GS. CHU HẢO – Rất nghiêm trọng, không thể để chìm xuồng

Chu Hảo 
– bài gửi riêng Tễu Blog
Có nhiều sự cố “lỗi tại cậu đánh máy”, nhưng lỗi của “cậu ấy” lần này hơi bị to. Nghiêm trọng hơn và thảm hại hơn! Tôi muốn nói đến khúc nhạc đệm rền vang khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên diễn đàn (để đọc diễn văn khai mạc trong buối giao lưu trực tuyến nhân ngày 27 tháng 7 vừa qua tai Hội trường Bộ Quốc phòng) là giai điệu bài hát Ca ngợi Tổ quốc của Trung Quốc, rất nổi tiếng từ những năm 50 thế kỷ trước, và cũng mới được ông Tập Cận Bình cùng hát với dàn đồng ca.

Đây cũng có thể là lỗi kỹ thuật vô tình, như tôi đã từng được chứng kiến tại Lễ đón tiếp Chủ tịch Trần Đức Lương của Tổng thống Ấn Độ vào năm 2001. Khi chào cờ Việt Nam đáng lẽ phải cử bàiQuốc ca của ta theo nhạc điệu hành khúc Tiến quân ca của Văn Cao, thì bộ phận kỹ thuật của bạn cho phát bài Quốc ca của Việt Nam Cộng hòa thời trước 1975 theo nhạc điệu bài Thanh niên hành khúc của Lưu Hữu Phước. Bê bối hết sức! Lúc ấy tôi và anh Phạm Hồng Giang (nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy Lợi), đứng ở cuối hàng dọc, cố tình không đứng nghiêm và tìm cách ra hiệu cho cả đoàn biết là đây không phải Quốc ca. Nhưng đáng tiếc là cả đoàn vẫn đứng rất nghiêm cho đến nốt nhạc cuối cùng của bài “Này thanh niên hỡi, quốc gia đến ngày giải phóng…”. Chúng tôi được biết Chủ tịch Trần Đức Lương rất phàn nàn về sự cố và cũng được biết là anh Nguyễn Đình Bin (Nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao), người chịu trách nhiệm về lễ tân của đoàn đã nhận tất cả thiếu sót về sự không kiểm tra chu đáo của mình. Ngay sau đó anh Bin cho đoàn biết là bộ thuật kỹ thuật của phía bạn rút đĩa nhạc từ ngăn đánh dấu chữ “Việt Nam” trong rương đựng đĩa Quốc ca các nước mà không kiểm tra lại xem đó là bài nào. Trong bữa tiệc chiêu đãi tối hôm ấy Tổng thống Ấn Độ đã ngỏ lời xin lỗi Chủ tịch nước ta. Phía bạn xử lý vụ này thế nào chúng tôi không được biết. Nhưng về phía ta hình như anh Bin không việc gì. Và như vậy là hợp lý vì, theo chúng tôi, giá mà vị Chủ tịch Nước hoặc là không lơ đãng đến nỗi không nhận ra bài nào là Quốc ca của mình, hoặc nhận ra mà biết xử lý kịp thời, yêu cầu dừng nhạc lại thì hay biết bao nhiêu… 

Tuy nhiên, chắc chắn đây là lỗi vô tình vì vào lúc ấy quan hệ giữa hai Nhà nước rất tốt đẹp và không ai có lợi gì trong vụ nhầm lần này. Nhưng lỗi kỹ thuật xẩy ra trong tối giao lưu nhắc đến ở trên thì hoàn toàn khác. Nó xẩy ra vào lúc quan hệ giữa nước ta và Trung Quốc đang có rất nhiều trục trặc, bất thường và nguy hiểm. Lỗi kỹ thuật dù vô tình hay hữu ý ấy đều là mong muốn của những kẻ muốn ta trở thành chư hầu của bè lũ bá quyền Đại Hán Bắc Kinh, đều là sự xúc phạm nghiêm trọng đến Chủ tịch Trương Tấn Sang, đến tình cảm dân tộc chính đáng của đồng bào cả nước. Nếu là lỗi vô tình thì người chỉ đạo nghệ thuật của chương trình non yếu quá. Nếu là lỗi cố tình thì vấn đề trở nên hết sức nghiêm trọng, dù nó liên quan trực tiếp đến cấp lãnh đạo cỡ nào, càng cao càng nguy. Sự cố này không thể để “chìm xuồng”.

Những người lãnh đạo các cấp trong cuộc hẳn phải biết trách nhiệm của mình. Hãy chủ động xin từ chức nếu có lòng tự trọng, nếu không vì tai nạn nào đã làm đứt giây thần kinh xấu hổ. Mong lắm thay! 

Phố Hội, đêm 30.07.2015

Chu Hảo

Bù Khú Tiên Sinh 05 – CẶP ĐÔI KHÔNG HOÀN HẢO

BK 05Họ giống như hai vợ chồng nhưng cũng giống như hai con khỉ. Khỉ già nằm trên chiếc võng gai lim dim mắt, khỉ trẻ ngồi kế bên vạch lông bắt chí. Nhưng Bù Khú không có chí, quần áo tuy cũ nhưng cũng không có rận, tiên sinh chỉ lốm đốm tóc bạc. Ngài lim dim, lắng nghe những ngón tay lướt trên da đầu mình tìm nhổ những sợi tóc sâu. Ngài đang tan chảy như một hạt muối thả xuống dòng sông. Ngài cảm nhận sự hòa nhập chậm rãi, dịu dàng và âu yếm. Ngài bồng bềnh như đám mây mỏng, như sương khói, lãng đãng quấn quít quanh những ngón tay mềm mại, những ngón tay vuốt ve từng sợi tóc, đùa nghịch với chúng bằng sự đằm thắm của người mẹ.

Bù Khú bay la đà xuống thung lũng, chạm lên những ngọn cỏ ướt và tan trong những giọt sương. Có một lúc bàn tay của Ngọc lướt nhẹ trên má. Rồi chợt ngài thấy có đôi môi chạm vào môi mình. Hơi thở ấm nóng của Ngọc thổi tắt ý thức mơ hồ của tiên sinh đang chực phiêu hốt vào cõi bất định, chạm đến biên giới của vô thức. Và ngài cảm nhận mình đang ôm một tấm thân mảnh mai ấm áp. Ngài hỏi: Em là ai vậy? Là kẻ trôi dạt. Em đến từ cõi nào? Từ vô định, vượt qua những gò đống tàn héo khô cháy của nhân gian. Đến được cái thế giới tĩnh lặng, vô thanh và đầy ảo giác này.

Người đàn bà trẻ cũng mất dần ý thức, áp má trên cái bụng phẳng lặng của tiên sinh và trôi đi trên dòng sông chảy ngược về trời.

Họ tỉnh dậy lúc trưa nắng và nhìn thấy một bà lão ăn mày đội cái nón cời rách tả tơi, quần áo đen nhẻm, u ám. Họ mở mắt nhìn ngắm bà lão nhưng không ai nói gì. Và bà lão cứ trôi dần tới như đang bị sóng biển xô dạt lúc xa lúc gần. Cho tới khi lão ăn mày chạm vào đầu võng thì Ngọc hỏi: Đọc tiếp

MICHAEL LANG – Những mẫu mực về câu vô chủ

t183351Hôm rồi có đứa cháu hỏi tui, biểu tui giảng và lấy ví dụ cho nó về câu vô chủ. Tui vốn ngu về cái khoản ngữ pháp ngữ phiếc nên chịu. Nhưng vốn cũng có cả bệnh sĩ, nên không dám nhận là chịu. Đành bảo:

“À, giờ ông đang bận lắm. Chiều rồi ông giảng cho.”

“Ông lấy cả cho cháu mấy cái ví dụ nữa nha.” Thằng cháu nói.

“Ờ ờ, chắc chắn rồi.”

Từ lúc đó, tui như ngồi trên đống lửa. Mặc dù đang còn tức với thằng em phản đảng vì vụ cãi lộn tối hôm kia, nhưng tui đành sẽ liều hỏi nó khi nó về.

Đến trưa, thằng em tui về. Nó vừa vô tới đầu ngõ, tui túm lấy hỏi ngay về câu vô chủ.

“Ái chà, dạo này lại còn quan tâm cả ngôn ngữ học nữa nhé. Chắc trở chứng để “đi” hả?”

 “Không, là thằng cháu nó hỏi mà tui hổng biết nên phải hỏi chú.”

“Cái loại chỉ biết nghe theo cấp trên như ông thì không biết giảng cho nghe có hiểu không?”

Nói vậy nhưng rồi nó cũng giảng cho tui về câu vô chủ. Chỉ có điều đúng là cái đầu tui ngu quá (chứ không thì đã học hành bằng cấp đàng hoàng), lại già lẩm cẩm nên nghe cứ ù cả tai. Rồi nó cũng lấy cho tui vài ví dụ về câu vô chủ. Nhưng tui nghĩ bụng chắc là đến chiều thì tui quên hết. Muốn ghi lại nhưng lại sĩ không dám. Kiểu ni chắc phải biết cách tự tìm ví dụ. Nghĩ rứa, tui bảo chú em để tui thử đặt vài câu xem răng. Rồi tui đọc: Đọc tiếp

Bù Khú Tiên Sinh 04 – SẾP LỚN VÀ BẠN TRAI

BK 04Vũ trường! Nơi đó Ngọc đã đến, đã thấy và đã…thất bại. Đó là sự khác nhau giữa Ngọc và Julius Césare. Bởi vì cô đã gặp một gã Việt kiều.

Hắn ở Mỹ về Việt Nam nhiều lần, đi vũ trường, nhà hàng, du lịch nhiều nơi, muốn kiếm một cô gái đẹp đẹp, lấy làm vợ nhưng không gặp ai là hồng nhan tri kỷ.

Trong điện thoại di động của hắn có gần hai chục số của các em. Mỗi ngày nhận được tám chục cú điện thoại và tin nhắn nhưng nội dung giống nhau: “Anh cho em mượn năm triệu. Anh ơi hồi sáng em bị giựt điện thoại rồi. Trưa nay em phải đưa ba em vô bệnh viện. Má em nợ người ta mười lăm triệu, anh có thể cho em mượn đỡ vài ngày…” Hắn hoảng hồn, đổi SIM khác.

Lần này Bảo ra bưu điện gởi tiền về quê thì có cô gái đứng bên, hỏi mượn cây viết. Hai mắt vừa chạm nhau đã giựt mình.

-Chết rồi! Tôi đã gặp chị nhiều lần ở đâu đó.

Ngọc chựng lại mười giây.

-Coi chừng anh lộn người.

-Không lộn. Chị tên là Ngọc, hồi trước làm ở vũ trường Á Đông đường Trần Hưng Đạo. Đúng không?

-Tôi cũng nhớ anh rồi. Tên thì quên nhưng là Việt kiều Mỹ.

-Không sai. Tôi tên Bảo.

-Tại sao anh nhớ tôi?

-Vì hồi đó có anh chàng mê chị như điên. Bây giờ hai người sao rồi?

-Chỉ là khách qua đường. Cũng giống như anh vậy.

-Nhưng bây giờ tôi đã trở về.

-Về chơi hay làm ăn?

-Về kiếm vợ.

-Kiếm được mấy bà rồi?

-Chắc phải nhờ Ngọc giúp cho một tay.

-Có tiền cò không?

-Đương nhiên.

-Bao nhiêu?

-Ít thì vài ngàn đô, nhiều thì quỳ xuống, cõng về Mỹ làm thê tử.

-Được đấy. Vậy để tôi giúp. Đọc tiếp

Bù Khú Tiên Sinh 03 – NỔI LOẠN TRONG CHIẾN KHU

BK 03Trong phòng bày biện các dụng cụ tra tấn từ thời thực dân Pháp để lại: xiềng sắt dùng xích tay tù nhân, roi da bò, roi vặn thừng, dùi cui cao su dùng để đánh vào người, vào mặt, vào đầu tù nhân, một máy tra điện quay tay, một thùng đựng nước xà phòng để đổ vào miệng vào mũi tù nhân cho ngộp thở.

Roi vặn thừng là dụng cụ rất tàn độc, nó có gắn đinh ở phía cuối, mỗi lần đánh vào người tù nhân, khi nhấc roi lên da thịt người tù dính theo từng mảng, máu chảy ướt sàn nhà.

Trong phòng có ba người: tư Cum, ngoài bốn mươi, tóc húi cua, mặt đen, tướng ngũ đoản, tay cầm ngọn roi vặn thừng, một viên cảnh sát áo trắng ốm nhách, đeo súng ru-lô và Bù Khú.

Thời gian: một giờ sáng.

Tư Cum cầm ngọn roi vặn thừng lên, đến trước mặt Bù Khú.

-Suy nghĩ kỹ chưa? Có chịu dẫn tụi tao tới đó không?

Bù Khú im lặng. Tư Cum xoay nửa vòng, vung roi quất vào cái bao cát bằng vải bố treo phía bên trái. Những cái đinh ở đầu roi cắm ngập vô bao cát. Và khi hắn thu roi về thì cát chảy thành từng dòng xuống sàn.

-Máu của mày cũng sẽ chảy như vậy đó. Thế nào? Có chịu dẫn không?

Hắn lại vung roi lên. Bù Khú đưa tay ngăn lại.

-Tôi sẽ dẫn các ông đi.

Thế là đi. Nhưng Tư Cum chỉ đem theo có sáu cảnh sát dã chiến trong đó có một sĩ quan truyền tin. Trực thăng bỏ bọn họ xuống cách bờ sông chừng năm cây số. Bù Khú bị kèm giữa hai cảnh sát dã chiến đi trước dẫn đường. Tư Cum đi giữa và ba cảnh sát khác đoạn hậu. Tất cả bọn họ đều mặc thường phục, giả làm dân chài, lựu đạn và súng ngắn giấu trong người, máy truyền tin PRC 25 giấu trong một cái giỏ lát.

Một chiếc ghe máy đợi sẵn ở bến sông.

Khi đã yên vị trên thuyền, Tư Cum trợn mắt nhìn Bù Khú, nói:

-Mày mà lừa là tụi tao bắn liền.

Bù Khú nói:

-Đừng lo. Bây giờ đi ngược dòng. Qua mấy cái bè cá sẽ gặp một đám rừng thấp rồi tôi chỉ tiếp.

Chiếc ghe máy đi về hướng đó. Mấy chiếc ghe chở trái cây từ Long Khánh xuống đi ngược chiều, tạo những vòng sóng nối tiếp không dứt.

Ở tận trên cao, có một chiếc L19 bay yên lặng, bình thản như một con quạ đen nhàn nhã thả nổi trên những lớp gió.

Mười lăm phút sau bọn họ gặp một đám bè cá nhỏ nối kết nhau trên mặt sông rộng. Những ngư dân đã thức dậy bên bếp lửa, hút thuốc rê và uống trà. Họ có vẻ hơi ngạc nhiên về sự xuất hiện của một chiếc ghe lạ đi quá sâu vào trong hẻm núi. Tầm mắt của họ nhòa dần trong chút sương còn lãng đãng và chiếc ghe máy của Bù Khú thì mất hút trong sóng nước.

Lát sau đám rừng thấp hiện ra trùng điệp, xanh ngắt, la đà trên mặt nước trong vắt. Phía sau mảng rừng thấp ấy là những ngọn núi nhiều tầng nhạt màu hơn trong ánh nắng ửng vàng. Đọc tiếp

Bù Khú Tiên Sinh 02 – KHÁCH MÁ HỒNG

BK 02Người đẹp bước vào cái thế giới tím nhạt của đèn và những tiếng thét của giai điệu. Tiết tấu lập đi lập lại như điên. Những tiếng basse bùng bùng của thứ rap động kinh truyền dẫn cơn tâm thần quái gỡ, chạy vòng quanh đám con rối. Ngọc bước vào thế giới ấy, như hòn sỏi được thả xuống mặt ao và chìm lỉm, lẫn lộn giữa đám vảy cá lấp lánh của bầy thủy quái.

Cô cầm ly rượu đi một vòng đám người ngọ ngoạy như đang lướt giữa những đợt sóng động cỡn ngầu bọt.

Cô chọn một góc tối và hút thuốc lá.

Một người đàn ông ăn mặc lịch sự đến chào và mời cô ra sàn nhảy. Ngọc nói:

-Cám ơn anh, em không biết nhảy.

-Vậy em đến đây chắc có chuyện gì buồn?

-Em tính xin việc làm. Anh thấy em làm cashier được không?

-Nếu em làm cashier thì đêm nào anh cũng đến đây. Nhưng mà họ đã nhận em chưa?

-Chưa. Sáng mai em sẽ đến để phỏng vấn.

Sáng hôm sau, khi cầm lá đơn đến nơi, Ngọc mới biết rằng người ta chỉ tuyển nhân viên nữ từ 25 tuổi trở xuống nhưng Ngọc đã ba mươi, vừa tính rút lui thì trưởng phòng nhân viên bước ra.

-Này tiểu thơ. Chưa dự phỏng vấn đã về sao?

-Tôi không đủ tiêu chuẩn. Già chát rồi.

-Không sao, cứ ngồi xuống đi.

Ngọc ngồi ở ghế sau cùng.

Bốn cô thiếu nữ lần lượt được mời lên, người thì có bằng đại học, người có bằng C Anh văn. Tay trưởng phòng hỏi xã giao vài câu, con mắt cứ lấm lét nhìn Ngọc. Gã chỉ dành cho mỗi thí sinh kia không tới một phút thì đuổi về.

Khi Ngọc bước đến thì gã làm mặt nghiêm.

-Cho tôi xem hồ sơ.

Nhưng con mắt gã chỉ dán vào cái tên Ngọc và tấm hình bốn sáu. Ngọc hỏi:

-Có phải hồ sơ của tôi bất hợp lệ không?

Gã ngước lên nhìn Ngọc, xếp tập hồ sơ lại, đút vô ngăn kéo:

-Đối với Ngọc thì không bao giờ bất hợp lệ. Luôn luôn được chào đón.

Còn giám đốc vũ trường khi nhìn thấy Ngọc đến trình diện đã thốt lên:

-Tôi sắp phát tài rồi!

Ngọc hỏi:

-Bác thấy cái mặt cháu giống mặt ông thần tài hả bác?

-Mặt của cô sáng rực như miếng vàng bốn số chín. Đọc tiếp

CHÓ BỊ DÁN BĂNG KEO – Chú chó bị hoại tử vì dán băng keo ở miệng đã được cứu

Sau những nỗ lực tìm kiếm của nhóm bạn trẻ Sài Gòn và Bến Tre, chú chó bị dán băng keo bịt mõm đã được tìm thấy và cứu chữa kịp thời.

Sau những nỗ lực tìm kiếm của nhóm bạn trẻ Sài Gòn và Bến Tre, chú chó bị dán băng keo bịt mõm đã được tìm thấy và cứu chữa kịp thời. 

Câu chuyện về chú chó gầy trơ xương bị buộc mõm đến hoại tử được đăng tải trên trang cá nhân của nhiếp ảnh gia Điền Nguyễn cách đây vài ngày đã nhận được sự quan tâm lớn từ cộng đồng mạng. Mọi người đã ra sức chia sẻ, kêu gọi giúp đỡ từ những người có khả năng tìm kiếm và cứu chữa cho chú chó đáng thương này.

Theo tác giả các bức ảnh cho biết, anh bắt gặp chú chó này trong một buổi chụp hình cho khách tại khu đô thị mới Việt Sinh An Bình ở Ba Tri (Bến Tre). Do lúc trông thấy chú chó thì mõm của nó đã bị hoại tử phần da rồi nên anh không dám gỡ băng keo vì sợ chú chó sẽ bị thương tổn thêm. Tuy nhiên cũng rất nhanh sau đó, chú chó đã chạy mất nên anh không biết làm cách nào để cứu nó.

Ngay sau lời kêu gọi giúp đỡ đó, chiến dịch giải cứu chú chó này được đông đảo các bạn trẻ hưởng ứng. Tuy nhiên sau nhiều giờ tìm kiếm, tung tích của chú chó trên vẫn “biệt vô âm tính” khiến mọi người khá nản lòng. Một số thành viên trong các nhóm cứu hộ đã bỏ cuộc quay về thành phố. Còn những người ở lại thì không từ bỏ hy vọng mà tiếp tục tìm kiếm.

Sau đó, nhóm cũng may mắn tìm được chú chó đáng thương trên nhưng công cuộc tiếp cận chú chó lại bất thành. Điền Nguyễn chia sẻ: “Lúc chiều các thành viên trong nhóm có nhận được tin là có người trông thấy chú chó ở khu vực đồng ruộng trong xóm dân ở khu vực Bình Tây nên đã đến tìm kiếm nhưng không có kết quả. Đến gần cuối ngày mình quyết định đến đó một lần nữa , cũng không tìm được gì, định về tiếp thì thấy có một nhóm thanh niên tầm 3 người đứng từ xa nhìn mình, trực giác khiến mình lại gần hỏi tin tức về chú chó thì nhận được kết quả như mong đợi. Xác định dc vị trí mình liền gọi cho các bạn gần đó lại hỗ trợ chung . Nhưng vây bắt không thành vì chú chó vẫn còn rất nhát và có quá nhiều lùm cây lớn cản trở việc rượt đuổi .”

Sau thời gian kiên trì chờ đợi và nhờ người dân canh thời điểm chú chó di chuyển vào khu vực trên thì bắt giữ lại, cả nhóm của Điền Nguyễn cùng một bác sĩ thú y đã nhanh chóng đến để sơ cứu cho chú chó. Qua sơ khám ban đầu, bác sĩ cho biết tình trạng của chú chó vẫn không đến mức nguy hiểm nhưng để tháo được miếng băng keo dán kín phần mõm của chú chó này, cần một bác sĩ có chuyên môn cao hơn.

Nói về tình trạng sức khỏe của chú chó, Điền Nguyễn cho biết: “Nhóm chúng tôi vừa cho chú chó uống một ít nước đường để hồi sức. Bác sĩ cho biết dù không ăn uống được gì suốt nhiều ngày nhưng chú chó vẫn kiên cường dùng mũi hít hơi nước để sống. Nhìn chú chó đáng thương thế này, ai cũng xót xa, nếu chậm thêm một ngày nữa, có lẽ nó sẽ không qua khỏi…”

Được biết, hiện đang có một nhóm yêu động vật đang chạy về Bến Tre để xin nhận nuôi chú chó này, Điền Nguyễn sẽ bàn giao chú chó trên cho nhóm này sau khi nó được chữa trị thành công.

Một số hình ảnh của chó chó sau khi được giải cứu:

Diễm Nguyễn
Ảnh: FB Điền Nguyễn

Bù Khú Tiên Sinh 01 – ẨN SỸ

BÙ KHÚ KHÔNG CHỜ GODOT

Chờ Godot, chờ God, Chúa Trời. Chờ để làm gì? Để nhận một sự cứu rỗi? Một ơn sủng hay một đóm sáng hy vọng?

Những nhân vật của Samuel Beckett đang chờ Godot, nhưng Bù Khú thì không.

Bù Khú sống như thể gã là nhà tiểu thuyết của cuộc đời mình, là kẻ sáng tạo ra bản thân mình. Ở phố, ở rừng, ở tù, ở chùa, ở với vũ nữ, gái điếm, tiếp viên hàng không… đâu cũng thế, vẫn cứ là gã. Sống thực, sống đầy, sống như triều dâng, sống hoang dã và sống tận tình, sống lặng lẽ và sống bất bình.

Gã có thể bù khú hay im lặng, cười hay khóc, phóng đãng hay thánh thiện. Sao cũng được. Nhưng không bao giờ sống giả.

Gã đem cuộc đời mình ra mà bù khú, mà chơi, mà sáng tạo và hủy diệt. Đó là dốc hết tinh anh của mình ra mà sống, không cần ai tán thưởng.

Như một dòng sông háo hức băng vào đại dương bao la, gã phóng mình đi, không chờ ai theo bước. Không chờ Godot.

NHẬT CHIÊU

(Nhà văn, nhà nghiên cứu văn học, dịch giả.
Sinh 1951 tại Sài Gòn. Hiện là giảng viên của nhiều chuyên đề văn học và văn hoá tại ĐH KHXH & NV TP. HCM, và nhiều đại học khác.)

BK 01ẨN SĨ

Có người nọ không rõ quê quán ở đâu, học vấn thế nào, về đất Phú Xuân cất một cái am bên nhánh sông vắng vẻ, ở chung với một con chó. Tiên sinh không giao du với ai, trong nhà cũng chẳng có ti-vi, điện thoại. Không nghe tiếng nhạc, cũng không tiếng người. Lâu lâu mới có tiếng chó kêu ăng ẳng vì mừng rỡ. Tuyệt nhiên không có tiếng sủa.

Tương truyền thời trai trẻ cũng có đi học nhưng thi mãi không đỗ nên suốt đời làm anh nhân viên quèn, bèn xoay nghề thi phú nhưng cũng không thành công, tác phẩm chẳng ai biết tới. Lại thử ra kinh doanh mở quán rượu thì bạn bè kéo tới nhậu nhẹt mà khất nợ nhiều quá, lỗ vốn phải dẹp tiệm.

Một ông già ngoài năm mươi như thế ít khi được các bà các cô để mắt tới, và tiên sinh thì cũng chẳng buồn trò chuyện với ai, tối ngày khép kín trong cái am như một nhà tu, một ẩn sĩ.

Ngày nọ, nhân lúc cao hứng, tiên sinh diện một bộ đồ thể thao, tà tà thả bộ dọc bờ sông, ra cái vẻ ta đây vẫn còn phong độ.

Không biết từ lúc nào hiện ra một bãi bồi nhỏ, trên đó mọc lên một quán cà phê xinh xắn.

Quán vắng khách, tiên sinh bước vô mà không thấy ai ra tiếp, bèn đằng hắng rồi kéo ghế ngồi dưới gốc cây bàng. Lát sau có một cô nương chừng ngoài ba mươi, yểu điệu bước ra từ lùm cây xơ-ri thấp và đầy trái chín.

Tiên sinh hỏi:

-Quán này mở lúc nào vậy?

-Được hơn một tháng nay. Anh cũng ở gần đây sao?

-Gần đây. Qua mấy cái rẫy bắp, đi một đoạn nữa thấy có cái am nhỏ.

Cô nương có vẻ ngơ ngác, hỏi:

-Am là cái gì vậy?

-Cũng giống như một cái chùa nho nhỏ.

-Vậy anh đi tu sao? Anh không giống một người đi tu.

-Anh đi ở ẩn.

-Ở ẩn là gì?

-Là chán đời, muốn tìm chỗ thanh vắng, sống một mình.

-Anh cũng không giống một người chán đời.

Tiên sinh khuấy cà-phê, ngắm cái mặt tươi tắn của cô chủ quán.

-Em có phải dân Bến Tre không?

-Sao anh nghĩ em là dân Bến Tre?

-Con gái Bến Tre da trắng, tóc dài, hai cánh tay rất tròn.

-Nhưng em là người Đồng Nai.

-Em lên đây ở một mình sao?

-Một mình.

-Đáng lẽ em phải có chồng rồi.

-Tại sao?

-Cũng giống như trái cây vậy. Khi nó chín đỏ, hương sắc phát tiết ra ngoài, khó mà ở yên trên cành, thiên hạ sẽ tranh nhau đến hái.

Tiên sinh chỉ xuất được mấy chiêu đó thì khách vô, toàn tụi thanh niên ồn ào, ăn tục nói phét. Tiên sinh bèn cáo từ. Lòng vui vì cảm thấy mình vẫn còn phong độ. Đọc tiếp

MICHAEL LANG – Bộ giáo dục Mỹ mần cái chi?

Graphic1Theo dõi hoạt động của bộ giáo dục – đào tạo của nước ta, thấy các đồng chí lãnh đạo bộ lao tâm khổ tứ phục vụ nhân dân và các cháu học sinh, sinh viên, quanh năm suốt tháng nghĩ ra đủ các dự án cải cách, thò tay làm thay việc cho các trường học, quả thật tôi thấy kính phục và biết ơn các đồng chí ấy vô cùng.

Rồi tui nghĩ: Đó là ở nước ta, cán bộ toàn đảng viên cộng sản, là đầy tớ của dân nên mới hết lòng vì dân và con em của họ, mới chấp nhận vất vả như rứa, chứ ở các nước tư bản thì dân trông chờ chi vào lũ quan chức nhà nước.

Tò mò, tui vô gúc gồ chấm cơm gõ “bộ giáo dục Mỹ”, đọc thấy đúng như rứa!

Bộ giáo dục Mỹ là cái thứ mà không phải lúc mô cũng có trong thành phần chánh phủ. Ở thế kỷ XIX, nó đã từng tồn tại nhưng chỉ được 1 năm. Đến năm 1953 thì ngành giáo dục có chân trong bộ y tế, giáo dục và phúc lợi. Cuối năm 1979 thì ông Ca Tơ mới lại ký thành lập  bộ giáo dục và đến tháng 5 năm 1980 nó mới bắt đầu hoạt động. Và nó lúc mô cũng là cái bộ nhỏ nhất trong chánh phủ, thuộc loại ngang hàng với một văn phòng (cabinet-level department).

Quan chức Mỹ, kể cả các tổng thống, đa số chắc là vô giáo dục, cho nên họ không ủng hộ sự tồn tại của bộ giáo dục. 

Hãy xem chức năng nhiệm vụ của bộ giáo dục Mỹ gồm những việc chi. Theo luật, nhiệm vụ chính của nó là “xây dựng chính sách giáo dục, điều phối hoạt động hỗ trợ của nhà nước liên bang cho giáo dục, thu thập thông tin về hệ thống các trường học và bảo đảm sự tuân thủ các đạo luật về giáo dục, bảo đảm các quyền riêng tư và quyền dân sự”. Nó quan tâm trước hết đến việc thực thi cái nghị định gọi là “Không đứa trẻ nào bị bỏ rơi” (No Child Left Behind Act). Đọc tiếp