NAM CANH DAN

Add comment 10/02/2010

Tro ve

Cái dòng chảy ấy cứ đi theo tôi, còn tôi thì ngồi lại trên một chiếc xe 16 chỗ chạy tranh khách, chạy như bay biến xuống đèo. Nhưng mây núi thì không vội vàng. Vẫn tĩnh lặng, từ tốn, thư thả, trầm mặc. Mây núi đang nhìn tôi, đang đợi tôi, đang đón tôi trở về sau rất nhiều năm. Mây núi bất động, bao dung và lắng đọng. Sự dịu dàng ấy làm tôi mủi lòng. Tôi thấy như mẹ tôi đang nhìn, cha tôi đang nhìn và hỏi: con đã về đó sao? Thưa, con đã về, hai bàn tay trắng, không tiền bạc, không công danh, không sự nghiệp. Con đã vứt bỏ tất cả trong dòng chảy của thời gian, sạch sẽ, nhẹ tênh.

Continue Reading Add comment 10/02/2010

SON NAM ngoai su 06

Khi anh Sơn Nam nằm ở bệnh viện, lúc hấp hối biết thế nào rồi cũng sẽ chết. Cô gái út của Sơn Nam là Đào Thúy Liễu ở Mỹ Tho có đến hỏi tôi:

- Giờ phút này cha là cha chung. Hồi nào tới giờ gần gũi ba của cháu, chú còn biết ai là con của ba cháu nữa không, để gia đình nhìn nhận kêu về để tang.

Tôi biết sao nói vậy.

Nhiều năm qua, lúc ngồi ở các quán tiệm và thường đi đó đây. Tôi cũng đã có đôi lần gặp thấy một hai người lạ, tuổi trung niên, lúc thì nam, lúc nữ có đôi nét hao hao giống Sơn Nam. Đến đứng sau lưng, nói chuyện thì thầm rất âu yếm chỉ hai người vừa đủ nghe, xong một chặp lặng lẽ họ ra đi. Tôi có hỏi, Sơn Nam nói:

- Con tôi.

Continue Reading Add comment 10/02/2010

ROAD MENDER

ROAD MENDER Vincent Van Gogh

Add comment 06/02/2010

Ky uc so sai 08

Cũng không thể không ngạc nhiên khi thấy mãi cho đến hết mười năm đầu thế kỷ 21 mà chuyện thi trắc nghiệm, chuyện phân ban ở bậc phổ thông cũng vẫn còn ì ạch trong thử nghiệm và …tập huấn. Nghe đâu đã tốn mười mấy tỷ đồng mà vẫn chưa thực thi được, trong khi miền nam đã phân ban từ trước 1960 và thi tú tài trắc nghiệm trước 1970, chẳng nghe nói tập huấn và thử nghiệm hồi nào.

Continue Reading 2 comments 06/02/2010

Con bao

Vừa qua, sau cơn bão số 9 năm 2009, đi qua miền Trung, tôi chứng kiến cảnh những xóm nghèo bị tàn phá tan tành. Ký ức đưa tôi về thời kỳ cách đây hơn 50 năm, khi làng xã tôi, trong đó có ngôi nhà bé nhỏ tiều tuỵ của gia đình tôi, cũng đã từng chịu số phận như vậy. Than ôi, sau hơn 50 năm, những gì chúng tôi đã phải chịu vẫn còn lặp lại với hàng ngàn vạn gia đình…

Continue Reading 1 comment 06/02/2010

Con bao nhiêu tuổi?

Như mọi lần, Ba Mẹ dắt con đi bơi hồ CLB Lao Động, trong khi chờ Ba gởi xe thì Mẹ mua vé vào cửa. “Chị cho 2 vé người lớn, 1 trẻ em!”. “Trẻ em là đây đó hả?”. “Dạ!”. “Bé này lớn quá rồi, mua vé người lớn đi chị ơi!”. “Bé chỉ mới 5 tuổi thôi mà chị?”. “Nhưng mà ở đây không tính tuổi, mà chỉ tính chiều cao thôi! Bé này cao 1,2m rồi!”. “Con cao hơn 1,2m luôn đó Mẹ!”. Con nhanh nhẩu trả lời và chạy đến chổ có vạch sơn trên tường làm mốc, và nhón chân lên đo! “Con cao hơn 1,2m luôn nè, Mẹ!”. Thế là mua 3 vé người lớn! Con gái làm hao tài của Mẹ nhé!

Continue Reading Add comment 03/02/2010

Tranh Đỗ Duy Tuấn

Tranh đẹp quá, xin mạn phép tác giả post lên cho mọi người cùng thưởng thức.

Add comment 03/02/2010

Những kiểu ăn xin trên thế giới

Đã có lần tôi rất xúc động trước hình ảnh một bà mẹ tả tơi bế đứa bé mắt đầy ghèn đang ngủ mê mệt, mặc cho ruồi bu đen kịt trên mặt. Bà mẹ run rẩy lê bước trên hè phố. Về sau có người bảo tôi rằng đó cũng là một màn kịch. Tôi cãi: “Nhưng đứa bé thì không thể đóng kịch được”. Người nọ giải thích rằng đứa bé đã được cho uống thuốc ngủ để nó ngủ suốt ngày.

Continue Reading 7 comments 02/02/2010

SƠN NAM ngoại sử 05

Không hẳn thế, Cũng có lúc chúng tôi được các khách quí thập phương mời đến đãi đằng thịnh soạn. Trả tiền đều có Mạnh Thường Quân lo hết, nhưng khi khách đã đi rồi. Chủ quán liền sai người đẹp xinh mộng Phùng Huyên đến tỉ tê:

- Mấy lần trước hai bác có đem bốn cô ở đâu lại, khoe gái bến Ninh Kiều Cần Thơ, gái dáng đứng Bến Tre, xinh hơn các em tiếp viên ở đây. Hai bác hứa xin việc làm và thuê nhà cho họ ở, chà mấy hôm đó chơi đẹp đãi ăn uống thoãi mái trên 700.000đ đến nay chưa trả.

Continue Reading Add comment 02/02/2010

SƠN NAM ngoại sử 02.

Tôi bàng hoàng ra hành lang nhìn xuống ngoài trời có mưa càng lúc càng nặng hạt. Đang đứng trước cửa nhà tôi là một người đàn ông đội nón vải lụp xụp, vai bên trái có đeo cái túi đậm màu, nách bên phải có ôm gọn cái bàn máy đánh chữ. Dáng dấp gầy gò quen thuộc. Tôi bước nhẹ xuống cầu thang ra mở cửa cho khách vào. Vừa đặt thân vào bộ “xa lông” khách đã vội móc bao thuốc lá Khánh Hội dang dở trong túi ra, xin tý lửa đốt hút liên tục, hết điếu này sang điếu khác.

Continue Reading Add comment 02/02/2010

SƠN NAM ngoại sử 04

Giữa khuya vẫn miệt mài, tiếng họ sù sù đứt quãng. Dưới bóng đèn vừa đủ sáng trên mặt bàn gỗ bé nhỏ, mái tóc hoa râm lúc nghiêng qua bên tả, lúc xoay sang bên hữu. Lập lòe đóm thuốc lá tiếp nối trong những điệp khúc lách cách… đôi lúc im bặt nhường cho tiếng sột soạt… ông đang lật những trang kinh điển dày cộm tra cứu tham khảo, đã chuẩn bị sẳn một bên. Tôi còn nghe thấy tiếng cái muỗng nhỏ chạm vào ly cà phê thủy tinh và tiếng xoè xẹt của que diêm.

Continue Reading Add comment 01/02/2010

SƠN NAM ngoại sử: 03

Vào một sáng tinh mơ tôi vừa mở cửa. Bất chợt có ngay một người đàn bà trọng tuổi đằng đằng sát khí. “Thám tử” mò ngay ra ổ, ụp lẹ vào, trước sự ngỡ ngàng của tôi và bà con lối xóm. Cũng xui cho ông già Sơn Nam giờ ấy đang mải mê ngồi sáng tác. Như mèo vồ con chuột nhắt, bà ta chụp lẹ cái bàn máy đánh chữ cùng túi quần áo của ông đang để dưới gậm bàn. Với công lực ngàn cân, bà ta ném tung toé ra chỗ thùng rác. Quậy chửi ì xèo… Thấy người lối xóm xúm chạy lại bu đông. Bà ngoe nguẩy bỏ đi

Continue Reading Add comment 29/01/2010

Chuyện về những chú chó

Quá đột ngột, con chó mẹ đã phản ứng theo bản năng. Trong nháy mắt, nó đã tớp vào đùi thằng Lâm. Nhưng có lẽ nó đã lập tức nhận ra thảm hoạ ngay khi hai hàm răng nó đang bập vào nhau, nên miếng cắn của nó không gây ra thương tích đáng kể. Và ngay lúc đó, chắc chắn nó đã cảm thấy hậu hoạ; nó cụp đuôi, cúi mặt, đứng tại chỗ, toàn thân run rẩy. Và cả tôi nữa, tôi cũng kinh hoàng nhận ra sự ngu ngốc của mình. Đây là lần thứ hai sự ngu ngốc của tôi dẫn đến tai hoạ, và lần này thì hậu quả của nó ảnh hưởng nặng nề đến cả gia đình tôi.

Continue Reading 2 comments 25/01/2010

Ký ức sơ sài 07

Người chị trong bài thơ lấy chồng rồi có thể đi biền biệt. Núi sông cách trở, đi lại khó khăn tốn kém, có thể vì nghèo, vì gia đình nhà chồng khe khắt…nàng không dễ gì và sự thật, có người không bao giờ được một lần về thăm lại quê hương, cha mẹ. Ta vẫn nghe người xưa bảo thà tử biệt còn hơn sinh ly. Ta hình dung em bé ôm nỗi nhớ ngồi thẫn thờ bên bờ cỏ. Phải chăng niềm đau của em không khác gì nỗi tiếc thương mất mát người thân trong cái chết?

Trong khi tôi nói, cả lớp cứ ngoái nhìn em nữ sinh ngồi nơi bàn gần cuối lớp, em áp mặt trên hai cánh tay khoanh đặt trên bàn, thổn thức. Cuối giờ tôi đến hỏi han, em rụt rè đáp:

- Thưa thầy, chị con đi vượt biên, mất tích ngoài biển.

Continue Reading Add comment 22/01/2010

Previous Posts


Categories

  • Blogroll

  • Feeds