào văn chương của mình, đặng hoàn tất hành trình mấy nghìn năm văn học Trung Quốc về nỗi ám ảnh người ăn thịt người. Tác phẩm Mạc Ngôn có chuyện ăn thịt người thật ru ? Có đấy, hồi sau sẽ rõ.

Ngay sau khi nhận giải văn chương Nobel, trả lời một báo Pháp, Mạc Ngôn nói ông thích nhất tác phẩm “Tam quốc chí” của La Quán Trung. Ngày bé, đọc “Tam quốc chí”, kẻ viết bài này quá kinh hãi khi đọc đến đoạn có một người ái mộ Lưu Bị ( lúc còn hàn vi) đến mức mời vị hoàng thân nhà Hán này đến nhà chơi, nhưng vì nghèo quá, không có gà lợn ngan ngỗng, đã giết thịt bà vợ yêu quý của mình làm bữa cỗ thịnh soạn đãi Lưu Bị.

Trong danh tác “Thủy hử” của Thi Nại Am, bàng bạc một không khí ăn thịt người, bánh bao nhân thịt người, thịt người giả thịt nai, thịt người ngon hơn thịt lợn dê hay trâu bò khiến người đọc có khi nổi da gà vì thú ăn thịt người của dân Trung Hoa. Nhân vật Lý Qủy giả làm Lý Qùy chuyên chặn đường giết người cướp của. Khi Lý Qùy bắt được Lý Qủy, bèn ngả anh này ra cắt tiết làm thịt như làm thịt một con chó, rồi ăn ngon lành trong mấy ngày túy lúy mồi ngon rượu ngọt… Đọc tiếp

ĐỐT ĐỜI kỳ cuối – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜI  Taras LobodaÔng không nhớ mình đã đi ngang qua rừng cao su này bao nhiêu lần rồi. Nó không thay đổi. Không già. Đến mùa, nó rụng lá rồi lại đâm chồi non, tươi mới trở lại.

Nó hồn nhiên theo dõi ông trong nhiều năm nay, một mình một ngựa, thầm lặng và đơn độc.

Nó quan sát ông từ trên cao, chứng kiến từng sự đổi thay nơi con người vô danh ấy. Mái tóc đã ngã màu, mí mắt sụp xuống, da mặt xám xịt, những ngón tay đã khô cằn. Chiếc xe máy cũng già yếu, chậm chạp và rên rỉ.

Nhưng ông vẫn băng qua rừng trong đêm tối, trong những sáng sớm đầy sương mù. Ông xuất hiện như cái bóng mờ nhạt phía cuối đường, thận trọng tránh những ổ gà trên mặt đất nham nhở, hoặc dừng lại đốt một điếu thuốc và ngồi nghỉ trên bờ cỏ.

Đôi khi ông nhìn thấy một mặt trăng vàng úa lúc trời đã rạng sáng. Nó hiện ra trên đỉnh rừng, sau lớp sương mỏng. Nó cũ kỹ, nám khói và u ám. Dường như lúc nãy nó đang ở trong một bãi phế liệu đầy mạng nhện, chợt nhìn thấy ông từ xa đi đến và biết rằng hôm nay ông đi thăm tù.

Nó đã hiện ra như thế nhiều lần nhưng vẫn không hề biết cái lão già ấy đi thăm ai mà trải bao mưa nắng, bao mùa thay lá của rừng. Cứ lầm lũi, đơn độc theo đúng cái chu kỳ quen thuộc. Chu kỳ ấy cũng giống hệt chu kỳ của mặt trăng, cứ mỗi tháng một lần khi trăng mọc lúc gà gáy, thì ông cũng lấy xe ra đi và đến rừng cao su vào sáng sớm. Đọc tiếp

Vinhhuy Le – CÂU ĐỐI VŨ KHIÊU TẶNG NGUYỄN XUÂN PHÚC

VU KHIEU

BÀI NÀY CỦA TÁC GIẢ Vinhhuy Le, nhưng Đặng Hải gởi cho tôi qua Email nên tôi tưởng là của Đạng Hải. Bạn có thể tìm thấy bản gốc theo đường link dưới đây:

https://www.facebook.com/vinhhuy.le/posts/1019155008181636

Theo VTV, ngày 05/8, “Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tới thăm các nhà khoa học hàng đầu là Giáo sư Hoàng Tụy, Giáo sư Phan Đình Diệu và Giáo sư kiêm Anh hùng Lao động Vũ Khiêu”. Nhân dịp này, Khiêu lại mần câu đối tặng Phúc:

“Tể tướng giáng trần, chí tráng tâm hùng Xuân mãi mãi;

Anh hùng nhập thế, dân an quốc thái Phúc vô biên”

TỂ TƯỚNG GIÁNG TRẦN – ANH HÙNG NHẬP THẾ

“Tể tướng” đây là ý ông Khiêu suy tôn ngôi vị ông Phúc. Đã đành chức tể tướng xưa tương đương với thủ tướng nay: cùng là người đứng đầu nội các. Hiềm nỗi tể tướng tuy trên muôn người nhưng luôn phải ở dưới và phụng mệnh một người, tức ông vua, thiên tử chí tôn. Có thể biện bác “thiên tử” đây là pháp luật, là nhân dân; song cũng có thể hiểu “thiên tử” tức là… đảng. Nên khi người ta tôn xưng thủ tướng thành “tể tướng” thường hàm ý châm biếm. Thủ tướng tiền nhiệm dẫu nhận mình công bộc của dân nhưng cũng bị đá đểu thành “tể tướng” là lẽ đó.

Tuy vậy, “huôn” của câu đối này không phải ở từ “tể tướng” mà ở chữ “giáng”. Tân thủ tướng vừa tuyên thệ nhậm chức vốn là Phó thủ tướng ngoi lên, là THĂNG, nhưng bị ông giáo sư hay chữ lỏng phán thành GIÁNG. Câu đối thù tạc không cần hay ho, chỉ cần nịnh khéo, nhưng có chỗ khó là nhiều kiêng kỵ tinh tế phải tránh lắm nha.

Và từ “giáng trần” đây là viết tầm ẩu ra tầm bậy. “Giáng” là rụng, rớt xuống, từ bậc cao té xuống bậc thấp. Người ta chỉ dùng “giáng trần” để nói người thuộc cõi khác chuyển kiếp đầu thai đến thế gian này, như “tiên nga giáng thế”, “thần thánh hạ phàm”, còn tể tướng dẫu quyền cao chức trọng đến mấy cũng là thuộc trong lục đạo luân hồi, có ở đâu cao xa mà “giáng”?

Đã “giáng trần”, lại thêm đối với “nhập thế”, rất giống lời trù ẻo. Vì “nhập thế” là cùng sống với người đời, hòa vào dòng đời, từ này dùng cho người thường không sao, nhưng với bậc quyền quý thì khác nào rủa người ta phải bị hưu non? Đọc tiếp

ĐỐT ĐỜI 32 – Truyện dài Đào Hiếu

ĐỐT ĐỜINgọc trang điểm nhẹ quanh hai mi mắt để che giấu nét mệt mỏi trên gương mặt và để cho cái nhìn bớt đi vẻ lo âu.

Hai người băng qua rừng cao su lúc trời đã sáng và bóng nắng đã rải lốm đốm trên mặt đường nhựa. Bầu trời thấp thoáng sau những tán lá dày. Buổi sáng yên tĩnh và thanh thản, nhưng Ngọc vẫn cứ băn khoăn.

-Nếu họ không cho con vào thì sao?

-Bố đã chuẩn bị quà. Hy vọng con sẽ vào được.

Nhưng gác cổng hôm nay là một chàng công an trẻ mới ra trường. Anh ta rất nguyên tắc và rất sợ phạm nội quy. Món quà bị trả lại một cách rất cương quyết.

Ngọc đành phải chờ phía ngoài hàng rào.

Ông và Thuỳ Vân lại gặp nhau trong căn phòng đầy những lời rầm rì, những nụ cười và những giọt nước mắt.

-Hôm nay mẹ em phải theo các thầy đi làm từ thiện tận trên Đà Lạt.

-Nhưng anh đến một mình em rất thích.

-Không phải anh đến một mình đâu. Còn một người nữa nhưng không vào cổng được vì không có tên trong sổ thăm nuôi.

-Ai vậy?

-Là Ngọc.

-Tội nghiệp con nhỏ.

-Mình nói chuyện một lát rồi ra chơi với nó. Em đã nhận được bài viết của anh chưa?

-Em đã đọc xong rồi. Anh biết em đọc bao nhiêu lần không?

-Ba lần.

-Hai chục lần. Gần như em đã thuộc lòng. Nhưng mà phải năm ngày sau cán bộ quản giáo mới đưa cho em. Sáng hôm đó em đi lang thang trong lô cao su. Cán bộ hẹn sẽ trao bài viết của anh vào ngày sinh nhật em, tức là ngày 11 tháng Tư. Suốt buổi sáng em chỉ mong cho hết giờ làm việc để về Khu nhận quà. Đọc tiếp

ĐỐT ĐỜI 31 – Truyện dài Đào Hiếu

HO KY HOA.Đối với ông, vùng sông nước này hoàn toàn xa lạ: những bến sông, những cây cầu và những con đường không biết chạy về đâu?

Ông cũng không biết con thuyền nhỏ đang thả neo giữa sông kia để làm gì.

-Người ta đang câu cá chép.

-Sao con biết là người ta câu cá chép?

-Vì con đã từng sống ở đây, trên một thuyền câu cá chép như vậy.

Đó là thời điểm mà người ta xây những khu đô thị mới trên địa bàn quận Bảy. Lãnh thổ của tụi con bị lấn chiếm, công an bố ráp thường xuyên, tụi con phải chia ra từng nhóm nhỏ, ba bốn đứa tấp vô một vỉa hè, đầu chợ hay những khu đất trống cạnh các bãi xe tải chở rau quả.

Đêm ấy trời mưa, tụi con phải chui vào trong lồng chợ ngủ trên bục xi măng của những người bán thịt cá vì đó là vị trí cao nhất và cũng khô ráo nhất trong chợ. Nhưng tụi con không thể nào ngủ được vì mùi tanh cá. Cả đám ngồi chụm đầu lại khóc.

Đứa nào cũng kêu nhớ nhà.

Sáng hôm sau con quyết định gặp mẹ. Con đến núp vô lùm cây bên hông chợ. Mẹ thường đi chợ trễ vì sáng sớm bà phải bán cà phê cho các tài xế xe tải.

Khoảng 10 giờ đã thấy mẹ xuất hiện trên con đường đất dọc theo rừng dừa nước. Mẹ mặc một bộ đồ vải bông màu sậm, đi dép nhựa, tay xách cái giỏ lát. Con theo dõi từng bước đi của mẹ cho tới khi mẹ mất hút trong lồng chợ.

Con đợi. Chừng nửa tiếng sau, mẹ từ trong lồng chợ bước ra, một tay cầm cái giỏ lát đựng đồ ăn một tay ôm bịch gạo. Mẹ đi chậm chạp trong nắng trưa chói chang. Con chịu không nổi liền bước ra khỏi bụi cây. Đọc tiếp

Hoàng Quốc Hải – CHÚNG TÔI ĐI ĐIỀN DÃ – HÀ TĨNH – FORMOSA

HOÀNG QUỐC HẢI

(Nhà văn Hoàng Quốc Hải (áo trắng) trong một lần đi điền dã.)

4-8-2016 – Nguồn: Blog TỄU

“… Không bao giờ loại trừ được khả năng Formosa có thể tạo ra một thảm họa mới khiến cá chết trắng suốt 3.000 cây số chạy dọc bờ biển Việt Nam.” (Lâm Nhân Huệ- Tổng thư kí Hội thẩm phán môi trường quốc đảo Đài Loan)

Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, chuẩn bị cho đoàn nhà văn chúng tôi đi thâm nhập thực tế rất chu đáo.

Chúng tôi chọn Hà Tĩnh, nơi có điểm nóng Formosa. Đoàn chúng tôi gồm nhà văn Hoàng Quốc Hải, nhà thơ Trần Nhương, nhà văn Văn Chinh, nhà phê bình kiêm nhà giáo Bùi Việt Thắng, nhà báo Kiều Mai Sơn trẻ nhất đoàn, khoảng ba chục tuổi. Số còn lại tuổi trên 60 đến dưới 80.

Chúng tôi khởi hành từ Hà Nội lúc 9 giờ sáng ngày 18 tháng 7 năm 2016, trên một chiếc xe tốt nhất và lớn nhất mà Hội Nhà văn đang sở hữu, cùng một lái xe trẻ tuổi, đẹp trai, ngoan nết, giỏi nghề đó là Nguyễn Đăng Khôi.

Như đã hẹn trước, qua Thành phố Vinh, chúng tôi đón nhà văn Đức Ban, nguyên Chủ tịch Hội văn nghệ Hà Tĩnh, hiện là Chi hội trưởng chi hội nhà văn Việt Nam tại Hà Tĩnh. Cùng đi còn có nhà văn Đàm Quỳnh Ngọc, phó Chủ tịch Hội văn nghệ Nghệ An.

Chúng tôi đi với tinh thần tự túc từ ăn ở đến đi lại, không làm phiền địa phương. Thế nhưng các bạn nhà văn, nhà báo, thậm chí học trò và cả phụ huynh của học trò thầy giáo Bùi Việt Thắng, cứ nối nhau chiêu đãi … Nhân đây, chúng tôi xin bầy tỏ lòng biết ơn đối với các bạn đã tiếp sức cho chúng tôi.

Nhờ sự sắp xếp của nhà văn Đức Ban và sự giúp đỡ của Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, 8 giờ sáng ngày 19, chúng tôi khởi hành tới Formosa. Bữa nay nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, phó Chủ tịch Hội văn nghệ Hà Tĩnh cùng đi với đoàn. Đọc tiếp

ĐỐT ĐỜI 30 – Truyện dài Đào Hiếu

HANH PHUC TRONG CHIEC LA-Bố thấy chuyện có gì đâu mà hai đứa giận nhau như vậy? Chỉ là Vân nó bị la nên bực bội giây lát mà thôi.

-Nhưng tại sao nó không bênh vực con mà còn hùa theo người ta, trách móc con, rồi còn hỏi con ăn ở như thế nào mà bị gia đình bỏ.

-Sau đó Vân có xin lỗi con không?

-Nhiều lần. Nhưng bố biết tánh con rồi. Ba con chỉ xởn tóc con thôi mà con bỏ nhà đi hai năm không về. Con không dễ làm lành đâu bố.

-Nhưng hàng ngày hai đứa vẫn đi làm chung với nhau. Chẳng lẽ không nhìn mặt?

-Mấy lần nó tới gần, muốn trò chuyện nhưng con bỏ đi. Hôm đó Đội hoàn tất công việc bấm máng lúc mười giờ sáng và đang thu gom dụng cụ để về thì có mấy chị đem một bọc mít non tới.

Ngoài mé rừng có một vườn mít không biết của ai, lâu nay nó đang độ lớn. Khi đoàn tù đi ngang qua đó có người phát hiện những trái mít non bám chi chít trên thân cây. Họ đứng nhìn và reo cười. Rồi xúm lại hái. Mủ mít trào ra trắng như sữa. Đọc tiếp