Đào Hiếu – TÀI XẾ VÀ CHIẾC XE CHẠY BẰNG THAN ĐÁ

XE THANTÀI XẾ VÀ NHÀ LÃNH ĐẠO

Muốn làm tài xế bạn phải trải qua một lớp đào tạo bài bản và phải đậu hai kỳ thi: lý thuyết và thực hành. Sau đó mới được cấp bằng và có quyền lái xe “tham gia giao thông”.

Nghề tài xế tương đối đơn giản. Đèn đỏ thì dừng, đèn xanh thì chạy. Chạy đúng tuyến, dừng đúng vạch, rẽ trái, rẽ phải thì bật đèn xi-nhan, không chạy xe vào đường cấm, gặp xe cứu thương, cứu hoả thì phải nhường đường v.v.…

Nếu tài xế nào cũng tuân thủ nghiêm chỉnh luật giao thông thì sẽ không gây tai nạn.

Tai nạn giao thông vì vậy thường ít phụ thuộc vào “tài năng” của tài xế mà phụ thuộc vào hai yêu tố chính:

MỘT LÀ: Tài xế không lương thiện (thường vi phạm luật giao thông).

HAI LÀ:  Chiếc xe (phương tiện giao thông) lỗi thời, cũ kỹ, hư hỏng. Ví dụ thắng bị đứt, xe đâm vào xe khác hay lao xuống vực. Ví dụ tay lái trục trặc, xe leo lề, cán chết người đi bộ. Ví dụ xe đang chay nhanh, bị nổ lốp, xe lật nhào. Ví dụ đang trong giờ cao điểm thì xe chết máy, gây tai nạn liên hoàn…

Một chiếc xe mới, hiện đại, máy móc hoàn chỉnh, phụ tùng tốt, các trang bị kỹ thuật tiên tiến… sẽ tránh được tất cả những sự cố ấy, và khả năng gây tai nạn gần như không có.

Với một chiếc xe tốt thì vai trò của tài xế thường không mấy quan trọng, thậm chí người ta còn chế tạo thành công những chiếc xe lái tự động. Tài xế chỉ ngồi không, tán dóc. Những chiếc xe tự động như vậy đã có bán trên thị trường. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHỮNG ĐỨA TRẺ CỦA NGÀY 30/4/1975

HO KY HOA.Ngày 30/4/1975 tôi có 3 đứa con: năm tuổi, bốn tuổi và một tuổi. Bây giờ chúng đã là những viên chức, có chỗ đứng tốt trong xã hội. Chúng có học vấn, có cuộc sống ổn định. Chúng sống bình lặng, khiêm nhường và lương thiện như mọi công dân Việt Nam khác.

Nhưng không phải ai cũng sống bình thường như vậy.

Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi trên dưới 50 (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12, 13 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực.

Họ coi chính quyền này là của riêng họ, làm như thể chính họ đẻ ra cái chính quyền này, họ là bố mẹ của dân, là ông chủ của dân.

Trong hàng ngũ các bộ trưởng, thứ trưởng, giám đốc, chủ tịch tỉnh, chủ tịch quận, chủ tịch phường, xã… không ít những người thuộc thế hệ ấy (có những vị bộ trưởng chỉ mới 48 tuổi, có vị chỉ 45 tuổi, bí thư tỉnh Hà Giang 45 tuổi, phó chủ tịch Đà Nẵng 35 tuổi (con trai một ủy viên BCT), còn ở cấp quận, huyện, phường, xã… thì người trẻ vô số). Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Những cô vợ bé của Lao Ái

trung-quoc-khap-noi-925653481

Ngày 26/12/1991, chấm dứt sự tồn tại của nhà nước Liên-xô, nhiều người trên thế giới vui mừng vì nhân loại bớt đi được một chế độ độc tài toàn trị. Việt Nam là một trong những nước có nhiều người vui mừng nhất.

Lúc đó không mấy ai ngờ rằng biến cố chính trị ấy là một thảm họa cho dân tộc Việt Nam. Nó như cơn sóng thần khủng khiếp ập xuống đầu giới cầm quyền Việt Nam, đuổi họ chạy trối chết về phương Bắc và ngã quỵ dưới chân Giang Trạch Dân, Lý Bằng… những kẻ đã từng xua quân qua biên giới giết hàng vạn người Việt Nam năm 1979,  nhưng vào thời điểm đó lại là người đồng chí lớn, là chỗ dựa vững chắc duy nhất cho sự tồn tại của đảng CSVN.

Và việc Liên-xô tan rã – bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng từ năm 1986 theo kịch bản của Gorbachov –  cũng mở đầu cho một thời kỳ Bắc thuộc mới vô cùng nguy hiểm, đó là hội nghị Thành Đô năm 1990.

Trong hội nghị ấy, đồng chí Nguyễn Văn Linh kính mến của chúng ta đã nói một câu bất hủ: “Đi với Tàu thì mất nước, nhưng còn Đảng”.

Nhưng đối với nhân dân Việt Nam, từ trí thức cho tới kẻ thất phu, ai ai cũng biết rằng mất nước mới là quan trọng.

Còn Đảng “còn” hay mất đó là chuyện riêng của Đảng. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Mặt đất vẫn còn rung chuyển

01Cách đây không lâu trên mạng facebook có người đưa một bức tranh ghép của một nghệ sĩ Ba Lan tên là Libera, tác giả này đã “cải biên” bức ảnh nổi tiếng của Nick Út từng đoạt giải Pulitzer, chụp bé gái Phan Thị Kim Phúc đang bị bom napalm đốt cháy năm 1972 tại Trảng Bàng, Tây Ninh.

Blogger này có lẽ vì sợ độc giả không hiểu nên đã giải thích rằng tuy bức ảnh gốc mô tả nỗi đau của chiến tranh Việt Nam nhưng hiện nay cuộc chiến ấy đã đi vào dĩ vãng, Việt Nam đã có hòa bình, và đang xây dựng đất nước, nên người nghệ sĩ Ba Lan này đã nảy ra sáng kiến sửa chữa các nạn nhân trong ảnh gốc thành những nhân vật sexy, tươi cười, vui đùa trong xã hội mới (mời xem ảnh). Bên dưới tác phẩm ấy, nhiều bạn đọc cũng đã viết những comments với ý kiến tương tự.

Mới đây, một blogger khác cũng đã đề nghị gọi ngày 30/4/75 là ”ngày Hòa Bình”.

CÓ PHẢI VIỆT NAM ĐANG SỐNG TRONG HÒA BÌNH?

Tôi đã sống ở Việt Nam từ ngày 30/4/1975 đến nay nhưng tôi không thấy hòa bình đâu cả. Xã hội Việt Nam không có giây phút nào hòa bình.

Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Ngày 30/4/75 có một triệu người vui nhưng cũng có một triệu người buồn”.  

Tuy con số “một triệu” chỉ là con số biểu kiến, nhưng vì sao lại có “một triệu người buồn” ấy?

Vì thực tế Việt Nam chưa có hòa bình. Tiếp tục đọc

VŨ THẠCH – Ông Chung và ông Trọng, ai lên làm TBT?

18033875_393145774417940_7964066557054445509_n

Ông Nguyễn Đức Chung, nhân danh Chủ tịch UBND Hà Nội, vừa ký và công bố (chứ không hiểu ngầm hay mật ước) một bản cam kết với dân chúng xã ĐồngTâm gồm 3 điểm: (1) Xem lại vụ nhập nhằng đất quốc phòng – đất nông nghiệp; (2) Không truy cứu trách nhiệm hình sự dân Đồng Tâm; (3) Điều tra vụ hành hung một cụ trong xã.

Hiển nhiên, chưa ai dám tin các cam kết trên sẽ được thực hiện hay thực hiện bao nhiêu phần trăm, đặc biệt nếu nhìn những chiêu trò trên đài truyền hình và báo chí công cụ trong mấy ngày qua, cũng như việc sử dụng 300 “kẻ lạ” xông vào xã ban đêm.

Tuy nhiên chỉ cần xét tới thời điểm này thôi, tức nhìn sự việc ông Chung dám đến ngồi mặt đối mặt với dân chúng ngay tại Đồng Tâm, điều đình với 5 luật sư đại diện, và tự viết rồi ký bản cam kết, thì ông Chung đã hơn quá xa cả 3 ông Bí Thư Phạm Quang Nghị, Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, và Bi thư Hoàng Trung Hải cộng lại.

Thử hỏi trong nhiệm kỳ trước nếu có một vụ cỡ như Đồng Tâm thì ông Nghị, ông Thảo sẽ đùn đẩy cho ai!?

Chỉ nội việc Hà Nội bị lụt lội, ông Nghị đã phê phán dân chúng “ỷ lại” rồi mặc áo mưa đứng trên chỗ khô ráo cho báo chí chụp hình còn ông Thảo hoàn toàn im bặt. Khi có biểu tình chống chặt phá cây xanh tại Hà Nội, ông Nghị cũng im bặt, còn ông Thảo tuyên bố tạm ngưng nhưng “người ta” vẫn chặt cây ban đêm. Riêng ông Hải thì trong suốt vụ việc Đồng Tâm chỉ núp sau lưng ông Chung. Tiếp tục đọc

Nguyễn Trần Sâm – VÌ SAO CÔNG AN THUA DÂN?

h1292

Như báo chí đã đưa tin, chiều 15 – 4, gần 30 người của chính quyền, trong đó có cả những viên cảnh sát cơ động, đã bị dân Đồng Tâm (Mỹ Đức, HN) bắt nhốt tại “nhà văn hóa” xã. Mục đích việc làm này của dân chúng là đòi chính quyền phải trả tự do cho những người bà con của họ đã bị chính quyền câu lưu trước đó vì hành động được gọi là “vi phạm đất đai”.

Một câu hỏi lớn được đặt ra: Vì sao những công an viên này lại để cho dân “bắt” được họ? Phải chăng vì họ không đủ năng lực và phương tiện để đè bẹp lực lượng quần chúng không có vũ khí trong tay, hay chí ít là thoát khỏi bàn tay của những người dân này?

Muốn trả lời câu hỏi này thì phải nghĩ đến những câu hỏi khác. Giả dụ viên chỉ huy của đội cảnh sát cơ động (nghe nói là trung đoàn?) ra lệnh xả súng vào đám dân hoặc không nổ súng nhưng dùng báng súng, lưỡi lê hoặc dùi cui đánh tới tấp vào đám dân dám chống lại mình, còn các chiến sỹ công an thì nhất loạt tuân lệnh, thì liệu đám dân đó có bắt nổi một công an viên nào không? Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHỮNG CÁI BỌC NY-LÔNG

v 02

Hôm nay, trong bữa cơm trưa, cháu nội nói:

-Hồi sáng cô giáo con tìm thấy một ổ mèo trong tủ của lớp học. Mèo mẹ và bốn mèo con mới sinh. Cô giáo bắt bốn con mèo con bỏ bịch ny-lông, túm lại rồi đem đi.

-Đem đi đâu?

-Con không biết.

Phía sau trường là một nhánh sông. Những đứa bé sơ sinh ấy đã bị thả xuống sông hay ném vào bãi rác? Hay đặt dưới gốc cây bên lề đường? Bây giờ chúng đang ở đâu? Còn sống hay đã chết?

Còn mèo mẹ thì sao? Nó mất con. Nó đang đi tìm, đang kêu khóc hay đang chui vào xó xỉnh nào để trốn con người?

Hàng ngày, trên cái đất nước Việt Nam nghèo nàn lạc hậu này, đến con người còn bị cướp đất, mất nhà cửa, mất ruộng vườn, mất nơi sinh sống huống chi là mèo. Hàng ngày có biết bao nhiêu con mèo con chưa mở mắt, chưa biết ăn, bị bỏ bao ny-lông đem đi như thế? Chúng bị rứt ra khỏi vú mẹ, triệt nguồn sữa…

Và hàng ngày có bao nhiêu mèo mẹ bị mất con như thế?

Buổi tối, tôi đem câu chuyện của cháu nội, kể cho một người bạn. Anh là một trí thức nghèo, vì từng đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược nên bị mất việc, bị theo dõi sát nút, không thể làm ăn gì được để kiếm tiền nuôi gia đình, đành phải chạy xe ôm. Mỗi ngày anh kiếm được trên dưới 100 ngàn thì trích ra một nửa để dành gởi cho gia đình chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang bị giam trong tù. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Biển động

 

13

Mấy hôm nay biển lùa vào những con sóng lớn
Biển không muốn ai lại gần
Và cũng không muốn ôm ai vào lòng
Biển đau khổ hay giận dữ
Mà sóng đục ngầu mà lời dã thú?

*
Em không như biển em dịu dàng và lặng lẽ
Nhưng em cũng không muốn anh lại gần
Vì anh sẽ mang theo những cơn sóng
Vì anh sẽ mang theo biển cả mênh mông
Vì anh sẽ ôm em đắm say nồng nàn
Như biển ấm áp buổi sáng

*
Em không muốn anh lại gần
Vì sợ bị chết ngộp trong mối tình dữ dội
Vì sợ bị cuốn đi vào cõi mênh mông
Lìa xa bờ bến
Lìa xa ngôi nhà có vườn cây
Lìa xa những quán cà phê bên đường buổi sáng em thường ngồi
Lìa xa bè bạn

*
Em vẫn sống đời em
Chừng mực dịu dàng và bình lặng
Anh vẫn sống đời anh
Phóng đãng âm thầm và tuyệt vọng

*
Trưa nắng không có ai, anh bơi ra biển
Bơi trên đỉnh những ngọn sóng mặn chát và bất ngờ
Biến thành bọt nước
Biển vùi dập anh mà anh vẫn bơi
Khuất mất dưới những ngọn sóng
Sóng che lấp núi non, những tàn cây và những ngôi nhà trong phố
Anh bơi vô danh và âm thầm
Như con cá nhỏ một mình giữa trùng khơi
Ôm theo nỗi nhớ

*
Nước đục không nhìn thấy những ngón tay
Vậy mà anh nhìn thấy dáng người em
Bước lên cầu thang mỗi sáng
Bây giờ chỉ có anh một mình với sóng
Biển đau khổ hay giận dữ
Mà không muốn ai lại gần?
Nhưng anh nhớ em một mình bơi ra biển

*
Bãi cát vắng tanh và đầy gió lộng
Ngoài khơi vắng tanh và đầy bóng em
Không có lời nào át được tiếng biển đâu
Biển đau khổ và đầy nhung nhớ

*
Biển gọi giữa trưa, anh nghe mà sợ
Nên giọt nước mắt nhỏ nhoi của anh
Bị cuốn đi mất tăm
Giữa muôn trùng sóng nước.

 Vũng Tàu 17/06/1985

 

ĐÀO HIẾU – Ðàn ông làm điệu

hut-thuoc-la-tu-loi-ich-ngo-ngang-toi-tac-hai-khon-luong

Tất nhiên là đàn ông cũng làm điệu nhưng họ không lộ liễu, không khoa trương như đàn bà. Ðàn ông họ làm điệu ”khôn“ và ”mánh“ hơn đàn bà nhiều. Những người đàn ông thuộc loại ”mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao“ đi giày, thắt cà-vạt, xức nước hoa… là hình ảnh thường ngày, tuy có chút đỏm dáng đấy nhưng không có gì đáng nói. Cái đáng nói trong cách làm điệu của đàn ông nằm ở chỗ khác:

QUẦN ÁO

Nếu bạn vào một quán cà phê, thấy có một người đàn ông mặt mày trầm tư, tóc biếng chải, áo nhàu nát, quần sờn rách, mũ bẩn thỉu, thì đích thực đó là các bậc văn nhân nghệ sĩ. Bạn đừng vội kết luận rằng họ là những người không thèm quan tâm đến nhan sắc của mình. Kiểu ăn mặc ấy là mô-đen của họ đấy. Họ tự hào về sự nhếch nhác ấy, cũng giống như các bà tự hào về bộ đầm lộng lẫy giá bạc triệu của mình.

THUỐC LÁ.

Trước đây, đàn ông Sài Gòn có mô-đen hút thuốc lá đen. Thường là Bastos xanh. Ai hút thuốc thơm, thuốc có cán bị coi là công tử bột, là gà mái. Ðặc biệt Ba Số Năm chỉ dành cho giới áp phe. Hiện nay, mô-đen ấy bị đảo ngược. Dân lao động, công chức nghèo mới hút thuốc lá đen, còn giới trung lưu, giới trí thức trở lên thì hút có cán, phổ biến là Jet, Con Mèo, Sài Gòn, sang trọng hơn thì có Ba Số, Dunhill đỏ… Rải rác một số người hút Lucky Strike, Camel. Bastos xanh gần như vắng bóng trên thị trường. Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – XIN THƯƠNG XÓT NHỮNG ĐỨA TRẺ BẤT HẠNH

MÈ VÀ VỪNG

1/ Những con mèo con được sinh ra tử đường phố, từ bờ bụi, từ cống rãnh, chỉ một phần nhỏ sống sót. Chúng bị loài người vứt ra đường, sống chui nhủi trong đống rác, xó kẹt.

2/ Chúng là những trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không tài sản, không có được một nơi an toàn. Chúng quá mong manh, không thể tự bảo vệ trước loài người, trước chó dữ, trước bọn trộm ăn thịt mèo.

3/ Ai cho chúng ăn thì chúng no, ai không cho thì chúng đói, chúng tự đi tìm con gián, con dế, con côn trùng. Tìm được thì ăn, không thì đành phải đói. Có người đã nhẫn tâm tịch thu hộp thức ăn, ném xuống sông, khi tôi lén (như thằng ăn trộm) đặt ngoài hàng rào trước nhà họ. Rồi bà ta nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Bà nói: “Người còn không có ăn huống chi là mèo.” Nhưng ai không có ăn? Chắc chắn không phải là bà, vì bà ở biệt thự, đi xe hơi đời mới. Còn tôi, tôi đã từng nhiều năm đấu tranh cho người nghèo bị áp bức bóc lột, nhưng vì kẻ địch hung dữ quá, tàn nhẫn quá, tôi làm chưa được gì thì đã quá già rồi nên lui về lo cho mấy con mèo, tìm chút an ủi nhỏ nhoi. Tiếp tục đọc