MẠT LỘ 02 – Người lính già đơn độc

02Có lần một trận bão đã đến, nó khều nhẹ căn nhà lá của đại úy Quỳnh. Cột kèo chỏng gọng, vách lá đổ nát, xù lên như lông gà. Tôi ở Sài Gòn quyên góp được ít tiền đem xuống cho bạn. Chòm xóm đến, dựng căn nhà dậy.

Đó là căn nhà tôi vừa bước vào.

Nhưng trong nhà không có ai cả. Bếp núc lạnh tanh. Phía sau có mấy bụi chuối, mấy cây mía và đám bạc hà. Nơi bờ ao có một cô gái đang ngồi với con chó nhỏ. Con chó không sủa. Thấy khách nó chạy lại mừng, ngoắc đuôi. Nhưng cô gái không quan tâm đến khách. Một cô bé chừng hai mươi tuổi, đen thui, ốm nhách. Đọc tiếp

ĐÀO HIẾU – Mặt đất vẫn còn rung chuyển

LIBERA

“Tác phẩm cải biên” của Libera

Cách đây không lâu trên mạng facebook có người đưa một bức tranh ghép của một nghệ sĩ Ba Lan tên là Libera, tác giả này đã “cải biên” bức ảnh nổi tiếng của Nick Út từng đoạt giải Pulitzer, chụp bé gái Phan Thị Kim Phúc đang bị bom napalm đốt cháy năm 1972 tại Trảng Bàng, Tây Ninh.

Blogger này có lẽ vì sợ độc giả không hiểu nên đã giải thích rằng tuy bức ảnh gốc mô tả nỗi đau của chiến tranh Việt Nam nhưng hiện nay cuộc chiến ấy đã đi vào dĩ vãng, Việt Nam đã có hòa bình, và đang xây dựng đất nước, nên người nghệ sĩ Ba Lan này đã nảy ra sáng kiến sửa chữa các nạn nhân trong ảnh gốc thành những nhân vật sexy, tươi cười, vui đùa trong xã hội mới (mời xem ảnh). Bên dưới tác phẩm ấy, nhiều bạn đọc cũng đã viết những comments với ý kiến tương tự.

Mới đây, một blogger khác cũng đã đề nghị gọi ngày 30/4/75 là ”ngày Hòa Bình”.

CÓ PHẢI VIỆT NAM ĐANG SỐNG TRONG HÒA BÌNH?

Tôi đã sống ở Việt Nam từ ngày 30/4/1975 đến nay nhưng tôi không thấy hòa bình đâu cả. Xã hội Việt Nam không có giây phút nào hòa bình.

Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Ngày 30/4/75 có một triệu người vui nhưng cũng có một triệu người buồn”.  

Tuy con số “một triệu” chỉ là con số biểu kiến, nhưng vì sao lại có “một triệu người buồn” ấy?

Vì thực tế Việt Nam chưa có hòa bình.

Ngày 30/4/75 mở đầu cho những đợt học tập cải tạo rộng lớn, đều khắp trên cả nước. Đó là những trại giam khổng lồ, là những trung tâm thù hận, là chốn lưu đày của những người Việt Nam được gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”. Tiếp theo là phong trào vượt biên của hàng triệu người chạy trốn khỏi Việt Nam bằng đường biển. Bị bắt, bị tù, bị tống tiền, bị hải tặc trấn lột, cưỡng hiếp, rồi nào là bão tố, biển động, tan xác trên biển, vùi thây trong bụng cá. Đọc tiếp

MẠT LỘ 01 – Tử cấm thành

01Đó là lần đầu tiên tôi rời thành phố vào chiến khu. Trước năm 1975 ở  Nam Việt Nam chuyện ấy chẳng có gì lạ, vì hàng ngàn phụ nữ trẻ như tôi cũng từng làm như vậy. Họ đã chiến đấu, đã bị thương, đã chết, đã bị bắt làm tù binh hay đã chiến thắng trở về trong chiến dịch Hồ Chí Minh như trường hợp của tôi.

Vì thế câu chuyện của tôi sẽ không có gì đáng nói nếu lúc ở chiến khu tôi không gặp ông già ấy. Ông không phải là một người bình thường. Ông là một nhân vật đầy quyền lực của “R”.

“R”, một cái tên huyền thoại, một thánh địa cách mạng, vừa là nỗi ám ảnh vừa là món nợ của nước Mỹ. Nhưng “R” là gì? Có thể nó được viết tắt từ chữ “Rừng”. Nhưng khu rừng mà tôi đến cũng không có gì ghế gớm, không có gì bí ẩn. Nó chỉ là một vùng cây cối rậm rạp, bằng phẳng, hoang sơ và thầm lặng.

Nhưng ở đó có một căn nhà đặc biệt.

Đó là căn nhà của ông già ấy. Tuy nó cũng đơn sơ như những căn nhà khác nhưng nó vừa là Tử cấm thành vừa là Hậu cung của ông ta. Nó nằm giữa một khu vực cực kỳ bí mật và vô cùng quan trọng mà người ta quen gọi là Trung Ương Cục Miền Nam, tức “R”.

Và người đàn ông năm mươi tuổi ấy, tuy không là hoàng đế nhưng quyền lực của ông bao trùm thiên hạ. Người ta quen gọi ông là “vương gia”. Đọc tiếp

ĐOÀN VĂN VƯƠN – Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn

Ông Đoàn Văn Vươn về đến nhà trong niềm vui và xúc động của bà con xã Vinh Quang, Tiên Lãng (Hải Phòng). Họ chuẩn bị pháo giấy và bắc rạp làm cơm chiêu đãi người nông dân.

Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Sau chặng đường hơn 80 km từ trại giam Hoàng Tiến (Chí Linh, Hải Dương) về tới quê nhà xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng, Hải Phòng), ông Đoàn Văn Vươn cùng vợ con và những người bạn thân ghé đình Đông, nơi thờ tiến sĩ bộ hộ thượng thư Nhữ Văn Lan để báo cáo với tiên tổ.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
14h, người nông dân lại được đi trên mảnh vườn tại quê nhà. Ra đón từ đầu ngõ là những người bạn thân thiết cùng sinh hoạt trong Liên chi Hội nuôi trồng thủy sản Tiên Lãng. Họ đã chờ ông từ tinh mơ.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Những quả pháo giấy liên tiếp bắn lên, chào mừng ông trở về.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Lần lượt từng người ôm ông chúc mừng.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Làng xóm tại xã Vinh Quang ai nấy đều mừng rỡ khi thấy ông vẫn khỏe mạnh như xưa. Trước đó, họ đã bắc rạp tại mảnh vườn ngay chân đê chuẩn bị tiệc chiêu đãi.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Trở về nhà sau nhiều năm đi xa, ông Vươn bước thẳng ra khu đầm mà bấy lâu nay ông vẫn đau đáu nỗi lo toan. Ông cho biết, trong những ngày tới khi ổn định mọi thứ sẽ tiếp tục công việc nuôi trồng thủy sản, gia cầm trên mảnh đất 40 ha này.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Nhìn người vợ hiền và đưa con út khỏe mạnh, ông Vươn cho biết không lâu nữa ông sẽ bắt tay vào những công việc còn đang thực hiện dang dở.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Phát biểu trong buổi lễ đón mình và người em ruột Đoàn Văn Quý, ông Vươn gửi lời cám ơn tới bà con làng xóm, bạn bè đã luôn ủng hộ và giúp đỡ vợ con ông khi đang phải thụ án.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Nhiều người không giấu nổi giọt nước mắt xúc động khi nghe ông tâm sự về những tháng ngày sống trong trại giam.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
“Tình cảm mà mọi người dành cho tôi thật ý nghĩa và lớn lao. Tôi về sớm với cộng đồng thật là một niềm hạnh phúc, nhất là được tiếp tục phụng dưỡng người mẹ già mà bấy lâu anh em tôi luôn thấp thỏm, đợi chờ, lo lắng”, ông xúc động nói.
Làng xóm bắc rạp, bắn pháo đón ông Đoàn Văn Vươn
Sau nhiều giờ hội ngộ, nhiều người vẫn rưng rưng nước mắt vì vui sướng.

Báo Tuổi Trẻ – NHỮNG THÀNH VIÊN ĐẦU TIÊN CỦA BÁO TUỔI TRẺ

BAO TUOI TRENHÂN KỶ NIỆM 40 NĂM BÁO TUỔI TRẺ, ĐƯỢC ANH NGUYỄN CÔNG THÀNH, PHỤ TRÁCH PHÒNG ẢNH BÁO TUỔI TRẺ TẶNG MỘT BỨC ẢNH CŨ ĐƯỢC CHỤP CÁCH ĐÂY GẦN 40 NĂM. XIN POST LÊN ĐỂ LƯU GIỮ MỘT KỶ NIỆM THỜI TRAI TRẺ HỒN NHIÊN, TRONG SÁNG.

TỪ TRÁI SANG PHẢI:

-Nguyễn Minh Lộc (Nam Đồng) về sau làm tổng biên tập báo Pháp Luật TPHCM. Hiện đã về hưu và mở quán cơm 2000đ tại đường Võ Văn Tần, giúp bữa trưa cho dân lao động nghèo.
-Phạm Văn Nhứt, phóng viên, từng đi thực tế chiến trường Campuchia
-Nguyễn Khắc Thuận, phóng viên thể thao.
-Triệu Công Tinh Thông, công tác hành chánh quản trị.
-Kim Phi, phóng viên
-Trần Thị Xuyến, thủ quỹ.
-Sáu Du, phóng viên.
-Võ Ngọc An, tổng biên tập đầu tiên của báo Tuổi Trẻ
-Đào Hiếu (áo trắng quần đen – lúc này 30 tuổi), làm phóng viên 7 năm, sau chuyển về làm biên tập nhà xuất bản Trẻ, xuất bản trên 20 tác phẩm văn học và báo chí. Sáng tác tự do, với một số tác phẩm nổi tiếng như Lạc Đường, Mạt Lộ, Kẻ Tử Đạo Cuối Cùng, Bù Khú Tiên Sinh, Vua Mèo, Cuộc Cách Mạng Bị Thất Lạc, Mặt Đất Vẫn Rung Chuyển…Chủ biên Blog Lề Trái. Hiện đã nghỉ hưu.
-Nguyễn Trọng Chức, thiết kế trang báo
-Nguyễn Thị Hằng Nga, phóng viên mảng đề tài công nghiệp.
-Lê Văn Nuôi, sau này trở thành Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ.

ĐOÀN VĂN VƯƠN – Anh em ông Đoàn Văn Vươn vui mừng đoàn tụ gia đình

 vuonSáng 31-8, ông Đoàn Văn Vươn (52 tuổi) cùng người em Đoàn Văn Quý (49 tuổi) chính thức nhận quyết định đặc xá của Chủ tịch nước sau hơn 3 năm bị giam giữ. Nguồn: Tuổi Trẻ Online

Tại trại giam Hoàng Tiến (thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương), ông Giang Sơn – Phó chủ nhiệm văn phòng Chủ tịch nước đã đọc quyết định đặc xá của Chủ tịch nước nhân dịp Quốc khánh 2-9 năm nay.

Theo đó, tại trại giam này có 491 phạm nhân (88 phạm nhân nữ, 403 phạm nhân nam) được đặc xá tha tù trước thời hạn, trong đó có hai anh em ông Đoàn Văn Vươn.

Từ sáng sớm, gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã có mặt bên ngoài trại giam Hoàng Tiến chờ đón hai anh em ông Vươn. Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) xúc động cho biết cả gia đình không ngủ được vì vui mừng khi nhận thông tin ông Vươn sẽ ra tù trước thời hạn vào ngày 31-8.

Đúng 10g ngày 31-8, thủ tục ra tù theo quyết định đặc xá được tiến hành. Hai anh em ông Vươn được các cán bộ trại giam Hoàng Tiến bắt tay chia sẻ niềm vui và động viên hai anh em sớm hòa nhập cộng đồng.

Đại tá Nguyễn Hữu Ấm – Giám thị trại giam Hoàng Tiến cho biết hai anh em ông Đoàn Văn Vươn luôn chấp hành, cải tạo tốt theo quy định trong thời gian bị giam giữ và cả hai đều đủ điều kiện để được xét đặc xá theo quy định.

Niềm vui vỡ òa của người thân khi hai anh em ông Vươn bước ra khỏi cổng trại giam. Rất đông người dân cũng tới bắt tay chia sẻ niềm vui với gia đình ông Vươn.

Trước đó, tại phiên phúc thẩm ngày 31-7-2013, ông Đoàn Văn Vươn và đồng phạm bị xét xử về tội “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại khu vực đầm nuôi trồng thủy sản tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, TP. Hải Phòng.

TAND tối cao đã tuyên y án sơ thẩm đối với các bị cáo. Theo đó, ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý bị tuyên phạt 5 năm tù giam về tội “Giết người”.

Bà Phạm Thị Báu (vợ ông Đoàn Văn Quý) bị tuyên 18 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 36 tháng.

Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Đoàn Văn Vươn) bị tuyên 15 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 30 tháng về tội “Chống người thi hành công vụ”.

Tính đến nay hai anh em ông Đoàn Văn Vươn đã chấp hành án tù được hơn 3 năm 7 tháng.

Anh em ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý (hàng đầu, ngoài cùng bên phải) tại lễ công bố quyết định đặc xá  của chủ tịch nước tại trại giam Hoàng Tiến - Ảnh: Tiến Thắng
Anh em ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý (hàng đầu, ngoài cùng bên phải) tại lễ công bố quyết định đặc xá  của chủ tịch nước tại trại giam Hoàng Tiến – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn bắt tay cảm ơn cán bộ quản giáo trước khi ra về - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn bắt tay cảm ơn cán bộ quản giáo trước khi ra về – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn (bên trái) và ông Đoàn Văn Quý (áo thun màu sáng) trong giây phút được trả tự do - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn (bên trái) và ông Đoàn Văn Quý (áo thun màu sáng) trong giây phút được trả tự do – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Quý nhận tiền hỗ trợ đi lại - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Quý nhận tiền hỗ trợ đi lại – Ảnh: Tiến Thắng

NGUYỄN ĐÌNH BỔN – Tết Trung thu đã biến tướng, có cần dẹp bỏ?

Bánh trung thu ê từ năm ngoái, đã lên mốc, được tân trang lại để bán

Bánh trung thu ê từ năm ngoái, đã lên mốc, được tân trang lại để bán

Trước đây, Tết Trung thu quả là niềm vui, niềm mong đợi của thiếu nhi. Tôi nhớ những mùa Trung thu xa lắm, ba tôi từng ngồi vót tre, làm những chiếc lồng đèn ông sao, bánh ú…, nhà trường tổ chức kẹo bánh đơn sơ, mà vui, vui lắm.

Giờ đây rất dễ dàng nhìn thấy Tết Trung thu đã biến tướng, lòe loẹt với các thương hiệu bánh bày bán lấn chiếm lòng lề đường từ đầu tháng 7 âm lịch. Đủ loại bánh, bình dân có mà đắt tiền, cực đắt tiền cũng nhiều.

Các loại bánh Trung thu này giành cho ai? Phần lớn bánh đắt tiền là quà biếu cho cán bộ, nghe nói có khi kèm theo đó là những phong bì dày, hoặc để tránh “tai mắt” người ta độn trong bánh là… vàng?!

Trong khi đó các trường học cũng tổ chức cho có lệ, có trường vận động phụ huynh đóng góp. Thời tiết những ngày giữa tháng 8 âm lịch mưa rất nhiều, nhất là buổi chiều tối tại miền Nam, có khi mưa trên cả nước, nên các cháu cũng không hào hứng lắm.

Quay lại chuyện bánh, ngoài bánh đắt tiền làm quà biếu mà người nghèo không mơ tới, các loại bánh trung thu thường không được kiểm tra chất lượng nghiêm túc, mấy năm gần đây các hãng bánh lớn nhỏ thay nhau nhập nhân bánh giá rẻ từ Trung Quốc, chỉ cần làm vỏ bánh là hốt bạc. Báo vừa đăng bắt mấy công ten nơ nhân bánh từ Tàu qua, cái bắt được chỉ là phần nổi của tảng băng. Mà hàng Trung Quốc độc hại ra sao thì ai cũng biết rồi.

Ý kiến cá nhân tôi là nên tổ chức một Tết thiếu nhi trong một tháng nào đó có thời tiết đẹp tại 3 miền. Bỏ Tết Trung thu không phải để “thoát Trung” (tết này có nguồn gốc từ họ) mà chính vì nó đã biến tướng, trở thành vô vị.

Nguồn: fb NGUYỄN ĐÌNH BỔN

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ THẤT LẠC – Trịnh Công Sơn, anh đã đến trần gian để làm gì?

trinh7(Nhân đọc bài viết “Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị” của Trịnh Cung đăng trên website damau.org ngày 01.4.2009)

Trịnh Cung là một họa sĩ nhưng anh viết văn thật chuyên nghiệp. Bài viết đã cung cấp những tư liệu sinh động, ấn tượng mà có thể trước đây nhiều người chưa biết đến.

Tuy nhiên tôi hoàn toàn không ngạc nhiên sau khi đọc xong bài viết ấy. Vì Trịnh Công Sơn là một nghệ sĩ giàu tình cảm, chống chiến tranh, có cảm tình với MTGPMN, và đôi khi cũng muốn làm một chàng hiệp sĩ…

Nhưng chiến tranh không phải vậy. Chiến tranh là hy sinh, đổ máu, là ngục tù. Chiến tranh còn là thủ đoạn, thanh toán nhau, phủ nhận nhau, loại trừ nhau… Trịnh Cung kể rằng ngày 30.4.75 có một ông nhạc sĩ đã “đuổi” Trịnh Công Sơn ra khỏi phòng thu Đài phát thanh Sài gòn là một ví dụ nhỏ nhưng khá điển hình.

Qua bài viết của Trịnh Cung tôi thấy không có gì quan trọng, không có gì để trách cứ, lên án Trịnh Công Sơn, trái lại càng thương anh. Cũng như bao nhiêu người giàu tình cảm khác, rất nhẹ dạ, cả tin, cộng với một chút háo danh, một chút “cơ hội”… gộp lại thành một cái bi kịch nho nhỏ.

TCS không có lỗi gì cả. Anh chỉ có một tấm lòng. Và anh tưởng bở. Tưởng rằng mình có tài, mình nổi tiếng thì sẽ được trọng dụng, có biết đâu rằng chế độ mới không cần “tài”, không cần “nổi tiếng” họ chỉ cần anh có phải đảng viên hay không. Nếu anh đã là đảng viên rồi, lại còn phải xét xem anh có ăn cánh không thì mới được tin  dùng. Đọc tiếp

NGUYỄN TRẦN SÂM – Người Việt ta lo tương lai cho con cái kiểu gì?

dat-dai_1Có vẻ như người Việt là một dân tộc hết lòng lo cho thế hệ tương lai.

Nhìn ra chung quanh, trong phố phường, làng xã, đâu đâu cũng thấy những gia đình mà ở đó các bậc cha mẹ suốt đời lo cho con cái. Đa số là hy sinh mọi nhu cầu của bản thân vì tương lai của những đứa con. Trong nhiều năm ta từng nghe thành ngữ “hy sinh đời bố, củng cố đời con” như một phương châm và triết lý sống. Nhất là ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa, khi người dân thấy không có hy vọng gì để bản thân mình có được một cuộc sống “ra hồn” thì việc tạo lập cuộc sống cho con cái trở thành lý tưởng, thành lẽ sống của nhiều người. Đa số là nhịn ăn, nhịn mặc, dồn tất cả cho con cái để chúng được đổi đời, không phải sống cái kiếp khổ sở như cha mẹ chúng.

So với người phương Tây, những người có điều kiện hưởng thụ cuộc sống và đề cao sự tự lập của con cái, thì người Việt ta đúng là hết lòng vì con. Những người giàu có cũng lo để lại cho con một tài sản lớn. Người quyền thế thì mở đường sẵn để con tiến thân qua việc sắp xếp để con cái có vai vế, chức tước.

Nhưng hãy thử nhìn vào thế hệ trẻ ngày nay để xem sự phấn đấu hy sinh của cha mẹ chúng đã mang lại cho chúng được những gì.

Trên đất nước ta, tỉ lệ những thanh niên có bằng tốt nghiệp đại học là khá cao, nếu có thua thì chỉ thua một vài nước hoặc vài chục nước trong số hàng trăm quốc gia trên thế giới. Thế nhưng có hàng chục ngàn cử nhân, thậm chí thạc sỹ, thất nghiệp. Nhiều thanh niên tuy không được gọi là thất nghiệp nhưng phải làm những việc tay chân hoặc làm tạp vụ, không sử dụng kiến thức đại học, thậm chí kiến thức trung học. Nhiều gia đình lao động bị khánh kiệt vì nuôi con ăn học mà không tìm được việc làm, dẫn đến tình trạng gần như không còn gì để trang trải những nhu cầu thấp nhất là ăn và mặc. Hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bần cùng, chỉ còn tồn tại lay lắt, sống vạ vật qua ngày. Đọc tiếp