Chu Tất Tiến – BÙI THỊ MINH HẰNG VÀ CƯỜNG QUỐC DÂN OAN.

bui-hang

Bà Bùi Thị Minh Hằng, một blogger và một nhà hoạt động cho Dân Oan đã bị chính quyền kết án năm 2014 với bản án 3 năm tù giam vì tội “gây mất trật tự công cộng” theo Bộ Luật Hình sự của Việt Nam. Ngày 11 tháng 2, bà Minh Hằng được thả ra khỏi tù, và người tù nhân chính trị này đã nói với những người tới đón bà ở Sài Gòn: “Tôi phải cảm ơn nhà cầm quyền cộng sản… Chính họ tạo dũng khí cho tôi, hân hạnh là họ đào tạo cho tôi.” Cũng trong dịp gặp gỡ những nhà hoạt động nhân quyền đến đón, Bà đã nói là sẽ tiếp tục đấu tranh không ngừng nghỉ. Bà cũng trao đổi với nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Bắc Truyển là bà đã được Bộ Công An Việt Nam khuyên bà nên làm đơn đi Mỹ nhưng bà đã từ chối. Ngày 12 tháng 2 năm 2017, sau khi ra tù một ngày, bà Bùi Thị Minh Hằng nói với đài BBC:

“Trước năm 1975, đất nước này không có nhiều dân oan như bây giờ, nhưng bây giờ 63 tỉnh thành đều trở thành cường quốc dân oan. Điều đó có khiến cho những người lãnh đạo mà mỗi khi nói đến vấn đề cần lấy lại niềm tin trong nhân dân, cần lấy dân làm gốc, thì họ suy nghĩ gì không?” Theo đài BBC, bà Minh Hằng được thả tự do vào lúc 7 giờ 50 phút sáng thứ Bảy và về tới Nhà thờ Kỳ Đồng lúc 8 giờ tối. Trên đường về Sài Gòn, sau khi rời trại giam Gia Trung, bà đã ghé qua nhà của Nhà giáo Đinh Đăng Định, một tù nhân chính trị và nhà hoạt động dân chủ nhân quyền ở Dak Nông, đã chết không lâu sau khi ra tù, để thắp hương cho ông. Cũng theo BBC, “Có hai xe 16 chỗ đi từ Sài Gòn ngày hôm trước để đón trực tiếp bà Hằng tại cổng trại giam Gia Trung. Về tới Kỳ Đồng thì có gần 100 người chờ đón”. Tiếp tục đọc

Trần Dương – CHU KỲ BÁN RÃ CỦA NƯỚC MỸ

97e22ebf-d039-4cc8-8862-7d6a0177999a_washington-flagChắc là Vyacheslav Butusov và nhóm Nautilus Pompilius huyền thoại không thể hình dung được rằng câu nói “Vĩnh biệt nước Mỹ” của họ đến bây giờ, khi những ồn ào của chiến dịch tranh cử 2016 ở Mỹ đã lắng xuống, lại vang vọng trở lại. Thực chất, nước Mỹ đã bắt đầu thủ tục ly hôn. Quá trình này có thể kéo dài hàng chục năm, cũng có thể phá hủy đất nước trong chốc lát.

Quý vị không tin ư? Xin hãy nhớ rằng vào năm 1990 thì dù có nói với bất kỳ công dân Soviet nào rằng sau một năm Liên Bang sẽ tan rã thì người đó đều không tin. Việc tách ra của các nước cộng hòa vùng Baltic còn có người ngờ đến, chứ việc lãnh đạo ba nước cộng hòa khác hội nhau ở Belovezha thực chất để ký kết về việc giải tán đại cường quốc thì ngay cả bọn người ‘bài Xô’ máu me nhất cũng không tin nổi. Vậy mà nó đã xảy ra 25 năm trước, vào ngày 8 tháng 12 năm 1991.

Кhi nào thì xảy ra “thỏa thuận Belovezha của Mỹ”? Không thể biết trước. Nhưng bóng ma của cuộc gặp giữa các thống đốc, ví dụ của California, Texas và Iowa ở một công viên Yellowstone nào đó đã hiển hiện sau chiến thắng của Donald Trump trước giới tinh hoa Hoa Kỳ. Tiếp tục đọc

Vũ Thạch – NỖ LỰC QUẢNG BÁ PHẢN ĐỘNG

bui_hang_0“Ngày hôm nay tôi tốt nghiệp loại ưu của trường đào tạo những người đấu tranh do nhà cầm quyền Cộng sản tổ chức!” là lời chị Bùi Thị Minh Hằng tuyên bố sau 3 năm bị bỏ tù vì đòi bảo vệ đất nước. Đây là một bước tiến dài kể từ ngày người phụ nữ yêu nước Trần Thị Hài vạch lằn ranh tiêu chuẩn: “9 tháng tù như một giấc ngủ trưa.”

Thật vậy, hình ảnh ra tù của chị Bùi Hằng hiên ngang đến độ khiến nhiều người bật lên sự so sánh: Bùi Thị Minh Hằng và Nguyễn thị Kim Ngân, ai hơn ai?

Dĩ nhiên, đầu tiên phải thừa nhận cả 2 đều từng có những tà áo dài rất đẹp! Nhưng sự tương đồng chỉ dừng tại đó. Còn lại là sự khác biệt quá lớn về tâm và tầm.

Bên cạnh hình ảnh Bùi Hằng trong nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược bất chấp các trò đàn áp trên đường phố, tại các trại giam, trại tù; người ta chỉ nhớ và còn cười ruồi cảnh Kim Ngân hùng hục ném cá trước mặt Tổng thống Mỹ, hay  trịnh trọng bái lậy hình Fidel Castro bên cạnh các cô cậu du khách mặc quần đùi, áo thun.

Tiếp tục đọc

Nguyễn Trần Sâm – CON TÀU MA MARY CELESTE

tinhhoa-net-ldnftq-20151203-10-con-tau-ma-bi-an-nhat-trong-lich-su-hang-haiNgày 11 tháng 11 năm 1872, con tàu Dei Gratia của Anh do thuyền trưởng David Moorhouse chỉ huy rời New York, mang dầu cá heo và rượu tới một số cảng ở Địa Trung Hải. Ngày 4 tháng 12, lúc 13 giờ, “thời tiết tốt, mặt biển có sóng nhưng an toàn”, theo nhật ký hành trình thì khi còn cách Açores và Gibraltar khoảng 600 hải lý, người hoa tiêu thấy một cánh buồm cách một quãng. Anh ta báo cho thuyền trưởng. Thuyền trưởng nhìn và ngạc nhiên: trên tuyến đường tấp nập thế này, việc gặp gỡ như vậy là hình thường.

“Tốt thôi, có sao đâu.”

“Lúc tôi vừa nhìn thấy cơ. Có gì đó bất thường trong cung cách của nó. Nó không đi thẳng, như kiểu người lái say hoặc bệnh.”

David Moorhouse hướng ống nhòm về hướng đó.

“Đúng là không bình thường. Hướng mũi tàu về phía đó!”

Dei Gratia đổi hướng và tiến nhanh về phía cái buồm, vì mặc dù con tàu kia di chuyển lạ lùng nhưng đi rất chậm. Nó còn đủ xa để tàu này phát tín hiệu cảnh báo.  

“Hãy hỏi nó có cần trợ giúp không”, Moorhouse ra lệnh.

Mệnh lệnh được thi hành, nhưng không thấy phản hồi. Khoảng cách giảm thêm. Thuyền trưởng thả neo, cố nhìn tên của con tàu rồi bỗng la lên:

“Bỏ mẹ, đó là Mary Celeste!” Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Những cơn mưa mùa Hạ

rain-01

Em thử ngăn không cho trời mưa
Để xem nước có đầm đìa cây cỏ
Em thử ngăn không cho bão tố
Để anh xem trời biển có điên cuồng
Thế thì làm sao em ngăn được anh
Gặp em. Gặp em. Gặp em.
*
Anh như nước tràn về trong đêm
Xóa tất cả nghi ngờ phiền muộn
Anh vây em giữa muôn trùng khói sóng
Lòng như mưa, trải khắp đất trời
Lòng như mây, bay hoài ngàn đời.
*
Anh hôn em như gió mùa hạ
Gió mang mưa đi qua phố lạ
Tóc em ướt như cô bé bán diêm
Anh ôm em như chiếc áo choàng đêm.
*
Những cơn mưa bay hoài qua thềm
Mọi người quanh em nói cười vui vẻ
Em đứng riêng góc trời lặng lẽ
Muốn ra đi mà chân cứ rụt rè
*
Có một chiều nào anh sẽ đứng đợi góc hè
Gọi em để mọi người đều biết
Chàng mục đồng đến thăm và đi chân đất
Rủ em đi bụi đời ngoài mưa
Rủ em ngồi uống chung trái dừa
Ở góc chợ, vỉa hè, đầu ngõ
Rủ em nhặt trái me đường phố
Trái me chín giữa môi em đỏ
Hạt me đen nhánh ném lên đầu.
*
Ra bờ sông chơi nhìn lục bình trôi
Mưa ướt một khoảng trời ảm đạm
Con chim bay lẻ loi trên sóng
Em như hoa nở giữa sương mù
Cầm bàn tay em, hôn hoài không rời
*
Anh với em cứ lang thang ngoài trời
Quên hết những ngày rộn rã
Em là bão tố giấu trong chùm quả
Là đam mê vùi trong đời thường
Là nụ hôn thầm gửi giữa mù sương
*
Em là công chúa con vua Hùng Vương
Đi làm rẫy cùng chàng An Tiêm nghèo khổ
Mối tình họ hóa thành quả dưa đỏ
Mối tình mình là cơn mưa xanh
Như bức màn che em và anh
Cùng thế giới bên ngoài tàn nhẫn
Hãy sống hết những tháng ngày lận đận
Đời mỗi người nào có dài lâu
Anh lóe lên như ánh diêm mà thôi
Để yêu em một thời rồi chết
Trong quên lãng. Và không hối tiếc.

ĐÀO HIẾU

Trần Dương – NHÂN VẬT ĐẶC BIỆT TRONG CHIẾN DỊCH BẦU CỬ TỔNG THỐNG PHÁP

macron

Cuộc chạy đua giành ghế tổng thống Pháp 2017 đã có những diễn biến bất ngờ. Người tỏ ra có nhiều triển vọng nhất trong các cuộc bầu cử sơ bộ không nằm trong số những tên tuổi kỳ cựu như Nicolas Sarkozy, François Fillon hay Alain Juppe mà là một nhân vật ít được chú ý và mới bước vào tuổi 40: Emmanuel Macron.

Emmanuel Jean-Michel Frédéric Macron sinh ngày 21 tháng 12 năm 1977 tại Amiens. Cha ông là Jean-Michel Macron, giáo sư khoa thần kinh ở Đại Học Picardy, còn mẹ, Françoise Noguès, là bác sỹ.

Emmanuel Macron tốt nghiệp khoa Triết của Đại Học Paris-Ouest-Nanterre La Défense. Ngoài ra, ông còn có bằng về dịch vụ công cộng ở Sciences Po và bằng phục vụ dân sự ở École nationale d’administration (Trường hành chính quốc gia). Ông từng làm dịch vụ, rồi làm chủ ngân hàng đầu tư Rothschild & Cie Banque và trở thành triệu phú. Từ 2004 đến 2008, ông là thanh tra tài chính của bộ kinh tế Pháp. Từ 2012 đến 2014, ông là phó tổng thư ký của điện Élysée, dưới trướng tổng thống François Hollande. Tháng 8 năm 2014, ông được chỉ định làm bộ trưởng kinh tế, công nghiệp và dịch vụ số trong chính phủ Manuel Valls đệ nhị. Ở cương vị đó, Macron đã chủ trì một số cải cách có lợi cho hoạt động kinh doanh. Tiếp tục đọc

Nguyễn Trần Sâm – NƯỚC MỸ ĐÃ BẮT ĐẦU RỐI LOẠN

hqdefaultNgay từ khi Donald Trump còn đang vận động tranh cử, phong trào chống Trump đã bắt đầu. Từ ngày ông ta chính thức vào Nhà Trắng thì phong trào này càng bùng phát dữ dội. Nước Mỹ đã chính thức bước vào thời kỳ rối loạn, chia rẽ.

Bất kể tân tổng thống Donald Trump là người tốt bụng hay xấu bụng, nhìn xa trông rộng hay thiển cận, trong 4 năm tới, tình trạng rối loạn của nước Mỹ chắc chắn sẽ mỗi ngày một trầm trọng thêm.

Nguyên nhân của tình trạng bất ổn tất nhiên chủ yếu là do những phát ngôn và chính sách mà Donald Trump đưa ra. Tuy nhiên, cũng có một vài nguyên nhân khác nữa, ví dụ tư cách và một số việc làm không hay của ông ta trong quá khứ. 

Một trong những thế lực mạnh không ủng hộ Trump là CIA. Cơ quan này đã tỏ ra nghi ngờ tính trung thực của kết quả bầu cử, và chính nó đã chủ động tiến hành điều tra về khả năng can thiệp của hacker Nga. Mặc dù không có được kết luận cuối cùng có thể chặn đứng con đường vào Nhà Trắng của Trump, nhưng hiển nhiên các quan chức lãnh đạo CIA không phục và có thể sẵn sàng chống lệnh của ông này. Hơn thế, họ có thể thu thập những bằng chứng chống lại ông ta, và đó sẽ là điều vô cùng bất lợi cho Trump. Tất nhiên, Trump có thể bổ nhiệm lãnh đạo mới và thậm chí “thay máu” của cơ quan này, nhưng ông ta không dễ tìm ra đủ lực lượng chuyên viên giỏi để guồng máy CIA có thể vận hành hữu hiệu. Và ở một cơ quan như vậy thì không có gì bảo đảm để những chuyên viên được chính tổng thống tuyển lựa sẽ luôn trung thành với ông ta.  Tiếp tục đọc

Donald Trump – BÀI DIỄN VĂN NHẬM CHỨC TỔNG THÔNG

donald_trump_arizona_2016Ông Donald Trump chính thức trở thành Tổng thống thứ 45 của Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ trong buổi lễ ngày 20/1.
Xin giới thiệu toàn văn bài phát biểu nhậm chức của ông.
Thưa Chánh án Roberts, Tổng thống Carter, Tổng thống Clinton, Tổng thống Bush, Tổng thống Obama, nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới, xin cảm ơn.
Các công dân Mỹ chúng ta nay cùng nỗ lực để xây dựng lại đất nước, hồi phục lời hứa cho tất cả dân tộc.
Cùng nhau, chúng ta sẽ quyết định con đường đi của nước Mỹ và thế giới trong nhiều năm tới.
Chúng ta sẽ đối diện thử thách. Sẽ đương đầu khó khăn. Nhưng chúng ta sẽ làm được.
Cứ mỗi bốn năm, chúng ta lại cùng bước lên các bậc này để thi hành cuộc chuyển giao quyền lực trật tự và hòa bình. Chúng ta biết ơn Tổng thống Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama vì sự giúp đỡ chân thành trong quá trình chuyển giao. Họ thật tuyệt. Xin cảm ơn.
Nhưng buổi lễ hôm nay có ý nghĩa rất đặc biệt. Vì hôm nay không phải là sự chuyển giao quyền lực từ người này sang người kia, một đảng này sang đảng khác, mà là sự chuyển giao quyền lực từ Washington sang cho nhân dân Mỹ.
Từ quá lâu, một nhóm nhỏ tại thủ đô đã thu nhận phần thưởng của chính phủ, còn nhân dân gánh chi phí.
Washington phát triển nhưng nhân dân không được chia sẻ của cải.
Các chính khách giàu to nhưng việc làm ra đi, nhà máy đóng cửa.
Giới cai trị tự bảo vệ mình nhưng không bảo vệ công dân đất nước.
Thắng lợi của họ không phải là thắng lợi của các bạn; vinh quang của họ không của các bạn; và khi họ ăn mừng ở thủ đô, chẳng có mấy điều đáng ăn mừng cho các gia đình nghèo khắp nước.
Tất cả thay đổi – tại đây, lúc này, vì khoảnh khắc này là của các bạn.
Nó thuộc về những người có mặt tại đây hôm nay, và những ai đang theo dõi trên toàn nước Mỹ.
Đây là ngày của các bạn. Đây là lễ ăn mừng của các bạn.
Và Hợp chúng quốc Hoa Kỳ là đất nước của các bạn.
Điều thực sự quan trọng không phải là đảng nào kiểm soát chính phủ, nhưng liệu chính phủ có do nhân dân kiểm soát không.
Ngày 20/1/2017 sẽ được nhớ như ngày nhân dân trở thành người cai trị đất nước này một lần nữa.
Những người dân bị lãng quên sẽ không còn bị như thế.
Mọi người đang lắng nghe các bạn.
Hàng chục triệu người đã trở thành phong trào lịch sử mà thế giới chưa từng thấy.
Ở trung tâm phong trào này là niềm tin quan trọng: rằng một quốc gia tồn tại là để phục vụ công dân.
Người dân Mỹ muốn trường tốt cho con, khu nhà an toàn cho gia đình, và việc làm tốt cho họ.
Đây là những đòi hỏi công bằng, chính đáng của công chúng.
Nhưng với quá nhiều công dân, là một thực tại khác: Mẹ con trói chặt trong nghèo đói ở thành thị, các nhà máy gỉ sét như bia mộ trên đất nước, hệ thống giáo dục thừa tiền nhưng không đem lại kiến thức cho sinh viên trẻ đẹp của chúng ta, tội ác, băng đảng, ma túy cướp đi quá nhiều mạng sống, cướp đi bao tiềm năng đất nước.
Sự tàn sát nước Mỹ này dừng lại tại đây, ngay bây giờ.
Chúng ta là một quốc gia – nỗi đau của họ cũng là của chúng ta. Giấc mơ của họ là của chúng ta, thành công của họ cũng là của chúng ta. Chúng ta chia sẻ một con tim, một mái nhà, một định mệnh vinh quang.
Lời thề nhậm chức của tôi hôm nay là lời thề trung thành với mọi người Mỹ.
Suốt nhiều thập niên, chúng ta đã làm giàu cho công nghiệp nước ngoài, làm hại cho Mỹ.
Các đội quân được bao cấp của các nước, làm quân đội ta suy yếu.
Chúng ta bảo vệ bờ cõi nước khác nhưng từ chối bảo vệ mình.
Bỏ hàng ngàn tỉ đôla ở nước ngoài, còn hạ tầng của Mỹ rơi vào suy thoái.
Chúng ta giúp các nước giàu có, còn của cải, sức mạnh, tự tin của quốc gia biến mất.
Nhà máy này tới nhà máy khác đang biến khỏi đất nước chúng ta, không hề nghĩ cho hàng triệu người lao động Mỹ.
Sự giàu có của giới trung lưu đang bị tước đoạt từ gia đình họ và chia sẻ trên khắp thế giới.
Nhưng đó là quá khứ. Nay chúng ta chỉ nhìn tới tương lai.
Chúng ta có mặt hôm nay, ra lời hiệu triệu được nghe ở mọi thành phố, thủ đô hải ngoại, mọi hàng lang quyền lực.
Từ hôm nay, viễn kiến mới cai trị đất ta.
Từ lúc này, chỉ có Hoa Kỳ trên hết.
Mọi quyết định về thương mại, thuế, di dân, ngoại giao, sẽ có để làm lợi cho người lao động và gia đình Mỹ.
Chúng ta phải bảo vệ biên giới khỏi sự tàn phá của các nước đang làm sản phẩm của ta, ăn cắp công ty của ta, hủy hoại việc làm của ta. Bảo vệ sẽ dẫn tới thịnh vượng và sức mạnh.
Tôi sẽ chiến đấu cho các bạn bằng mọi hơi thở, sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng.
Hoa Kỳ sẽ bắt đầu chiến thắng, như chưa từng.
Chúng ta sẽ đem về việc làm. Đem về biên giới. Đem về của cải. Và đem về những giấc mơ.
Chúng ta sẽ xây những con đường mới, xa lộ, cầu, sân bay, đường hầm, đường tàu hỏa trên đất nước tuyệt vời của ta.
Chúng ta sẽ đem về việc làm. Đem về biên giới. Đem về của cải. Và đem về những giấc mơ.
Chúng ta sẽ giúp người dân không phải xin trợ cấp và trở lại làm việc. Xây dựng lại đất nước với đôi tay Mỹ và lao động Mỹ.
Chúng ta sẽ theo hai nguyên tắc cơ bản – mua hàng Mỹ và thuê người Mỹ.
Chúng ta sẽ tìm kiếm tình bạn và thiện chí với các nước, nhưng với sự hiểu biết rằng các nước có quyền ưu tiên cho lợi ích của mình.
Chúng ta không muốn áp đặt lối sống lên ai, nhưng để lối sống của ta tỏa sáng như tấm gương cho mọi người.
Chúng ta sẽ củng cố các liên minh cũ, thành lập liên minh mới, đoàn kết thế giới văn minh chống lại nạn khủng bố Hồi giáo cực đoan, mà chúng ta sẽ xóa bỏ hoàn toàn khỏi trái đất này.
Ở cội rễ chính trị của chúng ta sẽ là sự trung thành tuyệt đối với Hoa Kỳ, thông qua sự trung thành với tổ quốc, chúng ta sẽ tìm lại sự trung thành với nhau.
Khi bạn mở lòng cho tình yêu nước, sẽ không có chỗ cho thiên kiến.
Kinh thánh bảo, “thật tốt và dễ chịu khi nhân dân của Thượng đế sống đoàn kết”.
Chúng ta phải nói thật, tranh cãi khác biệt chân thật, nhưng luôn tìm kiếm đoàn kết.
Khi Hoa Kỳ đoàn kết, không ai cản được Hoa Kỳ.
Đừng có sợ – chúng ta được bảo vệ, và sẽ luôn được bảo vệ.
Khi Hoa Kỳ đoàn kết, không ai cản được Hoa Kỳ.
Chúng ta sẽ được bảo vệ nhờ những con người vĩ đại của quân đội, chấp pháp, và quan trọng nhất nhờ Thượng đế.
Sau chốt, chúng ta phải nghĩ những điều to lớn, mơ những giấc mơ to lớn hơn.
Tại Mỹ, chúng ta hiểu một quốc gia chỉ sống khi nỗ lực.
Chúng ta sẽ không còn chấp nhận các chính khách chỉ nói mà không làm, lúc nào cũng than vãn mà chả làm gì.
Đã hết thời gian để nói trơn.
Nay là giờ khắc hành động.
Đừng để ai bảo các bạn là không làm nổi đâu. Không thử thách nào đứng vững trước trái tim, tranh đấu và tinh thần nước Mỹ.
Chúng ta sẽ không thất bại. Đất nước sẽ lại phát triển.
Chúng ta đang ở trước thời khắc thiên niên kỷ mới, sẵn sàng mở ra bí ẩn của vũ trụ, giải phóng Trái đất khỏi bệnh tật, tìm ra năng lượng, các ngành công nghiệp và công nghệ ngày mai.
Niềm tự hào quốc gia mới sẽ khơi dậy tâm hồn, nâng cao tầm mắt, hàn gắn chia rẽ.
Đây là lúc nhớ lại sự khôn ngoan cổ xưa mà những người lính sẽ không quên: rằng dù da đen, nâu hay trắng, chúng ta cùng có dòng máu đỏ của người yêu nước, cùng hưởng tự do tôn giáo, và cùng chào lá cờ Mỹ.
OLSON
Dù đứa trẻ sinh ra ở khu đô thị Detroit, hay đồng bằng lộng gió Nebraska, họ cùng nhìn lên bầu trời ban tối, cùng giấc mơ, và cùng nhận hơi thở cuộc sống từ Đấng tối cao.
Hỡi những người Mỹ, ở mọi thành phố xa gần, nhỏ to, từ núi đến biển, xin hãy lắng nghe:
Các bạn sẽ không bao giờ bị bỏ rơi nữa.
Tiếng nói, hy vọng, giấc mơ của các bạn sẽ quyết định định mệnh nước Mỹ. Sự dũng cảm, lòng tốt, tình yêu của bạn sẽ dẫn đường chỉ lối.
Cùng nhau, chúng ta sẽ làm nước Mỹ mạnh trở lại.
Cùng nhau chúng ta sẽ làm nước Mỹ giàu có trở lại.
Chúng ta sẽ làm nước Mỹ tự hào trở lại.
Chúng ta sẽ làm nước Mỹ an toàn trở lại.
Đúng thế, cùng nhau chúng ta sẽ làm nước Mỹ tuyệt vời trở lại.
Xin cảm ơn. Thượng đế phù hộ các bạn và nước Mỹ.

DONALD TRUMP

By daohieu Posted in Chưa được phân loại