ĐÀO HIẾU – Cầu dây văng

Hai nhà ngôn ngữ đố nhau:

-Mày biết “cầu dây văng” là gì không?cau my thuan

-Là cầu Mỹ Thuận, cầu Phú Mỹ đó.

-Nhưng tại sao lại nói “cầu dây văng”? mà không phải là “cầu dây văn” ?

-Trời ạ! Văn là văn chương, văn còn có nghĩa là “nghe” trong tiếng Hán Việt, ví dụ như “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”, ý nói lâu nay nghe danh mà chưa được gặp mặt. Còn “văng” là…

-Là gì?

-Ủa, là gì nhỉ?

-Là bắn tung toé ra. Ví dụ: “Bàn nhậu đổ nhào, thức ăn văng khắp nơi”. Hoặc: “Vụ đụng xe làm cô gái bị hất văng lên lề đường”. Hoặc: “Tôi bị vấp ngã, mắt kính văng đâu mất”. Hoặc: “Cha nội đó ưa nổ, văng miểng tùm lum”. Hoặc: “Dạo này nó hay văng tục, chửi thề”…

-Thế “văng” còn có nghĩa gì nữa?

-Nếu nó ghép với chữ “vẳng” thì “văng vẳng” có nghĩa là: “thoảng nghe mơ hồ, không biết âm thanh đó từ đâu vọng lại”.

-Chỉ có vậy thôi sao?

-Còn có “cầu dây văng” nữa chứ.

HARP-Nhưng tại sao lại gọi là “cầu dây văng” mà không phải là “cầu dây giăng”?

-Tại vì cái cầu đó có nhiều dây. Những dây đó nó “văng” tùm lum. Văng từ trên đỉnh tháp xuống thành cầu. Còn nếu như mai mốt cầu gãy thì nhưng sợi dây cáp kia sẽ văng từ trên cầu xuống sông, trông rất đẹp mắt.

-Thôi đi cha nội. Giải nghĩa cái con mẹ gì kỳ vậy?

-Vậy thì ông giải nghĩa giùm đi.

-Ngoáy tai mà nghe nhé: Tụi Mỹ nó gọi loại cầu này là “cầu treo” (suspension bridge). Nhưng vì nó có hàng trăm sợi dây giăng giữa trời giống như dây của cây đàn harp (hạc cầm), mỗi lần gió thổi mạnh thì những sợi dây cáp này rung lên, phát ra những âm thanh “văng vẳng”, chính vì thế mà người ta gọi cái suspension bridge là “cầu dây văng… vẳng”, về sau bỏ chữ “vẳng” cho gọn, nên chỉ còn “cầu dây văng”.

GIĂNG TƠ-Con lạy bố! Bốc phéc vừa thôi.

-Giải nghĩa một cách hàn lâm vậy mà còn bị chê là “bốc phéc” thì tao thua.

-Hay là cứ bắt chước ca dao Việt Nam: “Buồn trông con nhện giăng tơ” mà gọi cái suspension bridge ấy là “cầu dây giăng”, hoặc bắt chước Mỹ gọi là “cầu treo” nghe còn có lý hơn.

Ngày 14/10/2018

Đ.H

CHÚ THÍCH ẢNH: H1: Cầu Mỹ Thuận. H2: Đàn Harp. H3: Con nhện giăng tơ

Advertisements

ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 24

NHẬT KÝ MÈONÀNG BẠCH TUYẾT TRÊN CÀNH ME

12/10/2018

Bạn biết vì sao một con mèo leo lên cành me, nằm im ở đó trong nhiều giờ không?

Bắt chim? Không phải đâu. Vì nếu nó phóng lên chụp con chim thì nó sẽ bị rơi xuống đất ở một độ cao có thể gây chấn thương.

Muốn bắt chim, bao giờ nó cũng rình trong nhưng bụi cây mọc dưới đất, hoặc mai phục trong lớp cỏ cao. Khi lũ chim sà xuống ăn bông cỏ hay sâu bọ thì nó phóng lên như chàng thủ môn Danijel Subasic của Croatia, bắt bóng trong góc hẹp và đáp xuông sân cỏ như một cánh bướm.

Nhưng đó là hình ảnh của những con mèo trong lúc săn mồi, hoàn toàn không phải là hình ảnh nàng mèo hoang vẫn leo lên cành me đợi tôi mỗi tối. Lúc ấy nó là đứa trẻ mồ côi, một đứa cháu đang đói, nằm chờ tiếng bước chân, tiếng mở cổng, tiếng gọi “meo meo” của ông ngoại.

Từ trên cành, nó buông mình xuống, nhẹ như chiếc lá, rồi chạy về phía tôi. Nhưng những con mèo hoang thường không bao giờ đến sát bên người, dù đó là người đang nuôi nó.

Nó dừng lại, giữ một khoảng cách an toàn rồi kêu lên: “meo meo… con đói, con đói! Ông ngoại ơi!… I’m hungry, grandpa!”

Tôi đặt khay thức ăn xuống bên gốc cây. Nó ăn rất khí thế. Nhìn mà mủi lòng.

Tôi muốn vuốt ve nó nhưng nó né tránh mặc dù nó là đứa trẻ duy nhất nằm chờ tôi trên nhánh cây me mỗi đêm, mỗi đêm, mỗi đêm… không hề sai hẹn, dù cho mưa gió, dù cho nước triều lên hay xuống, đường sá ngập nước hay khô ráo, dù cho xóm nhà tôi đang yên tĩnh hay đang có đám cưới, đám tiệc ồn ào.

Lúc hai chúng tôi mới quen nhau thì nó cũng như những con mèo hoang khác: chờ trong bụi rậm bên bờ sông hay trong bãi rác, góc nhà, vườn rau. Chúng giấu mình trong cây lá, trong bóng tối. Chúng mai phục sẵn ở đó nhưng vô hình, vô ảnh. Và không tiếng động.

Ban đầu có lẽ là vì những con chó của hàng xóm: một bầy năm sáu con, có đứa to như sư tử, có đứa là berger Allemand nhanh như quả tên lửa hành trình của Kim Jong-un, có đứa là chó săn Phú Quốc đen thui như một black arrow tử thần… mỗi lần ông chủ ngôi biệt thự thả những tên khủng bố ấy ra là lũ mèo hoang khiếp đảm, chạy tán loạn. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Cây kim may

SINCO

Nhân vụ rùm beng “Việt Nam sắp sản xuất ô-tô-con hiện đại” do ông chủ mì ăn liền làm sếp, tôi xin kể lại câu chuyện về cây kim may mà tôi từng là người trong cuộc.

CHUYỆN KỂ RẰNG:

Ngày xửa ngày xưa, vào khoảng năm 1978, 1979 gì đó, khi còn làm phóng viên báo Tuổi Trẻ tôi được (hay bị) đưa đi “vô sản hoá” tại nhà máy Sinco ở Sàigòn.

Nhà máy này vốn của chế độ cũ để lại, chuyên sản xuất máy may lấy hiệu là Sinco. Khi các “tồng chí” tiếp quản được ít lâu thì hết mẹ nó phụ tùng nên đếch hoạt động được.

Lúc tôi đến xin làm công nhân ở đó (có lẽ người ta định sau này “cơ cấu” tôi làm Tổng bí thư nên cho tôi bắt chước đồng chí Nguyễn Văn Cừ đi vô sản hoá ở các mỏ than Hòn Gay năm nào!) thì thấy Giám đốc cùng mấy anh kỹ sư, thợ tiện, thợ phay, thợ nguội… đang ngồi bàn cách phục hồi hoạt động của nhà máy, để chế tạo cho được một cái máy may mang thương hiệu Việt Nam chính cống.

Các linh kiện của một chiếc máy may bàn đạp khá đơn giản nên không bàn tới. Mọi người đều tập trung nghiên cứu làm cái ổ thuyền, vì đó là bộ phận khó làm nhất.

Muốn làm cái ổ thuyền phải qua rất nhiều công đoạn: thiết kế bản vẽ, chọn nguyên liệu. Sau đó là thi công: những thợ phay, thợ tiện, thợ mài… giỏi nhất làm đi làm lại nhiều lần, rồi tới thợ nguội đo đạc chính xác từng “zem”, rồi đánh bóng, kiểm tra… rồi cho chạy thử.

Sau nhiều lần trục trặc, chiếc máy may nhãn hiệu Sinco do Việt Nam sản xuất cũng ra đời. Tuy nhiên hôm họp báo công bố sản phẩm, giám đốc nhà máy đã làm tôi ngạc nhiên khi nói:

“Thưa các đồng chí, chúng tôi có thể tự hào tuyên bố rằng chúng ta đã sản xuất được một chiếc máy may hoàn chỉnh trừ… cây kim!”

Bỏ mẹ! Tôi nghĩ thầm, cái ổ thuyền khó như vậy mà còn làm được, sao cây kim lai chịu thua?!

Kể từ đó đến nay, cái sản phẩm đầy tâm huyết, đầy tim óc của tập thể giám đốc, kỹ sư, công nhân nhà máy Sinco, cái “niềm thự hào thương hiệu Việt Nam” kia biến mất tăm và nhà máy Sinco chắc cũng đã bị phù phép thành cái quỷ quái gì rồi.

Bốn mươi năm sau, tôi gặp một cô bé công nhân trên xe buýt, nó nói:

-Con làm trong một nhà máy của Nhật tại khu chế xuất Tân Thuận.

-Chế cái gì?

-Cái kim may Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Tiền bay như bướm

THỊT CHÓ

Hôm đó tình cờ đi ngang qua một lò chó ở ngay mặt tiền đường HTP, em thấy một con chó màu đen bị xích cổ, mõm bị dán băng keo mấy vòng, đang đứng run lập cập trước sân lò mổ. Em tấp xe vô lề.

Bên trong cánh cổng sắt là một người đàn ông đang cầm cái đèn khò, loại đèn của thợ hàn, thui một con chó khá lớn. Con vật bị cột chặt trên cây trụ sắt. Nó vẫn còn sống. Lửa hàn làm nó đau đớn, giãy giụa, nhưng vì nó bị trói chặt và mõm thì bị dán băng keo nên không kêu la được. Sợi dây buộc rung giật, con chó quằn quại, lông của nó bị cháy gần hết, da nám đen, lở lói, tươm máu, thịt nó bốc khói, mỡ chảy ròng ròng. Nhưng ngọn lửa trong tay tên đồ tể thì cứ tiếp tục thiêu rụi những đám lông còn sót. Tiếng la của con chó bị những vòng băng keo chặn lại, chỉ nghe được những tiếng “ục ục” tắt nghẹn trong cổ họng. Con chó rung giật thêm mấy cái rồi xuội lơ. Tiếp tục đọc

NHẬT KÝ MÈO – kỳ 23

CHIM KHÔNG VỀ NỮA

12/9/2018

CHIM KHONG VE

Hai mươi năm trước, lần đầu tiên ghé thăm nhà thờ Notre Dame de Paris tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy rất nhiều chim sẻ bay đến đậu trên những ngón tay của du khách để mổ những hạt đậu trong lòng bàn tay. Tôi cũng mua đậu, và chim sẻ cũng bay đến. Mỗi ngón tay một con, cổ tay thì có khi hai, ba con. Lông của chúng cũng màu hạt dẻ như chim Việt Nam nhưng có pha chút sắc vàng. Và chúng rất mập.

Bồ câu thì bay rợp trời, đậu trên vai, trên đầu tôi, trên sân cỏ và trên mái nhà thờ. Nghe nói sau đó, chính quyền đã đuổi chúng đi vì chúng phóng uế bừa bãi trên khắp công trình kiến trúc quý giá ấy.

Mười năm sau, khi tôi lui về ngôi nhà ở quận Bảy SG, ngẫu nhiên chim sẻ cũng về theo tôi, có lẽ vì tôi đã trồng nhiều cây cối trước sân nhà, trong đó có một cây bàng Đài Loan cao lên tới sân thượng, tán lá sum suê, râm mát cả một vùng rộng lớn.

Chúng bay lượn, ríu rít. Chúng chao nghiêng như lá cây trong nắng sớm, trong gió chiều, trong nhưng trưa im lặng.

Những buổi trưa ấy chỉ có tôi và chúng. Và con nước triều đang lên thầm lặng, chậm rãi trườn đến những rễ cây bần, cây đước… vỗ về chúng trước khi bao phủ chúng bằng những con sóng nhỏ lăn tăn, đong đưa như chiếc nôi mềm mại, nhẹ tênh, rồi bò dần lên chỗ ghế đá tôi ngồi. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

NGUYỄN THỊ TỊNH THY – Elena Pucillo Truong – VÀNG TRÊN BIỂN ĐÁ ĐEN

ELENA

Phụ nữ viết văn, bao giờ cũng vậy, dù dịu dàng đằm thắm hay dữ dội bạo liệt, chất nữ tính vẫn len lỏi nơi ngòi bút, tạo nên trong văn của họ một thứ “mùi hương” làm say đắm hồn người. Tôi không muốn gọi những gì họ viết là văn chương của phái yếu, mà muốn gọi đó là văn chương của phái đẹp. Bởi vì, bằng tư chất trời ban, họ đã làm đẹp văn chương theo cách của riêng mình. Và, khi vốn liếng trời ban đó được kết hợp nhuần nhuyễn với tình yêu thiết tha, cái nhìn tinh tế, cảm nhận sắc sảo, nghệ thuật tuyệt vời… nhà văn nữ sẽ xác lập được một phong cách riêng có của mình. Phong cách đó vừa mang đặc điểm chung của một nửa thế giới, vừa thể hiện đặc điểm riêng về tâm hồn và bút pháp của cái “duy nhất” – mùi hương duy nhất khiến người đọc có thể nhận ra ngay tác giả. Đó là trường hợp của Elena Pucillo Truong trong tập truyện Vàng trên biển đá đen. Thiên tính nữ chính là mùi hương lạ mà Elena mang đến cho văn đàn qua tác phẩm này. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Cục gạch trên bãi cỏ

sapa CUOIChán đời. Tôi bán nhà, ra ngoại ô mua một mảnh đất, cất cái chòi, trồng cây, nuôi gà, sống qua ngày.

Bạn tôi ở nội thành, làm một công chức nhỏ, cũng có được cái nhà, bà vợ giáo viên và đứa con học đại học.

Ngày kia, nó buồn tình, ra ngoại ô thăm tôi. Hai anh em kê cái bàn nhỏ ngoài vườn lai rai xị đế với vài con khô sặc.

Tôi hỏi:

-Mày ở thành phố, tiếp xúc nhiều thông tin. Mày thấy đất nước mình rồi sẽ đi về đâu?

Nó cười buồn:

-Cũng không có gì sáng sủa. Trong thì tham nhũng hoành hành, ngoài thì Trung Quốc quậy phá, tương lai mù mịt.

-Tao cũng vô vọng. Chỉ còn cách thay đổi chế độ. May ra…

Bạn tôi vốn là công chức, nghe nói “thay đổi chế độ” thì rất dị ứng, bèn nói:

-Tao cũng từng nghe vài ba người nói như mày. Nhưng không được đâu. Đành rằng chế độ này thối nát, nhưng thay một chế độ đâu phải dễ? Lấy cái gì mà thay? Một guồng máy đang chạy, tự nhiên gỡ bỏ. Phải có guồng máy khác thay vào chứ! Đào đâu ra cái guồng máy đó? Rồi ai sẽ lãnh đạo? Mày cứ điểm mặt những người gọi là “dân chủ, nhân quyền” gì đấy mà xem. Có ai xứng đáng? Không khéo rồi xã hội lại còn tệ hơn gấp mấy lần. Tao không tin. Tao không thấy ai có đủ uy tín để làm một cuộc thay đổi to lớn như vậy. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Những thằng Tây đi tìm huyền thoại

HIEU 02Tụi Tây chúng làm việc rất bài bản. Trước khi khởi sự, chúng lên chương trình rất khoa học. Chẳng hạn như muốn sang Việt Nam làm một bộ phim tài liệu, chúng phải lên danh sách gặp những ai, phỏng vấn người này nội dung gì, người kia bao nhiêu phút, người nọ ghi hình ở trong phòng hay tại hiện trường v.v…

Khi đoàn làm phim The Viẹtnam war của Mỹ đến VN thì trong những người họ chọn phỏng vấn dứt khoát phải có nhà văn, nhà báo từng cầm súng. Thế là họ chọn Nguyên Ngọc, Bảo Ninh và Huy Đức.

Những người đó có đủ các tiêu chuẩn họ cần. Bố ai thay thế được! Nhưng họ quên một điều là: Chiến tranh Việt Nam chủ yếu xảy ra ở miền Nam, trong khi ba vị ấy toàn là người miền Bắc mà trong đó hai vị là cán bộ (Nguyên Ngọc, Bảo Ninh) còn vị thứ ba thì trong chiến tranh chống Mỹ chỉ là đứa con nít “miệng còn hôi sữa”, chính vì thế mà họ phát biểu trật lất cả. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 20

VỪNG XEM TV

Vừng coi TV

ÔNG NGOẠI TRỞ VỀ

(20/6/2018)

Chưa có chuyến trở về nào lại hồi hộp như chuyến này, bởi vì tôi không biết lũ mèo còn mất thế nào, chúng còn nhớ tôi không, những đứa trẻ như Xíu, Mướp, Vừng vẫn đang ở nhà hay đã bỏ đi trước sự xâm nhập thô bạo của đám thợ sơn?

Máy bay từ Tokyo về đến Tân Sơn Nhất lúc 10 giờ 45 phút tối, làm thủ tục hải quan xong, đi taxi về đến nhà hơn 12 giờ khuya.

Trước khi mở cổng, tôi nhìn quanh gốc cây bàng trước nhà, thấy trống trơn. Meo meo mấy tiếng cũng chẳng thấy con mèo hoang nào xuất hiện.

Vừa mở cổng, thấy có con mèo lạ chạy vụt ra, biến mất trong bóng tối.

Tôi vứt mẹ hành lý ở phòng khách, gọi tên từng đứa cháu ngoại, nhưng chẳng thấy đứa nào ló mặt.

Đến từng chỗ nằm quen thuộc của chúng thì thấy Xíu và Mướp nhưng không có Vừng. Sốt cả ruột, không biết hỏi ai, nên tôi phải tự đi tìm. Bà xã nói: “Gần một giờ sáng rồi, anh ăn chút gì đi. Sáng mai hãy tìm.” Nhưng tôi không đợi được. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại