3 SỰ KIỆN – Đào Hiếu

-Trong kỳ thi tốt nghiệp PTTH vừa qua, tại trường Quang Trung (Hà Nội) chỉ có một thí sinh thi MÔN SỬ. Đó là em Khánh Linh. Cũng trong kỳ thi đó, tại trường Nguyễn Thị Minh Khai (TPHCM) cũng chỉ có 2 thí sinh thi MÔN SỬ. Đó là các em Đinh Quế Trân và Lâm Bảo Anh.
-Trước đó, học sinh trường Nguyễn Thượng Hiền, quận 11 TPHCM đã xé vụn hàng trăm đề cương môn sử, ném xuống sân trường khi nghe loan báo sẽ BỎ MÔN SỬ trong kỳ thi tốt nghiệp PTTH.
-Mới đây ngành điện ảnh quốc doanh dưa ra rạp bộ phim triệu đô mang tên SỐNG CÙNG LỊCH SỬ và đã không bán được một vé nào cả.
Hãy nghĩ xem có mối tương quan nào giữa 3 sự kiện đó không?
Không những học sinh chán ghét môn SỬ mà quần chúng cũng chán ghét nó mặc dù họ không trực tiếp học môn sử dưới mái trường XHCN.
Tại sao?
Vì chế độ này đã biến môn sử thành công cụ tuyên truyền khoác lác và quá lộ liễu về mình đến độ trẻ con chúng còn ngán ngẩm và sự ngán ngẩm ấy đã lây lan ra cả xã hội.
Thực ra, ở thế hệ của chúng tôi, SỬ là một môn học rất hay. Nó như những cổ tích có thực, mang đấy tình cảm dân tộc và ý nghĩa sâu sắc. Nó là những bài học yêu nước cảm động và hào hùng. Và nó rất hấp dẫn. Ngày ngày, chở cháu nội đi học về, ngang qua những đường phố, tôi đã nhìn tên đường và kể cho nó nghe về Nguyễn Trãi, Hàm Nghi, Duy Tân, Hoàng Diệu… Nó rất thích và hỏi: “Ông nội đọc ở đâu vậy?” Tôi nói: “Đó là môn sử mà ông nội đã học từ khi bằng tuổi con bây giờ.”

Mỹ cần một đối tác mạnh chống lại Trung Quốc ở Biển Đông – Thế Anh

Đang có những chỉ dấu chứng tỏ quan hệ Việt-Mỹ ngày càng nống thắm hơn. Ảnh nguồn Flickr.com

Đang có những chỉ dấu chứng tỏ quan hệ Việt-Mỹ ngày càng nống thắm hơn. Ảnh nguồn Flickr.com

05:13 20/09/2014

Washington đang cn mt đi tác mnh đ chng li hành đng hung hăng ca Trung Quc Bin Đông. Đó là ta đ ca mt bài viết ca nhà bình lun Paul Leaf đăng trên báo The Diplomat hôm th Năm va qua.

Tác giả bài báo lập luận rằng giữa lúc Hoa Kỳ đang cắt giảm ngân sách quốc phòng và cùng lúc phải đương đầu với nhiều cuộc khủng hoảng trên khắp thế giới, Washington đang cần những nước đối tác có sức mạnh, đặc biệt tại Á Châu, nơi mà các hành động xâm nhập của Trung Quốc đang đe dọa thay đổi hiện trạng khu vực.

Theo tác giả bài báo thì đó là lý do Hoa Kỳ nên hủy bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, bởi vì làm như vậy không chỉ tăng sức mạnh cho Việt Nam và đưa Việt Nam xích lại gần Hoa Kỳ hơn, mà còn có thể cải thiện nhân quyền tại Việt Nam, nếu như Hoa Kỳ đặt ra những điều kiện thích đáng trước khi bán các vũ khí ấy.

Lệnh cấm vũ khí sát thương đã được ban hành vào năm 1984 vì tình trạng nhân quyền tệ hại của nước này. Đến năm 1987, chính phủ của Tổng Thống Bush nới lỏng lệnh cấm đôi chút, và cho phép xuất khẩu một số vũ khí không sát thương cho Việt Nam. Mặc dù vậy, các hành động vi phạm nhân quyền vẫn tiếp tục tại Việt Nam, và sự thể này đã cầm chân Hoa Kỳ, không cho phép Washington xích lại gần hơn nữa với Hà nội.

Ông Paul Leaf lập luận rằng sự thay đổi trong môi trường an ninh đòi hỏi Mỹ phải tái xét việc hủy bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam. Ông cho rằng giữa lúc Hoa Kỳ đang giảm chi phí quốc phòng, trong khi lại bị lôi kéo vào các cuộc xung đột mới ở Đông Âu và Trung Đông, Washington đang cần có những đối tác mạnh để tiếp tay đối phó với sự trỗi dậy không mấy hòa bình của Trung Quốc. Đọc tiếp

CHUYỆN CỦA 5 NGƯỜI VIỆT NAM – Đào Hiếu

Bồn cầu tiêu bằng vàng 24 cara, giá 200.000 đô la Mỹ

Bồn cầu tiêu bằng vàng 24 cara, giá 200.000 đô la Mỹ

Đó là năm người đàn ông: một nhà trí thức, một doanh nhân, một cán bộ tuyên huấn, một tướng về hưu và một blogger. Họ đang nói chuyện “thời sự” trong một bữa nhậu. Nhưng vì họ tranh luận về đề tài “Việt Nam đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu?”, một đề tài lớn, nên chúng ta có thể nói là họ đang bàn “quốc sự”.

Nhưng ai lại đi bàn quốc sự trong một bữa nhậu bao giờ. Bởi vì không khí trong bữa nhậu thường bát nháo, thiếu nghiêm túc.

Chẳng hạn như anh chàng blogger, để trả lời câu hỏi “Việt Nam đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu?” thì anh ta nói:

-Việt Nam đang đứng trước lăng Bác và sẽ đi vào trong lăng Bác.

Rồi hắn ta cười hô hố. Chính vì thế mà nhà trí thức đề nghị nên chuyển đề tài thảo luận là: “Tình cảnh Việt Nam hiện nay như thế nào?”

NHÀ TRÍ THỨC: Tôi cho rằng Việt Nam đang rất nguy hiểm. Phía Bắc thì giặc Tàu đang chiếm một phần lãnh thổ biên giới và diễu võ giương oai. Phía Đông thì chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa, xây dựng căn cứ quân sự, xây dựng sân bay, đưa nhiều đội tàu thuỷ tới khiêu khích. Phía Tây họ chiếm đóng Tây Nguyên dưới hình thức khai thác bô-xít. Phía Nam thì họ thủ sẵn con gà nòi Sam Rainsy sẵn sàng “đá” Việt Nam khi cần thiết. Tóm lại là chúng ta đang bị Trung Quốc bao vây bốn phía. Hết cựa quậy!

DOANH NHÂN: Theo tôi, tình hình không đến nỗi bi quan đến như thế. Ra đường vẫn thấy không khí rất thanh bình. Các nhà hàng ăn uống vẫn náo nhiệt, các vũ trường, nhà hát vẫn đầy tiếng vỗ tay, những trận bóng đá vẫn rất hào hứng.

CÁN BỘ TUYÊN HUẤN: Tôi cho rằng anh Trí Thức đã chịu ảnh hưởng các thế lực thù địch trên Facebook, tuyên truyền chống phá cách mạng. Đó là những “anh hùng bàn phím” chẳng được cái tích sự gì. Thực chất họ là những kẻ vô công rỗi nghề. Họ chỉ là những kẻ “tự sướng” mà thôi.

BLOGGER: Nếu anh nói họ vô tích sự, chỉ tự sướng mà thôi… vậy thì anh giải thích thế nào về những người đã bị bắt, bị tù như Phạm Viết Đào, Anh Ba Sàm, Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức, Tạ Phong Tần, Điếu Cày…? Nếu họ chỉ là những “anh hùng bàn phím” vô tích sự thì sao chính quyền lại sợ họ?

CÁN BỘ TUYÊN HUẤN: Sợ họ sao? Họ chỉ gãi ngứa.

BLOGGER: Nếu chỉ gãi ngứa sao phải đeo bám họ mỗi ngày? Sao cấm họ xuất cảnh? Sao phải dựng nên những chuyện buồn cười như  “hai bao cao su”, như ”đi xe hàng ngang”… để bắt họ và bỏ tù họ, như trường hợp Bùi Hằng? Đọc tiếp

ĐẾN ĐẠI SỨ QUÁN VIỆT NAM Ở BERLIN – Người Buôn Gió

Chiều nay 2 giờ ra đại sứ quán VN tại Berlin để làm công chứng hộ chiếu. Đến lượt mình vào hỏi, cán bộ sứ quán trả lời rất nhiệt tình, hướng dẫn photo mặt này, mặt kia hộ chiếu đang thao thao giở hộ chiếu mình ra chỉ mặt này, mặt kia thì nhìn thấy tên mình. Ông ta biến sắc cầm hộ chiếu ngoắt người quay đi. Mình gằn giọng gọi lại bảo đưa hộ chiếu đây. Ông ấy bảo mình hỏi photo thì ông ấy đi photo cho mình.

 Mình bảo là tôi hỏi ông, ông chỉ tôi cách photo chứ không phải bảo ông làm hộ tội. Đưa hộ chiếu ngay đây. Máy photo có đặt ngoài này cho dân tự photo , sao phải nhờ ông mang đi đâu.

Ông ta lờ tít, cứ như bắt được trộm, cầm hộ chiếu chạy luôn vào trong, cái người tên là Hùng đang tiếp dân cạnh đó cũng bỏ vào trong. Làm mấy người dân đứng đó đợi chả biết thế nào, đứng lơ ngơ , sốt ruột vì cả dãy mấy ô tiếp dân không có ai. Mình không muốn bà con vì mình phiền hà chờ đợi, nên ngó vào trong gọi vọng Hùng ra, nói.

- Các ông cứ xem việc tôi,còn tôi sẽ ra ngoài hút thuốc chờ. Tôi ra để các ông làm việc với mấy người dân này, tôi không muốn vì tôi mà họ bị gián đoạn.

Hùng gật đầu như cảm ơn. Mình ra ngoài hút thuốc.

Hút xong điếu thuốc thì có người gọi vào, vào thấy có người đưa hộ chiếu và tờ giấy đề nghị công chứng. Mình bảo thôi không cần nữa, mình đi về. Cậu ta giữ mình lại, bảo mất công rồi, để đấy cậu làm cho lấy ngay, không có gì đâu. Thôi anh lười khai tờ khi thì để em điền cho. Thế là cậu ta tự điền tờ khai mẫu.

Mình hỏi lấy ngay không, cậu gật đầu hăng hái, bảo lấy ngay, anh chờ chút. Mà thôi anh vào bên trong chờ, không phải chờ phòng đợi đâu. Nói rồi cậu ta mở cửa cho mình vào bên trong, có một phòng, bảo mình đợi. 

Trong lúc đợi thì cậu ta hỏi han đời sống của mình, học hành đến đâu, có cần giúp đỡ gì không. Ví dụ như hỗ trợ dạy tiếng, hỗ trợ việc cá nhân trong đời sống. Rồi hỏi công chứng gửi về nhà làm gì, có gì anh ta giúp đỡ thủ tục. Cái này mình chả muốn nói lúc đó, nhà mình anh em có vấn đề, thằng em trai mình vớ vẩn, mình tính gửi về làm giấy tờ cái nhà. Không nó nghĩ mình đi mất , nó lại tác yêu tác quái. Việc này tức thằng em thì làm, chứ nếu không làm cũng chả sao.

Mình bảo thôi, không giao tiếp phiền hà. Mấy ông bà người Việt ở đây không thích anh, họ gặp anh hôm đầu thì vui. Chứ hôm sau biết anh là ai, họ lạnh tanh. Cậu bảo tại mồm miệng mình ăn nói không quen tai nên thế.

Cậu ta hỏi mình chuyện mấy cuộc biểu tình của người Việt vừa qua ở đây thế nào. Mình bảo tốt, cứ biểu tình chống TQ xâm lược là cờ đỏ, cờ vàng mình đều thấy tốt hết, ủng hộ hết. Cậu ta cũng đồng tình, nói rằng thôi quan điểm cái nọ ,cái kia khác nhau, nhưng việc chủ quyền là việc chung thì cũng nên ghi nhận. Rồi hỏi mình chuyện buôn bán mấy thứ đồ cũ kiếm được không. Cái này mình cũng nói thật là toàn đồ kén khách mua, cho nên vui thôi chứ chả lời lãi mấy.

 Sau đó thì cậu ta đưa mình giấy công chứng, bảo thôi lệ phí thì anh em miễn , mà anh tiện làm mấy tờ luôn cho xong. Mình bảo chỉ cần 2 tờ là đủ rồi. Rồi chia tay vui vẻ, tiễn mình ra cửa dặn rằng anh cần gì giấy tờ liên quan cứ đến đây em giúp.

 Mình phải đi vội về  vì có cuộc gặp với ông nghị sĩ, phó ban nhân quyền của quốc hội Đức. 

 Mình không kể với ông chuyện thế nào ở đại sứ quán. Vì nói đúng tình tiết, diễn tiến  thì họ giữ hộ chiếu của mình trong thời gian ngắn nói để photo giúp mình, sau đó thì họ photo và công chứng thật. Mấy câu hỏi về cuộc sống mình kiểu quan tâm xã giao trong lúc chờ đợi, cũng không có cớ mà kể cho ông nghị sĩ. Vì thời gian còn để nói về những người khác trong nước bị ra sao, họ mới cần đáng nói hơn.

Ông nghị sĩ gặp mình theo chương trình hỏi thăm về tình hình đời sống của người viết văn, viết báo được nhận học bổng của chính phủ. Có gì khó khăn trong cuộc sống hàng ngày không, có viết báo thêm cho tờ nào để tăng thu nhập không…..và ông hỏi có cách gì giúp cho tự dọ báo chí ở Việt Nam được cải thiện không. Tình hình báo chí  ” lề phải” và ” lề trái” thế nào….

Chả biết mình ba hoa có tốt không, hai ông nghị cắm đầu nghe, hỏi han liên miên. Rồi còn hẹn là sẽ đưa mình ra quốc hội Đức thuyết trình. Cái này mình cân nhắc, vì cái phần thuyết trình nhân quyền, tự do, báo chí ở quốc hội các nước trước nay do các tổ chức xã hội dân sự, các trí thứ, nhà báo, nhà văn, các bloger thuyết trình. Mình dân lôm côm, đứng ra chả đủ tư cách. Nên mình chỉ bảo là chuyện đây thế thôi, chứ chuyện thuyết trình các cái lớn đó chắc để người khác họ có vị trí, tư cách và hiểu biết hơn tôi.

Nguồn FB Người Buôn Gió

MẸ TÔI TRONG “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT” – Trần Mạnh Hảo

CAI_CACH_RUONG_DAT 02Năm cải cách ruộng đất ở làng tôi sau tết 1956-1957, là đợt long trời lở đất cuối cùng của cuộc tắm máu, trời rất rét, nạn rận chấy hành hạ dân chúng khủng khiếp hơn bao giờ, có nguy cơ chết vì rận chấy nhiều hơn là chết vì đảng bác xử bắn oan , (xử bắn, đấu tố toàn người tốt, người nghèo bị quy oan do số phần trăm đảng đội áp đặt lên từng làng từng xã). Nếu không có nạn rận chấy năm đau thương khốn khổ tột cùng ấy, có lẽ ba mẹ con tôi đã chết đói ( vì bố tôi đang bị đảng- đội bắt giam tội địa chủ) vì không có hạt gạo nào để nấu cháo…

Các bạn biết tôi hành nghề gì để cứu đói cả nhà trong khi mới chỉ 10 tuổi đầu ? Tôi làm nghề bắt rận thuê cho các gia đình cán bộ và gia đình các ông bà ông nông dân bần cố vừa được chia của từ các gia đình phú nông địa chủ. Chẳng là thấy có đứa bạn gái cùng học vỡ lòng với tôi con ông đội trưởng xóm tôi ngồi bắt rận khi tôi đi qua nhà nó, nó hét lên sợ hãi vì rận bám đầy quần áo nhà nó. Thấy tôi đi qua, nó bảo : thằng con địa chủ Hiền kia, mày vào bắt rận giúp tao, tao bảo bố tao cho mày bò gạo về ăn cho khỏi chết đói…

Tôi hăng tiết, bắt rận giúp nó nhanh hơn khỉ, bắt được con nào cũng cho vào miệng cắn cái bép, khiến môi tôi đỏ như ăn trầu. Tôi bắt một buổi sáng hết sạch rận trong đống áo quần hôi như cú của nhà con gái ông cán bộ…Gia đình ông trưởng xóm cho tôi đúng một bò gạo vì công bắt rận tài ba. Tôi mơ ước làm giàu bằng nghề bắt rận. Cầm tí gạo gói trong lá khoai ngứa, đi qua nhà thờ, tôi quỳ xuống làm dấu thánh giá xin với Chúa và Đức Mẹ rằng : con cám ơn Chúa và mẹ Maria, con xin Chúa ban cho làng con, xã con, tỉnh con, nước con mãi mãi tràn ngập rận chấy để con làm giàu bằng nghề bắt rận thuê. Cứ như vậy, thiên tài bắt rận thuê của tôi vang lừng thôn xóm. Ngày nào tôi cũng kiếm được gạo, một hay hai bò ( bơ, lon) gạo về nấu cháo cho mẹ và hai em ăn khỏi chết đói… Đọc tiếp

CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT qua ký ức của nhà thơ Trần Mạnh Hảo: CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT: TỘI ÁC VƯỢT CHỈ TIÊU TRÊN GIAO

228tranmanhhaoTRẦN MẠNH HẢO

Hiện nay, nhà nước cộng sản Việt Nam đang cho mở triển lãm về cải cách ruộng đất (1947-1957) nhằm tuyên truyền sai sự thật về cuộc cải cách vô cùng tàn bạo này, khoác lên mình toàn máu của nó những đóa hoa của nhân bản và thắng lợi; rằng cải cách đã chia ruộng cho dân nghèo. Để hai năm sau, năm 1958, phong trào hợp tác hóa sản xuất nông nghiệp đã cướp hết ruộng đất , trâu bò, cày cuốc …của nông dân nghèo vừa được chia ruộng, gom vào trong tay một tên đại địa chủ khét tiếng khác có tên là nhà nước.

Riêng việc ông Hồ Chí Minh đã ký quyết định đấu tố và xử bắn bà địa chủ yêu nước, tham gia kháng chiến , có công lớn với dân tộc đất nước là bà Cát Hanh Long ( tức bà Nguyễn Thị Năm) đã nói lên bản chất phi nghĩa của cuộc cải cách ruộng đất. Thử tưởng tượng nếu không có sự đóng gióp vô cùng to lớn của hàng chục vạn địa chủ trong kháng chiến chống Pháp thì thử hỏi Việt Minh của ông Hồ Chí Minh lấy đâu ra thóc gạo để nuôi ngót một triệu bộ đội cùng dân quân và bộ máy khổng lồ chỉ đạo cuộc kháng chiến ? Thế mà, thay vì trả công cho tầng lớp địa chủ kháng chiến yêu nước này, các ông lại ký lệnh bắt nhốt hàng vạn địa chủ yêu nước lại, rồi đấu tố họ tàn bạo và bắn giết họ không thương tiếc mà còn dám huênh hoang khoe khoang rằng cải cách ruộng đất tốt đẹp lắm thì còn giời đất gì nữa ?

Quê tôi làng Bình Hải, năm ấy có tên là xã Thúc Kháng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định được trên ưu ái cho long trời lở đất làm cuộc cải cách ruộng đất vào đông xuân 1956-1957 khi tôi đã 10 tuổi; nên tôi đã là chứng nhân, là một thành viên trong cuộc cải cách đầy máu và nước mắt này.

Như có lần tôi đã kể, tôi có hai ông nội. Một ông nội nuôi bố tôi từ thơ bé, theo đạo Thiên Chúa, đã dựng vợ gả chồng cho bố tôi, rồi năm 1954 di cư vào Nam nên ông nội họ Trần của tôi và các cô chú tôi thoát khỏi tai nạn cải cách ruộng đất. Ông nội sinh ra bố tôi họ Phạm, theo đạo Phật, gia đình nuôi cán bộ trong kháng chiến nên không bị quy lên địa chủ, chỉ phải nhục nhã kiểm thảo trước nhân dân vì tội có học, biết chữ Hán và chữ quốc ngữ, nhà có nhiều sách, để cho ông em ruột có chữ, được vua ban cho chức quan thấp nhất là cửu phẩm. Chính ra ông nội họ Phạm của tôi đã bị xử bắn vì bị quy lên hàng trí thức, nhưng vì có quý nhân là quan lớn cải cách che đỡ nên cho thôi. Chỉ có một ông em ruột, em út của ông nội họ Phạm của tôi là cụ sư Niên ( Phạm Văn Niên) là sư cụ trụ trì một ngôi chùa to trong huyện bị quy lên địa chủ và bị đội cải cách lệnh cho phá chùa. Trước ngày bị đấu tố, biết chắc chắn sẽ bị chúng xử bắn, cụ sư Niên đã treo cổ chết phản đối chính quyền đã vu oan giá họa cho sư cụ nhằm phá chùa.

Bố tôi bị quy lên địa chủ, bị trói nhốt chuồng trâu chờ ngày đấu tố. Tôi đã chứng kiến Tậy đi càn quét nhưng không khí làng tôi những ngày cải cách đấu tố bắn bỏ địa chủ còn kinh khủng hơn nhiều đầu năm 1954 quân Pháp càn quét tìm Việt Minh. Cùng với các ông đội bà đội trên cử xuống, hai ông Chi và Bính ( hai anh em ruột) trước kia làm nghề ăn trộm giờ là cốt cán trong cuộc đấu tố, đêm đêm đi vận động người tố điêu địa chủ : rằng vợ phải đấu tố chồng, con phải đấu tố cha mẹ, anh em phải đấu tố nhau, con dâu phải tố bố chồng hãm hiếp mình, phật tử nữ phải đấu tố nhà sư, vu cho sư cưỡng hiếp mình thì mới dễ xử bắn sư…

Bọn thiếu nhi thiếu niên chúng tôi con địa chủ cũng được hai ông Chi, Bính quán triệt trước, rằng các cháu chịu khó đấu tố bố mình đi thì bố mới được thả về, bằng không đội bắn bỏ đừng khóc…Tin vào hai ông thần đấu tố ở làng và các ông bà đội, mấy đứa con địa chủ chúng tôi chấp nhận đấu tố bố mình trước đội thiêu nhi thiếu niên theo kịch bản tố điêu của cấp trên để hòng cứu bố khỏi bị bắn. Để việc đấu tố bố tôi sáng mai tốt đẹp theo ý ông đội, họ tổ chức cho các con địa chủ đấu tố bố mình tối hôm trước. Đến lượt mình, tôi run bắn ấp úng thưa :

- Kính thưa các bác đội, con xin đấu tố bố con là bố Hiền ạ !
Ông đội hét : Không được gọi bố, vì nó là giai cấp bóc lột, em phải gọi nó bằng thằng !
Tôi run run lí nhí :
– Dạ em đấu tố thằng bố em ạ !
– Không, nó không còn là bố em nữa, em là con của đảng, nó là thằng đối kháng giai cấp, đã đảo tên địa chủ Hiền…
Tất cả bọn thếu nhi hô to đả đảo làm tôi mất hết tinh thần, run lên như chính mình sắp bị xử bắn. Tôi bèn kể lể dông dài một cách điêu toa là thằng địa chủ Hiền kia đã bóc lột con gà nhà bà Lộng, bóc lột con chó nhà bà Y, bóc lột gạo thóc ngoài ruộng nhà bần cố nông…Ông đội chỉ đạo cuộc đấu tố thí nghiệm hét lên :
– Tội nó ác hơn nhiều, em không đấu tố nó thì nó sẽ bị xử bắn.

Tôi hết hồn, điên lên hét thật to :
– Thằng địa chủ Hiền gian ác đã giết cả làng ta, đả đảo !
Trong tiếng hô đả đảo vang trời của bọn thiếu niên thiếu nhi con cái các ông bà nông dân, thì ông đội tát cái bốp vào mặt tôi, khiến tôi ngã dúi, vừa tát ông vừa hét :
– Thôi, câm ngay, đấu tố, chửi bố mình vượt chỉ tiêu trên giao !

Nghĩa là tôi đấu tố bố mình điêu hơn, ngoa hơn cả bài tố điêu tố gian của toàn đảng toàn dân ta đang long trời lở đất, kinh quá !

Lấy ý của ông đội cái cách tát bốp vào mặt tôi như vừa kể trên trong ngày giáp tết năm 1956-1957 ấy, tôi xin kết luận rằng : TỘI ÁC MÀ CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT từ năm 1947-1957 xảy ra ở Việt Nam do cấp trên Stalin, Mao Trạch Đông giao cho những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã vượt chỉ tiêu trên giao.,.

Sài Gòn ngày 12-9-2014

T.M.H.

(6 photos)

Tran Manh Hao's photo.
Tran Manh Hao's photo.
Tran Manh Hao's photo.
Tran Manh Hao's photo.
Tran Manh Hao's photo.

LikeLike · ·

Des photos très rares.

Des photos très rares.
A young Bill Clinton meeting J.F. Kennedy.
A%20young%20Bill%20Clinton%20meets%20John%20F.%20Kennedy

Pablo Picasso & Brigitte Bardot – 1956
Pablo%20Picasso%20%26%20Brigitte%20Bardot%20-%201956

William Harley and Arthur Davidson, 1914 — The Founders of Harley Davidson Motorcycles
William%20Harley%20and%20Arthur%20Davidson%2C%201914%20--%20The%20Founders%20of%20Harley%20Davidson%20Motorcycles%20

Sean Connery as James Bond, poses with Aston Martin DB5 – 1965
Sean%20Connery%20as%20James%20Bond%2C%20poses%20with%20Aston%20Martin%20DB5%20-%201965

Mt Rushmore construction – 1939
Mt%20Rushmore%20construction%20-%201939

Che Guevara and Fidel Castro
Che%20Guevara%20and%20Fidel%20Castro%20
 

Howard Carter, an English archaeologist, examining the opened sarcophagus of King Tut.

Howard%20Carter%2C%20an%20English%20archaeologist%2C%20examining%20the%20opened%20sarcophagus%20of%20King%20Tut.
 

Hilter as the best man in Joseph Goebbels wedding

Hilter%20as%20the%20best%20man%20in%20Joseph%20Goebbels%20wedding%20

Vladimir Putin as a teenager (2nd from the left, in a hat)
Vladimir%20Putin%20as%20a%20teenager%20%282nd%20from%20the%20left%2C%20in%20a%20hat%29

The first Walmart store opened in 1962
The%20first%20Walmart%20store%20opened%20in%201962

Marathon Runners at the first modern Olympic Games held in Athens, Greece – 1896
Marathon%20Runners%20at%20the%20first%20modern%20Olympic%20Games%20held%20in%20Athens%2C%20Greece%20-%201896
 
 
 
Early drawings by Walt Disney of Mickey Mouse
Early%20drawings%20by%20Walt%20Disney%20of%20Mickey%20Mouse

Steve Jobs sitting with Bill Gates discussing the future of computing in 1991.

Steve%20Jobs%20sitting%20with%20Bill%20Gates%20discussing%20the%20future%20of%20computing%20in%201991.

Hachiko before his burial in 1935
Hachiko%20before%20his%20burial%20in%201935
The Japanese dog was famous for his incredible loyalty. 
His owner passed away and didn’t come home on his usual train one evening in 1925. 
Hachiko returned to the station every day and waited for him to come home for 9 years until his own death.
 
 
Osama Bin Laden after practicing judo
%20Osama%20Bin%20Laden%20after%20practicing%20judo
 

Bruce Lee dancing

Bruce%20Lee%20dancing%20

Diane Keaton and Al Pacino on set for The Godfather 1972
%20Diane%20Keaton%20and%20Al%20Pacino%20on%20set%20for%20The%20Godfather%201972

Queen Elizabeth during her WWII service.
Queen%20Elizabeth%20during%20her%20WWII%20service.%20
 

The original Star Wars cast seen just before filming
The%20original%20Star%20Wars%20cast%20seen%20just%20before%20filming

Cameramen recording the lion roar for the MGM logo
Cameramen%20recording%20the%20lion%20roar%20for%20the%20MGM%20logo

Charlie Chaplin and Albert Einstein
Charlie%20Chaplin%20and%20Albert%20Einstein%20

President FDR’s funeral in 1945
President%20FDR%27s%20funeral%20in%201945
 

Ernest Hemingway’s passport photo – 1923
Ernest%20Hemingway%27s%20passport%20photo%20-%201923

Audrey Hepburn shopping with her pet deer, Ip, in Beverly Hills, CA -1958.
Audrey%20Hepburn%20shopping%20with%20her%20pet%20deer%2C%20Ip%2C%20in%20Beverly%20Hills%2C%20CA%20-1958.%20
 

Bill Gates’ mug shot for driving without a license 1977
Bill%20Gates%27%20mug%20shot%20for%20driving%20without%20a%20license%201977

Arnold Schwarzenegger in New York for the first time in 1968

Arnold%20Schwarzenegger%20in%20New%20York%20for%20the%20first%20time%20in%201968
 

Barack Obama on his high school basketball team

Barack%20Obama%20on%20his%20high%20school%20basketball%20team
 
 
 
Click here to Reply, Reply to all, or Forward

Liệu xung đột Israel-Palestine có thể chấm dứt?

IsraelTrong các lò lửa chiến tranh trên thế giới, lò lửa Trung Đông tồn tại lâu hơn cả, đã hàng ngàn năm nay. Từ khi nhà nước Israel của người Do Thái được lập lại vào năm 1948 đến nay, lò lửa này thường xuyên bùng lên dữ dội. Bao nhiêu sinh mạng đã bị đem ra trả giá cho những quan điểm cực đoan về sắc tộc và tôn giáo. Bao nhiêu cuộc ngoại giao “con thoi” của các chính khách trên thế giới đã được thực hiện, nhằm vãn hồi hòa bình ở khu vực này, nhưng tất cả đều vô hiệu.

Vậy liệu có thể có hy vọng nào cho việc chấm dứt đổ máu ở đây? Có vẻ như không thể trả lời được câu hỏi này. Nhưng để có thêm một sự hình dung về mức độ nan giải của xung đột Israel-Palestine và Trung Đông nói chung, chúng tôi xin tổng hợp dưới đây một số thông tin về lịch sử Israel và cuộc xung đột này để quý vị tham khảo và đưa ra nhận định riêng của mình. Đọc tiếp

Tiến sĩ làm kính dẫn đường cho người khiếm thị

NGYEN BA HAISau hơn 4 năm nghiên cứu với 9 phiên bản, tiến sĩ trẻ Nguyễn Bá Hải 31 tuổi, giảng viên ĐH Sư phạm kỹ thuật TP HCM đã tạo ra thiết bị dẫn đường dành cho người khiếm thị.

Bảo vệ luận án tiến sĩ thành công tại Hàn Quốc, anh Hải về nước năm 2011. Từ sự cảm thông với những thiệt thòi của người khiếm thị, tiến sĩ trẻ đã nghiên cứu và hoàn thiện sản phẩm mắt kính dành cho người mù.

Khi mang mắt kính, bộ cảm biến sẽ phát hiện vật cản phía trước và báo về cho hộp điều khiển, rồi truyền đến người khiếm thị bằng tín hiệu rung. Sản phẩm đoạt giải Nhân văn trong cuộc thi Tech Show Robocon 2012, giải Nhất tuần Nhà sáng chế Việt Nam 2013.

“Mắt kính này giúp người khiếm thị cảm nhận được vật cản ở xa, gần, to, nhỏ. Đây là sản phẩm có giá thành rẻ, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng và có ý nghĩa”, tiến sĩ Hải nói. Trải qua nhiều lần nghiên cứu, cải tiến hiện mắt kính đã được thu nhỏ gọn như những chiếc mắt kính thông thường. Hiện tại giá thành một chiếc kính khoảng 2,5 triệu đồng. 

Tiến sĩ Nguyễn Bá Hải (quê Thanh Hóa) được bình chọn là Công dân trẻ tiêu biểu TP HCM năm 2012. Anh là người sáng lập “Khóa học 1 đôla” về nhận diện đam mê, sáng tạo, lập trình máy tính và robot.

Đình Phúc

Hiệp sĩ CNTT nói về chuyện đưa máy tính bảng vào trường học

Ông PHẠM HỒNG PHƯỚC

Ông PHẠM HỒNG PHƯỚC

Ông Phạm Hồng Phước, Hiệp sĩ CNTT đoạt Giải thưởng Most Valuable Professional của Microsoft toàn cầu suốt 8 năm liền (2007-2014), đã có trao đổi với VietNamNet về đề án máy tỉnh bảng cho học sinh từ lớp 1 đến lớp 3 của Sở GD- ĐT TP.HCM.

Giá như đừng đưa ra, thì…

Ông Phạm Hồng Phước cho biết: Trước hết, tôi không dám lạm bàn về toàn bộ đề án đổi mới giáo dục dành cho 3 lớp đầu cấp tiểu học, mà chỉ đề cập tới việc trang bị máy tính bảng cho học sinh các lớp này. 

Riêng về phần đề án trang bị máy tính bảng cho học sinh này, nói thật lòng, giá như cơ quan quản lý giáo dục đừng nên đưa ra thì có lẽ tốt cho tất cả hơn. Bởi lẽ, theo thiển ý của tôi, ngay từ cách tư duy, đặt vấn đề đã có nhiều bất cập rồi.

Thứ nhất, việc chọn đối tượng áp dụng của đề án là học sinh từ lớp 1 đến lớp 3 thuộc các trường công lập trên địa bàn thành phố là không phù hợp. Đây là lứa tuổi các em mới bắt đầu vào ngưỡng cửa giáo dục phổ thông, cả về tâm sinh lý lẫn nhu cầu đều cần sự tương tác mật thiết giữa thầy cô và học trò để vừa làm quen với chuyện học hành, vừa tạo những nền tảng đầu đời cho quá trình định hình nên con người. Thế giới đã có nhiều nghiên cứu và khuyến cáo không nên để các trẻ em tiếp xúc quá sớm với công nghệ. Thiết bị công nghệ chỉ được xem là một công cụ bổ trợ hoặc là một món đồ chơi công nghệ cho trẻ. Đọc tiếp