ĐẠO MÈO

Tác giả: Đào Hiếu

Tôi vốn không ngại đối mặt với đời, bằng chứng là tôi đã viết hàng trăm bài “phản biện” chỉ trích những điều sai trái trong xã hội. Ấy vậy mà những người hàng xóm đều khen tôi hiền lành, nhã nhặn, ít nói.

Và để cho “đồng bộ” với những lời khen đó, tôi mua một bộ “áo tràng” của mấy đồng chí thầy chùa về mặc ở nhà.

Trước nhà tôi là một nhánh sông, tôi trồng một cây bàng đã 20 năm, tán lá phủ bóng mát một vùng rộng lớn. Sáng sáng tôi bắc ghế ngồi dưới gốc cây thiền định.

Bữa nọ có chiếc xe con của quý ông hàng xóm đến đậu ngay chỗ tôi tu luyện. Tay tài xế đậu xe mà không tắt máy để đợi sếp ra, chở sếp đến công ty.

Lẽ ra tôi phải bảo hắn tắt máy để khói xe không làm ô nhiễm nơi tôi tu hành nhưng suy đi nghĩ lại, tôi lẵng lặng bỏ đi, chuyển từ “tọa thiền” sang “hành thiền” cho xong.

Tại sao tôi phải nhịn anh hàng xóm như vậy?

Xin thưa, đó là vì những con mèo.

Tiếp tục đọc

NHỮNG TRÒ CHƠI BẤT TẬN

       Tác giả: Đào Hiếu.

Tôi chỉ có một dịp để sống. Vì vậy hãy để tôi sống cuộc đời của mình, xin đừng kéo tôi vào cuộc chơi của tạo hóa.

Những cuộc chơi ấy khắc nghiệt đến nỗi tất cả muôn loài, trong đó có con người, đều không biết cách nào vùng thoát ra được.

Kết quả là chúng sinh, từ hàng trăm triệu năm nay, đã bị hủy diệt hàng loạt, hết lớp này đến lớp khác, hết thế hệ này đến thế hệ hệ kia, lần lượt bị chôn vùi, trở thành cát bụi. Và quy trình ấy vẫn tiếp diễn, không bao giờ dừng lại.

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại

ISRAEL, IRAN & MỸ NHỮNG VAI DIỄN VỤNG VỀ

Tác giả: Đào Hiếu.

*

Ngày 27/1/2002 tổng thống Bush ra lệnh cho bộ trưởng quốc phòng Mỹ soạn kế hoạch tấn công Iraq. Lý do là: “Iraq đang sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt.”

Bush cũng tuyên bố trong Thông Điệp Liên Bang rằng: “Iraq là thành viên của liên minh ma quỷ gồm Iran, Iraq và Bắc Triều Tiên. Chúng ta không cho phép chúng sử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt để đe dọa an ninh thế giới”.

Liên quân Anh-Mỹ được thành lập và kết quả là Iraq bị xóa sổ, Saddam Hussein bị treo cổ. Nhưng cho đến khi chiến sự kết thúc, Mỹ đã không tìm thấy bất cứ một “vũ khí hủy diệt hàng loạt” nào của Iraq cả.

Chuyện này mọi người đều biết.

Năm 2025 Mỹ lại tuyên bố: “Iran đang làm giàu Uranium ở mức độ 90% để chế tạo vũ khí hạch nhân hòng xóa sổ Israel. Mỹ không cho phép điều đó xảy ra.”

Mỹ còn đe dọa: “Iran phải chấm dứt việc làm giàu uranium và ngồi vào bàn đàm phán, nếu không sẽ bị tiêu diệt.”

Sau những lần từ chối, cuối cùng Iran cũng phải đàm phán. Nhưng cả Iran, Israel lẫn Mỹ đều nói chuyện kiểu cà giựt vì một bên thì nói “chúng tôi sử dụng năng lượng hạch nhân vì mục đích hòa bình” còn bên kia lại nói “các anh đang chuẩn bị chế tạo bom nguyên tử.”

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại Thẻ

SISYPHE VÀ TÔI

Tác giả: Đào Hiếu.

Sisyphe là một kẻ bạo ngược trong thần thoại Hy Lạp, bị thần Zeus phạt phải lăn một tảng đá lên tới đỉnh núi. Và khi tới đỉnh, tảng đá lại rớt xuống chân núi. Sisyphe lại phải xuống núi để lăn tảng đá lên. Rồi nó lại rớt xuống.

Cứ như thế, hình phạt ấy lập đi lập lại đến vô tận.

Khi lăn tảng đá, Sisyphe biết rằng mình đang làm một việc vô ích, phi lý vì cuối cùng tảng đá lại rơi xuống. Nhưng hắn vẫn phải thực hiện hình phạt ấy. Cũng giống như kiếp người: Sống là hành trình đi đến cái chết. Sống là điều vô nghĩa, giống như lăn tảng đá lên đỉnh núi, nhưng con người vẫn phải sống.

Sisyphe chịu hình phạt của thần Zeus, còn con người thì chịu hình phạt của ai?

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại

NHỮNG LUCY SIÊU PHÀM

Tác giả: Đào Hiếu

Tôi có dịp xem phim LUCY SIÊU PHÀM. Lucy “siêu phàm” vì ngẫu nhiên bị bọn tội phạm quốc tế bắt cô chuyển một gói hóa chất bí mật bằng cách giấu nó dưới lớp da bụng.

Lucy phản đối thì bị chúng đánh. Một cú đá vào bụng đã làm cho chất hóa học này phát tán vào máu và dẫn lên não.

Não của Lucy lập tức được kích hoạt, mở ra những khả năng siêu phàm, nhờ đó mà cô đã giúp cảnh sát tóm được tất cả những tên vận chuyển “chất hóa học bí mật” này tại các phi trường quốc tế.

Tất nhiên đây là một phim khoa học giả tưởng, nhưng nó dựa trên một lý thuyết cho rằng bộ não của con người trên thực tế có khả năng siêu phàm, nhưng vì chúng ta chỉ mới sử dụng được 1/10 khả năng ấy nên loài người phải học hỏi, lao động cần mẫn và gian khổ suốt từ khi xuất hiện con người Homo Sapiens đến nay, mới đạt được nên văn mình tuy rực rỡ nhưng hãy còn rất khiêm tốn này.

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại

KIỆN TƯỚNG PHÒNG THE

Tác giả: Đào Hiếu.

Có một cuốn phim của Sharon Stone  tên là “Bản Năng Gốc” (Basic Instinct) từng làm mưa làm gió ở Mỹ trong năm 1992 với doanh thu phòng vé lên đến 330 triệu USD.

Bản năng gốc là bản năng tình dục. Nó là thứ bản năng quan trọng nhất của loài người. Nó là cội nguồn của văn học, nghệ thật, triết học và cả chiến tranh, nhưng nó lại bị nhiều người cho là “thú tính”.

Chính vì thế mà những “kiện tướng phòng the” không hề được người ta ca ngợi. Điều đáng ngạc nhiên là những kiện tướng ấy thường là những tài năng hiếm có, hoặc là những  người có lối sống đặc biệt.

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại

NGƯỜI THỪA KẾ NHỮNG THIÊN TÀI

Tác giả: Đào Hiếu

Khi lần đầu tiên nhìn thấy Elon Musk xuất hiện trên mạng truyền thông, tôi thật sự thất vọng vì những cử chỉ nhí nhố như nhảy nhót, vung tay, thậm chí là múa may quay cuồng trên sân khấu.

Cái thứ “ngôn ngữ cơ thể” ấy hoàn toàn không thích hợp với một cố vấn cấp cao của Nhà Trắng, một người đứng đầu Bộ Hiệu Quả Chính Phủ đầy quyền lực.

Nhưng cùng với thời gian và sự chuyển biến sâu rộng của xã hội Mỹ, Elon Musk ngày càng làm cho cả thế giới kinh ngạc khi ông phát hiện những sự thật kinh hoàng trong bộ máy hành chính liên bang với hàng ngàn vụ bê bối chính trị, tham ô, lãng phí và lừa đảo vào loại bậc nhất thế giới.

Tuy vậy, Musk không dừng lại ở đó. Ông là nguồn cung cấp đa dạng và cụ thể những bằng chứng tiêu cực của chính phủ liên bang cho Tổng thống Trump với tốc độ phi thường của trí thông minh nhân tạo.

Tiếp tục đọc

CHÍNH TRỊ KHỎA THÂN

Tác giả: Đào Hiếu

I./KHÔNG THỂ CHẠM TAY VÀO CÁI BÓNG

Chắc bạn nghĩ bài viết này mang màu sắc chính trị. Vậy chính trị có màu sao? Xanh hay đỏ, hay vàng? Lại có người tỏ ra hoài nghi, cho rằng bài viết này chỉ khoác áo chính trị nhưng thực chất là chuyện tầm phào. Vậy chính trị có áo à? Thế nó có mặc quần không? Chẳng ai biết. Vì chưa bao giờ thấy nó hiện nguyên hình.

Ai đó còn bảo nó có đeo mặt nạ. Hắn nói với tôi là hắn muốn lột cái mặt nạ ấy. Còn tôi, sự đa dạng của chính trị làm tôi quá tò mò. Tôi cứ muốn nó trần truồng để xem nó nam hay nữ, có cắt mắt, bơm ngực, độn mông… không.

Sự tò mò ấy làm tôi khổ sở bởi vì cái bóng của chính trị quá lớn. Nó trùm lên thiên hạ, nó lan tỏa trong cuộc sống, trong mỗi cá nhân. Tôi không thể nào sống yên ổn khi phải hít thở, phải chìm đắm trong nó mỗi ngày. Vì thế tôi quyết định lột truồng nó để biết thực sự nó là cái gì.

Tôi đã loay hoay tìm cách, suốt một thời trai trẻ, mà vẫn không chạm được tay vào nó mặc dù nó hiện diện khắp nơi. Nó như một cái bóng. Như khói. Như một thứ mùi. Làm sao có thể lột truồng nó?

Cho đến một ngày đẹp trời mở đầu năm 2025 khi ông Donald Trump chính thức làm tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ thì tôi mới nhìn thấy một chút hy vọng.

Nhưng việc ông Trump trở lại Nhà Trắng ngày 20/1/2025 có liên quan gì đến chuyện “cởi truồng chính trị”?

Có đấy. Vì lần trở lại này hoàn toàn khác với lần trước. Và cũng rất khác với tất cả các tổng thống Mỹ khác từ George Washinton đến nay.

Nhiều người ghét Trump, cho ông là kẻ hời hợt, bốc đồng, ăn nói vung vít, thiếu chín chắn, thiếu chiều sâu cần thiết của một người lãnh đạo. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi vẫn cho rằng cách ăn nói, cách biểu lộ “chiều sâu”… là những thứ rất dễ trình diễn. Và ai cũng làm được. Tôi nghĩ tố chất quan trọng và cần thiết của một người lãnh đạo là “dám nghĩ dám làm”.

Tiếp tục đọc

CÂY KIẾM GỖ CỦA NHÀ VĂN

Những gì chúng ta biết, chúng ta nhìn thấy, chúng ta căm ghét…. Những gì chúng ta nghĩ, chúng ta lên án, chúng ta viết… so với đời thực, chỉ là những phác thảo mờ nhạt, những hình bóng vật vờ, những bộ mặt cũ kỹ, rêu mốc, bạc thếch. Đời thực thì dã man, bạo ngược và đểu cáng hơn cả trăm lần. Vì thế những gì chúng ta nói, chúng ta viết, chúng ta thể hiện bằng văn học và nghệ thuật… cũng chỉ như sự chống cự, la hét tuyệt vọng của một đứa trẻ bị bọn buôn người bắt cóc.

Nhiều người cầm bút không biết điều đó. Và họ rất tự hào vì mình đã chạm được vào cái “lai quần” của kẻ ác. Những người làm chính trị vừa uống bia vừa nhìn ngắm vẻ tự hào ấy. Rồi cười.

Đôi khi vài người trong bọn họ phát cho đám nhà văn mấy cây kiếm gỗ để chúng múa may, tưởng mình là hiệp sỹ, khệnh khạng bước trên văn đàn.

Tôi đã từng thấy những đứa trẻ con múa cây kiếm gỗ ấy. Đó là niềm hạnh phúc đáng thương và nhảm nhí nhất của văn học.

Tôi viết văn trong đơn độc. Cũng như tôi luôn sống trong tuyệt vọng.

Đó là chuyện ngày nay.

Tiếp tục đọc

Bởi daohieu Đã đăng trong Chưa phân loại

Đào Hiếu – MỘT SẢN PHẨM BỊ LỖI KỸ THUẬT?

*

Hàng ngày tôi xem kênh THẾ GIỚI ĐỘNG VẬT, tôi thấy: Khi một con báo đốm không săn được con linh dương, thì lũ con nó sẽ không có gì để ăn. Con nó sẽ chết. Và nó cũng sẽ chết.

Nhưng nếu con báo đốm săn được con linh dương mẹ và ăn thịt nó, thì lũ linh dương con cũng sẽ chết vì bị bỏ đói.

Mọi sinh vật đều bị chi phối bởi cái vòng luẩn quẩn này.

Đây là một nghịch lý, một thứ quy luật máy móc, phát sinh ra hàng loạt bi kịch xé lòng, tàn khốc và man rợ.

Thời tiền sử, con người cũng là một động vật săn mồi man rợ như vậy. Theo thời gian, với trí tuệ vượt trội, con người vừa săn mồi vừa nuôi dưỡng và nhân giống con mồi để tiến dần tới việc không cần đi săn nữa, mà chỉ cần vô chuồng bắt con mồi và giết thịt hàng loạt. Lúc này sự man rợ được nhân lên gấp triệu lần, nhưng lại mang dáng vẻ “văn minh” hơn lũ báo đốm, linh cẩu, sư tử, chó sói, cá sấu… rất nhiều.

Tiếp tục đọc