ĐÀO HIẾU – Kỳ 17: Cứu mèo ở Agadir

17Hồng đi du lịch trở về và chúng tôi lại gặp nhau ở quán cà phê.

-Kể chuyện Paris đi.

-Em ở Paris chỉ có mười ngày, sau đó đi Maroc vì con gái em có việc sang đó.

-Chắc hai mẹ con đến thủ đô Rabat?

-Không, công ty của cháu ở thành phố Agadir, đó là một thành phố lớn ven biển, có lẽ chỉ sau Casablanca.

Casablanca? Một cái tên quen. Nó đang vang lên trong tôi một âm hưởng? Đúng rồi, đó là giai điệu một bài hát. Và giọng ca của Bertie Higgins:

Oh a kiss is still a kiss in Casablanca
But a kiss is not a kiss without your sigh
Please come back to me in Casablanca
I love you more and more each day as time goes by. 

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Nhưng hãy trở về với Agadir nồng nàn Bắc Phi hoang dã mà tôi chưa hề đặt chân tới.

-Đó là một thành phố không hoang dã như anh tưởng, Hồng nói,  nó rất hiện đại với nhiều khách sạn sang trọng, bãi biển cát vàng với những rừng dừa xanh ngắt. Agadir đầy hoa trái và tôm cá.

-Không có mèo sao?

Hồng nhún vai như một cô đầm.

-Và đầy mèo hoang. Đó là nghiệp chướng của em. Từ Sài Gòn bay sang Paris tưởng sẽ được thưởng thức những đặc sản như cassoulet, bearnaise… với rượu vang, ai ngờ lại bay sang tận Agadir với những ngã tư đầy mèo hoang đủ mọi chủng loại. Hôm nọ, hai mẹ con đi tắm biển. Rồi đi bộ về khách sạn Mogador Al Madina (cách biển chừng 400 mét), tụi em gặp từng bầy, từng bầy mèo đứng ngóng chờ ở những góc phố. Chúng như đàn trẻ nhỏ ốm đói, ngơ ngác với những đôi mắt thất thần nhìn khách bộ hành đi qua. Chúng đang chờ có ai đó thảy xuống đất một miếng bánh mì hay một mẩu thịt nguội. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 16: Mèo uống bia

16Một con mèo thì không biết uống bia.

Đã mấy lần Hồng nói với gã: “Tôi là một con mèo, tôi không biết uống bia” nhưng gã cứ rót đầy ly của chị, rồi cầm cái ly, bắt chị phải cụng.

-Uống đi! Ít ra cũng được một lon chứ.

Hôm đó là sinh nhật của một người bạn. Chị này cũng tuổi con mèo như Hồng. Nhưng gã nọ lại nói:

-Mèo mà uống bia mới là điều thú vị chứ. Cũng giống như tôi, tuổi con chuột nhưng tám lon Heineken rồi đấy. Vẫn tỉnh bơ.

Hồng ngửa mặt, cười:

-Chuột hả? Thế thì coi chừng tôi ăn thịt anh đấy. Cho dù anh có uống nguyên thùng.

Gã đàn ông cũng cười rất sảng khoái.

-Ăn thịt? Cô làm được chuyện đó sao?

-Chỉ nói đùa thôi. Mèo đến kìa!

Hai con mèo xuất hiện cùng lúc. Đó là lũ mèo của chủ quán. Họ nuôi để nhặt nhạnh những thức ăn thừa của khách. Và để bắt chuột cho sạch quán. Chúng đã đến ngay dưới chân của gã đàn ông nọ. Gã rụt chân lên.

-Sợ hả? Hồng hỏi.

-Sợ gì chứ?

Hồng thảy cho con mèo cái cánh gà, rồi cúi xuống bế nó lên, vuốt ve nó.

-Mèo rất đáng yêu. Có gì phải sợ.

Rồi bất ngờ, chị thảy con mèo vào giữa ngực gã. Mèo gào lên một tiếng làm gã đàn ông hoảng hốt, suýt ngã xuống đất. Con mèo bỏ chạy ra sau bếp. Hồng đứng lên, vỗ vai gã.

-Xin lỗi. Chỉ là vì anh cứ năm lần bảy lượt ép tôi uống bia. Tôi rất phiền. Uống nhiều bia có gì là hay chứ? Bộ đàn ông không có gì để tự hào ngoài việc uống bia sao?

Gã đàn ông trừng mắt.

-Cô quá đáng rồi đấy.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

-Vì vậy tôi xin lỗi anh lần nữa. Và để chuộc lỗi, tôi sẽ nhận lời mời của anh. Thế nào? Anh đã uống tám lon Heineken rồi phải không? Để cho công bằng, tôi cũng sẽ uống tám lon. Sau đó tôi, một con mèo, sẽ cùng anh uống tiếp. Anh đồng ý không?

Gã đàn ông nhún vai. Rồi búng tay gọi bia.

Người phục vụ đem tám lon đến. Hồng nói:

-Đem cho cô hai thùng. Và một xô đá. Cô chỉ thích bia ướp lạnh. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 15: Mẹ và con trai

15Mark Zuckerberg đã có công rất lớn với người mẹ đau khổ vừa bị mất bảy đứa con. Hồng đã nhờ Mark gởi một cái tin nhắn qua trang FB của “Bà Dì”

“Có chuyện rất buồn, chị ơi.”

“Chuyện gì vậy?”

“Mèo mẹ mất con đi tìm khắp nơi, trong nhà, ngoài ngõ, trong các lùm cây, bờ sông, bãi rác. Nó bỏ ăn bỏ ngủ. Nó vừa đi tìm vừa kêu gào thảm thiết.”

Im lặng.

Hồng cũng im lặng. Và thức trắng.

Sáng hôm sau, cô gái cho mèo lại đến, nước mắt nước mũi tèm nhem trên mặt.

-Cô ơi, tội nghiệp mèo mẹ quá cô ơi. Cô làm sao cứu nó. Nó cứ lang thang tìm con suốt đêm. Con bế nó, hôn hít nó thì nó cạp tay con rướm máu. Rồi nó vùng ra. Nhảy qua cửa sổ, đi tìm con, kêu khóc suốt  đêm.

Hồng ôm con bé vào lòng, lau nước mắt cho nó. Thực ra, đêm qua mất ngủ, trong đầu chị đã có một dự tính. Chị hỏi:

-Con đi Bến Tre với cô được không?

-Đi bắt mèo về hả?

-Chỉ bắt một con thôi.

-Không biết ba con có chịu nuôi không.

-Cô nghĩ là mẹ con sẽ chịu nuôi. Mẹ con có thương mèo mẹ không?

-Mẹ thấy nó kêu khóc, có vẻ cũng xót ruột. Để con năn nỉ mẹ.

Hồng thay đồ. Lấy xâu chìa khoá.

-Xuống nhà đi. Hai cô cháu mình sẽ đi xe hơi của cô.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Con bé nói đi xe hơi nó sẽ bị ói, nên hai cô cháu phải đi xe máy. Ba mươi phút sau họ đã ra đến quốc lộ Một, chạy thẳng một mạch tới Bến Tre. Lần này chỉ có một con chó ra sủa. Căn nhà khá yên tĩnh. Dường như bản năng của loài chó cũng biết được khách là những người thân thiện với chúng. Nó chỉ sủa mấy tiếng rồi bỏ đi. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 14: Chọn mặt gửi… mèo

hải14

Mỗi lần ra phố Hồng đều phải đi qua ngã tư ấy. Đó là một khu vực đông đúc những quán nhậu bình dân, những tiệm tạp hoá, tiệm cắt tóc và cửa hàng vật liệu xây dựng.

Một bé gái trạc mười ba, mười bốn tuổi đang ngồi trên vỉa hè cách ngã tư ấy chừng 20 mét. Nó mặc một bộ đồ cũ bèo nhèo nhưng mặt mũi cũng sáng sủa, dễ coi. Trước mặt nó là một cái thùng giấy, loại thùng mì ăn liền. Nhưng trong thùng không có mì mà là những con mèo con.

Hồng dừng xe lại.

-Con bán mèo hả?

-Dạ không. Con cho. Cô đem chúng về nuôi đi.

Những con mèo chừng ba tuần tuổi đang ôm nhau ngủ. Vài đứa mở mắt khi nghe tiếng động. Chúng kêu meo meo, đưa tay khều khều mép thùng giấy, chồm lên, muốn ra ngoài.

Bốn con tam thể, một con vàng và hai con mướp. Tất cả đều ốm yếu, nhưng màu lông đều đẹp và mặt đứa nào cũng rất ngây thơ.

-Con ngồi đây từ lúc nào?

-Từ sáng sớm, nhưng cô là người đầu tiên ghé lại. Cô nuôi giùm con đi, cô.

-Sao con không nuôi?

-Ba mẹ con không cho nuôi. Ở nhà không ai thích mèo, nhưng mèo mẹ lỡ đẻ một bầy bảy con nên ba con bắt con đem bỏ ngoài chợ. Nhưng con thấy tội quá, con ngồi đây chờ có ai nuôi thì con cho.

-Thế mèo mẹ đâu?

-Con nhốt nó ở nhà vì nó cứ chạy theo lũ con.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Hồng tắt máy xe. Nhưng chị vẫn ngồi im sau vô-lăng. Chị vẫn mơ ước mình có một khu vườn nho nhỏ, rào kín chung quanh, rồi cất một cái nhà đơn sơ, và sống những ngày cuối đời với lũ chó, lũ mèo hoang, nhưng chị không có tiền để làm điều đó. Căn phòng nhỏ trong căn hộ của chị đã quá tải, những Mạnh Thường Quân thì càng ngày càng ít, bạn bè cũng lạnh nhạt dần với lũ trẻ mồ côi…

-Cô cũng không thể nhận nuôi được. Thôi con cứ ngồi chờ ở đây đến chiều. May ra có người xin. Xin một con cũng cho nha con. Bớt được con nào hay con nấy. Có gì cô sẽ tìm người nuôi giúp con vài ba đứa… Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 13: Nữ bá tước cướp xe

13Hồng lên Facebook lúc 9 giờ sáng, mở trang “Hội Yêu Mèo Chó”. Một cái status gây sốc: “Chó của em bị bắt cách đây 5 tiếng đồng hồ. Ai cứu em với!” Người kêu cứu là Ngọc, điện thoại số 090.

Hồng bấm máy liên lạc với Ngọc.

-A lô! Chó em bị bắt hả?

-Dạ. Hồi năm giờ sáng nay. Em có tới lò lúc bảy rưỡi và đặt cọc một trăm ngàn vì em không đủ tiền chuộc. Em ở quận Tư. Nhà nghèo lắm chị. Nhưng em rất thương nó. Em không biết cách nào chuộc nó về.

-Chị sẽ giúp. Nhưng em phải đi với chị tới đó mới được.

-Vậy chị cho em chỗ hẹn đi.

Hồng suy nghĩ giây lát.

-Em biết tiệm thú y 35 không?

-Không.

-Nó ở số 35 đường NNT.

-Dạ, em sẽ tới.

Nhưng khi Hồng tới nơi thì tiệm đóng cửa và cũng chẳng có cô gái nào chờ mình. Hồng tấp xe vô lề chờ đợi. Mười lăm phút sau chị gọi cho Ngọc.

-A Lô! Chị đang chờ em ở Thú Y 35 đây.

-Lúc nãy em có tới đó nhưng thấy tiệm đóng cửa nên em về.

-Sao em không đợi chị?

-Em đợi năm phút.

-Vậy là em vừa quay lưng thì chị đến. Phải chi em nán lại chút xíu nữa. Thôi, bỏ qua chuyện đó. Bây giờ em quay lại đi. Chị sẽ đứng đây đợi em.

-Dạ.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Nhưng Hồng chờ 30 phút chẳng thấy ma nào xuất hiện. Hồng bấm điện thoại.

-Em có tới không?

Ngọc nói:

-Em đi với nhỏ bạn nữa nhá?

-OK. Nhưng em đi xe gì?

Đầu dây bên kia cúp máy. Hồng thấy lạ, gọi lại. Chuông reo hai lần thì cúp máy. Thái độ ấy làm chị bị kích động. Chị lại gọi. Bất ngờ, bên kia vang lên giọng một người đàn bà lớn tuổi. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 12: Quân tử nhất ngôn

12Vừa đưa xe ra khỏi tầng hầm, Hồng đã thấy “con khùng” đứng ngay chốt bảo vệ, tay ôm con mèo trước ngực.

-Em muốn gặp cô hả? Có chuyện gì không?

Nó khóc thút thít:

-Có một ổ chó con.

-Ở đâu?

-Ngoài bờ sông.

Hồng mở cửa xe, bảo con bé vô ngồi cạnh mình. Con mèo Mướp đang ngủ. Nó đã lớn và rất mập. Tiếng máy xe làm nó hé mắt ra nhìn rồi rúc vô ngực con bé. Con khùng mở cúc áo, nó ngậm cái núm, vừa lim dim vừa núc, nhẹ nhàng, từ tốn, như đứa trẻ được nuông chiều.

-Con cứ ôm nó vậy hoài sao?

-Nó nhõng nhẽo lắm. Chỉ rời con khi về chỗ ngủ.

-Nó lớn rồi, con phải tập cho nó ăn cơm chứ.

-Nó cũng ăn. Nhưng mà cứ đòi bú hoài.

Hồng liếc nhìn ngực cô gái, thấy quanh núm vú lốm đốn những vết sẹo thâm đen.

-Nó cào con hả?

-Không phải đâu cô. Nhưng cái lưỡi của nó nhám lắm. Lúc đầu nó làm con chảy máu, nhưng bây giờ chai rồi, không đau nữa đâu. Nó dài hai gang tay. Nếu tính cái đuôi nữa là ba gang. Vậy mà cứ đòi bú hoài. Nó nghĩ con là mẹ nó. Con đẻ ra nó.

Xe đã đến khúc sông theo hướng dẫn của con khùng. Hồng đậu xe sát lề. Cô bé dẫn chị đến chỗ lùm cây thấp, gần bên nắp cống. Bốn con chó con vẫn còn đó. Chúng đang rúc vào nhau, kêu ăng ẳng.

Hồng bế từng con lên. Tất cả đều chưa mở mắt, có lẽ chỉ hơn một tuần tuổi. Hai con đốm, một con đen và một con vàng sậm. Hồng hỏi:

-Mẹ nó đâu?

-Hồi sáng con thấy hai thằng đập đầu nó chết, bỏ bao bố đem đi. Nó là chó hoang đó cô. Hôm trước đi ngang qua đây, con thấy mẹ con nó nằm trong lùm cây này, thấy con lại gần, nó gừ gừ nên con sợ. Con tính báo cho cô nhưng sáng nay đến thăm thì thấy nó bị đập chết. Con chỉ biết khóc.

Hai cô cháu gom bốn con chó bỏ vào cốp xe. Nhưng Hồng không chạy về nhà vì cô phải đến một lò chó để giải cứu một con chó khác theo nhờ cậy của một người bạn.

Lò chó này ở khuất sâu trong một vùng quê khá hẻo lánh ngoại ô quận Bảy. Một căn nhà tôn lụp xụp ở giữa khu vườn nhỏ trồng chuối.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Chó bị nhốt trong một cái chuồng xây bằng gạch, phía trên có nắp đậy bằng lưới B40, khoá hai ổ khoá. Bên trong có hai con chó. Hồng nhận ra con chó mà người bạn muốn chuộc, nhờ bộ lông trắng tinh của nó và cái vòng cổ màu đỏ.

Chủ lò chó mặc quần đùi, áo thun ba lỗ, hai bàn tay dính đầy máu.

-Con nào của bà? Nó hỏi.

-Con trắng. Có vòng đeo cổ.

Tên đồ tể chùi tay lên cái bụng phệ của hắn và châm thuốc lá.

-Chó Nhựt. Con này hai triệu.

-Ông thu vô bao nhiêu?

-Không nhớ. Nhiều quá, sao nhớ nổi. Tui bán theo thời giá.

-Nhưng con này xẻ thịt, bán chừng ba trăm ngàn.

Tên đồ tể dượm bỏ đi. Hồng hỏi:

-Còn con kia thì sao?

-Con mực một triệu. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 11: Tính sổ

11Hai người chở nhau trên chiếc Attila cũ kỹ. Họ đi “tính sổ” nhưng không đem theo sổ. Cũng chẳng đem theo bút mực, máy tính.

Còn lão cư sỹ này đâu phải loại vừa. Xưng là cư sỹ nhưng kinh kệ không biết, tóc tai thì để dài như dân Hippy. Đi xe Lexus, xài điện thoại iPhone 7. Chỉ mỗi cái áo tràng màu xám thì lão bận thường xuyên trên người như một thứ “cổ trang” trên sân khấu, ngoài ra là dân chơi. Không chừng còn nhậu thịt chó, chơi hàng đá nữa.

-Cô nhắm chơi lại lão không? Người giúp việc hỏi.

-Hên xui.

-Nhưng mình cũng phải đem “đồ nghề” gì theo chớ cô.

Hồng vỗ vỗ lên ba-lô đựng cái giống gì trong đó chẳng biết.

-Thứ gì vậy?

-Ô! Ba cái đồ chơi của trẻ con ấy mà.

Hai người chạy thằng đến cái am nhỏ, nhưng cổng đóng, khoá bên ngoài. Người giúp việc nói:

-Chắc lão đang ở bên trại yến. Đang kiểm tra tài sản.

Hồng có vẻ chần chừ. Người giúp việc nói:

-Cô lo bầy chó hả? Không sao đâu. Cái đó tui đã tính rồi. Cô chỉ lo một mình lão thôi.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Họ theo lối mòn chạy thẳng vô cổng. Quả nhiên lão chủ đang ngồi uống trà dưới gốc cây sakê tàng rộng.

-Chào thầy. Hôm trước tôi hứa là tôi sẽ trở lại.

-Để làm gì?

-Để chờ câu trả lời. Tại sao bữa đó thầy thả chó ra cắn tôi?

Lão làm thinh. Lại nói:

-Bữa đó thầy bảo là chính người giúp việc thả chó. Có phải vậy không chị?

Không đợi người đàn bà trả lời, lão nói:

-Nếu tôi thả thì sao?

-Ông là người tu hành mà nói láo. Thứ nhất, ông đồng ý trả con Gaddafi cho tôi nhưng lại thả chó cắn tôi và con Gadaffi. Thứ hai, ông thả chó mà hèn nhát, đổ thừa cho người giúp việc. Ông tu kiểu gì vậy? Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 10: Địa ngục chim yến

10Ba hôm sau Gaddafi đã bình phục. Hồng vừa định trở lại tìm lão cư sỹ để tính sổ thì có người bấm chuông.

Khách chính là người bạn đã giới thiệu Hồng với lão cư sỹ, và một người mà Hồng không ngờ tới: bà giúp việc của trại yến.

-Ủa, sao bà đến đây?

-Tui nghỉ làm chỗ đó rồi.

-Vì sao?

-Tui sợ.

Sợ. Không phải chỉ người đàn bà còm cõi này sợ mà Hồng cũng sợ, người bạn của Hồng cũng sợ khi nghe kể chuyện.

Đó không chỉ là một trại nuôi yến. Đó còn là một bãi tha ma, một nghĩa địa vô chủ, một nhà mồ, một trại tù, với sự canh giữ của cả một biệt đội chó hoang tạp chủng hàng trăm con, do hai con chó ngao cai quản.

Cái địa ngục ấy ở ngay trên bờ sông Nhà Bè, khuất tịch, vắng tanh, ngày thì lặng im như hoang mạc, đêm thì đầy tiếng gió hú, tiếng chó tru, tiếng các oan hồn trôi dạt, lang thang vất vưởng, kêu khóc.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Đêm không điện đóm, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn LED 7 watts trong cái chòi dành cho người giúp việc và một bóng đèn khác ở ngay cửa pháo đài, còn lại toàn bộ khu vườn tối thui như một cõi âm.

Chính vì thế mà buổi tối người giúp việc không dám ra ngoài, đóng kín cửa, ngủ rất sớm.

Nhưng bà lại rất khó ngủ. Bà nằm nghe những tiếng động kỳ quái, khó hiểu của chốn âm ty quái dị ấy.

Qua khe nứt của bức vách bằng tôn rỉ sét, bà thường thấy những đóm ma trơi bay lập lờ, chập chờn từ ngọn cây này đến ngọn cây khác. Đom đóm bay từng đàn trên mặt ao rồi đậu sáng rực quanh các bờ cỏ. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 08: cư sỹ

08Tôi hỏi:

-Nhưng em có liên lạc được với người chủ của con chó đó không?

-Không. Em đã đưa hình nó lên facebook cùng với một status mô tả tình huống em cứu nó, nhưng chờ hai tuần lễ mà không thấy ai nhận. Cuối cùng, một chị bạn nói rằng có một nhà sư nhận nuôi nó.

-Vậy bây giờ nó đang sống trong chùa?

-Ban đầu nó ở trong một cái am nhỏ. Nhưng câu chuyện không suôn sẻ chút nào.

-Coi bộ gay cấn?

-Rất gay cấn.

Hồng nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Người phục vụ đem cà phê đến. Những giọt đen nhểu xuống thật chậm. Quán vắng. Và chúng tôi đều chờ đợi. Tôi chờ câu chuyện tiếp tục, còn Hồng thì chờ những giọt cà phê. Nhưng chị không vội vàng. Những tình tiết của câu chuyện chắc sẽ xuất hiện từ tốn, thong thả như những giọt nước đen, long lanh và đắng nghét, nhưng đang làm gợn lên những vòng sóng dưới đáy ly.

Hồng khuấy cà phê bằng cái muỗng nhỏ, tiếp tục câu chuyện.

-Sáng hôm đó chị bạn dẫn em đến một cái am nhỏ nằm giữa khu vườn rộng bên nhánh sông Nhà Bè. Am được thiết kế như một ngôi chùa, tuy đơn sơ nhưng tươm tất, sạch sẽ, có nhiều hoa kiểng trên một sân rộng lát gạch Bát Tràng. Trong am vẳng tiếng mõ và tiếng tụng kinh nho nhỏ. Nhưng khi em bước vào trong thì mới biết đó là tiếng tụng kinh của máy, còn nhà sư thì đang ngồi uống trà nơi cái hiên rộng.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photoThực ra đó không phải là một nhà sư vì ông không thí phát (cạo đầu). Ông để tóc dài như một tay hippy, mình mặc áo tràng màu lam, cổ đeo chuỗi hạt. Chị bạn nói: “Thầy chỉ là cư sỹ, tu tại gia”. Nhưng em không quan tâm đến điều đó. Em đến chỉ vì con chó.

“Thưa thầy, tôi đem con chó đến như đã hẹn.”

“Chó đâu?”

“Dạ, tôi để ngoài xe.”

“Cô dẫn nó vô đi.”

Em ra xe đắt chó vô. Cư sỹ hỏi:

“Nó tên là gì?”

“Gaddafi”

Chủ nhà cười khà khà, có vẻ thú vị vì cái tên ngộ nghĩnh. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 09: Biệt đội tử thần

09Suốt đêm hôm đó Hồng cứ thao thức, dự tính sáng hôm sau sẽ đến thăm Gaddafi, nhưng đến sáng, tâm trạng chị đỡ ảm đạm hơn. Và chị nghĩ: phải cứng rắn, phải vượt qua những tình cảm uỷ mị, nếu không sẽ làm khổ cho cả hai. Rồi chị từ bỏ ý định ấy.

Nhưng đến ngày thứ năm thì Hồng thất thủ. Chị quyết định lấy xe đi.

Người cư sỹ vẫn ngồi đó, nơi cái hiên rộng đầy hoa kiểng.

“Thưa thầy, tôi muốn gặp nó một lát.”

“Ngồi xuống đi. Cô uống với tôi tách trà nhé?”

Hồng uống cạn. Rất nhanh. Chỉ muốn gặp Gaddafi. Chị ngó dáo dác. Ngoài sân. Góc nhà. Gốc cây.

“Tôi đã chuyển nó đi nơi khác rồi.”

“Đi đâu vậy?”

“Đến một nơi rộng rãi, với đồng loại của nó. Cô yên tâm, ở đó nó sẽ vui hơn đây.”

Hồng linh cảm có điều gì bất ổn. Chị nói:

“Ông có thể dẫn tôi tới đó được không? Tôi chỉ muốn gặp nó trong giây lát.”

Vị cư sỹ im lặng, rót trà ra tách, uống chậm, vừa có vẻ dửng dưng, vừa tỏ ra khó chịu.

“Xin làm ơn. Xin hãy làm ơn. Tôi không dám làm phiền ông đâu. Chỉ gặp một lát thôi.”

“Thôi được. Cư sỹ đứng lên. Cô đi theo tôi.”

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photoHai người đi bộ, băng qua một lối mòn quanh co giữa những hàng cây rậm rạp, những bãi cỏ cao quá đầu người.

Đi chừng mười phút thì nghe có tiếng chim yến ríu rít. Hồng ngước nhìn, thấy chim bay rợp trời. Lát sau ông ta dẫn Hồng qua một cây cầu gỗ bắc ngang con mương nhỏ dẫn đến chiếc cổng sắt khá kiên cố.

Bên trong là cả một cơ ngơi rộng lớn và khoáng đạt. Dường sá rộng rãi, được trải nhựa, hai bên trồng dừa. Phía sau hàng dừa là vườn cây ăn trái và nhiều ao cá nối tiếp nhau. Hoa mười giờ nở đỏ rực quanh bờ ao.

Tiếng chim yến càng lúc càng rộn ràng. Thấp thoáng sau vườn cây là một toà nhà rất cao màu xám, chi chít những cái lỗ nhỏ trông như một pháo đài thời Trung Cổ. Tiếp tục đọc