Trần Dương – HÀNG NGÀN MỐI TÌNH CỦA FIDEL CASTRO

images-1

WES DAVIS – HOLLY DAVIS

Trong tất cả những nơi mà chúng tôi đã đến thăm ở Cuba, người ta đều cố tìm cách bán xì gà cho Wes. Những người bán vây quanh chúng tôi trên hè phố, trong các quán ăn và đôi khi cả trong ô-tô. Chúng tôi bị vây như vậy mấy tuần liền bằng cách tiếp cận theo kiểu nài ép kéo dài.

Một người đi ngang qua cùng vợ và con gái. Anh ta nghe chúng tôi hỏi về đám người đang túm tụm trước một ngôi nhà.

“Đó là Los Nardos, anh ta nói. Là nhà hàng tốt nhất nước tôi. Mọi người từ khắp nơi đổ đến đó. Người Florida, người Hà Nội – đó là những du khách dễ bị lừa. Tôi không muốn làm anh thất vọng.”

Anh ta tiếp tục câu chuyện bằng câu hỏi chúng tôi đến từ nước nào. Khi biết chúng tôi là người Mỹ, anh ta nói: “Hai chính phủ không chịu nghe nhau, nhưng chúng ta đều là con người cả mà.”

Anh ta tiếp tục nói những chuyện tầm phào, sau đó hỏi: “Các anh có muốn mua xì gà không?”

“Có”, Wes nói.

“Các anh thích nhãn hiệu nào?”

“Partagas.”

“Partagas!?”

Vợ anh ta cố kéo anh ta đi. Anh ta nói: “Tuần này thật đặc biệt. Tôi đã bán được cho mấy người.”

Chúng tôi trở lại Cuba như một cặp mới cưới. Chúng tôi có nhiệm vụ xác định xem có đúng Fidel Castro là người tình tuyệt vời nhất mọi thời đại như lời đồn hay không. Trong ngày hôm đó, chúng tôi đã không tính đến số lượng xì gà mà chúng tôi đã buộc phải mua để khai thác những bí mật về đời sống tình dục của Castro. Đọc tiếp

MICHAEL LANG – THÀ NHẤN CHÌM CẢ HÒN ĐẢO CUBA… ?

cuba1Lãnh tụ Cuba Fidel Castro Ruz từng có rất nhiều câu nói ấn tượng. Cách tạo ấn tượng của ông khi phát biểu chủ yếu là dùng ngoa ngữ. Nhưng có một câu nói vào loại ấn tượng nhất mà KHÔNG dùng ngoa ngữ là:

“Thà nhấn chìm cả hòn đảo Cuba chứ nhất quyết không từ bỏ con đường cách mạng!”

Hãy thử hiểu cho hết ý tứ của câu nói này.

Trước hết, “nhấn chìm hòn đảo Cuba” nghĩa là gì? Khi đã nhấn chìm hòn đảo này thì có người dân Cuba nào còn sống không? Cố nhiên là không! Vậy “nhấn chìm hòn đảo Cuba” có nghĩa là tiêu diệt toàn bộ dân tộc Cuba.

Viết đến đây, tôi hình dung ra sẽ có nhiều người muốn cảnh báo tôi: Ấy, khéo khéo, chớ phân tích lung tung, kẻo không lại quy kết là lãnh tụ vĩ đại định tiêu diệt dân tộc mình. Ông nói thế nhưng không bao giờ ông giết dân của ông, bởi dân tộc này chỉ bị tiêu diệt NẾU không đi theo con đường cách mạng, mà điều đó thì không bao giờ xảy ra. Ông sẽ lãnh đạo (và thực tế đã như vậy) toàn thể nhân dân Cuba mãi mãi đi theo con đường cách mạng. Nghĩa là không bao giờ xảy ra sự cần thiết phải tiêu diệt dân tộc Cuba, vì không bao giờ dân tộc này từ bỏ con đường cách mang.

Ông không những không bao giờ tiêu diệt dân tộc mình, mà ông còn yêu thương họ vô bờ bến. Việc ông vạch ra con đường cách mạng và hiến dâng cả đời mình để dẫn dắt dân tộc đi theo con đường đó chỉ càng chứng tỏ ông yêu dân của ông. Vì đi theo con đường cách mạng là đi tới bến bờ hạnh phúc. Nơi đó, mọi người sẽ được vĩnh viễn sống cuộc sống hoàn hảo, đẹp hơn bất kỳ giấc mơ nào. Đọc tiếp

NGUYỄN TRẦN SÂM – CÁI CHẾT CỦA MARILYN MONROE

monroe-034 g 30 chủ nhật, ngày 5 tháng 8 năm 1962. Mặt trời lên chưa quá cao ở bờ biển California…

Trung sỹ Jack Clemmons gác đêm trông coi các phòng làm việc trong sở cảnh sát Tây Los Angeles. Anh vừa nhấm nháp cà phê hoặc đồ uống có ga vừa xem lướt mấy tạp chí điện ảnh. Anh chàng này vốn mê nghệ thuật thứ bảy. Điều đó chẳng bình thường lắm sao, khi Tây Los Angeles là nơi tọa lạc của Hollywood và những siêu khu phố vây quanh, với những biệt thự của những ngôi sao và tỉ phú?

Chuông điện thoại vang lên. Cuộc gọi đầu tiên trong đêm.

“Allo, cảnh sát phải không? Tôi là bác sỹ Engelberg. Yêu cầu các ông đến ngay số 12305, xóm Helena 5, Brentwood.”

Trung sỹ Clemmons ghi địa chỉ vào sổ.

“Vâng. Có vụ gì vậy?”

“Tự tử.”

“Người đó tên gì?”

Trung sỹ sẵn sàng ghi vào sổ, nhưng khi nghe cái tên thì anh ta bỗng kêu lên và tái mặt.

“Nghe đây, nếu đây là chuyện đùa thì ông phải trả giá đắt đấy. Người ta sẽ tìm ra số điện thoại của ông và…”

Tuy nhiên, giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ không đùa.

“Chính các ông phải trả giá đắt nếu không đến.”

Trung sỹ treo ống nghe và lao vào xe. Đã hết đêm. Một cơn gió nóng ào đến từ sa mạc Mojave quét qua thành phố, làm run rẩy những cây bạch đàn cao vút trồng hai bên các con phố. Clemmons bóp còi inh ỏi khi lao xe qua khu phố còn đang ngủ yên, miệng lẩm bẩm:

“Không thể thế được!” Đọc tiếp

ĐÀO HIẾU – Từ Bá Nhạc đến Fidel Castro

ba-nhac

Phiếm luận

Mấy hôm nay có nhiều dư luận về cái chết của ngài Fidel Castro, về chuyện nhà nước Việt Nam quyết định để quốc tang, về chuyện ông Fidel này từng “ngủ” với 35.000 (ba mươi lăm ngàn) phụ nữ…(*)

Có người còn so bì rằng: Tại sao khi Bác Hồ thăng hà (chứ không phải “băng hà” nha quý vị) thì Fidel Castro lặn mất tiêu, chẳng thấy mặt mũi đâu, và các lãnh đạo khác trên thế giới cũng vắng mặt, chỉ có mỗi Xi-Hà-Núc của xứ Kampuchia là đến viếng tang… mà nay Fidel mất thì “quốc tang” với 21 phát đại bác? (**)

Túm lại là thiên hạ phản đối tùm lum. Toàn lũ phản động!

Riêng tôi, thì không phản đối. Mà còn ủng hộ hết mình vụ tổ chức quốc tang cho đồng chí Fidel Castro.

Tại sao không chứ?

Không cần biết đồng chí Fidel tài giỏi hay không tài giỏi. Không cần biết Fidel đã có công với Việt Nam hay không. Không cần biết Fidel đã làm được gì cho nhân dân Cuba, và có được họ yêu quý hay không… tôi cứ ủng hộ “quốc tang” cái đã. Cho chắc ăn.

Bởi vì ông là một thiên tài! Đọc tiếp

Image

PHÁT BIỂU CỦA DONALD TRUMP VỀ CÁI CHẾT CỦA FIDEL CASTRO

 

BẠN CÓ THỂ THAM KHẢO TẠI ĐƯỜNG LINK NÀY:

https://www.washingtonpost.com/news/the-fix/wp/2016/11/26/here-is-donald-trumps-reaction-to-fidel-castros-death/

fidel-castro

Nguyễn Trần Sâm – NƯỚC MỸ SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

donald-trump

Sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ với chiến thắng thuộc về tỉ phú Donald Trump, dư luận về nhân vật này càng thêm sôi động. Cả số người chửi bới và số người ca ngợi ông ta đều tăng lên. Trong số đó, có không ít người “bỗng nhiên nhận ra” “tài năng trác việt” của ông ta.

Tôi sẽ không bình luận nhiều về năng lực lãnh đạo một cường quốc hàng đầu của con người nỏ mồm phét lác này. Chỉ xin nêu vài suy nghĩ tản mạn về thời thế và về nước Mỹ.

Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung, với bản dịch của Phan Kế Bính, mở đầu bằng câu: “Thế lớn trong thiên hạ cứ tan lâu rồi lại hợp, hợp lâu rồi lại tan.” Vẫn theo tinh thần đó, có thể nói: Không thể có một quốc gia mãi mãi là số một trên thế giới này.

Cách đây tới 5000 năm, văn minh Ai Cập đã từng đạt đến đỉnh cao chót vót. Những kim tự tháp còn sót lại đến ngày nay phần nào nói lên điều này. Những hầm mộ bên trong đạt đến thiết kế gần như hoàn hảo để có thể tự bảo vệ khỏi những kẻ đột nhập tham lam hoặc có ý đồ đen tối. Người ta phát hiện ra rằng trục đối xứng theo hướng bắc-nam của những kim tự tháp này gần như hoàn toàn trùng với đường sức của từ trường Trái Đất, chứng tỏ khả năng quan trắc và tính toán “như thần” của những người thiết kế và chỉ đạo thi công. Và còn nhiều, rất nhiều những phát hiện khác về văn minh Ai Cập khiến con người hiện đại không khỏi kinh ngạc và không có cách nào giải thích được… Nhưng rồi nền văn minh đó đã tàn lụi, cũng theo cách đầy bí ẩn như vậy. Và ngày nay, toàn bộ những gì của nước Ai Cập hiện tại làm thế giới phải chú ý có lẽ là những thứ còn sót lại từ 4-5 ngàn năm trước. Ai Cập ngày nay không còn là một xứ sở đáng nể nữa. Đọc tiếp

PIERRE BELLEMARE – THẢM KỊCH MAYERLING

rudolph-va-maria

Rudolph và Marie José

Sáng ngày 30 tháng 1 năm 1889, trời nước Áo trở rét, nước thậm chí đóng băng. Một cỗ xe được kéo bởi hai con ngựa trắng lướt nhanh trên con đường đầy tuyết. Nó xuất phát từ gần Mayerling, cách gần 40 cây số tính từ Wien, nơi có khu vực săn bắn của hoàng gia, bên cạnh nhà thờ dòng Cistercian. Một trong hai người đi xe, người đàn ông trùm chiếc áo lông sang trọng, nói với người đánh xe:

“Đi nhanh hơn được không?”

“Không được, thưa quý ông, đất nhão lắm, dễ lật xe.”

“Thế thì cho tôi xuống ở ga tàu hỏa gần nhất.”

Một lát sau, cỗ xe dừng trước ga Baden bé nhỏ. Vị hành khách chạy đi tìm trưởng ga.

“Tàu sắp tới là tàu nào?”

“Tàu nhanh Triest-Wien, nhưng nó không dừng ở đây.”

“Nó phải dừng. Tôi là bá tước Hoyos.”

Trưởng ga biết cái tên này, của một người thân cận với hoàng gia. Nhưng nó không ngăn được ông ta lắc đầu từ chối.

“Rất tiếc, thưa ngài bá tước, ngay cả với ngài tôi cũng không thể.”

Bá tước Hoyos nao núng. Ông ta biết nếu ông ta nói thì tàu sẽ dừng. Ông ta muốn giữ kín điều bí mật, nhưng không có lựa chọn nào khác.

“Tôi cần báo tin cho Nương Nương về cái chết của con trai Người, thái tử Rudolph.”

Thế là mấy phút sau bá tước Hoyos đã lên chuyến tàu nhanh Triest-Wien, mang theo cái tin sẽ bay đi khắp thế giới và trở thành một trong những bí ẩn lớn nhất của lịch sử. Đọc tiếp

VŨ THẠCH – Nhìn Mã Lai, nghĩ lại công thức Minh Chúa

 

imagesThủ tướng Mã Lai Najib Razak vừa ký kết các giao ước trị giá 34 tỷ mỹ kim với Trung Quốc chưa ráo mực, lập tức vang lên hàng loạt tiếng kêu báo động ông Najib đang “bán nước”. Đặc biệt trong những tiếng báo động là lời của cựu thủ tướng Mohamad Mahathir.

Chỉ mới 5 tháng trước, cũng chính ông Mahathir kêu gọi đương kim Thủ tướng Najib hãy từ chức khi cơ quan điều tra rửa tiền của Hoa Kỳ, theo yêu cầu của các NGO Mã Lai, đưa ra bằng chứng cho thấy ông Najib đã lén chuyển tiền từ quĩ đầu tư quốc gia về túi riêng và túi của đảng ông.

Trong một xã hội bị kiểm soát nghiêm ngặt như Mã Lai, loại lên tiếng công thẳng như ông Mahathir quả là can đảm. Và càng can đảm hơn nữa khi dám lên tiếng kêu gọi người đang đứng đầu đảng mạnh nhất, UMNO, và đang đứng đầu chính phủ hãy từ chức.

Nhưng nếu ôn lại sự nghiệp chính trị của Thủ tướng Mahathir trong suốt 22 năm nắm quyền (1981 – 2003), khó ai có thể phủ nhận chính ông đã góp phần không nhỏ vào tình trạng lãnh đạo tệ hại hiện nay tại Mã Lai.

Trong hơn 2 thập niên ngồi ghế thủ thướng, Tiến sĩ Mahathir có công đẩy nhanh vận tốc phát triển kinh tế Mã Lai. Nhưng về mặt chính trị quốc gia, thay vì xây dựng một nền tảng dân chủ bền vững cho các thế hệ tương lai, ông chỉ muốn duy trì hệ thống cai trị vững chắc cho đảng của ông và cá nhân ông. Mọi bất đồng ý kiến đều bị trừng trị không thương tiếc, dù kẻ đó là ai. Đọc tiếp

CÔNG CHÚA ANASTASIA hay THIẾU PHỤ BÍ ẨN Ở BERLIN

anastasia-2

Tối ngày 17 tháng 2 năm 1920, một cảnh sát viên Berlin vớt được cô gái tuyệt vọng lao mình xuống dòng kênh Landwehr. Cô gái chừng 20 tuổi này được dẫn đến đồn, ở đó cô từ chối cung cấp thông tin về thân phận và không ngớt lời kêu ca:

“Ai khiến các người cứu tôi!”

Cô nói tiếng Đức với phát âm ghé tiếng Nga. Rõ ràng cô đang trong trạng thái chán nản và lo buồn.

Người ta đưa cô tới trại tị nạn gần nhất, trại Dalldorf. Ở đó, cô vẫn không cho biết cô là ai, khi thì nói là không muốn, khi thì nói là quên. Bác sỹ Rudnev, người thăm khám cho cô, đã mô tả chính xác và chi tiết tình trạng của cô như sau:

“Bệnh nhân có nhận thức về không gian và thời gian. Cô tỏ ra rất đau buồn.Cô quả quyết rằng cô phải giấu tông tích vì sợ trả thù. Rõ ràng cô đã chán sống: cô không chịu ăn, và người ta buộc phải đưa thức ăn vào cơ thể cô. Cô ghét gặp mọi người. Cô tìm mọi cách để tránh bị nhận ra. Bất chấp đau đớn, cô tìm cách đập gãy răng cửa va liên tục thay đổi kiểu tóc. Mặc dầu vậy, cô có vẻ đáng mến và có tư cách, được giáo dục hoàn hảo. Cô luôn nhìn ra xa, đôi khi tỏ vẻ kiêu kỳ.”

Hàng tháng trôi qua, và không có gì thay đổi trong cách xử sự lạ lùng của cô gái. Cô bước đi như chiếc bóng hao gầy dọc hành lang và trong khu vườn của bệnh viện tâm thần Dalldorf. Nhưng cô vẫn không xấu đi. Thậm chí cô còn rất đáng yêu với vẻ u buồn, kết quả của một thử thách khốc liệt. Đọc tiếp