Báo Tuổi Trẻ – NHỮNG THÀNH VIÊN ĐẦU TIÊN CỦA BÁO TUỔI TRẺ

BAO TUOI TRENHÂN KỶ NIỆM 40 NĂM BÁO TUỔI TRẺ, ĐƯỢC ANH NGUYỄN CÔNG THÀNH, PHỤ TRÁCH PHÒNG ẢNH BÁO TUỔI TRẺ TẶNG MỘT BỨC ẢNH CŨ ĐƯỢC CHỤP CÁCH ĐÂY GẦN 40 NĂM. XIN POST LÊN ĐỂ LƯU GIỮ MỘT KỶ NIỆM THỜI TRAI TRẺ HỒN NHIÊN, TRONG SÁNG.

TỪ TRÁI SANG PHẢI:

-Nguyễn Minh Lộc (Nam Đồng) về sau làm tổng biên tập báo Pháp Luật TPHCM. Hiện đã về hưu và mở quán cơm 2000đ tại đường Võ Văn Tần, giúp bữa trưa cho dân lao động nghèo.
-Phạm Văn Nhứt, phóng viên, từng đi thực tế chiến trường Campuchia
-Nguyễn Khắc Thuận, phóng viên thể thao.
-Triệu Công Tinh Thông, công tác hành chánh quản trị.
-Kim Phi, phóng viên
-Trần Thị Xuyến, thủ quỹ.
-Sáu Du, phóng viên.
-Võ Ngọc An, tổng biên tập đầu tiên của báo Tuổi Trẻ
-Đào Hiếu (áo trắng quần đen – lúc này 30 tuổi), làm phóng viên 7 năm, sau chuyển về làm biên tập nhà xuất bản Trẻ, xuất bản trên 20 tác phẩm văn học và báo chí. Sáng tác tự do, với một số tác phẩm nổi tiếng như Lạc Đường, Mạt Lộ, Kẻ Tử Đạo Cuối Cùng, Bù Khú Tiên Sinh, Vua Mèo, Cuộc Cách Mạng Bị Thất Lạc, Mặt Đất Vẫn Rung Chuyển…Chủ biên Blog Lề Trái. Hiện đã nghỉ hưu.
-Nguyễn Trọng Chức, thiết kế trang báo
-Nguyễn Thị Hằng Nga, phóng viên mảng đề tài công nghiệp.
-Lê Văn Nuôi, sau này trở thành Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ.

ĐOÀN VĂN VƯƠN – Anh em ông Đoàn Văn Vươn vui mừng đoàn tụ gia đình

 vuonSáng 31-8, ông Đoàn Văn Vươn (52 tuổi) cùng người em Đoàn Văn Quý (49 tuổi) chính thức nhận quyết định đặc xá của Chủ tịch nước sau hơn 3 năm bị giam giữ. Nguồn: Tuổi Trẻ Online

Tại trại giam Hoàng Tiến (thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương), ông Giang Sơn – Phó chủ nhiệm văn phòng Chủ tịch nước đã đọc quyết định đặc xá của Chủ tịch nước nhân dịp Quốc khánh 2-9 năm nay.

Theo đó, tại trại giam này có 491 phạm nhân (88 phạm nhân nữ, 403 phạm nhân nam) được đặc xá tha tù trước thời hạn, trong đó có hai anh em ông Đoàn Văn Vươn.

Từ sáng sớm, gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã có mặt bên ngoài trại giam Hoàng Tiến chờ đón hai anh em ông Vươn. Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) xúc động cho biết cả gia đình không ngủ được vì vui mừng khi nhận thông tin ông Vươn sẽ ra tù trước thời hạn vào ngày 31-8.

Đúng 10g ngày 31-8, thủ tục ra tù theo quyết định đặc xá được tiến hành. Hai anh em ông Vươn được các cán bộ trại giam Hoàng Tiến bắt tay chia sẻ niềm vui và động viên hai anh em sớm hòa nhập cộng đồng.

Đại tá Nguyễn Hữu Ấm – Giám thị trại giam Hoàng Tiến cho biết hai anh em ông Đoàn Văn Vươn luôn chấp hành, cải tạo tốt theo quy định trong thời gian bị giam giữ và cả hai đều đủ điều kiện để được xét đặc xá theo quy định.

Niềm vui vỡ òa của người thân khi hai anh em ông Vươn bước ra khỏi cổng trại giam. Rất đông người dân cũng tới bắt tay chia sẻ niềm vui với gia đình ông Vươn.

Trước đó, tại phiên phúc thẩm ngày 31-7-2013, ông Đoàn Văn Vươn và đồng phạm bị xét xử về tội “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại khu vực đầm nuôi trồng thủy sản tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, TP. Hải Phòng.

TAND tối cao đã tuyên y án sơ thẩm đối với các bị cáo. Theo đó, ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý bị tuyên phạt 5 năm tù giam về tội “Giết người”.

Bà Phạm Thị Báu (vợ ông Đoàn Văn Quý) bị tuyên 18 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 36 tháng.

Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Đoàn Văn Vươn) bị tuyên 15 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 30 tháng về tội “Chống người thi hành công vụ”.

Tính đến nay hai anh em ông Đoàn Văn Vươn đã chấp hành án tù được hơn 3 năm 7 tháng.

Anh em ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý (hàng đầu, ngoài cùng bên phải) tại lễ công bố quyết định đặc xá  của chủ tịch nước tại trại giam Hoàng Tiến - Ảnh: Tiến Thắng
Anh em ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý (hàng đầu, ngoài cùng bên phải) tại lễ công bố quyết định đặc xá  của chủ tịch nước tại trại giam Hoàng Tiến – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn bắt tay cảm ơn cán bộ quản giáo trước khi ra về - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn bắt tay cảm ơn cán bộ quản giáo trước khi ra về – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn (bên trái) và ông Đoàn Văn Quý (áo thun màu sáng) trong giây phút được trả tự do - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Vươn (bên trái) và ông Đoàn Văn Quý (áo thun màu sáng) trong giây phút được trả tự do – Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Quý nhận tiền hỗ trợ đi lại - Ảnh: Tiến Thắng
Ông Đoàn Văn Quý nhận tiền hỗ trợ đi lại – Ảnh: Tiến Thắng

NGUYỄN ĐÌNH BỔN – Tết Trung thu đã biến tướng, có cần dẹp bỏ?

Bánh trung thu ê từ năm ngoái, đã lên mốc, được tân trang lại để bán

Bánh trung thu ê từ năm ngoái, đã lên mốc, được tân trang lại để bán

Trước đây, Tết Trung thu quả là niềm vui, niềm mong đợi của thiếu nhi. Tôi nhớ những mùa Trung thu xa lắm, ba tôi từng ngồi vót tre, làm những chiếc lồng đèn ông sao, bánh ú…, nhà trường tổ chức kẹo bánh đơn sơ, mà vui, vui lắm.

Giờ đây rất dễ dàng nhìn thấy Tết Trung thu đã biến tướng, lòe loẹt với các thương hiệu bánh bày bán lấn chiếm lòng lề đường từ đầu tháng 7 âm lịch. Đủ loại bánh, bình dân có mà đắt tiền, cực đắt tiền cũng nhiều.

Các loại bánh Trung thu này giành cho ai? Phần lớn bánh đắt tiền là quà biếu cho cán bộ, nghe nói có khi kèm theo đó là những phong bì dày, hoặc để tránh “tai mắt” người ta độn trong bánh là… vàng?!

Trong khi đó các trường học cũng tổ chức cho có lệ, có trường vận động phụ huynh đóng góp. Thời tiết những ngày giữa tháng 8 âm lịch mưa rất nhiều, nhất là buổi chiều tối tại miền Nam, có khi mưa trên cả nước, nên các cháu cũng không hào hứng lắm.

Quay lại chuyện bánh, ngoài bánh đắt tiền làm quà biếu mà người nghèo không mơ tới, các loại bánh trung thu thường không được kiểm tra chất lượng nghiêm túc, mấy năm gần đây các hãng bánh lớn nhỏ thay nhau nhập nhân bánh giá rẻ từ Trung Quốc, chỉ cần làm vỏ bánh là hốt bạc. Báo vừa đăng bắt mấy công ten nơ nhân bánh từ Tàu qua, cái bắt được chỉ là phần nổi của tảng băng. Mà hàng Trung Quốc độc hại ra sao thì ai cũng biết rồi.

Ý kiến cá nhân tôi là nên tổ chức một Tết thiếu nhi trong một tháng nào đó có thời tiết đẹp tại 3 miền. Bỏ Tết Trung thu không phải để “thoát Trung” (tết này có nguồn gốc từ họ) mà chính vì nó đã biến tướng, trở thành vô vị.

Nguồn: fb NGUYỄN ĐÌNH BỔN

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ THẤT LẠC – Trịnh Công Sơn, anh đã đến trần gian để làm gì?

trinh7(Nhân đọc bài viết “Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị” của Trịnh Cung đăng trên website damau.org ngày 01.4.2009)

Trịnh Cung là một họa sĩ nhưng anh viết văn thật chuyên nghiệp. Bài viết đã cung cấp những tư liệu sinh động, ấn tượng mà có thể trước đây nhiều người chưa biết đến.

Tuy nhiên tôi hoàn toàn không ngạc nhiên sau khi đọc xong bài viết ấy. Vì Trịnh Công Sơn là một nghệ sĩ giàu tình cảm, chống chiến tranh, có cảm tình với MTGPMN, và đôi khi cũng muốn làm một chàng hiệp sĩ…

Nhưng chiến tranh không phải vậy. Chiến tranh là hy sinh, đổ máu, là ngục tù. Chiến tranh còn là thủ đoạn, thanh toán nhau, phủ nhận nhau, loại trừ nhau… Trịnh Cung kể rằng ngày 30.4.75 có một ông nhạc sĩ đã “đuổi” Trịnh Công Sơn ra khỏi phòng thu Đài phát thanh Sài gòn là một ví dụ nhỏ nhưng khá điển hình.

Qua bài viết của Trịnh Cung tôi thấy không có gì quan trọng, không có gì để trách cứ, lên án Trịnh Công Sơn, trái lại càng thương anh. Cũng như bao nhiêu người giàu tình cảm khác, rất nhẹ dạ, cả tin, cộng với một chút háo danh, một chút “cơ hội”… gộp lại thành một cái bi kịch nho nhỏ.

TCS không có lỗi gì cả. Anh chỉ có một tấm lòng. Và anh tưởng bở. Tưởng rằng mình có tài, mình nổi tiếng thì sẽ được trọng dụng, có biết đâu rằng chế độ mới không cần “tài”, không cần “nổi tiếng” họ chỉ cần anh có phải đảng viên hay không. Nếu anh đã là đảng viên rồi, lại còn phải xét xem anh có ăn cánh không thì mới được tin  dùng. Đọc tiếp

NGUYỄN TRẦN SÂM – Người Việt ta lo tương lai cho con cái kiểu gì?

dat-dai_1Có vẻ như người Việt là một dân tộc hết lòng lo cho thế hệ tương lai.

Nhìn ra chung quanh, trong phố phường, làng xã, đâu đâu cũng thấy những gia đình mà ở đó các bậc cha mẹ suốt đời lo cho con cái. Đa số là hy sinh mọi nhu cầu của bản thân vì tương lai của những đứa con. Trong nhiều năm ta từng nghe thành ngữ “hy sinh đời bố, củng cố đời con” như một phương châm và triết lý sống. Nhất là ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa, khi người dân thấy không có hy vọng gì để bản thân mình có được một cuộc sống “ra hồn” thì việc tạo lập cuộc sống cho con cái trở thành lý tưởng, thành lẽ sống của nhiều người. Đa số là nhịn ăn, nhịn mặc, dồn tất cả cho con cái để chúng được đổi đời, không phải sống cái kiếp khổ sở như cha mẹ chúng.

So với người phương Tây, những người có điều kiện hưởng thụ cuộc sống và đề cao sự tự lập của con cái, thì người Việt ta đúng là hết lòng vì con. Những người giàu có cũng lo để lại cho con một tài sản lớn. Người quyền thế thì mở đường sẵn để con tiến thân qua việc sắp xếp để con cái có vai vế, chức tước.

Nhưng hãy thử nhìn vào thế hệ trẻ ngày nay để xem sự phấn đấu hy sinh của cha mẹ chúng đã mang lại cho chúng được những gì.

Trên đất nước ta, tỉ lệ những thanh niên có bằng tốt nghiệp đại học là khá cao, nếu có thua thì chỉ thua một vài nước hoặc vài chục nước trong số hàng trăm quốc gia trên thế giới. Thế nhưng có hàng chục ngàn cử nhân, thậm chí thạc sỹ, thất nghiệp. Nhiều thanh niên tuy không được gọi là thất nghiệp nhưng phải làm những việc tay chân hoặc làm tạp vụ, không sử dụng kiến thức đại học, thậm chí kiến thức trung học. Nhiều gia đình lao động bị khánh kiệt vì nuôi con ăn học mà không tìm được việc làm, dẫn đến tình trạng gần như không còn gì để trang trải những nhu cầu thấp nhất là ăn và mặc. Hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bần cùng, chỉ còn tồn tại lay lắt, sống vạ vật qua ngày. Đọc tiếp

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ THẤT LẠC – Vân Tiên ngồi núp bụi môn

luc van tienXưa có chàng thư sinh tên là Lục Vân Tiên, văn võ song toàn, trên đường ra kinh ứng thí chàng gặp bọn cướp Phong Lai đang uy hiếp một chiếc kiệu. Lúc ấy Lục Vân Tiên đi hai tay không nên chàng bèn bẻ cành cây làm vũ khí đánh đuổi bọn cướp, giải cứu người ngồi trong kiệu.

Khi bọn cướp tháo chạy, Vân Tiên đến gần chiếc kiệu thì mới biết người mình vừa cứu là một tiểu thư tên Nguyệt Nga.

Đó là đoạn đầu câu chuyện được kể trong tác phẩm Lục Vân Tiên của cụ Nguyễn Đình Chiểu.

Bây giờ chúng ta thử giả định hai tình huống khác  cho câu chuyện này xem sao.

TÌNH HUỐNG THỨ NHẤT:

Mặc dù Vân Tiên “văn võ song toàn”, dư sức đánh đuổi bọn cướp, nhưng vì muốn cầu an nên phớt lờ bỏ đi, mặc cho Nguyệt Nga kêu khóc cầu cứu. Chàng ta tiếp tục lên đường ra kinh ứng thí và đậu trạng nguyên. Trong trường hợp này thì ông trạng nguyên ấy là người tốt hay người xấu? Đọc tiếp

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ THẤT LẠC – Đất nước và nhân dân

000Có vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.

Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”. Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.

Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.

*

Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…Tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…

Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.

Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN. Đọc tiếp

CUỘC CÁCH MẠNG BỊ THẤT LẠC – Ăn cây nào, rào cây nấy

AN CAY NAOCó anh bạn nọ, khi đi làm thường “nổ” trong cơ quan, đả kích tham nhũng, áp bức bất công… và cuối cùng anh ta dùng câu nói nổi tiếng của tổng thống Obama: “change, we need” để kết thúc bài hùng biện của mình.

Một chị ngồi bàn kế bên lên tiếng:

-Tôi thấy tụi mình đang làm cho nhà nước, ăn lương nhà nước mà hễ cứ mở miệng ra là đả phá chế độ, công kích nhà nước, chê bai Đảng… nghe thật chướng tai.

Chị trưởng phòng bồi thêm một đòn:

-Các cụ nhà ta thường nói: “ăn cây nào rào cây nấy” chúng ta đang ăn “cây của Đảng” thì phải rào cái cây ấy chứ. Đó là đạo lý ở đời, là lẽ phải ngàn năm nay.

Anh bạn nọ im re, ngó sang tôi tìm một sự chia sẻ. Tôi chưa kịp có thái độ thì một cậu nhân viên, lính mới đã nói:

-Em nghĩ chuyện đó ai cũng biết, ai cũng thừa nhận. Từ thời phong kiến đã nghe nói: “ăn lộc vua phải vùa việc nước”. Bổn phận của mình là phải làm việc, chỉ có vậy thôi.

Thấy anh bạn nọ bị ba mặt giáp công tới tấp, tội nghiệp quá, nhưng tôi biết nói gì để gỡ rối cho anh ta bây giờ? Đọc tiếp

ĐÀO HIẾU – Tháng 9 ở Nga

MOSCOWCó thể một ngày nào đó tôi không còn trí nhớ. Tôi sẽ quên đường về nhà, quên cả người thân, bạn bè. Tôi sẽ không còn nhớ mình là ai. Nhưng chắc chắn tôi không bao giờ quên những giai điệu lạ lùng của nhà soạn nhạc thiên tài Nga: Shostakovich.

Thực ra tôi biết rất ít về ông, về âm nhạc của ông, thậm chí những tác phẩm của ông – mà tôi ôm ấp trong lòng nhiều thập kỷ qua – tôi cũng không biết tên, nhưng đó là những tác phẩm thần thoại, nó lay động tôi, nó lan tỏa và lập tức chiếm lĩnh tâm thức tôi, hòa tan vào trí nhớ, vây phủ xúc cảm và chìm đắm bản ngã tôi vào những cơn sóng cuộn chảy, mờ mịt, réo gọi, ngân nga, gào thét…

Tiếc thay, tôi chỉ được nghe những giai điệu ấy có vài lần khi xem bộ phim CUỘC CHIẾN TRANH VỆ QUỐC VĨ ĐẠI.

Đó là bộ phim tài liệu vĩ đại nhất trong tất cả các phim tài liệu mà loài người có được. Và âm nhạc của Shostakovich đã đóng vai trò quyết định. Đạo diễn Karmen cũng là một tài năng lớn nhưng ông chỉ có công dựng lên hình hài, tầm vóc của bộ phim, còn linh hồn và nhan sắc của tác phẩm điện ảnh kỳ ảo đó phải là âm nhạc của Shostakovich.

Tôi đã sục sạo hàng giờ trong các trang Web âm nhạc để cố tìm lại giai điệu của 30 năm về trước nhưng rốt cuộc chỉ được mấy dòng này:

“Shostakovich (1906-1975), nhà soạn nhạc người Nga được xem như một nhà viết nhạc giao hưởng vĩ đại nhất giữa thế kỷ 20. Ngoài thể loại giao hưởng ông còn viết concerto, nhạc kịch opera, ballet và nhạc phim.”

Còn đạo diễn Karmen thì tôi cũng tìm được mấy dòng tiểu sử ngắn ngủi: ”Roman Karmen Lazarovich sinh ngày 29 tháng 11 năm 1906 tại Odessa. Ông được trao giải Oscar năm 1943 với bộ phim tài liệu Thất Bại Của Quân Đức Ở Ngoại Ô Matxcơva. Sau đó ông làm bộ phim sử thi dài 12 tập mang tên Cuộc Chiến Tranh Vệ Quốc Vĩ Đại. Bộ phim này đã đưa tên tuổi của Karmen lên hàng những nhà làm phim tài liệu vĩ đại nhất thế kỷ 20.”

Tháng Chín năm 2001 tôi đến nước Nga để tìm một chút âm vang của Shostakovich. Nhưng nước Nga lại có quá nhiều thứ bất ngờ. Đọc tiếp