Nguyễn Trần Sâm – NHỮNG KỊCH BẢN CHO TƯƠNG LAI CAO LY

zing_ban_dao_trieu_tien_dmz

Sau những động thái giao lưu giữa hai miền Cao Ly, và đặc biệt là sau cuộc gặp Kim Jong Un – Moon Jae In cuối tháng 4 vừa qua, với những cái ôm hôn, những nụ cười hồ hởi mãn nguyện, những lời gan ruột, …, nhiều người đã hình dung ra một quá trình thống nhất chóng vánh và cảnh dân hai miền nắm chặt tay nhau cùng xây dựng một quốc gia hùng mạnh kiểu như CHLB Đức trên bán đảo xinh đẹp này.

 Nhưng rõ ràng, trong những phút phấn khích người ta đã vội quên đi những khác biệt không thể xóa nhòa thậm chí trong mấy thập niên giữa hai miền giống như một ‘trời’ với một ‘vực’ đó.

Có thể nghĩ đến một vài kịch bản cho tương lai gần của bán đảo Cao Ly, nhưng trong số đó không thể có kịch bản giống như thống nhất hai miền Đông và Tây Đức. Lý do chủ yếu là vì Đông Đức khác xa Bắc Cao Ly (tức CHDCND Triều Tiên). Sự khác biệt đó có nguồn gốc sâu xa ở chỗ Đức là một dân tộc có truyền thống văn minh được vun đắp từ nhiều thế kỷ. Đặc biệt, từ thế kỷ XVIII đến nay, Đức luôn ở trong nhóm các dân tộc văn minh nhất thế giới. Điều đó dẫn đến hai hệ quả chính yếu: thứ nhất, người dân Đức, kể cả ở Đông Đức dưới thời XHCN, có tinh thần tự giác rất cao trong lao động, và thứ hai, họ không chấp nhận tệ sùng bái cá nhân dưới bất kỳ hình thức nào, không để cho một nhân vật hay gia tộc nào tùy tiện dắt mũi họ. Trong khi đó, cho đến khi Cao Ly bị chia cắt thành hai miền, dân tộc Cao Ly còn khá lạc hậu và mang nặng ý thức phong kiến. Trong bối cảnh đó, cha con ông cháu họ Kim vốn gian xảo và bạo tàn, đã tự biến mình thành những ‘ông trời’ trong mắt dân chúng, với sự giúp sức của chính đám người này. Tiếp tục đọc

Advertisements

Đào Hiếu – CON NGƯỜI VÀ CON VẬT

 

origine 01So sánh giữa con người và con vật là một điều rất tế nhị.

Theo tôi thì ta nên so sánh từng mặt:

VỀ MẶT SINH HỌC:

-Con người và con vật giá trị ngang nhau vì đều là tuyệt phẩm của tạo hoá. Người ta có thể chế tạo ra một chiếc điện thoại thông minh hay một tàu sân bay nhưng không thể chế tạo được một con chim sẻ. Chỉ có tạo hoá mới làm được điều đó.

-Con người có điều kỳ diệu về trí tuệ nhưng con vật có những kỳ diệu về bản năng, nhất là bản năng giao tiếp với thiên nhiên.

VỀ MẶT BẢN NĂNG:

-Con người và con vật đều có bản năng sinh tồn: gồm săn mồi, giành ăn, truyền giống, sinh đẻ, nuôi con…

-Nhưng con vật chỉ sử dụng bản năng ấy để sinh tồn, còn con người, vì có trí tuệ vượt trội nên đã dùng trí tuệ để “nâng cấp” bản năng sinh tồn lên gấp triệu lần thành cướp đất của dân nghèo, cướp ngân hàng, và cao hơn nữa là xung đột vũ trang, xâm lược, gây chiến tranh quy mô lớn trên toàn thế giới.

-Nhu cầu sinh tồn của con vật chỉ là no bụng, nên khi săn mồi xong là nó nghỉ, khi nào đói thì săn tiếp, còn con người thì ngay cả khi đã chiếm đoạt thừa mứa cho nhu cầu sinh tồn, ngay cả khi có tiền rừng bạc biển… nó vẫn cứ tiếp tục chiếm hữu “của ăn của để” gấp triệu lần nhu cầu của nó.

Đó chính là tham nhũng.

Nói nôm na, tham nhũng là: ăn cắp, ăn trộm và ăn cướp. Tiếp tục đọc

ĐA MINH VIỆT NAM – Người Mỹ kết thúc cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ ra sao?

Cách đây 152 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng.


Câu chuyện tại làng Appomattox

Cách đây đúng 150 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng. Sở dĩ gọi là chiến tranh Nam Bắc là vì cuộc chiến diễn ra giữa hai phe: phe miền Bắc (còn gọi là phe liên bang) đứng đầu là Tổng thống Lincoln chủ trương xóa bỏ buôn bán nô lệ người da đen và phe miền Nam chống lại chủ trương này.

Cuộc chiến Nam Bắc của Mỹ thường được nhắc tới qua những trận đánh đẫm máu giữa quân đội của hai phe: quân miền Bắc do tướng Ulysses Simpson Grant chỉ huy và quân miền Nam do tướng Robert Edward Lee cầm đầu. Tuy tướng Lee đã nhiều lần tấn công và gây tổn thất khá nặng cho đội quân của tướng Grant nhưng quân miền Bắc được sự hỗ trợ to lớn từ ngân sách liên bang và chiêu mộ được thêm nhiều quân số từ những người nô lệ da đen vừa được giải phóng nên cuối cùng quân miền Nam của tướng Lee phải chấp nhận thua trận.

Đã có những lời khuyên tướng Lee nên chia nhỏ quân của mình ra và tiến hành đánh du kích nhưng tướng Lee đã nói: nếu cứ tiếp tục chiến tranh gây bao chết chóc thì tội của tôi đáng chết gấp ngàn lần. Ông đã nhắn cho tướng Grant là ông chuẩn bị đầu hàng. Tướng Grant nhắn lại, đề nghị tướng Lee chọn địa điểm bàn thảo việc qui hàng. Và  căn nhà của một người buôn bán tên là Wilmer Mc. Lean tại làng Appomattox đã được chọn. Ngày nay ngôi nhà này trở thành di tích lịch sử quốc gia, và được gọi là Appomattox Court House.

Đến ngày hẹn, tướng Lee bận một bộ lễ phục mới tinh và đeo kiếm, còn tướng Grant xuất hiện muộn hơn trong bộ đồ tác chiến thường ngày còn dính bùn đất hành quân. Hai người ngồi trong phòng khách của ông Mc. Lean và hàn huyên thân mật về những kỷ niệm quân ngũ trong cuộc chiến tranh Mexico. Câu chuyện lâu đến nỗi tướng Lee sốt ruột, chủ động đề cập đến “mục đích buổi gặp gỡ của chúng ta ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng”. Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có những nội dung nói về binh lính miền Nam:

1. Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.

2. Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.

3. Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.

Sau khi xem qua những điều tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta.” Tướng Lee cho biết ông sẽ trao trả những tù binh miền Bắc vì ông không có đủ lương thực cho họ. Tướng Grant đáp lại rằng ông sẽ gửi ngay cho binh lính miền Nam 25.000 phần lương thực khô. Ông cũng ra lệnh cho in 28.231 giấy phóng thích cho binh lính miền Nam.

Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng hai bên không còn là kẻ thù, và cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.

Ngày 12 tháng 4 năm 1865, quân đội của tướng Lee tiến vào ngôi làng Appomattox để giao nộp vũ khí. Tướng Joshua L.Chamberlain của miền Bắc được chỉ định tiếp nhận binh sĩ qui hàng. Trước hàng quân miền Bắc nghiêm chỉnh, ông nhìn những binh sĩ miền Nam bại trận đi vào làng với cảm xúc dâng trào. Sau này ông viết lại: “Giây phút đó làm tôi thực sự xúc động. Tôi quyết định đánh dấu sự kiện này bằng một hành động, không gì khác hơn là giơ tay chào kiểu nhà binh. Tôi biết có người sẽ chỉ trích tôi về cử chỉ này. Tôi đã không xin phép và cũng không yêu cầu sự tha thứ về hành động này. Đối diện với chúng tôi là những chiến binh, bại trận nhưng can trường, là biểu tượng cho tinh thần trượng phu, không rã rời, không đau khổ, bất chấp hy sinh và không có gì khuất phục được họ. Giờ đây, họ là những người ốm yếu và đói khát, nhưng họ hiên ngang nhìn thẳng vào chúng tôi, làm sống dậy những ràng buộc thiêng liêng cao cả hơn bao giờ hết. Không có lý do gì để những đấng nam nhi ấy không được hội nhập vào Hợp Chủng Quốc vững vàng của chúng ta.”

Sau đó tất cả hàng ngũ quân miền Bắc thắng trận từ đơn vị này đến đơn vị khác đều nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu nhà binh. Vị tướng dẫn đầu đoàn quân miền Nam đầu cúi xuống trong buồn bã, chợt nhận ra và ngồi thẳng lại trên lưng ngựa, giơ tay chào đáp lễ. Ông ra lệnh cho các đơn vị theo sau tuân theo nghi lễ quân sự khi đi ngang qua đoàn quân miền Bắc. Không có kèn thắng trận, không có tiếng trống, tiếng hô, tiếng reo hò mừng chiến thắng, không một lời nói hay tiếng xì xầm… Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Từ sáng sớm đến chiều tối, những người lính miền Nam đều giơ tay chào khi đi ngang qua hàng quân miền Bắc cũng đang giơ tay chào. Họ giao nộp vũ khí, những lá cờ trận rách tơi tả của miền Nam và trở về quê. Gần 100.000 quân miền Nam đã qui hàng ở làng Appomattox. Vài ngày sau tất cả rời khỏi nơi này, ngôi làng trở lại cuộc sống bình thường.


Hình: Ngôi nhà ghi dấu thời khắc lịch sử của cuộc hoà giải Bắc Nam, giờ trở thành địa điểm thu hút khách tham quan.

Hàng năm, có khoảng 110.000 du khách đến thăm ngôi làng này. Các du khách đến đây để tìm nguồn cảm hứng, và câu chuyện các du khách muốn nghe không phải là trận đánh cuối cùng mà là sự hòa hợp của quốc gia và những điều khoản rộng rãi do tướng Grant đưa ra.

Ông Ron Wilson, sử gia của Appomattox Court House nói: “Tướng Grant và tướng Lee có một tầm nhìn rất xa. Hai ông nhận thức rằng những nỗ lực hai bên cùng dồn vào cho cuộc chiến đã gây ra sự phân hóa khắc nghiệt trong bao năm qua, giờ đây cần phải được dùng để tái thiết quốc gia. Không cần phải có hận thù.”

Tướng Lee và tướng Grant đã đi vào lịch sử như những huyền thoại. Nhưng đằng sau câu chuyện ở làng Appomattox là bàn tay đạo diễn của Tổng thống Abraham Lincoln, lẽ đương nhiên cũng là một nhân vật huyền thoại. Ông thường nói rằng ông mong muốn cuộc chiến kết thúc trong sự khoan dung. Ông Ron Wilson nói rằng Tổng thống Lincoln và tướng Grant đã gặp nhau hai tuần trước đó trên chiến hạm River Queen ở sông James. Họ đã thảo luận rất lâu về hình thức kết thúc chiến tranh và những xáo trộn có thể xảy ra trong thời kỳ hậu chiến. Tổng thống Lincoln đã nói với tướng Grant: “Hãy để họ buông súng một cách thoải mái”.

(Sau chiến tranh, ngày 14/4/1865 tổng thống Lincoln bị ám sát, tướng Lee trở thành Viện trưởng của Đại học Washington, tướng Grant được bầu làm Tổng thống Mỹ hai nhiệm kỳ 1869-1877).
Nguồn: Đa Minh Việt Nam
Phỏng theo Mercy at Appomattox (William Zinsser) – Reader’s Digest.

Trần Dương – THỬ ĐOÁN NGUYÊN NHÂN KIM JONG UN THAY ĐỔI THÁI ĐỘ

moon_jae_in_photo_kim_min_hee_pool_getty_images_675839706_500x500Mấy tuần qua, cả thế giới ngỡ ngàng vì sự thay đổi thái độ của Kim Jong Un, nhất là trong quan hệ với Hàn, Mỹ và Tàu. Có những người vẫn không tin rằng nhân vật này thật sự thay đổi chính sách, nhưng cũng có không ít người hy vọng vào sự cải thiện căn bản tình hình trên bán đảo Triều Tiên và các vùng phụ cận. Thậm chí khá nhiều tầng lớp dân chúng ở hai miền Triều Tiên còn hy vọng vào công cuộc thống nhất chóng vánh và êm đẹp.

Rõ ràng chúng ta không hề biết một sự kiện nào cho thấy một cách chắc chắn rằng họ Kim thực sự thay đổi cách nghĩ theo hướng như con người trong thế giới hội nhập. Với những kẻ trí trá, trở mặt như trở bàn tay mà bản chất lưu manh được lưu truyền từ nhiều đời, thì không có gì bảo đảm rằng từ nay trở đi Un sẽ đàm phán nghiêm túc và có những nhượng bộ, ít ra là vì quyền lợi của dân Triều Tiên.

Thế nhưng, ở đây ta sẽ TẠM GIẢ THIẾT rằng việc thay đổi thái độ của Kim là thực tâm, và thử đoán xem những gì có thể là nguyên nhân có thể dẫn đến sự thay đổi này. Dù có ít hay rất ít khả năng, ta hãy cứ nêu ra tất cả những giả thuyết có thể nghĩ đến.

  1. KIM JONG UN NHẬN RA SỰ TAI HẠI CỦA CHÍNH SÁCH THÙ ĐỊCH

Kim thấy cái giá của chương trình hạt nhân là quá cao. Điều này nói riêng và chính sách thù địch nói chung chỉ đẩy hơn 2 chục triệu dân đến chỗ chết đói, kéo theo khả năng sụp đổ của vương triều họ Kim.

MV5BZjZiMGJkMTgtYzUzZi00YTM1LTg3NmEtMGQ1OTUyNDk1MmQ4XkEyXkFqcGdeQXVyMzM4MjM0Nzg@._V1_UY317_CR23,0,214,317_AL_Với nhiều người, đây là giả thuyết tự nhiên nhất và dễ chấp nhận nhất. Tuy nhiên, với tôi thì nó lại rất ít khả năng đúng. Khó khăn do chính sách thù địch và chương trình hạt nhân đã có từ nhiều năm nay. Hơn nữa, con người không bao giờ thay đổi bản chất. Cùng lắm chỉ có thể xảy ra sự thay đổi trong cách xử sự bên ngoài. Rất ít có khả năng Un ‘bỗng nhận ra chân lý’.

(Tuy nhiên, nếu đúng là như thế thì đáng mừng. Không chỉ rất tốt cho dân Triều mà còn là tin tốt lành cho tất cả những ai mong muốn sống trong một thế giới an toàn.)

  1. KIM JONG UN THÈM MUỐN SỰ PHỒN VINH CỦA HÀN QUỐC

Biết rằng Hàn Quốc giàu gấp hàng chục lần quốc gia của mình, Un rất thèm thuồng và muốn thống nhất để được chia của. (Tất nhiên Un sẽ không chấp nhận chế độ kiểu Hàn, mà hy vọng thống nhất về kinh tế nhưng vẫn độc lập về chính trị!) Tiếp tục đọc

Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO kỳ 14+15

14.HAI ĐỨA TRẺ ĐAU MẮT VÀ CON CHÓ QUÈ

24/4/2018

Hôm qua bé Nhu gọi điện thoại: “Chú ơi, có người ném vào nhà con hai con mèo con. Cả hai đều đau mắt, một con rất yếu, không biết có qua khỏi không.”

Tôi bảo Nhu cứ cho chúng ăn để chúng khỏi chết, còn tôi thì đi tìm người nuôi. Cô bán tạp hoá nói:

-Con đang tắm cho chúng vì chúng rất bẩn, mình đầy đất và có nhiều vết xướt trên mặt, dưới bàn chân dính hắc ín đen thui, kỳ cọ bằng xà-bông cũng không ra.

Tôi đến hàng gạo của bé Nga. Nga nó cũng yêu mèo. Cách đây khá lâu, tôi ghé đó mua gạo, thấy có con mèo mướp đang nằm trên bao gạo. Nhìn cách con mèo ngủ, tôi biết cô chủ tiệm này là người rất yêu mèo. Tôi hỏi:

“Cháu có mấy con?”

“Một thôi chú. Trước đây cháu cũng có một con nhưng mới bị chó cắn chết. Cháu khóc mấy ngày luôn đó chú. Bây giờ cháu ngại nuôi chó mèo lắm. Thương nó, rồi khi nó chết thì buồn. Hồi đó cháu cũng có nuôi một con chó, nuôi được mấy năm thì nó cũng chết.”

“Sao mà chết vậy?”

Bé Nga chỉ tay về phía cái cột điện trước nhà.

“Sáng sớm, mở cửa đã thấy có con chó ốm giơ xương ai cột nơi đó. Nó run lập cập, mắt đầy ghèn. Con chạy ra xem, thấy nó bị tiêu chảy ra máu. Nó sắp chết nên người ta đem vứt ra đấy. Con thấy tội quá nên đem vào nhà. Rồi đưa đi thú y, tiêm mấy mũi thì khỏi bệnh. Con nuôi nó bình phục, khoẻ mạnh. Trời ơi, nó thương con ghê lắm chú ạ, không rời nửa bước. Nuôi được hai năm thì bị bọn trộm chó bắt mất. Con buồn quá, hễ cứ nghĩ tới nó là khóc.”

Lần đó tôi đi mua gạo mà tình cờ tìm được một người bạn tốt. Sau này gặp bé Nhu và Chí thợ hồ, cộng với cô Hồng (nhân vật chính trong truyện “Sống Sót”) nữa là bốn đồng chí, có thể thành lập được một “chi bộ”.

Lần này tôi đem chuyện hai con mèo con của bé Nhu kể cho Nga nghe. Nga nói:

-Chú ơi, con mèo nhà con vừa đẻ ba đứa con.

Nga nhìn quanh, đã thấy hai chú nhóc từ trong xó kẹt chạy ra.

-Chú ơi, tụi nhỏ cứ đái trên bao gạo rất bất tiện.

Tôi bó tay, đành đi tìm người khác.

“Người khác” đó là Hồng.(*)

-A lô! Em đang ở đâu đó?

-Em đang sắp đánh một thằng đàn ông mất dạy.

-Nó quấy rối tình dục em hả?

-Trời! Nó có mười cái lá gan cũng không dám làm chuyện đó.

-Vậy sao em đánh nó?

-Chưa đánh. Nhưng có thể sẽ đánh trong vòng ba phút nữa.

-Đợi anh tới xem với, Anh quay phim coi chơi.

Tôi vọt xe tới trong vòng hai phút rưỡi.

Hồng đang đứng khoanh tay trước mặt một gã đàn ông to con, mặt mày dữ tợn. Gã nói:

-Con chó này đâu phải của mày. Ai cho phép mày cho nó ăn?

Hồng búng tay kêu “tách” rất to.

-Nhưng nó cũng không phải của ông. Và nó cũng không nằm trong sân nhà ông. Ông lấy quyền gì cấm tui?

Gã đàn ông chõ mõm gọi hàng xóm:

-Cô Thuỷ ơi! Bắt được quả tang kẻ cho chó của bà ăn rồi nè.

Trong nhà im re. Hồng chỉ mặt gã đàn ông.

-Ê, thằng ngu! Tao bỏ tiền ra mua thức ăn để nuôi con chó què này chớ tao có trộm chó đâu mà mày nói “bắt quả tang”?

-Nhưng nó què. Chủ nhà đã bỏ đói, đuổi ra khỏi nhà cho nó đi. Nếu mày cho nó ăn thì nó sẽ không đi. Nó ỉa tùm lum, ai dọn?

-Nếu cần thì tao dọn. Nhưng tao không cho phép ai đuổi nó đi vì nó bị què hai chân sau. Nó không thể đi đâu được và cũng không thể tự kiếm ăn được. Nó sẽ chết. Mày hiểu chưa, hả thằng ngu?

Cuộc đối thoại thật thú vị, đầy tính văn học và nhiều kịch tính. Tôi dại gì mà không tham gia.

Tôi sấn lại ngay trước mặt gã đàn ông.

-Này ông bạn. Nếu đây không phải là chó của ông thì mời ông vô nhà nghỉ cho khoẻ.

Gã đếch sợ tôi. Gã trợn mắt.

-Mày là ai mà dám xía vô chuyện này?

-Thưa tiên sinh, tôi là bố nuôi của con chó này.

-Đồ điên! Tao nói cho mà biết. Ngày mai, con chó này sẽ biến mất khỏi đây.

Hồng cười ngất.

-Nói hay lắm, chú em ạ. Tao cũng nói cho mà biết: Sáng mai tao sẽ trở lại đây, nếu không thấy con chó này, bất luận vì nguyên nhân gì, thì tao sẽ đánh què hai chân mày giống hệt con chó này vậy. Bây giờ nghe cho rõ đây: Kể từ giờ phút này tao giao cho mày nhiệm vụ: nuôi nấng con chó què này thật chu đáo. Nếu trái lệnh thì đừng có ra đường nhé, sẽ có mười thằng đệ tử của tao chăm sóc mày đấy.

Nói xong Hồng rút ví lấy một xấp bạc ném ngay trước mặt gã đàn ông rồi thót lên xe. Cười rất tươi với tôi.

-Bây giờ anh em mình đi uống cà-phê.

………………………………….

(*) Trong truyện “Sống Sót”, nhân vật Hồng là võ sỹ “không thủ đạo”, giàu có, sắm xe con, không phải để đi du lịch mà để đi hành hiệp cứu chó, chở về nuôi.

NHẬT KÝ MÈO15.HỒI SINH

26/4/2018

Mười giờ sáng, tôi đợi Hồng ở quán cà-phê. Cô lái chiếc Audi Q7 2.0 đến, đậu bên kia đường rồi đi bộ sang chỗ tôi ngồi.

Hôm nay cô mặc robe maxi màu đen, sang trọng như một phu nhân. Tôi đưa ngón tay cái ra trước mặt.

-Mười một điểm.

-Thế điểm tối đa là mấy?

-Mười.

-Như vậy là thừa một điểm. Tại sao?

-Đó là điểm của chiếc Audi.

-Xe này mà anh cho có một điểm à? Anh đúng là nhà quê. Em mua hơn 3 tỷ đó.

Chúng tôi uống cà-phê trong mười lăm phút rồi đi thẳng tới chỗ con chó què.

Nó vẫn còn nằm trước sân, vẫy đuôi mừng, nhưng cả hai nhà chủ và nhà lão hàng xóm đều đóng cửa. Hồng lấy thức ăn trong cốp xe đem đến cho nó, không quên nước uống.

Con chó lết tới sát cổng và ăn ngon lành.

Chừng năm phút sau, nhà lão hàng xóm mở cửa, nhưng xuất hiện lại là một người đàn bà. Bà ta cười rất tươi, mở cổng bước ra đường, tiến về phía chúng tôi.

-Em xin lỗi về chuyện ngày hôm qua. Ông xã em rất nóng tính. Thực ra chuyện đâu có gì. Em thấy nó bị què em cũng rất thương. Nó què bẩm sinh đó anh chị.

Hồng nói nhưng vẫn tiếp tục vuốt ve con chó.

-Chị nói được câu ấy tôi rất mừng. Đáng lẽ tôi đưa nó về nhưng nhà tôi hiện đang nuôi 40 con. Khi nào tôi tìm được người nuôi tôi sẽ đến xin về.

Chúng tôi đứng dậy, định ra xe thì người đàn bà đã chìa ra cọc bạc mà hôm qua Hồng ném cho lão già.

-Anh chị nhận lại đi. Tụi em không dám nhận đâu, cả chủ con chó cũng không dám nhận.

Ngay lúc ấy chủ chó xuất hiện. Lại một người đàn bà.

-Cám ơn anh chị. Chó của tui, tui nuôi được mà.

Hồng nhận lại xấp bạc.

-Tốt quá. Nhưng tôi khuyên chị nên đưa nó vào nhà. Để nó nằm ngoài này tụi trộm chó sẽ bắt làm thịt, rất tội. Thỉnh thoảng chúng tôi sẽ đến thăm nó. Nhà tôi cũng gần đây.

Hồng cười rất tươi, nhưng giọng nói của cô đầy quyền lực, như một lời cảnh báo.

*

Chúng tôi ghé thăm cô chủ tiệm tạp hoá.

Nhu đang cho con bú. Cô bé có vẻ ngạc nhiên khi thấy chung tôi đến như những đại gia. Có lẽ con bé tưởng Hồng là bà xã của tôi.

-Chào cô chú.

-Hai đứa cháu ngoại của chú đâu rồi?

-Cháu tháo dây xích rồi. Chúng đang chơi với hai đứa anh chúng.

-Coi chừng nó bỏ đi đấy.

-Không đâu chú. Bây giờ có đuổi chúng cũng không đi.

Tôi chưa kịp gọi thì cả bốn con đã chạy ra. Hôm trước tôi đã đem chúng đi thú y xổ lãi, mắt cũng đã lành nên chúng rất linh hoạt, chạy loăng quăng khắp nhà.

Những đứa trẻ mồ côi đã hồi sinh, tươi tốt như những chồi non trong nắng sớm.

Một buổi sáng thật tốt đẹp, thật vui và hạnh phúc.

(còn tiếp)

Đào Hiếu – ĐỢI

13Ăn sáng một mình
Một mình ăn buổi sáng.
Gặm nhấm muỗng nĩa và tách cà phê
Gặm nhấm vỉa hè
Gặm nhấm sự chờ đợi.

*
Ăn sáng với cái mũ vải
Để ngửa trên bàn
Chờ em đến và ném vào một đồng xu.

*
Nếu ngày nào
Cũng ăn sáng một mình
Thì anh sẽ gặm nhấm đồng xu.
Và đợi.

*
Em mất hút như giọt cà-phê
Như chiếc lá rơi sau bức tường cũ
Khung cửa trống không.
Anh ngồi đội mũ.
Nhìn vạt nắng vàng xưa.

*
Con phố hẹp, những người đi qua.
Anh cần gì giữa đời phai nắng?
Chỉ cần đến, ăn với em bữa sáng
Rồi đi.

 

ĐÀO HIẾU – Trung quốc đỏ và đen

vuon-co-dien-to-chau-2

CHÚ THÍCH ẢNH Một góc gia trang Lưu Viên

Trung Quốc đọng lại trong ta màu đỏ của điệu múa lân sư rồng, của những lầu son gác tía, của quốc kỳ, của bão lửa hồng vệ binh bùng cháy trong Đại cách mạng Văn hóa vô sản.

Màu đỏ là thuộc tính của Trung Quốc. Và điểm tô cho cái nền đỏ vĩnh cửu ấy là màu vàng, xanh lam và lục. Nhà hàng nổi lớn nhất Hong Kong hãnh diện với cái  bảng hiệu bằng tiếng Anh: “The most luxury restaurant in the world” là một bản giao hưởng lộng lẫy của những màu sắc ấy trên nền đỏ chói.

Sự tự hào về màu đỏ của người Trung Quốc chính là một trong những tính cách của dân tộc đông dân nhất thế giới này.

Đó là suy nghĩ của tôi và cũng có thể là của bạn.

Nhưng khi tôi đặt chân đến thành phố Quảng Châu, khởi điểm của một chuyến du lịch dài đến Vạn lý Trường thành, thì tôi mới biết rằng mình đã lầm. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Một nửa ổ bánh mì

mu-so-voiLại một câu nói nổi tiếng: “Một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật không phải là sự thật.” 

Chuyện ngụ ngôn “Những người mù xem voi” đã minh họa một cách sinh động câu nói trên. Người sờ chân voi thì bảo voi giống hình cây cột nhà, người sờ tai voi thì bảo voi giống hình chiếc quạt …

Như thế, mặc dù chân voi, tai voi đều là “thật” cả, nhưng nó chỉ là “một phần” của “sự thật” do đó các đáp án: voi giống cây cột nhà, hoặc voi giống chiếc quạt … đều sai cả.

*

Chúng ta không mù. Chúng ta nhìn thấy con voi bằng xương bằng thịt. Nó đang đứng trước mặt. Nhưng liệu chúng ta có biết “con voi” thực tế là như thế nào không? Chẳng qua chúng ta cũng chỉ nhìn thấy cái lớp da, cái “ngoại hình” của nó mà thôi, còn bao nhiêu thứ quan trọng khác như tập tính bầy đàn, đời sống sinh lý, dinh dưỡng, các bộ máy bên trong như tuần hoàn, tiêu hóa, hô hấp… thì chúng ta mù tịt.

Vậy thì cái mà chúng ta tự hào là đã biết sự thật về con voi cũng chỉ hơn những người mù chút đỉnh, cũng chỉ là “trong thế giới người mù, kẻ chột làm vua” mà thôi. Tiếp tục đọc

Trần Trung – VÀI LỜI VỀ PHƯƠNG PHÁP VÀ NỘI DUNG GIÁO DỤC

Trong thế giới biến động không ngừng hôm nay, hầu hết những dạng hoạt động truyền thống của con người đều được đem ra xem xét lại và thay đổi. Một trong những dạng hoạt động đang chịu những thay đổi căn bản là việc HỌC.

Trong quá khứ, việc học thiên về tiếp thu thông tin. Việc này không quá tai hại, khi lượng kiến thức trong một môn hoặc của cả một ngành không quá lớn. Trước thế kỷ XIX thì từng có những người giống như bách khoa toàn thư: họ thông hiểu gần như mọi lĩnh vực tri thức. Leonardo da Vinci là một ví dụ điển hình.

Đến khoảng cuối thế kỷ XIX và nhất là từ thế kỷ XX thì không còn khả năng nào cho sự tồn tại của những ‘bách khoa toàn thư sống’ như vậy. Lượng kiến thức của một chuyên ngành cũng đã có thể gấp hàng trăm lần sức chứa của những bộ óc ghê gớm nhất. Khi đó, nếu muốn học một chuyên ngành mà cứ cố công nhồi nhét ghi nhớ mọi thông tin trong sách vở thì sẽ chết ngập trong biển kiến thức và đương nhiên không làm được việc gì.

Lối thoát duy nhất trong tình trạng này là dồn trọng tâm vào việc học và làm chủ các PHƯƠNG PHÁP. Nhiều học giả lớn thường xuyên lưu ý chúng ta về điều đó. Và dù không có học giả lớn nào nói thì vấn đề đương nhiên vẫn là như vậy.

Tuy nhiên, khi nói đến phương pháp, nhiều người cứ hiểu là ‘phương pháp học’. Họ hiểu đó là tổ hợp một số mẹo mực gì đó giúp nhớ lâu hay đại loại như vậy. Họ cũng hy vọng rằng có thể tìm được những cái mẹo hay bí quyết chi đó có thể giúp kẻ lười học ít biết nhiều! (Có những người đặt ra các bài văn vần để ghi nhớ kiến thức, nhưng nói chung chúng chẳng giúp ích gì mấy. Học mà đã phải đặt văn vần để ghi nhớ thì lấy đâu giỏi!) Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Dư âm của hoài niệm rời

at_hanh-trinh-thuong-hai--hang-chau--to-chau--bac-kinh-7-ngày-khoi-hanh-2731052017_795e6c8d3bfa28fdd68bdf41ffc78146

Sau một chuyến đi, những gì vẫn còn ngân nga trong tâm tưởng? Tại sao vua Càn Long thường lặn lội vượt hàng ngàn cây số từ Bắc Kinh xuống tận Giang Nam bằng thuyền?

Đó là vì Giang Nam có Tô Châu và Hàng Châu.

Tô Châu không lớn và cũng không hiện đại. Nó không phải là phong cảnh. Nó là tranh sơn dầu. Là những mảng màu vẽ trên giấy dó, trên bố.

Tô Châu gom không gian lại thành những bố cục ấn tượng của Bùi Xuân Phái.

Nó không phải là một đô thị. Nó là một nơi để hẹn hò, để đàn đúm, để bù khú. Buổi tối đi qua những cây cầu đá nhỏ bắc qua dòng kênh sẽ thấy lô nhô đèn lồng, lô nhô những ô cửa vàng ngái ngủ hắt ánh sáng mờ đục xuống mặt nước. Sẽ tưởng tượng bên trong ô cửa hẹp là một nàng Tây Thi mặc xường xám đang ngồi gảy đàn tì bà.

Phố xá hẹp, tự sắp xếp thanh thản hai bên bờ kênh. Vỉa hè lát đá xám, những bậc tam cấp dẫn xuống mé nước. Xuồng gỗ như nét cọ sắc giữa vòng cung đen thẫm của những cây cầu đá nhỏ. Mái ngói xám lô nhô, so le, chập chùng.

Tô Châu mang khuôn mặt sơ khai của Hội An. Những đám mây của ba trăm năm trước vẫn còn quanh quẩn trên khoảng trời tím ngát.

Tô Châu là thành phố của hoài vọng, của ngóng đợi người xưa trở về trên bến nước.

Tây Thi, Phạm Lãi, Câu Tiễn, Ngô Phù Sai…những cái tên đã chìm khuất trong ráng chiều, đã khô héo trong lịch sử. Đồi Hổ khuất tịch, lẫn trong cây cỏ. Phạm Lãi đã dẫn Tây Thi “quy ngọa cố sơn thu” cách đây hơn hai ngàn năm trăm năm rồi, sao Câu Tiễn vẫn còn nằm đây, sao mộ của ông lại chìm khuất dưới dòng suối? Tiếp tục đọc