30 tháng 4 trong tôi

BONG BONG

Ngày 30 tháng 4 năm ấy…

Tin “thắng lợi hoàn toàn” được loan trên đài phát thanh và báo chí, làm những người dân miền Bắc, sau bao năm oằn mình chịu đựng hy sinh, thấy lòng ngập tràn niềm vui không tả xiết. Thế là từ đây không còn cảnh chia ly, đổ máu. Đất nước chắc chắn sẽ “đi lên ấm no hạnh phúc”, sẽ “xây dựng lại hơn 10 hôm qua”…

Vào lúc đó, người dân Nam thực sự nghĩ gì, người miền Bắc không biết rõ. Đa số cho rằng dân Nam cũng đón nhận “chiến thắng” giống như mình, thậm chí vui hơn. Họ đã bao năm sống lầm than dưới ách cai trị kép của “Mỹ-Ngụy”, ngày đêm trông chờ cái thời khắc này. Trừ một nhúm tay sai đế quốc, trung thành với chế độ “ngụy quyền”…

Trên các đường phố và trong các xóm làng, những bài ca chiến thắng liên tục vang lên qua hệ thống loa công cộng và trong các buổi tụ họp ăn mừng. Không khí thực sự ồn ào náo động.

Nhưng ngay trong những ngày náo nức đó, tôi đã dự cảm thấy một điều gì đó bất an.

“Hội toàn thắng náo nức đất nước

Ta muốn bay lên say ngắm sông núi hiên ngang

Ta muốn reo vang, hát ca muôn đời Việt Nam…”

Câu ca với những nốt nhạc ồn ào như muốn cố chứng tỏ sự say sưa và tấm lòng yêu nước. Có cảm giác như nó được lý trí định hướng nhiều hơn là xuất phát từ một tình cảm thực sự chân thành.

Và đây nữa:

“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”

Dường như người ta đang vui thì bỗng chựng lại. Chợt nhớ ra: vị lãnh tụ tối cao, linh hồn và biểu tượng của cuộc kháng chiến, không còn. Vậy thì nên vui hết cỡ hay không? Vui quá thì có vẻ như không thương nhớ người đã khuất. Không vui hết cỡ thì uổng quá. Bao nhiêu năm chịu đựng, đợi chờ… Và thế là người nhạc sỹ thông minh liền nghĩ ra một cách để vui thật lực mà vẫn không mang tiếng là bất hiếu. Ông nói: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…” Ồ, hãy hình dung đi, dù không còn Bác mà vẫn như còn. Y như Người vẫn đang ở ngay đây. Bởi Bác là bất tử. Làm sao Người lại chết được. Vậy còn lo gì rằng vui quá thì như không nhớ thương Người. Hãy vui trong khi hát: “Như có Bác Hồ…” Thế là an toàn. Thế là yên tâm tuyệt đối. Láu cá thật!

Tưởng chừng trong những ngày chiến thắng đó, niềm vui và lòng yêu nước, yêu chế độ sẽ làm người ta say sưa cống hiến nhiều hơn. Để xây dựng tương lai xán lạn cho dân tộc, trong đó có gia đình mình và bản thân mình. Nhưng không!

Trong nhà máy, công xưởng, trong các cơ quan nhà nước, không khí lãn công đậm đặc thêm. Thái độ trí trá, lười nhác trở nên tệ hại hơn so với những ngày trước chiến thắng. Và kẻ nào thể hiện sự vô tư và hăng say công việc, kẻ đó sẽ bị cười nhạo. Trước mặt thì: “Ô, ông anh (hay chú em) tích cực quá đấy. Chắc sắp lên sếp.” Còn sau lưng: “Đồ ngu. Ăn gì mà làm thật.”

Ở các cơ quan hành chính, nhất là “trên bộ”, sự uể oải lười nhác (nhưng trịnh trọng!) càng thể hiện rõ hơn. Nhưng chỉ cần “thủ trưởng” đi đến là lập tức thấy thái độ xun xoe săn đón và dáng vẻ tất bật của cấp dưới liền.

Có một không khí giả dối bao trùm khắp nơi. Ngay sau ngày chiến thắng.

Tôi có cảm giác lo lắng khi nghĩ đến cái tương lai đang chờ phía trước. Và cũng cảm thấy thực sự lạc lõng giữa đám người…

Vài ngày hay vài tuần sau, trong một bài diễn văn, nhà lãnh đạo tuyên bố: “Từ nay dân ta sẽ vĩnh viễn sống trong hòa bình và độc lập tự do.” Khoảng một năm sau, Ông nói: “Đến năm 80, dân ta muốn khổ cũng không được khổ.” “Phải phấn đấu trong vòng từ 10 đến 15 năm đuổi kịp và vượt Nhật Bản.”

*

Ai có thể ngờ được rằng gần 40 năm sau ngày “thắng lợi hoàn toàn” lại có hàng ngàn hàng vạn nông dân biến thành “kẻ thù của cách mạng”, “tay sai các thế lực thù địch”.

Chẳng muốn nhắc lại những Cái Răng, Tiên Lãng, Văn Giang,… làm gì. Nhưng chỉ mới cách đây ba-bốn ngày thôi, có lẽ để lập thành tích chào mừng 30 – 4, vào ngày 25 vừa qua, tại Dương Nội, thuộc thủ đô văn hiến, hàng ngàn chiến sỹ công an nhân dân, quân đội nhân dân đã đuổi bọn tay sai các thế lực thù địch ra khỏi nhà, dùng máy xúc gạt và xúc chúng như những khối đất đá, và bắt những kẻ “đầu têu” đem đi… 

Phải chăng đây là sự tiếp nối của sự nghiệp cách mạng mà chiến thắng 30 – 4 – 1975 chưa phải là “thắng lợi cuối cùng”?

NGUYỄN TRẦN SÂM

Advertisements

13 comments on “30 tháng 4 trong tôi

  1. Pingback: 30 THÁNG 4 TRONG TÔI (Nguyễn Trần Sâm) | Ngoclinhvugia's Blog

  2. Xin loi, khong biet anh Nguyen-tran-Sam trong Bai Viet nay da the-hien het tam-trang cua minh chua!? O day toi rat muon tu anh Dao-Hieu cung co mot Bai Viet nhu anh N.T.Sam tren blog cua Anh thi hay biet may!
    Van Ha.

    • Tâm trạng của tôi, một tâm trạng khá nặng nề kéo dài nhiều năm, chỉ thể hiện được phần nào qua bài viết này. Tôi suy nghĩ rất nhiều mới viết được ngần ấy chữ, bởi viết về chuyện này đối với tôi rất khó. Viết lan man dài dòng có lẽ cũng dễ gây chán.
      Cám ơn Van Ha đã quan tâm.
      N.T.S.

  3. Hôm qua ngày đầu tiên của gần 40 năm qua, tại Sài Gòn tôi đã nghe thấy các bà hô đả đảo Công sản! Ðây là bước đầu nhưng cũng cho thấy cái yếu đuối của chính quyền hiện tại ở VN,mong chờ ngày toàn dân ở mọi nơi của đất nước đứng ra bày tỏ thái độ chán quá! Chính quyền Cộng Sản này chỉ đem lại muôn vàn bất hạnh cho nhân dân..

  4. Thưa ông Sâm! Lúc đó tôi ở Sài gòn nghe tin, toàn thể dân chúng ở miền Bắc bị lên cơn sốt vì cứ ngồi kháo về của cải mà bộ đội mang về,nghe nhiều quá làm tâm hồn háo hức, chân tay bải hoải nên không còn năng lực để làm việc.

    • Đúng là đã có những chuyện như vậy, nhưng nói “toàn thể dân chúng” thì khi nói xong Lộc Nguyễn có thấy quá đáng không? Thực sự ông thấy “toàn thể dân chúng ở miền Bắc” đều như thế sao? Và “toàn thể dân chúng ở miền Nam” đều tốt hết chăng?

      • Dân cả 2 miền đất nước dấu yêu của chúng ta đều đáng thương cả bạn ơi! Giai đoạn “khóc cười theo vận nước nổi trôi…” chừ đã xa rồi. Mong sao ai cũng xăn tay áo lên cùng “cày sâu cuốc bẩm” vi “Bạn đường ơi, nắng lên rồ gieo sáng ngời…” Trân trọng.

  5. Pingback: ***TIN NGÀY 5/5/2014 -Thứ Hai. « PHẠM TÂY SƠN

  6. “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”

    Dường như người ta đang vui thì bỗng chựng lại. Chợt nhớ ra: vị lãnh tụ tối cao, linh hồn và biểu tượng của cuộc kháng chiến, không còn. Vậy thì nên vui hết cỡ hay không? Vui quá thì có vẻ như không thương nhớ người đã khuất. Không vui hết cỡ thì uổng quá. Bao nhiêu năm chịu đựng, đợi chờ… Và thế là người nhạc sỹ thông minh liền nghĩ ra một cách để vui thật lực mà vẫn không mang tiếng là bất hiếu. Ông nói: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…” Ồ, hãy hình dung đi, dù không còn Bác mà vẫn như còn. Y như Người vẫn đang ở ngay đây. Bởi Bác là bất tử. Làm sao Người lại chết được. Vậy còn lo gì rằng vui quá thì như không nhớ thương Người. Hãy vui trong khi hát: “Như có Bác Hồ…” Thế là an toàn. Thế là yên tâm tuyệt đối. Láu cá thật!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s