Báo Philippines muốn có “NATO Đông Nam Á” đối trọng với Trung Quốc

HỒNG THỦY

15/02/15 09:02

Lính Trung Quốc, hình minh họa.

Tờ Philstar ngày 15/2 bình luận, khả năng một cuộc chiến “tình cờ” giữa Trung Quốc và láng giềng có thể gây ra mối đe dọa nguy hiểm nhất đối với an ninh toàn cầu. Theo tờ báo Philippines, danh sách các quốc gia và vùng lãnh thổ có thể bị kéo vào một cuộc đối đầu “bất chợt” với Trung Quốc có Nhật Bản, Đài Loan, Philippines, Việt Nam. Tuy nhiên các sự kiện gần đây cho thấy Indonesia cũng có thể lọt vào danh sách này.

Một loạt sự kiện gần đây trên Biển Đông có ý nghĩa cảnh báo một cuộc đối đầu có thể trong tương lai với Trung Quốc. Tuần trước Bộ Ngoại giao Philippines cho biết 24 tàu cá Trung Quốc đã tiến vào tận thu trái phép sò khổng lồ, một loài cần được bảo vệ trong bãi cạn Scarborough, ngư trường truyền thống của Philippines bị Trung Quốc cưỡng chiếm quyền kiểm soát từ tháng 4/2012. Đáng lo ngại hơn là thực tế một tàu Trung Quốc đã cố ý đâm va 3 tàu cá chở 29 ngư dân Philippines cũng tại bãi cạn Scarborough hôm 29/1.

Tuần trước Tổng thống Indonesia Joko Widodo thăm chính thức Philippines. Nhiều khả năng lãnh đạo 2 nước đã đồng ý về một cách tiếp cận chung với việc đối phó với yêu sách lãnh thổ (vô lý và phi pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông. Đường lưỡi bò Trung Quốc hiện đang chồng lên cả vùng đặc quyền kinh tế của Indonesia ở Natuna, phía nam quần đảo Trường Sa  (thuộc chủ quyền Việt Nam – PV).

Hiện tại Philippines là quốc gia duy nhất đã khởi kiện đường lưỡi bò Trung Quốc áp dụng và giải thích sai Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS). Trung Quốc là một trong 5 thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc nhưng lại từ chối các thủ tục tố tụng của Liên Hợp Quốc đồng thời tiếp tục các hoạt động cải tạo, biến đá thành đảo bất hợp pháp ở quần đảo Trường Sa.

Trong khi Philippines lựa chọn kênh ngoại giao để giải quyết các vấn đề lãnh thổ, hàng hải thì các bên còn lại bảo vệ lợi ích của mình mạnh mẽ hơn. Philstar lưu ý rằng, khi Trung Quốc kéo giàn khoan 981 ra hạ đặt bất hợp pháp ở vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam thì người Việt đã phản ứng mạnh mẽ và kiên quyết, ngăn cản bất kỳ tàu Trung Quốc nào tìm cách xâm phạm vùng biển của mình. Sau một loạt các cuộc đối đầu, Bắc Kinh đã phải nhượng bộ và rút giàn khoan về Hải Nam.

Gần đây Tổng thống Indonesia đã thông báo rằng Jakarta sẽ bắt giữ tàu cá bất kỳ nước nào, bao gồm cả Trung Quốc xâm phạm vùng biển Indonesia. Sau đó ông cho biết Indonesia sẽ xây dựng một căn cứ quân sự ở đảo Natuna. Tuy nhiên theo Philstar, diễn biến quan trọng nhất trong những căng thẳng lãnh thổ, hàng hải ở Biển Đông là việc Hoa Kỳ chào đón Nhật Bản tuần tra mở rộng trên bầu trời Biển Đông trong bối cảnh các tàu quân sự Trung Quốc thúc đẩy yêu sách chủ quyền (vô lý, phi pháp) của họ ngày càng mạnh.

Hiện nay đã có đề xuất rằng khu vực Đông Nam Á cần có một liên minh chính thức tương tự như tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương NATO giữa Hoa Kỳ, Úc với các quốc gia đang có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc như Nhật Bản, Philippines, Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Ấn Độ để hình thành một đối trọng với Trung Quốc được cho là sẽ ngày càng hung hăng hơn dựa vào sức mạnh kinh tế, quân sự đang gia tăng.

Nhưng câu hỏi là tại sao Trung Quốc vẫn tiếp tục theo đuổi các hoạt động “xâm lược lãnh thổ” bất chấp dư luận quốc tế đang chống lại tuyên bố của Bắc Kinh, tác giả Bil Hayton từ đại học Yale đã trả lời trong cuốn sách “Biển Đông: Cuộc tranh giành quyền lực ở khu vực châu Á”. Trong lời kết cuốn sách này ông viết: Rõ ràng có một số người trong giới lãnh đạo Trung Quốc muốn thay đổi quan điểm về các tranh chấp và tìm kiếm lợi ích dựa trên các nguyên tắc của UNCLOS. Nhưng có những vận động hành lang mạnh mẽ hơn của các nhóm lợi ích.

Những nhóm lợi ích trong nước Trung Quốc, đặc biệt là quân đội, tập đoàn dầu khí, một số tỉnh ven biển có thể có những hành động đe dọa tới an ninh chính trị Đông Nam Á. Những hành động đó đe dọa sự tin cậy đối với chính sách trỗi dậy hòa bình mà Bắc Kinh vẫn tuyên truyền. Nhưng các nhà lãnh đạo trung ương nước này dường như không muốn kiềm chế cấp dưới của họ. Tạm thời vai trò của đảng Cộng sản Trung Quốc phụ thuộc vào sự chấp thuận của các nhóm lợi ích này hơn là sự tán thành ủng hộ của thế giới bên ngoài.

Về nguy cơ một cuộc chiến bất ngờ trên Biển Đông, Hayton cho rằng các mối đe dọa xuất phát từ một bên có thể sử dụng vũ lực để tranh giành một số điểm đảo, rặng san hô xa xôi và từ đó có thể dẫn đến một cuộc chiến giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ.

Nguồn: GIÁO DỤC VIỆT NAM

Mấy lời tiễn biệt Ông Nguyễn Bá Thanh – NGUYỄN TRẦN SÂM

NGUYEN BA THANHTrong khoảng giữa hai cái tết dương và âm của năm 2015 này, sự kiện được nhiều người chú ý nhất chắc chắn là sự ra đi của ông Nguyễn Bá Thanh, chính khách tầm cỡ, và quan trọng hơn, là có phong cách riêng khá đậm chất con người.

Đã làm quan từ địa phương lên đến chức trưởng một ban đặc biệt quan trọng của trung ương đảng cầm quyền, ông Thanh, cũng như những quan chức khác, khó mà tránh khỏi việc gây oán hận cho không ít tầng lớp người trong xã hội. Những sự kiện ở giáo xứ Cồn Dầu, vụ xử tướng công an Trần Văn Thanh,… là vài ví dụ về những việc làm như vậy.

Nhưng thôi, nghĩa tử là nghĩa tận. Trước vong linh một người vừa cất bước ra đi, còn chưa hẳn khuất dạng, nhất là một người chiếm được không ít cảm tình của dân chúng, thiết tưởng chẳng nên nói nhiều về mặt trái. Hãy cùng nhớ lại những điểm tốt của ông và xem vì sao ông lại được nhiều người yêu quý như vậy.

Nếu nói người ta yêu ông vì ông làm được nhiều việc thì cũng có phần đúng. Tuy nhiên, những việc tốt mà ông đã làm cho xã hội chủ yếu mới dừng lại ở phạm vi Đà Nẵng. Với cả nước thì ông chưa kịp làm gì đáng kể. Mấy vụ tham nhũng mà ông chỉ đạo xử không hẳn do ông tìm ta, và chủ yếu vẫn còn xử dở dang. Mà dù ông có thành công vang dội trong sự nghiệp chống tham nhũng đi nữa thì chẳng qua ông cũng chỉ thực hiện được cái vai trò giảm tốc độ lao dốc, kéo dài thời gian xuống dốc mà thôi. Việc làm đó đối với lịch sử chưa biết là công hay tội.

Thế mà vẫn có nhiều người yêu ông, lo cho sức khỏe của ông, ngậm ngùi thương tiếc khi ông ra đi. Bản thân kẻ viết những dòng này cũng có ít nhiều thiện cảm với ông. Vì sao vậy? Đọc tiếp

NGUYỄN ĐÌNH BỔN – Muốn người dân dùng hàng nội hãy biết tự sửa mình!

tan hiep phatGia đình tôi luôn dùng hàng nội, lý do đầu tiên là tài chánh. Chỉ có những phương tiện không có hàng Việt tương đương như xe máy, TV, tủ lạnh… thì mới chọn hàng ngoại. Bản thân tôi ý thức điều này rất rõ, nhưng tôi đã từ chối ba thương hiệu hàng nội được chính chủ nhân chúng tôn xưng “hàng đầu thế giới” như sau:

- Đầu tiên là cà phê Trung Nguyên. Tôi nhớ khi xuất hiện cửa hàng bán cà phê TN và cà phê hạt tại chỗ đường rầy đường Nguyễn Kiệm, tôi là một trong những khách hàng đầu tiên đến mua. Nhưng nhiều năm sau,khi thương hiệu này lớn mạnh, chất lượng đã giảm đi, và khi đọc những dòng quảng cáo như đại bác nào là “Tập đoàn cà phê chuyên cho sáng tạo não” hay “Lãnh đạo cà phê thế giới”!!! tôi đâm sờ sợ, khi các loại cà phê hạt khác xuất hiện, tôi đổi gu uống và cảm thấy ngon hơn, hài lòng hơn rất nhiều, uống thanh thản, chả phải lo “sáng tạo não” (?) hay làm… lãnh đạo thế giới!
- Thứ đến là nước giải khát Tân Hiệp Phát. Bởi gia đình tôi không uống nước có ga nên thỉnh thoảng có mua Trà xanh, Dr Thanh… uống ngày hè. Nhưng từ năm 2009, khi báo chí phát hiện THP gian dối, trong kho có đến 26 tấn nguyên liệu quá hạn sử dụng của Trung cộng thì tôi thôi, không uống loại này nữa! (chớ không phải do vụ ruồi, gián… mới đây).
- Thứ 3 là Bkav. Tôi từng sử dụng phầm mềm diệt virus của cty này dù có nhiều lời cảnh báo. Mua đĩa có bản quyền liên tục cho 3 máy tính trong 3 năm liền với giá không hề thấp. Rồi một lần tôi được một người em tặng một đĩa chống virus của nước ngoài. Khi tôi gỡ cài đặt Bkav thì không được. Một người trình độ vi tính chỉ biết cài đặt bình thường như tôi mà bị Bkav cưỡng ép cài một lần là nằm luôn trong ổ đĩa, chỉ có format, cài lại Windows mới xóa được thật cảm thấy bực mình! Hỏi số tiền mua bản quyền phần mềm được tặng, tôi biết nó rẻ hơn Bkav, nên năm sau tôi xài “hàng ngoại”!

Ở Việt Nam hiện nay có một câu rất khách sáo là “Dùng hàng nội là yêu nước”. Xin thưa quí ông bà hàng nội, không cần đao to búa lớn vậy đâu, điều đầu tiên muốn người dân dùng hàng nội là hãy biết tự sửa mình! Hàng phải có chất lượng tương đương, giá tương đương hoặc rẻ hơn, dùng chính nguyên liệu trong nước hoặc có hồ sơ nhập khẩu rõ ràng, chế độ hậu mãi tốt thì tôi tin số đông người Việt sẽ dùng. Vậy thôi!

Đó là về mặt chất lượng, còn về mặt cảm tính nữa. Tôi thường nhìn thấy trên truyền thông hình ảnh các vị Tổng giám đốc, Nhà sáng lập những tên tuổi thương hiệu lớn của Nhật Bản, Hàn Quốc xuất hiện giản dị, nói những lời giản dị chân thành về một quyết tâm đưa sản phẩm của họ ra khỏi lãnh thổ quốc gia. Trong khi ấy các thương hiệu “lớn” của VN mà tôi vừa từ bỏ thì sao?

Đó là kiểu khoe khoang rằng dây chuyền sản xuất của cty mình “hiện đại nhất thế giới” nhưng khi người dân phát hiện sâu bọ trong sản phẩm thì to mồm cho rằng do thế lực thù địch tạo ra (?), hay nổ vang trời kiểu Google, Apple Inc.… còn phải học hỏi chúng tôi, điện thoại, nhà thông minh chúng tôi sản xuất đi trước những tập đoàn này từ bảy đến mười năm (!), hoặc dẫn nguyên một đoàn tùy tùng nịnh hót lên núi nhịn ăn mỗi đợt 49 ngày (?) rồi phát biểu một cách tào lao nhảm nhí về những chuyện huyền bí cao siêu đến… thánh cũng không hiểu nổi!

Không cần đâu xa, muốn người dân dùng hàng nội hóa hãy học ngay những bạn bè Châu á đã thành công vượt bậc của mình là Nhật Bản và sau đó là Hàn Quốc, thành công thật sự ra tầm thế giới rồi muốn nổ cũng không muộn và ít chướng tai người Việt!

CON RUỒI Tân Hiệp Phát

  • Còn ống hút, ruồi, gián, cặn bã, bợn bẩn… trong chai, chứng tỏ Tân Hiệp Phát không thèm súc chai (hoặc súc ẩu) trước khi cho nước mới vào. Thật là vô đạo.
    Năm 1990, mình đã từng làm thuê trong 1 cơ sở sản xuất nước xá xị, quy trình súc chai thời ấy mặc dù rất thủ công nhưng công phu, kỹ lưỡng…
    Bọn THP không những xứng đáng bị tẩy chay mà còn bị phỉ nhổ, nguyền rủa vì tất cả những gì chúng đã đối xử với người tiêu dùng.
    Theo giỏi tất cả những sự kiện, hành vi vi phạm về vệ sinh, an toàn thực phẩm và đạo đức kinh doanh của cty này thấy chúng xem thường sinh mạng đồng bào. Thật căm giận và khinh bỉ…

    Like · ·
  • Like · ·

CÁC TỜ BÁO…”KHÔNG CAO TUỔI” NÚP Ở ĐÂU? – FB Nguyễn Đình Bổn

kim_quoc_hoaCác tờ báo… Không Cao Tuổi núp đâu?

Ông Kim Quốc Hoa: “Mấy ngày nay chúng tôi nhận được rất nhiều thông tin, trong đó có cả thông tin rằng Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa đã bị bắt… nhưng hôm nay các nhà báo thấy đấy, tôi vẫn làm việc bình thường. Chúng tôi phản đối hoạt động thanh tra và kết luận thanh tra, tập thể Báo Người cao tuổi chúng tôi sẽ kiên trì khiếu nại vụ việc này, để làm rõ sự thật, bảo vệ uy tín, danh dự cho Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam; thanh danh của Báo Người cao tuổi, một trong những tờ báo đi đầu trong công cuộc đấu tranh chống tham nhũng và cá nhân tôi. Còn hiện nay tôi đang hết sức bình tĩnh và tự tin…”

Bà Cù Thị Hậu, Chủ tịch Trung ương Hội Người cao tuổi Việt Nam: “Họ thanh tra đột xuất Báo Người cao tuổi, mà chủ quản không được thông báo…Tại Kết luận thanh tra số 01/KL-BTTTT, Bộ Thông tin và Truyền thông đề nghị Hội Người cao tuổi Việt Nam cách chức Tổng Biên tập đối với ông Kim Quốc Hoa. Nhưng chúng tôi cũng phải xem xét ông Kim Quốc Hoa có thực sự có khuyết điểm như kết luận thanh tra nêu không? Có cách chức Tổng Biên tập hay không, Thường vụ Trung ương Hội cũng phải họp, bàn bạc thấu đáo mới đi đến quyết định. Còn hiện tại thì chúng tôi chưa bàn đến!” Đọc tiếp

Liệu có chính quyền của dân, do dân, vì dân?

CHINH QUYEN CUA DANNhiều năm nay, cứ đọc báo, nghe đài, xem TV, lại thấy các vị có chức sắc cao nói đi nói lại cái cụm từ “chính quyền của dân, do dân, vì dân”. Nghe mãi mà vẫn thấy lạ tai. Và chối. Đến mức chẳng mấy khi mở ba cái thứ ấy ra nữa.

Tuy vậy, thỉnh thoảng cái câu này vẫn văng vẳng trong đầu, đến mức tôi phải quyết định bàn về tính khả thi của nó.

Nhưng trước hết, muốn xem câu nói đó có đúng không thì phải hiểu từ “dân” ở đây nói về ai đã.

Trong bài “Nhân dân là những ai?” cũng đăng trên Lề Trái, tôi đã bàn về “nội hàm” của từ này. Ở đây xin không bàn lại nữa. Chỉ xin nói vắn tắt rằng từ “dân” mà các vị lãnh đạo hay dùng là nói về đám người không phải là các vị ấy. Đám người không có vị trí trong hệ thống nhà-nước-đảng. Đám người đông đảo nhất, làm nền đỡ cho cái thang quyền lực. Đám người vì kém nhận thức và không biết làm ăn nên phải nhận sự “chăm sóc” của các vị lãnh đạo. “Nhiệm vụ của chúng ta là phải chăm lo cho dân” – các vị ấy thường nói vậy. “Nếu các đồng chí làm vậy thì khi nhìn vào, dân sẽ nghĩ gì?” – các vị ấy bảo nhau. Rõ ràng, trong những câu này, từ “dân” nói về một đám đông mà không có các vị lãnh đạo trong đó. Nói cách khác, xã hội được chia thành hai nhóm chính: lãnh đạo (hay tầng lớp thống trị) và “dân”. Hai nhóm này không có phần giao nhau.

Bây giờ xin hỏi: Trong hai nhóm trên, nhóm nào nắm quyền điều hành các hoạt động xã hội? Lãnh đạo hay “dân”? Tôi, một người không có chức sắc, không có vị trí trong hệ thống nhà-nước-đảng, liệu có quyền ra lệnh cho một đám người phải thực thi một nhiệm vụ gì đó không? Có quyền ký chi tiền nhà nước không? Có quyền thò bút sửa một điều luật trong một bộ luật không?… Ông anh tôi ngoài 70 kia, thân hình còm cõi ốm yếu, đang cố vật lộn để sống trong túp nhà thỉnh thoảng lại ngập trong nước lũ kia, liệu có được chi phối hoạt động của chính quyền? Cố nhiên là KHÔNG! Chúng ta may lắm thì chỉ có quyền nói, nhưng phải THEO ĐỊNH HƯỚNG, THEO SỰ CHỈ ĐẠO. Mà cái quyền nói theo chỉ đạo thì không có ý nghĩa gì. Mà cũng phải thôi, nếu các ông dân, bà dân cũng được tham gia điều hành xã hội thì cần gì bộ máy nhà nước nữa? Đọc tiếp

Trung Quốc và nỗi lo “thánh chiến”

TT – Chính quyền Bắc Kinh lo ngại dòng người Uighur chạy trốn khỏi Tân Cương sẽ tới Trung Đông gia nhập các tổ chức cực đoan và quay trở về Trung Quốc để tấn công khủng bố.
Hầu như hằng tuần, báo chí Trung Quốc đưa tin người Hồi giáo Uighur từ Tân Cương tìm cách vượt biên sang một số nước Đông Nam Á như Thái Lan hay Malaysia để rồi tìm đường tới Thổ Nhĩ Kỳ.
 

Chính quyền các nước Thái Lan, Malaysia và Thổ Nhĩ Kỳ ước tính đã có hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người Uighur trốn khỏi Trung Quốc bằng con đường này từ vài năm qua.
Chính quyền Trung Quốc khẳng định một số lượng lớn người tị nạn Uighur là những kẻ cực đoan, muốn đi từ Thổ Nhĩ Kỳ tới Syria và Iraq để gia nhập tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) và các nhóm phiến quân khác rồi sau đó quay về nước tấn công khủng bố.
“Trái với mô tả của phương Tây, những người Uighur trốn chạy không vô tội. Họ là những kẻ cực đoan tôn giáo muốn tới tiền tuyến của phong trào thánh chiến Hồi giáo” – xã luận của Trung Quốc Nhật Báo khẳng định hôm 20-1.
Trốn chạy ồ ạt
Truyền thông Trung Quốc mô tả các đường dây đưa người Uighur ra nước ngoài là “hệ thống tàu điện ngầm”.
Bắc Kinh xác định vụ đâm dao và đánh bom tại nhà ga thành phố Côn Minh hồi tháng 3-2014 khiến 29 người thiệt mạng là hành vi của những kẻ ly khai Tân Cương muốn bỏ trốn ra nước ngoài.
Đáng chú ý là một tháng sau vụ tấn công đó, một đoạn video cực đoan xuất hiện trên mạng, trong đó một người nói tiếng Uighur ca ngợi vụ tấn công.
Người này khẳng định cuộc tàn sát ở Côn Minh đã “tiêm sự khủng khiếp vào trái tim người Trung Quốc”.
Chính quyền Trung Quốc khẳng định hàng loạt video tiếng Uighur cổ xúy bạo lực đã xuất hiện trên mạng Internet trong vài năm qua, kích động làn sóng người Uighur trốn khỏi Tân Cương.
Phần lớn người bị bắt khi trốn ra nước ngoài từng xem các video kích động cực đoan.
Giữa tháng 1, Thời Báo Hoàn Cầu đưa tin nhà chức trách Trung Quốc bắt giữ 10 công dân Thổ Nhĩ Kỳ ở Thượng Hải vì tội làm hộ chiếu giả hỗ trợ người Uighur trốn sang Syria, Afghanistan và Pakistan.
Mỗi tấm hộ chiếu giả trị giá gần 10.000 USD. Tháng 12-2014, Bộ trưởng Nội vụ Malaysia Ahmad Zahid Hamidi cho biết an ninh Trung Quốc xác định 300 người Uighur đã đi qua ngả Malaysia để gia nhập IS ở Syria và Iraq.
Tháng 9-2014, chính quyền Indonesia cho biết đã bắt giữ bốn người Uighur mang hộ chiếu Thổ Nhĩ Kỳ giả và liên hệ với một thủ lĩnh Hồi giáo cực đoan tại đây. Malaysia đã dẫn độ về Trung Quốc 18 “phiến quân” Uighur.
Hồi tháng 3-2014, nhà chức trách Thái Lan phát hiện 300 người Uighur trốn trong rừng, tự xưng là công dân Thổ Nhĩ Kỳ và muốn đi đến nước này. Ở Thổ Nhĩ Kỳ có hàng nghìn người tị nạn Uighur đang định cư. Phần lớn người Uighur nói tiếng Thổ và tự xem mình là một phần của dân tộc Thổ.
Báo McClatchy dẫn lời công dân New Zealand gốc Trung Quốc Chen Weiming, thành viên nhóm nổi dậy Quân đội giải phóng Syria (FSA) chống Tổng thống Syria Bashar Al-Assad, xác nhận ông có nghe nói một số người Uighur đã đến Syria chiến đấu.
Nguyên nhân nội tại
Trái ngược với quan điểm của Trung Quốc, các tổ chức nhân quyền và phong trào người Uighur ở nước ngoài, ví dụ như tổ chức Đại hội Uighur thế giới (WUC), khẳng định phần lớn người Uighur trốn khỏi Trung Quốc ra nước ngoài để thoát cảnh áp bức, kìm kẹp tại Tân Cương chứ chẳng hề có ý định làm khủng bố.
Sau cuộc nổi dậy của người Uighur ở Urumqi năm 2009, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đã khiến Trung Quốc phản ứng mạnh khi mô tả người Uighur tại Tân Cương phải chịu nỗi đau “diệt chủng”.
Báo Wall Street Journal dẫn lời một số người Uighur đến tị nạn tại Thổ Nhĩ Kỳ cũng đưa ra lý do tương tự.
Từ tháng 5-2014, Trung Quốc mở chiến dịch chống khủng bố quy mô lớn tại Tân Cương, bắt giữ hàng trăm người Uighur và xử tử ít nhất 21 người.
Sau hàng loạt vụ tấn công trong năm 2014, chính quyền Tân Cương áp dụng những biện pháp an ninh ngặt nghèo như cấm đàn ông Hồi giáo Uighur để râu rậm, phụ nữ không được đeo mạng che mặt…
Mới đây nhà chức trách Tân Cương ra quy định buộc người dân địa phương mua điện thoại và máy vi tính phải đăng ký tên tuổi. WUC và các tổ chức nhân quyền cho rằng làn sóng trấn áp ồ ạt là lý do khiến số người Uighur bỏ trốn tăng vọt.
Nguồn tin từ Thái Lan cho biết phần lớn người Uighur phát hiện trong trại tị nạn ở nước này năm ngoái là phụ nữ và trẻ em, khó có thể là khủng bố như Bắc Kinh cật lực cáo buộc.
Báo McClatchy dẫn lời nhà nghiên cứu Raffaello Pantucci thuộc Viện Royal United Services (Anh) nhận định chính quyền Trung Quốc có lý do để lo ngại nguy cơ người Uighur theo đuổi con đường “thánh chiến” cực đoan, nhưng nếu đàn áp cộng đồng Uighur quá mạnh tay thì có tác dụng ngược, khiến sự bức xúc, phẫn nộ của người Uighur càng dồn nén và có ngày bùng nổ.
HIẾU TRUNG
Nguồn: PhuocBeo’s Blog

MỘT PHÚT TỰ DO, tập truyện ngắn và tuỳ bút. Tác giả: Elena Pucillo Truong

MOT PHUT TU DODịch giả: Trương Văn Dân

Ta vẫn nghĩ: “Kẻ khác là địa ngục – L’Enfer, c’est les autres” (J.P.Sartre) nhưng có hôm nào đó, ta chợt nhìn thấy một chồi cây mọc lên từ nỗi đau của kẻ khác. Một sự sống đang cố vươn lên từ ngục tối xa lạ.

Lửa địa ngục chợt tắt và một cơn mưa Ngâu rơi xuống. Chồi cây tràn lan trên mặt đất. Và les autres chợt biến thành những đoá hoa. Ta ngồi xuống bên cạnh. Và ta cũng biến thành một đoá hoa giữa vùng cỏ xanh non đang toả sáng với màu lá mới. (Truyện Phút Mặc Khải)

*

Không cần triết lý. Không cần những bài tiểu luận. Không cần diễn thuyết. Tôi cần tự do. Nhưng chỉ một chút thôi. Một mảnh nhỏ, như mẩu bánh vụn trên bàn tiệc thịnh soạn, thừa mứa những thức ăn bổ dưỡng mà nhàm chán.

Thời con gái tôi sợ hãi sự lệ thuộc vào một người đàn ông, tôi không muốn giống mẹ tôi, từng lệ thuộc vào cha tôi. Tôi bức phá để tìm tự do cho mình, và tôi trở thành sếp.

Nhưng ngay lúc tôi thoát khỏi sự ràng buộc của một người đàn ông thì tôi lại bị bủa vây bởi một mạng nhện lằng nhằng của công việc. Lần này sự lệ thuộc lớn hơn gấp trăm lần.

Nhưng tôi thì cần tự do, dù chỉ một chút xíu. Một vụn bánh mì. Chỉ vậy thôi, sao vẫn không tìm được? Vẫn phải tranh đấu. Và cuối cùng vẫn phải “xuống đường”. Tôi chạy xuống đường bằng thang máy. Và một sợi tơ mảnh khảnh của chiếc mạng nhện đã níu tôi lại. Con nhện vô hình đã bắt giữ tôi. Tôi muốn la lên, muốn kêu cứu: Hãy thả tôi ra! Tôi có đòi hỏi gì lớn lao đâu! Chỉ một chút thôi, một chút thôi mà!

Và chỉ trong một phút.

Văn phong ngắn gọn, đầy hình tượng, lạnh lùng, khô cứng, hoàn toàn thích hợp với một bi kịch thầm lặng, êm ái mà tàn nhẫn của thời đại. Đó là tập truyện ngắn và tuỳ bút “Un istante di liberta” (Một Phút Tự Do) của cây bút nữ người Ý: Elena Pucillo Truong mà tôi được biết.

ĐÀO HIẾU

ĐẶNG PHÚ PHONG – Những đoá mẫu đơn

Tác phẩm NHỮNG ĐOÁ MẪU ĐƠN và tác giả Đặng Phú Phong

Tác phẩm NHỮNG ĐOÁ MẪU ĐƠN và tác giả Đặng Phú Phong

Nắng xế mùa thu khiến bóng của hàng dâm bụt cao quá đầu người làm tối đi gương mặt nhăn nheo của ông Nghè Trì đang rảo bước vào cổng. Ông xô nhẹ cánh cửa cũ kĩ, xiêu vẹo đóng không kín của nhà ngõ. Tiếng kêu của cánh cửa làm con Mực đang thiêm thiếp ở hàng ba, vụt dậy, phóng chạy ra, cất tiếng sủa nhưng nhận ra người quen, nó gừ gừ mấy tiếng rồi quẫy đuôi dẫn khách vào nhà. Bà Huân cũng vừa gánh đôi thúng gạo bước ra khỏi cửa dưới, vội vã để gánh xuống vái trả cái vái chào của ông Nghè nói:

– Chào chú Nghè, ông nhà đang đợi chú, mời chú vào. Tôi phải đi giao gao cho họ bây giờ kẻo không kịp về tối chú ạ.

– Dạ, em xin phép chị.

Nghè Trì bước qua hàng ba, chợt dừng lại để lắng nghe tiếng ngâm thơ của ông Huân đang khe khẽ vang lên:

Đội gạo những buồn cơn nắng xế

Mài gươm thêm thẹn bóng trăng tà.

Chờ cho giọng buồn buồn ấy rơi hút vào cái tĩnh mịch của căn nhà lá mái đã mục nát, Nghè Trì mới xô nhẹ cửa bước vào. Ông Huân đang ngồi xếp gối, rung đùi nhè nhẹ trên bộ ván gõ đen láng bóng. Trước mặt ông là chiếc khay trà. Ông ngửa chén, vừa rót trà vừa bảo:

 – Chú ngồi xuống uống trà. Bà ấy bán buôn khổ cực cũng không nuôi nổi nhà. Anh em mình đem thân phò nước cũng chẳng ra làm sao cả. Thẹn quá đi chú!

Ông Nghè tháo đôi giày hạ, ngồi đối diện anh, im lặng nâng chung trà thấm giọng. Ông nhìn kỹ ông anh mình. Chỉ lớn hơn ông một tuổi và với tướng mạo khôi ngô, trán cao miệng rộng, nên từ nhỏ đến lớn, ngay trong thời gian tám chín năm trốn tránh trong rừng sau khi khởi nghĩa thất bại, ông Huân lúc nào cũng trông trẻ hơn ông. Nhưng từ hồi chú em Nguyễn Thúc Mân mất rồi kế đến thân phụ của hai ông qua đời, ông Huân bỗng già mau lên một cách dễ sợ.

 Cụ Tú Nguyễn Khuê có bốn người con theo thứ tự là Nguyễn Bá Huân, Nguyễn Trọng Trì, Nguyễn Thúc Mân và Nguyễn Quý Luân. Cả năm người đều tài cao học rộng, giới sĩ phu hâm mộ thường sánh họ với họ Tô thời Tống. Nghè Trì rất kính phục ông anh, cả thơ văn lẫn cách sống. Năm mười lăm tuổi Bá Huân làu thông Ngũ Kinh Tứ  Truyện, thành thạo các thể thi, phú, văn sách, kinh nghĩa… Vốn không màng danh lơị, nhưng vì nể gia đình, ông đã vác lều chõng đi thi ba kỳ và đều hỏng cả ba khoa, chán, định bỏ hẳn. Nhưng lại bị mọi người ép ông phải đi thi lần nữa. Nhưng ông không mang lều chiếu, chỉ xách theo một bầu rượu, đi thẳng vào Thập đạo, lãnh giấy bút, làm bài một hơi thì xong, rồi rót rượu vừa uống vừa đọc lại. Càng đọc càng cao hứng, vỗ đùi đôm đốp, bảo rằng “Văn hay như thế này mà để quan trường khuyên thì uổng quá” Nói xong liền hạ bút khuyên.

Đọc một câu, thưởng một chén, khuyên một khuyên. Quyển bị khuyên đầy thì người cũng say mèm và… hỏng thi. Nghè Trì thường bảo với mọi người “Cái cuồng ngông của anh ta không dễ ai có thể cuồng được. Cái cuồng ấy sánh với Sở cuồng Tiếp Dư.” Tự thấy cách sống của mình thua hẳn Bá Huân về sự thẳng thắn, khẳng khái nên Trọng Trì luôn luôn kính cẩn trước lời anh “Không nói thì thôi, đã nói thì nói cho có biển có nguồn”. Vợ Trọng Trì không có con, gia đình khuyến dụ cưới vợ bé. Bà không chịu, Trì cũng muốn nghe theo, gia đình cố ép, bà đứng ra cưới cho ông một người con gái xinh đẹp và có học. Thế là Trọng Trì đâm ra mê mệt với bà hai. Bà cả nổi ghen bắt phải bỏ, Trọng Trì bấm bụng nghe theo. Nhưng việc này chưa làm Nghè Trì áy náy xấu hổ với Bá Huân bằng việc lặng thinh trước cái chết của Quản trấn Trần Tân.

Năm Ất Dậu, quân Pháp chiếm kinh thành Huế, vua Hàm Nghi bỏ chạy ra Quảng Trị, xuống hịch Cần Vương. Hường Lô Đào Doãn Địch phụng chiếu về Bình Định khởi nghĩa. Bá Huân, Trọng Trì và Quý Luân tham gia ngay. Chỉ ít lâu sau Đào Doãn Địch bị bệnh nặng, giao binh quyền lại cho Mai Xuân Thưởng rồi mất. Mai xuân Thưởng cử Nguyễn Trọng Trì chức Hiệp Trấn cùng trấn thủ thứ Hương Sơn với hai người là Tham Trấn Vũ Phong Mậu và Quản Trấn Trần Tân. Thứ Hương Sơn là một nút chặn đường tiến quân của Pháp ở hướng Bắc của căn cứ, tương đối yên ổn hơn mặt Nam. Việc canh phòng lại thuộc phần Quản Trấn Trần Tân, Trọng Trì và Phong Mậu rảnh rỗi nhiều nên cứ rủ nhau uống rượu đánh cờ.

Năm Bính Tuất quân Pháp kéo quân tấn công căn cứ theo mạn Nam, giết chết tướng phòng thủ nơi đó. Quản Trấn Tân đang đi tuần hay tin vội vã về dinh. Đến nơi thấy Trọng Trì và Phong Mậu đang uống rượu đánh cờ. Giận quá ông lớn tiếng và xách cờ, rượu của hai ông ném quách.

Tham Mậu hô quân vây bắt, Quản Tân đánh với bọn lính đông đảo nên không chống lại. Tham trấn Mậu buộc tội Quản Trấn Tân là phản loạn truyền đem chôn sống. Hiệp trấn Nguyễn trọng Trì im lặng để cho Tham Mậu tùy ý hành động không nói một lời. Đến Khi Mai Xuân Thưởng hay tin, cho người phi ngựa tới đào lên, Quản Trấn Tân đã ra người thiên cổ. Khi Bá Huân biết chuyện nầy giận lắm không thèm nhìn mặt Trọng Trì liền mấy tháng.

 *

 Hai anh em bước ra khỏi cổng với y phục tuy đã sờn cũ nhưng thật chỉnh tề. Người nào cũng giày hạ, quần trắng, áo the đen, đội khăn xếp, vác dù và quấn quanh cổ chiếc khăn lông dài. Bá Huân nhìn mặt trời rồi nói:

 – Trời hôm nay tốt quá, ta cứ thong dong vẫn đến kịp giờ hẹn với Đào công chú ạ.

 – Anh ạ, cho đến giờ phút nầy em vẫn còn hồ nghi trong dạ. Liệu Đào công có thực bụng hoan hỉ mà viết thiếp mời anh em mình đến xem hoa mẫu đơn nở hay là… Đào Công muốn chơi khăm một vố gì đây để trả thù những lời mắng của em lúc hay tin ông ta từ chối tham gia vào phong trào Văn Thân. Nếu không thì giữa anh em mình và ông ta chưa một lần gặp gỡ sao lại mời mọc như bậc thượng khách trong khi từ vai vế đến tuổi tác anh em mình chỉ là kẻ nhỏ mọn và hậu sanh?

 – Chú nghĩ vậy coi bộ không phải. Ta với chú đã từng bình những bài thơ của Mai tăng và vô cùng khâm phục tài hoa của ông phổ lên từng câu từng chữ. Bài thơ nào cũng toát lên cái đẹp của một đóa hoa thanh khiết, cái dũng của một đấng anh hùng. Một người đã làm cặp đối chữ như thế nầy thì không thể có cái tiểu tâm được. Ông Huân dừng chân, quay người nhìn Nghè Trì rồi cất giọng ngâm nga: Đọc tiếp

PHỎNG VẤN Đ/C DÊ

DÊ(Khánh Hoan thực hiện)

Đây là bài phỏng vấn cụ Dê với những tiết lộ “động trời” và thú vị về tính dục của Cụ . Rất khó khăn để được Cụ nhận lời trả lời đấy nhé. Xin mời mọi người theo dõi.

PV: – Chào Cụ, xin hỏi cảm xúc của Cụ trước khi bước vào năm của loài Dê là gì ạ?

Đ/c Dê: Nói thật, tôi chả có cảm xúc gì. Cũng thế cả thôi. Năm gì thì loài người các anh đâu có tha bọn tôi, cũng ngày ngày lôi bọn tôi lên lò quay, lên bàn nhậu rồi quệt với cái nước mắm gừng chết tiệt ấy cả.

PV: – Cụ nghĩ loài người chúng tôi tệ thế ư?

Đ/c Dê: Rất tệ là đàng khác. Này nhé, bên ngoài các anh có vẻ trân kính chúng tôi, cho hình chúng tôi lên báo, lên lịch, treo ở nơi trang trọng. Nhưng trong thâm tâm, các anh chỉ coi chúng tôi chỉ là loài ham mê sắc dục, là biểu tượng của dâm đãng. Tôi nói thật, loài người các anh mới chính là loài dâm đãng và đối xử với tính dục tệ bậc nhất đấy!

PV: – Căn cứ vào đâu mà Cụ dám khẳng định như thế?

Đ/c Dê: Này nhé, chúng tôi quan hệ trong sáng, công khai ai cũng biết. Mục đích quan hệ của chúng tôi là để thực hiện bản năng duy trì nòi giống và làm vui sướng cho nhau. Chúng tôi không ai dùng cái đó để chạy chức, chạy quyền, để bẫy nhau, để đổi chác, để bán mua như loài người các anh. Chúng tôi đâu có giết nhau man rợ vì cái đó, đâu có quay video khi quan hệ với nhau rồi phát tán lên mạng để trả thù nhau như loài người các anh? Đọc tiếp