NHỮNG ĐỨA EM TÔI – Kỳ 11: Thằng Cầm

THANG CAMMột dạo, tôi được sếp giao một công việc không chính thức và rất chung chung, không theo một văn bản pháp quy nào: theo dõi hoạt động của cơ sở đào tạo nghề B thuộc cơ quan tôi nhưng cách chỗ chúng tôi làm hơn 20 km. Tôi nhận thêm một việc mà không được tính thêm lương hay thù lao, mỗi lần xuống cơ sở B chỉ được thanh toán mỗi tiền đi đường và lưu trú. Được cái khi đến nơi thì được cơ sở đó đãi những bữa ăn khá tươm so với những bữa ăn tập thể ở cơ quan tôi, và khi cơ sở đó liên hệ để mở được vài lớp đại học thì người phụ trách cơ sở đó đồng ý để tôi dạy một môn kỹ thuật, nhờ đó có thêm được ít đồng.

Một hôm, sau giờ dạy, tôi đang ngồi chuyện trò với mấy người ở cơ sở B thì thấy một nhân vật chưa quen mặt đi vào. Có người quay ra giới thiệu với tôi đó là Cầm, cán bộ giảng dạy ở đó. Tôi nhìn mặt Cầm, và trong lòng gợn lên một cảm giác khó chịu ít thấy.

Đó là một người hơi thấp nhưng mập và chắc. Mặt hắn khá rộng, da mịn và trắng như con gái, nhưng quai hàm thì bạnh ra đến mức nhìn thấy phản cảm. Đôi môi hắn rất mỏng, giống như khi nặn ra hắn thì “bà mụ” không chủ làm cái mồm, sau đó mới lấy dao sắc khía ra, rồi vuốt mép trên một chút để thành cái chỏm môi nhọn nhọn, không ăn nhập với cặp môi khía. Cằm hắn như có ai vuốt cho bẹt ra và kéo về phía trước, làm cái miệng như móm, trong khi hai hàm rằng khá chắc. Cái mũi của hắn có thể hình dung như một cái mũi vốn khá đẹp, nhưng bị ấn cho ngắn bớt, to ngang thêm, hơi thấp xuống, và làm gần tịt hai lỗ. Nhưng nét đặc trưng nhất trên mặt hắn là đôi mắt. Chúng rất cạn, lòng đen không rõ, không có độ lồi vồng ra ở giữa mà gần như phẳng, không long lanh, không linh hoạt mà gần như bất động, lại hơi xếch, giống như vẽ trên các bức tượng gỗ. Đôi lông mày khá xa mắt cũng hơi xếch và phẳng, giống như xịt keo vào rồi miết xuống, càng làm đôi mắt trông khó chịu hơn. Còn mái tóc…? Khỉ thật, tôi không thể nào nhớ ra mái tóc hắn như thế nào, hói hay không hói, và kiểu chải ra sao. Có lẽ vì những nét kia đã gây cảm giác quá khó chịu đến mức tôi hoàn toàn không nhớ đến mái tóc hắn nữa.

“Em chào anh Sâm”, Cầm nói với vẻ thân mật dường như chúng tôi đã biết kỹ nhau rồi. Tuy nhiên, đó không phải cái giọng suồng sã như thường gặp. Cầm phát âm thẽ thọt mà tỉa tót, rất giống đàn bà và thể hiện rõ vẻ muốn lấy lòng. Cái giọng thẽ thọt và tỉa tót đó lại càng tương phản với cái cơ thể chắc mập của hắn, cũng không ăn nhập với đôi quai hàm bạnh ra và cặp mắt vô hồn. Tôi thấy ghê ghê trong người. Tôi chào đáp lễ, cố không thể hiện sự khó chịu. Tiếp tục đọc