VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác

VO THI THANG 02Ghi chép của Đào Hiếu

Tám giờ mười lăm phút sáng ngày 22/8/2014 chị Võ Thị Thắng, uỷ viên trung ương đảng CS Việt Nam, nguyên Tổng Cục Trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam đã từ trần tại TPHCM sau một thời gian dài bị bệnh nan y.

Với tư cách là “người nhà” của chị, tôi xin ghi lại đôi điều mà tôi từng được nghe chị kể cùng với những kỷ niệm nhỏ giữa tôi và chị như một sự bày tỏ lòng thương tiếc và yêu mến.

*

Trước đây tôi không từng hoạt động chung với chị vì hai người ở hai đơn vị khác nhau nhưng do sự sắp xếp ngẫu nhiên của xã hội mà sau này chúng tôi trở thành người nhà với nhau: chị làm dâu, còn tôi làm rể họ Trần.

Trong chuyến về quê chồng (Bình Định) tảo mộ, gia đình chị và tôi cùng đi trên một chiếc xe mười sáu chỗ của ngành du lịch. Suốt hai ngày đường, chúng tôi nghỉ lại nhiều nơi và đó là dịp mà chị đã kể lại những “biến cố đầy kịch tính” mà chị đã phải trải qua trong suốt thời gian làm Tổng Cục Trưởng. Những biến cố ấy có thể viết thành một cuốn sách dày, li kỳ hấp dẫn như phim hình sự Mỹ. Nhưng chị không dám viết, cũng không dám nhờ tôi viết dù tài liệu thì có rất nhiều. Tôi nghĩ rằng một ngày nào đó những tài liệu ấy sẽ được công bố, hoặc là cuốn sách ấy sẽ được viết ra, nhưng bây giờ thì không.

Bây giờ chỉ có ký họa.

Bây giờ chỉ vài đường nét bằng bút chì, bằng ngón tay nguệch ngoạc trên cát biển Qui Nhơn, bằng hòn than vẽ  trên bức tường cũ… phác thảo bi kịch của một người đàn bà có địa vị ngang hàng với bộ trưởng, một người từng gan lì đuổi theo địch thủ của mình với một khẩu súng rỉ sét, một nữ sinh trường Gia Long đã nghĩ ra được câu tuyên bố để đời. Rồi cuối cùng chiếc ghế Tổng Cục Trưởng mà người ta trao cho chị cũng bị đặt trên bốn trái mìn nổ chậm được làm bằng lòng đố kỵ, bằng thù oán cá nhân, bằng những mưu đồ ma quỷ.

Người con gái “anh hùng” ngày xưa chợt biến thành nhân viên CIA Mỹ với tập hồ sơ dày cộm.

Đó là những ngày cuối năm 1996. Nhiều nhân vật có tình cảm với Võ Thị Thắng trong Bộ Chính Trị đều rất bàng hoàng. Con chạch lại leo lên đẻ trên ngọn đa! Vậy mà người ta vẫn có đầy đủ những tài liệu về một con chạch như vậy!

Và nhiều kế hoạch “ám sát” đã được nghĩ đến: xông thằng vào cuộc họp quốc hội “bắt nóng”? Hay bắn tỉa? Bắn ở đâu?

Năm 1999 Tổng Cục Trưởng Võ Thị Thắng nhận được giấy mời sang Mỹ dự hội nghị về du lịch. OK. Sao không cho người bắn tỉa tại sân bay Los Angeles? Ngay khi đối tượng bước ra cổng phi trường là gởi một viên đạn vào đầu rồi đổ thừa cho CIA giết người diệt khẩu. Thật gọn nhẹ.

Kế hoạch lập tức được triển khai. Một anh chàng James Bond 007 mũi tẹt da vàng được chọn trong đám thân tín tại Mỹ để thực hiện Mission Impossible này. Và Mme Thắng không hề hay biết gì về âm mưu đó.

Mấy hôm sau chị lại nhận được một giấy mời của ngành du lịch Trung Quốc. Và, một cách ngẫu nhiên, chị đã chọn đi Trung Quốc.

Chàng James Bond ngồi ngáp ruồi ở sân bay Los Angeles.

Không giết được tên CIA Võ Thị Thắng ở Los thì sẽ bắt cóc hắn tại sân bay Nội Bài khi hắn ta trở về Việt Nam.

Một phương án mới được triển khai ngay lập tức: khi máy bay đáp xuống, xe con của Tổng Cục Du Lịch đến đón sếp thì sẽ có một xe mười sáu chỗ trờ tới, ép nó sát lề, chặn đầu. Khống chế tài xế, bắt cóc bà Tổng Cục Trưởng chạy ra khỏi phi trường, thẳng về nơi giam giữ.

Và mọi việc đã xảy ra y như kịch bản. Nhưng khi những kẻ bắt cóc mở cửa chiếc xe con của Tổng Cục Du Lịch thì chỉ nhìn thấy “bác tài” đang “há hốc mồm” vì kinh ngạc.

-Bà Thắng đâu?

-Xe khác đã đến đón rồi!

Sự thực chẳng hề có chiếc “xe khác” nào cả. Chỉ có phép lạ của phật bà Quán Thế Âm Bồ Tát. Ngài đã làm cho chiếc va-li của Võ Thị Thắng lạc mất. Mme Thắng xuống máy bay nhưng không tìm thấy hành lý, đứng chờ ở cái vòng xoay cả tiếng đồng hồ. Tài xế chiếc xe con đến đón bấm điện thoại di động gọi nhưng tắt máy, anh ta tưởng sếp đã có người nhà đến đón nên chạy xe không về và bị những kẻ bắt cóc ép vô lề.

Mme Thắng tìm được hành lý thì đã quá trễ. Chị đành gọi một chiếc taxi.

*

VO THI THANG 01Kẻ thù giấu mặt ấy là ai? Chị biết, Bộ chính trị cũng biết nhưng không làm gì được.

Và bà Tổng Cục Trưởng đã nghĩ đến cái chết. Nhiều người trong Bộ chính trị không tin những hồ sơ ngụy tạo ấy nhưng cũng không “dám” bác bỏ. Chị gần như đơn độc. Chỉ trừ một người bạn giấu mặt. Một ân nhân của chị mà cho đến giờ này, khi sóng gió đã yên, khi một số tay chân của kẻ thù đã bị Bộ công an bắt, bị tòa án xét xử và khi chị đã nghỉ hưu… chị cũng không hề biết người đó là ai?

Trong những lúc lâm nguy nhất, người đó đã gọi điện cho chị, từ một trạm điện thoại công cộng, và báo cho chị hay rằng đang có một âm mưu như thế, như thế… rằng sự việc sẽ diễn ra như thế, như thế…

Nhưng đó cũng chỉ là những an ủi nhất thời. Tuy nhiều lần người ấy đã cứu chị thoát chết nhưng tại sao chị phải lâm vào tình thế ấy? Tại sao lại phải sợ hãi những kẻ đứng trong bóng tối? Tại sao kẻ trong sạch lại phải sợ bọn tội phạm? Tại sao một cán bộ cao cấp như chị lại phải sợ một thứ quyền lực đen nào đấy?

Và đã có lúc chị cầm một sợi dây thòng lọng. Chị cuộn nó lại, giấu trong túi xách, đến soi mặt mình trong gương. Một đêm mất ngủ. Và khóc. Một đêm ngồi trong góc tối của căn phòng nhìn chồng nhìn con và nhìn bức ảnh nổi tiếng của mình. Bức ảnh chụp chị đứng trước tòa án, giữa hai người quân cảnh đeo kính đen. Chị nhìn cái miệng cười của mình. Nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má. Bởi vì giờ đây chị không “được” đứng trước một tòa án để mà cười. Chị đang đứng trước một thế lực vô hình, chị đang bị rình rập, truy sát.

Ngày xưa chị nhìn thấy kẻ thù ngay trước mặt, chị bắn nó bằng một khẩu súng rỉ sét nhưng chị ở thế chủ động, chị là thợ săn còn kẻ địch là con mồi. Bây giờ thì chị không biết kẻ thù đang đứng chỗ nào, mặt mũi nó ra sao. Bây giờ chị có một khẩu K59 mới tinh nhưng chị sẽ bắn vào đâu? Bắn vào bóng tối? Vào hư vô?

Không ai trả lời những câu hỏi ấy và điều đó làm chị tuyệt vọng.

Sẽ phải treo sợi dây thòng lọng ở đâu? Trên xà nhà? Trước cửa? Hay trên một cành cây?

Không thể chết tầm thường được. Phải biến nó thành một lời cảnh tỉnh, một cáo trạng. Có lẽ chỗ tốt nhất là Hội trường Văn phòng Trung ương Đảng.

Chị quyết định vào đó để chọn một vị trí thích hợp.

Thính phòng im phăng phắc. Sân khấu mờ ảo. Những dãy ghế quen thuộc cũng đang lặng thinh, nín thở, chờ xem người đàn bà quen mặt này sẽ làm gì. Chị bước lên sân khấu, ngước nhìn những phông màn, những giàn đèn và những sợi dây kéo. Chị đi một vòng, chậm rãi, thầm lặng. Rồi chị bước xuống những bậc cấp, tìm đến chiếc ghế mà chị vẫn thường ngồi trong các phiên họp Ban chấp hành Trung ương Đảng.

Chiếc ghế ôm chị vào lòng nó, cũng mềm mại, ấm áp như ngày nào. Chị ngửa cổ, tựa đầu vào lưng ghế. Và khóc.

Dường như chị có thiếp đi được một lúc cho đến khi chuông điện thoại reo. Chị mở túi xách, Chiếc điện thoại màu bordeaux đang sáng lên giữa những cuộn dây thòng lọng.

Đó là cuộc gọi của người vô danh, ân nhân giấu mặt của chị. Chị nhận ra giọng nói quen thuộc. Nó ấm áp và chậm rãi. Những lần trước, chị đã cố nghĩ xem đó là giọng của ai nhưng không biết được. Chị chỉ biết chắc người đó đã gọi cho chị theo lệnh của một đồng chí nào đó trong Bộ Chính Trị. Lần này giọng nói ấy chỉ là một câu đơn giản.

-Bộ công an đã bắt hết chúng rồi. Chúc mừng đồng chí.

Chị lặng người đi. Hội trường như sáng lên. Chị thọc tay vào túi xách, nắm chặt sợi dây thòng lọng.

Chị thấm nước mắt bằng chiếc khăn rằn của du kích Miền Nam mà chị đã chuẩn bị sẵn. Chị nhìn thẳng lên sân khấu và cười. Tiếc thay anh nhà báo người Nhật năm nào đã không có mặt để ghi lại nụ cười ấy. Nó vẫn đẹp. Và nếu được công bố với đầy đủ những tình huống đắng cay thì nụ cười trong buổi sáng cuối năm 2000 ở Hội trường này cũng sẽ trở thành một huyền thoại, và có khi còn nổi tiếng hơn cả nụ cười của mấy mươi năm về trước.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

66 comments on “VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác

  1. Day la chuyen THAT, va cung da qua, nhung nhan-vat trong Bai Viet cua anh Dao-Hieu cung di vao hu-vo.
    Vay voi long quy-men Anh, chung toi de-nghi Anh nen noi ro ve nhan-vat da muon thu-tieu chi Vo-thi-Thang, cung la dong-chi cua nhau…Hoac it nhat la mot cai ten.
    Dung nen viet theo cach “danh do” nguoi doc, nhung nguoi van vao blog cua ANH VI SU QUY-MEN!
    Van Ha/ QuyNhon.

  2. Pingback: VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác… | Sao Hồng

  3. Bài viết của ông Đào Hiếu rất có ý nghĩa, giúp người đọc có dịp nhìn lại những giá trị đã qua trong suốt cuộc sống của mình hòa với lịch sử đất nước.
    Người phụ nữ Việt Nam đối phó với kẻ thù thì cười tươi tự tin, nhưng đối phó với đồng chí mình thì rơi nước mắt khóc thầm và muốn quyên sinh. Thương cảm cho chị lắm.
    Hình như Ông Đào Hiếu cũng đã từng bị tai nạn xe hơi tông vào khi đang … đứng trong sân nhà ?!!?
    Chúc Ông luôn dồi dào sức khỏe và độc giả được đọc nhiều bài viết của Ông !

    • @ Giang Sơn: Chỉ có người có chức vụ Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị nắm công tác tổ chức hay Tổng Bí thư mới có thể thao túng mà không một ủy viên Bộ Chính trị nào cải lại, điểm vào gia đoạn ấy thì chỉ có Tổng Bí thư thôi, vì giai đoạn ấy Đảng có quyền hành tuyệt đối. Dù anh có công lao, đấu tranh thống nhật đất nước đến đâu, song vì quyền lợi hay vì thiếu hiểu biết mà bán nước thì công lao thống nhất của anh đôi khi càng năng tội hơn, càng bị lên án và đáng bị mọi người có lương tâm nguyền rũa, phỉ nhổ hơn,

  4. Bài viết hay quá, anh Đào HIếu à. Nhưng mà sự thật thì thế nào, sao dã man vậy? Thương trường là chiến trường, chính trường cũng là chiến trường ư?Đau nhỉ?

  5. Bộ CT biết nhưng không làm gì được thì hơi vô lí. Thế lực đó mạnh đến thế thì sao cuối cùng lại “bị công an bắt hết rồi”. Mà bị bắt rồi thì sao không công bố tên những người đó lên ?

  6. Chuyện này là có thật, Tôi đã từng đọc trên báo tuổi trẻ TP. HCM năm 1999 hay 2000 thì phải, tin chung chung thoi, có 1 cặp vợ chồng cán bộ cao cấp mưu hại Bà.
    mà sau đó Bà được minh oan công khai
    Rất ngưỡng mộ Bà, Xin tiễn Bà về nơi vĩnh hằng .

  7. Pingback: 2890. VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác « BA SÀM

  8. Pingback: Đào Hiếu – Võ Thị Thắng: Có một nụ cười khác | Anle20's Blog

  9. Pingback: Đào Hiếu – Võ Thị Thắng: Có một nụ cười khác « nguoisantin

  10. Ba Vo-thi-Thang cung “Lac Duong” nhu anh Dao-Hieu vay!
    Theo nhu noi-dung ” Chi ay biet, va bo chinh-tri cung biet”, thi bach-hoa mot cai ten cung la le thong-thuong, nhung nguoi doc cung biet, do la su nguy-hiem KHI SONG VOI che-do nay! Tuy vay cung cam-on Anh khi duoc biet them cai chu “dong-chi” tu cs ben Tau den cs VN.
    Cung cam-on a/c Thai-Quang, toi da doc Ben Thang Cuoc, nhung co le phai doc lai…

  11. vụ này còn gọi là vụ nguyên T4 chỉ vì cho vợ ông ta về hưu đúng tuổi mà tư thù cá nhân đã dựng lên chuyện vu oan cho Chi.

    • tôi cũng nghe thế, nên người này đúng là ở Trung ương, theo nghĩa là ở Hà Nội thôi, nhưng chỉ giữ chức Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, tương đương Thứ trưởng, và không hề là Ủy viên trung ương, đây chắc chỉ là tư thù cá nhân

  12. Pingback: Bà Võ Thị Thắng từng bị ám sát hụt bởi các ‘đồng chí’ của mình? | CHÂU XUÂN NGUYỄN

  13. Tôi nghĩ rằng thân phận của những người Việt Cộng nằm vùng là người khổ hơn cả Việt Cộng và người chống lại CS ! Tôi nghe nói có lần Kim Cương đã tự tử nhưng không chết, chỉ có cái chết mới giải thóat cho họ ra khỏi nỗi tự oán trách này.

  14. Pingback: VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác | Quà tặng xứ mưa

  15. Đào hiếu quả là một nhà văn tiềm năng rất lớn. Sáng tác được những câu chuyện ly kỳ như dzậy hẳng là có đầu óc phóng khoáng. Nên nói tuốt ra tên hoặc băng nhóm hành động ấy cho mọi người đi nào. Mr Biết Tuốt phải như vậy chứ. Chúc thành công.

  16. Xin vĩnh biệt bà Võ Thị Thắng, người tuy từng “lạc đường” nhưng về nhân cách thật đáng kính trọng. Xin chia buồn với ông Trần Quốc Thuận, phu quân của bà.

  17. Pingback: -VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác « PHẠM TÂY SƠN

  18. Pingback: Võ Thị Thắng: Có một nụ cười khác | Hahien's Blog

  19. Pingback: 20140824. CHUYỆN CHƯA ĐƯỢC BIẾT VỀ BÀ VÕ THỊ THẮNG | Ngothebinh's Blog

  20. Vớ vẫn, ở VN an ninh Bộ Nội vụ (bộ CA bây giờ) hoặc TC II Bộ QP muốn ám sát ai mà chẳng được. Bà Võ Thị Thắng chưa bao giờ là một chính trị gia đáng gờm để an ninh VN muốn trừ khử.

    • Neu ba Vo-thi-Thang la mot chinh-tri-gia dang gom thi cung dang de “choi” nhau, nhung day chi la tu-thu ca-nhan, the ma than-danh la mot uy-vien trong bo chinh-tri cao chot-vot ma dat chuyen vu-cao, thu-tieu bang moi cach mot”dong-chi” de thoa-man tu-thu, thi ke do nhan-cach qua toi-te, the ma chang ai dam dong den, thi suy ra ca Dat-nuoc nay chung no muon vo tron bop meo gi chang duoc! Chang vo-van chut nao dau, vi loai nay van dang nam day trong he-thong day Ban a!

  21. Võ Thị Thắng cũng như một số sinh viên trí thức tại miền Nam trước 75, vì thiếu thông tin, nên không biết đến Cải Cách Ruộng Đất man rợ theo kiểu Trung Quốc, giết chết hàng chục ngàn người Việt yêu nước tại miền Bắc, không biết Nhân văn giai phẩm bị đàn áp dã man như thế nào. Do đó, đã theo CS.

    Cũng vì bị bưng bít thông tin không biết sự thật về miền Nam, nên thanh niên miền Bắc tưởng dân chúng miền Nam sống khổ sở, nên hy sinh mạng sống vào miền Nam để “giải phóng”.

    Sau ngày 30-04-75, các sự thật dần lộ ra. Nhà văn Dương Thu Hương cùng đoàn quân “giải phóng” vào tới Saigon, thì nhận ra rằng “chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ . . .nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.”

    Võ Thị Thắng cũng như một số sinh viên trí thức đã từng tham gia lật đổ chế độ văn minh để xây dựng chế độ man rợ, sau 75 đã hối tiếc về sai lầm của mình, nhưng đã muộn.

  22. Thưa anh Ðào Hiếu ! Tôi có đọc bàì viết Lạc Ðường cuả anh , anh có kể chuyện thờì anh ở Ðại Học Xá Minh Mạng ,anh gia nhập tổ chức của Cộng ,những người có tên trong tổ chức có cả nghệ sĩ Hột Xòan,vì thế chúng tôi tin là cô Kim Cương.

  23. Pingback: Võ Thị Thắng: Có một nụ cười khác | Hiệu Minh Blog

  24. Pingback: TTXVA | VÕ THỊ THẮNG: có một nụ cười khác

  25. Chế độ Sài Gòn trước 30/4/1975 là con đẻ của nến văn minh nước Mỹ. Nền văn minh ấy đã bắn chết tổng thống Ken-nơ-dy, bắn chết tổng thống Ngô Đình Diệm một cách rất văn minh, không man rợ, phải không Ngân ?

    • Kennedy hay Ngô Đình Diệm bị giết cũng chỉ một người, dù là TT, không như Cải cách ruộng đất hay thảm sát Mậu thân, hàng loạt người bị giết, chôn sống! Phải chăng như ông Phan Giac, sinh mạng hàng ngàn người không bằng một lãnh đạo, một TT?

    • Xã hội dân chủ văn minh mà miền Nam dựa vào là tinh thần nhân bản, tôn trọng con người. Tuy nhiên có những việc xảy ra ngoài hệ thống, như những tai nạn không muốn có vì có những người hành xử sai trái với hệ thống. Những người này sẽ bị xã hội lên án xét xử như trường hợp những kẻ đã giết lén TT Diệm và TT Kennedy.

      Còn xã hội miền Bắc man rợ ở chỗ không tôn trọng con người. Như trong Cải cách ruộng đất, hệ thống chế độ cho phép giết hàng chục ngàn người dân một cách dã man mà đa số những người bị giết là vô tội. Còn xã hội miền Bắc man rợ ở chỗ khuyến khích con cái đấu tố cha mẹ. Xã hội miền Bắc man rợ ở chỗ “chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người”, người dân không được hiểu biết về sự thật quanh mình, về thế giới chung quanh. Người dân phải nghe những luận điệu tuyên truyền rất vô lý và những dối trá về miền Nam nhưng vẫn phải nghe.

      Để phán xét về chế độ hệ thống xã hội văn minh hay man rợ, cần xét xem chế độ hệ thống xã hội đó xây dựng trên nền tảng gì, cái gì mà hệ thống khuyến khích và cho phép. Chỉ nhìn vào vài trường hợp tai nạn để đánh đồng cả xã hội thì quả là phiếm diện.

      Đọc phản hồi của anh Phan Giác, tôi rất mừng vì trước tới nay tôi chưa bao giờ được tranh luận tự do công bằng với người Cộng sản cả, vì người Cộng sản luôn dùng sức mạnh và họng súng để bịt miệng chúng tôi. Vì thế tôi rất mong anh Phan Giác hồi âm cùng thảo luận trong môi trường công bằng tự do tôn trọng lẫn nhau, về đề tài thế nào là chế độ, xã hội văn minh, thế nào là man rợ . Mong thay.

  26. Có nên hay không khi một người bị vu cáo đến mức là tay sai cho CIA thì phải đem điều tra, truy tố ra tòa, xét xử công khai với quan tòa độc lập, luật sư độc lập. Quan tòa gọi những người viết báo cáo đó ra để hỏi bằng chứng ở đâu, gọi các nhân chứng ra đối chất. Luật sư cũng độc lập với những kẻ viết báo cáo láo đứng ra biện hộ cho người bị vu cáo. Nếu có chế độ như thế thì không đến nỗi bà Võ Thị Thắng phải nghĩ đến chuyện treo cổ tự tử.

    • Vụ giết ông Kennedy là một vụ ám sát chính trị. Vu giết ông Diệm là một vụ đảo chính. Nhưng ở Mỹ, khi tranh giành quyền lực người ta công khai tranh luận và ra tranh cử chứ ít khi dùng lối ám sát. Trong khi đó, trong chế độ CS thường xảy ra các vụ đột tử mờ ám, như các vụ Dương Bạch Mai, Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái, Nguyễn Chí Thanh, Chu Văn Tấn…

  27. Pingback: ►Võ Thị Thắng: Có một nụ cười khác (Đào Hiếu, Nguyễn Ngọc Già, Huỳnh Ngọc Chênh « Trần Hoàng Blog

  28. Pingback: Chủ tịch Trương Tấn Sang: “Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhẫn, nhưng Võ Thị Thắng vẫn lại hiên ngang ngẩng cao đầu…” | Hahien's Blog

  29. Theo thiển ý tôi,bà Võ Thị Thắng chỉ biết 1/2 sự thật của miền Nam còn sự thật
    của miền Bắc thì bà hoàn toàn không biết gì cả.
    Đó là thảm kịch cho miền Nam nói riêng và nước VN.ta nói chung ngày nay vậy.
    Cầu cho linh hồn bà an nghĩ mãi mãi ở chốn KHÔNG HẬN THÙ. RIP.

  30. Vụ Chị Thắng tôi thấy có thông báo kết luận của BCHTW thì phải? được đọc trên chương trình thời sự của VTV1 vào cuối một buổi tối khoảng năm 2002 gì đó tôi không nhớ chính xác. Ở đó kêt luận Chị thắng Trong sạch và cảnh cáo; phê bình một số CB & TC2.

  31. Theo tôi, qua câu chuyện của Bà ( tôi tin 100% là sự thật), tác giả muốn kể cho chúng ta rằng có một câu chuyện như thế, như thế đối với một người nổi tiếng , vậy thôi, các Cô chú đừng tranh luận chính trị làm gì, điều quan trọng là biết mình cần phải làm gì nếu chẳng may bị ai đó hãm hại.( riêng tôi chỉ biết cầu nguyện : Lạy Phật Bà Quan Âm…)

    • Bảo Yến viết “… các Cô chú đừng tranh luận chính trị làm gì”.

      Bảo Yến nói sai rồi. Dân Việt mình khổ cực lầm than vì không chịu (hay không dám) tranh luận chính trị. Vì không tranh luận chính trị, nên mặc tình cho kẻ ác nắm quyền sinh sát, đưa cả đất nước theo con đường nghèo hèn bất công.

  32. Mình và con trai cô là bạn là hàng xóm , trước 1986 mình ở cách nhà cô Thắng vài căn nhà . Mình qua nhà cô chơi lúc đó còn nhỏ không hiểu gì những tấm ảnh cô treo trên tường nhà , cô chụp chung các nhà lãnh đạo đất nước .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s