Môi hở răng lạnh

HANG TRUNG QUOCHàng tiêu dùng của Trung Quốc bán tại các nước Đông nam Á thường là giả, kém chất lượng và độc hại. Nhưng hàng Trung Quốc bán ở Mỹ thì khá tốt vì thị trường Mỹ đòi hỏi những tiêu chuẩn chất lượng cao.

Có thể nói 70% hàng tiêu dùng của dân Mỹ là do TQ sản xuất: Ti-vi, điện thọai, laptop…đồ kim khí điện máy…thực phẩm, đồ chơi, quần áo, giày dép…

Những mặt hàng này được bán với giá rât rẻ.

Lương của người lao động Mỹ rất cao (từ 20 đến 50 lần lương của lao động tại VN) nhưng hàng tiêu dùng tại Mỹ lại rẻ hơn ở VN (ví dụ laptop, điện thọai di động, ti-vi, xe hơi…), hoặc mắc hơn VN gấp vài ba lần (như thực phẩm, quần áo…).

Như vậy xã hội Mỹ được hưởng lợi rất lớn từ hàng hóa Trung Quốc. Nếu vì một lý do nào đó mà nguồn hàng hóa này biến mất thì Mỹ phải chi một số tiền khổng lồ để thuê công nhân Mỹ (vì phải trả lương cao, phải lo các lọai bảo hiểm, các lọai phúc lợi xã hội, phải xây dựng nhà máy, chỗ ăn ở cho công nhân, phải đáp ứng những đòi hỏi về nhân quyền về luật lao động…)

Lâu nay Mỹ đã trao cái gánh nặng đó cho Trung Quốc và ngồi rung đùi hưởng những thành quả của người lao động TQ mà không phải tốn một xu, không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào, nghĩa vụ nào. Đọc tiếp

Những ngộ nhận về nước Nga

nga

Dân tộc Nga là một trong những dân tộc vĩ đại. Nó đã sản sinh ra cho nhân loại những tên tuổi lớn như Pushkin, Tolstoy, Dostoyevsky,… trong văn học; Chaikovsky, Shostakovich,… trong âm nhạc,…; Kolmogorov, Pontryagin,… trong toán học; Mendeleyev, Cherenkov, Kapitsa,… trong khoa học tự nhiên – những tên tuổi đã tạo ra không ít những giá trị lớn lao. Đó cũng là một dân tộc đã góp phần quyết định vào việc loại bỏ họa phát-xít, giúp cho loài người được sống tương đối bình yên trong mấy chục năm qua.

Vào những năm từ cuối thập niên 50 đến đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, những thanh thiếu niên từ đất nước Việt Nam đang chìm trong khói lửa và những khổ ải do chiến tranh gây ra, được đến với một nước Nga mà mọi thứ đối với họ giống như ở thiên đường. Không chỉ mức sống cao hơn ở Việt Nam hàng chục lần, mà sự đối xử giữa những con người với nhau cũng thật sự mẫu mực. Những thầy cô người Nga và nhiều người lớn khác thì coi những thanh thiếu niên Việt Nam như thể con mình. Từng được sống trong bầu không khí đầy tình người đó, những người Việt Nam mãi mang trong tim tình yêu và sự biết ơn, không chỉ với những người Nga cụ thể, mà với cả dân tộc Nga nữa. Đọc tiếp

Liêu Diệc Vũ, nhà văn gọi Trung Quốc là quỷ dữ

LIEU DIEC VULiêu Diệc Vũ sinh năm 1958, năm đầu của “công cuộc” “Đại Nhảy Vọt” do “lãnh tụ vĩ đại” Mao Chủ Xị phát động, tại tỉnh Tứ Xuyên. Cuộc “Đại Nhảy Vọt” này đã dẫn đến nạn đói khủng khiếp, trong đó Diệc Vũ bị phù nề và suýt chết. Năm 1966, trong cuộc “Đại Cách Mạng Văn Hóa Vô Sản”, cha ông bị quy là phản động. Trước nguy cơ cả những đứa con còn nhỏ cũng bị trừ khử theo cha, mẹ của Diệc Vũ buộc phải ly hôn với cha ông. Sau đó, chính bà cũng bị bắt vì buôn phiếu mua hàng ngoài chợ đen.

Rất may mắn là Diệc Vũ vẫn học được hết bậc trung học. Sau đó, ông đi nhiều nơi trên khắp đất nước. Để tìm hiểu thế giới bên ngoài, ông tìm đọc những cuốn sách về phương Tây, bấy giờ bị cấm đọc và tàng trữ. Trong số tác giả ông được đọc, ông đặc biệt ngưỡng mộ John Keats và Charles Baudelaire. Ông cũng bắt đầu tập sáng tác thơ và gửi đăng ở vài tờ báo văn nghệ. Ông bị trượt trong kỳ thi đại học, và xin làm cho một tờ báo. Khi một số bài thơ của ông đã được chú ý, ông được bộ văn hóa công nhận là “nhà thơ”.

Mùa xuân 1989, ông công bố hai bài thơ, “Thành phố màu vàng” và “Thần tượng”. Trong hai bài thơ này, ông phê phán hệ thống chính quyền, nói nó đang bị hội chứng ung thư máu tập thể. Ngay lập tức, ông bị quy là chống cộng, bị thẩm vấn và khám nhà.

Tháng 6 năm 1989, khi được biết về sự kiện Thiên An Môn, Liêu sáng tác bài thơ “Thảm sát”. Biết rằng nó sẽ không thể được công bố, ông đã ngâm và ghi âm để phát tán. Tiếp sau đó, ông và một số người bạn làm một bộ phim với tên gọi “Cầu hồn” để tưởng nhớ những người đã bỏ mạng trong cuộc đàn áp đẫm máu. Đọc tiếp

KY UC SO SAI ky 26

Bà con ở Hội An báo tin đang dời phần mộ ông bà ngoại tôi từ nghĩa địa Tin Lành về làng Non Tiên vì chính quyền ra lệnh “giải tỏa” để phân lô bán đất, kiểu “nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý” thường thấy như cơm bữa trên đất nước dân chủ tự do mấy chục năm nạy.

Tôi được biết mộ sẽ được cải táng ở Hóc Làm, địa danh nghe từ nhỏ, mọi người nói Hóc Lòm nhưng tôi ngờ từ này vô nghĩa do phát âm sai, chắc phải là Hóc Làm, nghe đỡ hơn, mặc dù vẫn kỳ kỳ. Làng tôi là một cô thôn ven rừng, giữa làng và chân núi uốn khúc  một cánh đồng, chỗ hẹp chỗ rộng; men theo chân núi, chạy bao bọc một dải đất hoang mọc đầy sim, dủ dẻ, rau sưng và đủ thứ cây dại phần lớn có tên gọi, kể ra thì dài dòng. Những cánh rừng thấp đó cứ nhô ra thụt vào tạo thành năm bảy cái hóc, có tên gọi hẳn hoi: Hóc Làm, Hóc Cát, Hóc Ngay, Hóc Xiểm, Hóc Chiêu…Chẳng ai giải thích nổi vì sao chúng có tên như vậy. Suốt tuổi thơ, tôi theo ông đi săn bắn thú hoang, công, gà rừng…trên mấy cánh rừng thưa lúp xúp đó, không có ông thì đi thơ thẩn một mình hoặc với bọn trẻ nít trong làng, gài bẫy chụp, bắn dàn thun, hái sim, tắm khe…đủ trò hào hứng những ngày hoang dại. Ông tôi vẫn kể trước năm 45 không lâu, buổi chiều còn nắng trên núi, bầy cọp năm bảy con kéo nhau ra đùa nghịch, chờ tối khuya lén ra làng bắt heo bò. Đọc tiếp

Tin khẩn về vụ máy bay MH-17

Hiện chưa có kết luận chắc chắn về vụ tai nạn thảm khốc xảy ra với chiếc máy bay của hàng không Malaysia MH-17. Tuy nhiên, đã có một số chỉ dấu cho thấy có nhiều khả năng những kẻ phải chịu trách nhiệm chính là lực lượng thân Nga hoặc lực lượng phòng không Nga.

Vì sao có thể nói như vậy?

Thứ nhất, đó là việc chính quyền Ukraina đã cho công bố đoạn băng ghi âm, trong đó hai kẻ đàm thoại với nhau nói (bằng TIẾNG NGA) về việc đã bắn hạ được một chiếc máy bay trùng về thời gian và địa điểm với vụ MH-17. Căn cứ vào nội dung trao đổi thì kẻ tham gia vụ bắn máy bay ban đầu không biết đó là máy bay chở khách. Hiện chưa hoàn toàn khẳng định được tính xác thực của cuộn băng này. Tuy nhiên, chính quyền Nga đã KHÔNG lên tiếng bác bỏ nó.

Thứ hai, trong lời phát biểu về vụ việc này, tổng thống Nga Putin có nói: “Máy bay MH- 17 của Malaysia đã không rơi, nếu không có nội chiến ở Ukraina.” (xem link http://time.com/3003520/malaysia-airlines-ukraine-crash-putin/ ). Câu này nói lên điều gì? Nó nói lên rằng Putin ĐỔ TRÁCH NHIỆM cho Ukraina. Nhưng không phải trách nhiệm trực tiếp vì đã bắn hạ, mà trách nhiệm gián tiếp là gây ra nội chiến. Như vậy, đây là sự BIỆN HỘ cho hành động bắn hạ MH-17, nghĩa là PUTIN GIÁN TIẾP THỪA NHẬN rằng những kẻ bắn hạ là người Nga ở Donetsk hoặc lực lượng phòng không Nga. Đọc tiếp

Cười ngất vì đề xuất thành lập nhà nước liên bang của Kim Ủn

Sau rất nhiều những trò làm mình làm mẩy với cộng đồng quốc tế và làm mẽ với dân chúng trong nước, mới đây “lãnh tụ quang minh” Kim Ủn vừa tung ra một chiêu mới: đề xuất với Hàn Quốc là hai miền sẽ thống nhất dưới một chính thể liên bang. Hay! Rất rất hay!

Vậy Kim Ủn trù tính những gì khi đưa ra đề xuất này? Và triển vọng của nó ra sao?

Tất nhiên, đồng chí Ủn biết rằng đề xuất là đề xuất. Rất ít khả năng phía bên kia chấp nhận.

Nhưng mà dù không chấp nhận thì Ủn cũng đạt được một vài điều gì đó. Đấy, tôi đã tỏ rõ thiện chí rồi đấy nhé. Tôi cai trị đất nước theo nguyện vọng của nhân dân. Nhân dân muốn có một đất nước thống nhất, để anh em ruột thịt và đồng tộc được sum họp một nhà. Chấm dứt tình trạng thù địch. Và tôi đã chiều lòng nhân dân. Chấp nhận hay không là phụ thuộc vào thiện chí của các anh các chị bên đó. Nếu không chấp nhận, tôi có cớ để la lên với dân hai miền và cả thế giới rằng chính các vị bên đó muốn chia rẽ dân tộc, muốn duy trì tình trạng thù địch. Và dân miền Nam sẽ có những người phản đối các vị. Như vậy, tôi được tiếng với quốc tế và dân của các vị nhé. (Nói “các vị” cho lịch sự chứ trong thâm tâm Ủn gọi cánh kia là “chúng mày” tuốt!) Và kiểu gì thì phía Nam Hàn cũng phải mất công nghĩ cách tỏ thái độ về tuyên bố của Ủn.

Mà biết đâu dần dần lại có những chính khách miền Nam thích cái ý tưởng nhà nước liên bang? – Ủn nghĩ. Nếu vậy thì sẽ rất hay đấy! Đã là một liên bang thì phải thế nào nhỉ?

Một là mức sống phải dần dần được san bằng. Mà thế thì bọn miền Nam phải ra sức đóng góp vào quỹ liên bang. Tiền đó sẽ được trích mấy chục phần trăm cho việc nâng cao mức sống cho dân miền Bắc, để bọn chúng mang ơn ta sâu nặng hơn. Nhưng mà phát chẩn bao nhiêu cho dân Bắc là quyền của ta. Vì chỉ có nhờ chính sách khôn ngoan của ta thì hai miền mới thống nhất, miền Nam mới đổ tiền của ra cho miền Bắc chớ! Ở miền Bắc, ta vẫn là nhà lãnh đạo tối cao, mọi cái do ta quyết hết. Vẫn chế độ như hiện nay. Một quốc gia, hai chế độ mà. (Cảm ơn ý tưởng tuyệt với của lão già họ Đặng người Đại Hán. Bọn Đại Hán đại đểu, nhưng chính vì thế mới có cái cho ta học theo.) Lúc bấy giờ thì việc ta kiếm được hàng tỉ đô (và tậu vài chục em chân dài, kể cả tóc vàng mắt xanh) nào có khó gì.

Càng nghĩ càng thấy phục chính mình. Thế mới biết cái bọn Đông Đức ngày trước sao mà ngu. Giá thống nhất theo kiểu liên bang một quốc gia hai chế độ, tức là theo ý tưởng như của ta thì cái lão già Hô Nếch Cơ Nếch Kiếc đâu đến nỗi phải ra tòa nhỉ!

Hoan hô Ta, hoan hô Kim Ủn. Kim Ủn muôn năm!

Tôi chắc chắn khi đưa ra cái ý tưởng nhà nước liên bang, đồng chí Ủn đã nghĩ như vậy. Cái khôn lỏi đó không lạ. Nó cũng họ hàng với cái ý đồ ngồi chờ quốc hội Huê Kỳ ra nghị quyết liên quan đến biển Đông. Đó, thấy chưa? Chúng ta khéo léo thế đấy. Ngăn cản được sự ngông cuồng quá đáng của ông bạn lớn nhưng vẫn giữ được tình hữu nghị. “Cái đó mới khó!” Thật thiên tài! Dân ta tha hồ mà kính phục.

Cho nên khi nghe đến cái đề xuất của đồng chí Ủn, tôi buồn cười lắm lắm!

Bây giờ thì thử xem triển vọng của kế hoạch liên bang hóa bán đảo Triều Tiên sẽ thế nào.

Cho là ở miền Nam, tức Đại Hàn Dân Quốc, có những quan chức thấy cái ý tưởng đó hay đi. Nhưng đến khi bàn vào những vấn đề cụ thể thì đó sẽ là một quá trình kéo dài vô hạn. Và thỉnh thoảng, thấy không như ý, Ủn lại cho bắn mấy quả tên lửa. Rồi hai bên lại ai về nhà nấy, dừng đàm phán. Bảy tám tháng sau, lại phát tín hiệu nối lại đàm phán. Cứ thế, không vô hạn thì chắc cũng kéo dài vài trăm năm, như cái sự “xây dựng CNXH hoàn thiện” ở đâu đó, hô hô!

Và có một điều rất bất lợi cho Ủn mà Ủn không thể nào nghĩ ra. Nó là thế này.

Từ xưa đến giờ, người dân một khi đã chịu chính sách ngu dân thì không dám có ý nghĩ nghi ngờ kẻ thống trị. Kiểu gì họ cũng khó mà nhận ra sự thật. Cùng lắm họ chỉ ngờ ngợ rằng hình như ở nước khác dân chúng sướng hơn họ thì phải. Khó có gì làm cho họ nghĩ khác đi. Theo lối đó, dân Bắc Hàn có thể không tin rằng ở phía Nam dân chúng sung sướng hơn họ gấp vạn lần.

Nhưng đó là khi không có hy vọng gì rằng mức sống được nâng lên. Còn khi có một tia hy vọng rằng trong một nhà nước Triều Tiên thống nhất, họ sẽ được hưởng rất nhiều thứ đem đến từ miền Nam thì chính cái hy vọng đó lập tức sẽ làm dân Bắc nghĩ khác về thực tế ở miền Nam. Cái hy vọng làm đảo lộn trạng thái tâm lý. Và một khi đã tin chắc rằng dân Nam so với dân Bắc thì giống như đang sống trên thiên đường, một cái gì đó sẽ làm thay đổi hoàn toàn tâm thế của hàng chục triệu người miền Bắc.

Khi đó, nếu chờ mãi mà không thấy thống nhất, chẳng thấy liên bang, sẽ có những nguy cơ mà Ủn không thể nào lường hết.

Thôi thì ít ra cũng có thể chúc mừng Ủn vì đã có một giấc mơ đẹp. Giấc mơ Triều Tiên!

NGUYỄN TRẦN SÂM

 

 

Ngư dân ta phải hứng chịu tai họa đến bao giờ?

NGU DAN VIET NAM

Theo dõi số phận những ngư dân đánh bắt xa bờ, nhất là ở vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa, chỉ có những kẻ vô cảm mới không thấy xót xa, uất hận và không cảm thấy mắc nợ họ quá nhiều.

Không phải chỉ đến giờ, khi hàng trăm tàu TQ quần đảo chung quanh cái giàn khoan chết tiệt, những ngư dân ta mới phải chịu cảnh bị đâm tàu, bị bắt, bị làm nhục cả về thể xác lẫn nhân phẩm. Việc đó đã xảy ra nhiều năm nay rồi!

Ngày 4 tháng 7 năm 2009, báo chí TQ đăng ảnh khoe hải quân TQ bắt giữ, trói gô những người ngư dân Quảng Ngãi cùng các chiến sỹ hải quân VN. Trước đó, họ đã bị đánh đập, đến lúc “lên ảnh” thì họ ở trong tư thế dúm dó, vẻ mặt sợ hãi vô cùng. Đọc tiếp

LÁT GẠCH VỈA HÈ: một mét ăn một tỷ

via he 500 ti

Thứ năm, 03/07/2014 16:00

Tính ra cứ lát 1m vỉa hè đã hết 1 tỷ đồng! Vụ việc này vừa được đích thân ông Bí thư Thành ủy Hà Nội chỉ đạo tới 3 ông giám đốc các sở Xây dựng, Giao thông vận tải và Quy hoạch kiến trúc kiểm tra, kiểm điểm làm rõ trách nhiệm.

Thật sự là cho đến phút này vẫn mong sao đó là lỗi của người đánh máy trên tờ báo vừa đọc! Mong vậy bởi nó kinh khủng quá, 500 m vỉa hè tuyến Ô chợ Dừa – Hoàng Cầu ở Hà Nội ngân sách nhà nước đã phải chi…500 tỉ đồng chỉ để lát gạch.
Lát cái vỉa hè không phải là siêu kỹ thuật, siêu công nghệ, chẳng cần phải lập đoàn chuyên gia…đi nước ngoài tham quan mở rộng tầm nhìn kết hợp học kinh nghiệm, một nhóm thợ cũng đủ sức làm, vật liệu lại là gạch chứ không phải vàng hay bạc hoặc đá thiên thạch mà sao cứ 1cm tốn hết…10 triệu đồng? Và cũng không sao hiểu nổi chuyện khá đơn giản mà phải tới 3 sở vịn tay vào cùng…quăng tiền ra cửa sổ!
Ngư dân các tỉnh miền Trung chỉ mong sao vay được 100 tỉ đóng tàu ra khơi, họ mà đọc được tin này thì chắc sẽ hiểu ra sức quăng tiền quá hung hăng của các quan chức mạnh còn hơn cả những cái tàu của TQ hung hăng lao vào tàu của ta. Lãng phí không còn là chuyện mới mẻ gì nhưng con số 500 tỉ/ 500m vỉa hè thì đúng là phải chuyển sang cơ quan điều tra làm rõ xem tay ai quăng mạnh nhất. Đọc tiếp

Quan hệ với Trung Quốc: mềm hay rắn thì đúng hơn?

MEM NAN RAN BUONG

Kể từ ngày giàn khoan của TQ xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của VN, có thể nói cách nghĩ của người dân trong việc thể hiện thái độ với Tàu Cộng đang ngày một khác xa so với cách nghĩ của giới quan chức.

Về phía các quan chức, mặc dù có vài vịở cấp cao phát biểu rất gay gắt vài lần, nhưng lắng kỹ lời lẽ của các vị lãnh đạo thì thấy đa số họ lên tiếng vì buộc phải lên tiếng. Và dù khẳng định lập trường bảo vệ chủ quyền, nhưng họ cũng luôn nhấn mạnh vào những biện pháp để giữ vững hòa bình hữu nghị. Họ khéo léo nói để dân chúng hiểu rằng chiến tranh là mất mát nhiều lắm, rằng hòa bình kiểu gì cũng tốt gấp vạn lần so với chiến tranh. Họ cố tìm cách cho dân hiểu rằng chỉở tầm của họ mới có thể sáng suốt tìm ra được giải pháp hợp lý để lèo lái vận mệnh dân tộc, rằng nếu hành động theo “lòng dân” thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.

Về phía dân chúng, dù có đến bất kỳ nơi nào trên đất nước này thì cũng nghe đa số bà con thể hiện sự phẫn uất trước thái độ ngang ngược của Tàu Cộng. Đa số thể hiện thái độ chấp nhận mất mát nếu chiến tranh xảy ra. Đọc tiếp

CHƯA CÓ“MÔN HỌC LỊCH SỬ” TRONG NHÀ TRƯỜNG ? – Cao Thoại Châu

MOM LICH SU

Từng là một giáo viên có thâm niên 35 năm dạy môn Sử Địa dưới hai chế độ giáo dục khác nhau, tôi không có gì để phải chọn một cái tựa “giật gân” như trên, nhưng thật sự tôi nghĩ môn học gọi là “lịch sử” hiện nay chưa phải đích thực môn học theo đúng nghĩa một khoa học về quá khứ với những quy luật riêng mà nó phải có.

Khoa học lịch sử ngay cả khi nó được thể hiện thành bài giáo khoa cho học sinh cũng nhất thiết phải mang các đặc điểm : chân thực, khái quát, khách quan và những sự kiện lịch sử phải mở ra cho người đọc, người học óc suy luận theo logique tư duy nguyên nhân – kết quả (cũng phải khách quan). Có sự thật là, thời kỳ trước 1975 ở miền Nam tuy môn lịch sử cũng được coi là môn phụ nhưng học sinh học rất thích thú, chúng hiểu rằng môn lịch sử (cùng với văn, ngoại ngữ…) là môn học học cung cấp kiến thức phổ thông (bên cạnh các môn tự nhiên cung cấp tri thức chuyên biệt) để khi lớn lên thành người trí thức cân đối.

Trở lại với môn lịch sử hiện nay, trước hết học sinh phải thuộc lòng là chính những con số mà có lẽ thiếu nó cũng “chẳng ảnh hưởng gì đến tình hình thế giới”, chẳng hạn kết thúc một trận đánh mà đếm có bao nhiêu xác chết, thu bao nhiêu súng. Có vẻ là tủn mủn chưa nói lên được cái lớn lao của một chiến thắng. Hơn nữa, đó lại chỉ là những tổn thất của đối phương làm cho học sinh thắc mắc mà không dám hỏi về tổn thất của ta, tức là bài học thiếu khách quan! Suy nghĩ này làm phát sinh một suy nghĩ khác rằng đã có sự biên tập theo một ý đồ quá rõ dễ nhận ra. Lịch sử thành ra chuyện đơn thuần của các trận đánh, lịch sử chiến tranh! Còn nữa, ngay cả khi đánh giá một sự kiện cũng lại được dọn sẵn và học sinh phải thuộc lòng một cách thụ động những gì đã được “áp đặt” chứ không phải những gì đã suy luận tìm ra! Thụ động làm cho ngán, ngán miết thành ra chán! Không có cái chán, ngán này ở những môn khoa học tự nhiên hay ngoại ngữ! Xin được thố lộ, 20 năm dạy sử tôi nhiều lần “chạy trời không khỏi nắng” trước những cặp mắt…không phục thầy nhưng không dám nói ra của học trò mình! Đọc tiếp