Đào Hiếu – CẦN CÓ THÊM NHIỀU VỤ “BẮT CÓC TRỊNH XUÂN THANH” HƠN NỮA.

ODA minh hoạSau vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” tại Đức, chính phủ Đức và nhiều chính phủ châu Âu khác đang cân nhắc “cấm vận”, “trừng phạt” chính phủ Việt Nam đủ thứ: chẳng hạn như cắt quan hệ ngoại giao, không cho Việt Nam vay vốn ODA v.v….

Dư luận trên mạng xã hội đua nhau chửi nhà nước Việt Nam và tỏ ra tiếc rẻ: vì vụ “bắt cóc”, vì “hành động côn đồ” của nhà nước VN  mà “chúng ta mất đi hàng trăm triệu đô la viện trợ”, làm như thể là nước Đức và châu Âu đem tiền biếu không cho Việt Nam vậy, làm như thể là số tiền viện trợ ấy sẽ lập tức đem lợi ích cho nhân dân Việt Nam vậy.

Sự tiếc rẻ ấy bắt nguồn từ 2 hiểu lầm cơ bản: Tiếp tục đọc

Advertisements
By daohieu Posted in Không phân loại

Đào Tăng – AI LÀ KẺ CHIẾM LÒNG LỀ ĐƯỜNG?

Từ chân vách bờ tường trở ra, lòng lề đường là của dân gian, của chính quyền. Rất nhạy cảm thuận lợi, gắn bó trong mọi sinh hoạt, sự sống của con người. Không phải sở hữu chủ của quyền uy, thế lực, công ty xí nghiệp … nào.

Sự mua bán, dịch vụ … tùy tiện trên mặt bằng lề đường, vì chén cơm manh áo, thời gian qua đã được các ngành chức năng, chấn chỉnh khoa học, sắp xếp trật tự, thông thoáng cho người đi bộ. Linh động thực tế trong mọi hoàn cảnh xã hội, không xóa sổ, lật đỗ chén cơm của dân lao động nghèo.

ĐÀO TĂNG

Cứ như TP.HCM, trung tâm văn hóa kinh tế … lớn. Có đủ các trường Cao đẳng, Đại học … học sinh mọi miền. Nhất vẫn là từ miền Trung, lắm sĩ tử xuất sắc vào thi đậu nhập học, phụ huynh vào theo, cảnh nghèo, thuê ở nhà trọ đi làm mướn buôn gánh bán bưng … nuôi con đeo đuổi những năm đại học cho được đến nơi đến chốn. Thực tế nhiều thập niên qua, có lắm kỹ sư, tiến sĩ, bác sĩ … các bậc nhân tài thành đạt này từng xuất thân từ gánh đậu hũ, xe bánh mì, hũ tíu, xe xích lô, xe ôm … của mẹ cha tần tảo mưu sinh ở vĩa hè nuôi con, và các con họ có danh chức cao cấp đang phụng sự đắc lực hữu ích cho xử sở. Tiếp tục đọc

BOT CAI LẬY: UBND tỉnh Tiền Giang có ý kiến

MỜI QUÝ VỊ ĐỌC BÀI CỦA BÁO “NGƯỜI LAO ĐỘNG” THEO ĐƯỜNG LINK DƯỚ ĐÂY:

http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/vu-bot-cai-lay-tinh-tien-giang-phan-ung-bo-gtvt-20170818090711254.htm

Đào Hiếu – SỐNG SÓT

IMG_2353

Sau khi được đăng tải nhiều kỳ trên Blog Lề Trái và trên Facebook Đào Hiếu với nhan đề: “Chuyện Kể Của Hồng”, nay tác giả đã sửa chữa hoàn chỉnh và đặt tên mới là SỐNG SÓT, xin giới thiệu cùng bạn đọc. ĐH.

ĐÀO HIẾU – Kỳ cuối: Giáng trần làm mẹ

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photoNguyễn Bé Tư, không biết chữ, không biết xài điện thoại, đi mua đồ, ai thối tiền không biết thiếu đủ, chỉ biết bỏ tiền vào túi.

Nhưng cô gái này có một dạng trí tuệ khác. Trí tuệ của cô nằm ở trái tim. Và trong những giọt nước mắt.

Khi Bé Tư xuất viện, bác sỹ nói cô đã bình phục. Nhưng bình phục có nghĩa là gì?

Có nghĩa là vẫn “khùng” hay đã “khôn ngoan” như mọi người?

Cô vẫn không biết chữ. Không biết xài điện thoại và không biết kiểm tiền thối khi đi mua đồ.

Hình như không có gì thay đổi.

Nhưng có vẻ như trực giác của cô trở nên nhạy bén khác thường.

*

Một buổi sáng đi chợ về, Bé Tư gặp hai mẹ con người hàng xóm. Đứa nhỏ học lớp Ba. Hai mẹ con ngồi ghế đá trong sân khu chung cư. Chỉ một câu nói của thằng nhỏ làm Bé Tư phải đứng lại.

-Mẹ ơi, hôm nay cô giáo lớp con tìm thấy một ổ mèo trong tủ hồ sơ của lớp học. Một mèo mẹ và bốn mèo con.

-Rồi cô giáo làm gì?

-Cô giáo lấy cây thước đuổi chúng đi thì mèo mẹ xù lông, phóng ra, cào rách ngực áo. Cô sợ quá, la khóc om sòm. Chú bảo vệ chạy vô, dồn mèo mẹ vào góc nhà, đập chết queo. Rồi chú xách bốn con mèo con bỏ vô bao ny-lông. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 21: Hoa lộc vừng rụng đầy

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Trong cuộc hành trình dài mù mịt của cõi hôn mê, Bé Tư thường thấy ẩn hiện khuôn mặt một con mèo hoang đang mang bầu. Khuôn mặt tròn. Đôi mắt mở to nhìn vào mặt cô, chờ đợi và cầu xin.

Cô mở mắt và nhìn thấy một màu trắng, phẳng, lạnh lẽo của trần nhà. Đó là phòng hồi sức tại bệnh viện.

Lúc ấy chung quanh rất im lặng. Những dãy giường bệnh cũng im lặng. Các bệnh nhân đều ngủ. Có lẽ trời đã khuya. Không có ai bên cạnh.

Cô đã trở về cõi dương gian này, đơn độc, thầm lặng và nhẹ nhàng.

Con mèo mang bầu bước nhẹ đến bên cô, nằm xuống. Nó nằm ngửa, phô cái bụng trắng. Rồi nó nghiêng đầu tựa vào ngực cô, nhắm mắt. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 20: Cứu con

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Khi năm mẹ con đi mỏi chân thì ngồi xuống ghế đá. Sáng nay ông già hưu trí không đến. Chiều qua có cơn mưa lớn, trời trở lạnh, chắc là ông bị cảm cúm gì đó.

Bé Tư bế từng con chó lên, vạch lông coi có con ve, con bọ chét nào còn sót lại sau một tuần xịt thuốc Vime Frondog. Chúng rất sạch, nằm lim dim tận hưởng sự vuốt ve của cô chủ.

Lát sau có hai thanh niên chở nhau trên xe máy, dừng lại.

-Chó đẹp quá. Được mấy tuổi rồi, cô em?

-Một tuổi.

-Mập ù, chắc được 5 ký. Em cho nó ăn gì vậy?

-Ăn bình thường.

Người thanh niên ngồi sau xe móc trong túi ra một cục thịt, thảy trên ghế đá. Cô gái thấy lạ, chưa kịp phản ứng thì con chó đã đớp cục thịt rồi.

Hai thằng thanh niên bỏ đi.

Chừng một phút sau chúng quay lại, thấy con chó đang đi vòng vòng trên bãi cỏ thì nói:

-Ngủ đi. Ngủ đi cưng.

Chỉ một lát sau con chó nằm xuống, đuôi nó phe phẩy yếu ớt.

Bé Tư không biết chuyện gì đang xảy ra, liền ngồi xuống bên nó, tức thì thằng ngồi sau xe bước tới, đẩy cô ngã ngửa trên cỏ, rồi xách hai chân sau con chó, nhét nó vào bao bố. Tiếp tục đọc

By daohieu Posted in Không phân loại

ĐÀO HIẾU – Kỳ 18: Những con mèo ở quán bia (phần 2)

IMG_2343 (1)

Năm giờ sáng, Hồng giật mình thức dậy trong hoảng hốt. Nước mắt đã khô, nhưng lòng quặn thắt một cơn đau kỳ lạ. Nỗi buồn ở đâu trùm xuống như chiếc khăn đen của đao phủ.

Hồng lấy xe ra chợ mua thức ăn cho mèo rồi chạy tới quán bia cũ. Giờ đó bãi đậu xe đã vắng nhưng giữa sân vẫn có ba cậu thanh niên ngồi uống cà phê trên những cái ghế nhựa thấp. Sau lưng bọn họ là một đụn khói đang bốc cao. Nhưng Hồng không quan tâm đến chúng. Chị ghé mắt vào khe cửa gọi:

-Meo, meo. Ra đây ăn, các con.

Chị lắng nghe. Và chờ.

-Meo meo… má đến nè con.

Nhưng bên trong thật im lặng. Chị lại gọi. Và chờ. Nhưng tiếng gọi của chị như rơi vào vực thẳm.

Những tiếng “meo, meo” bị con quái vật vô hình nào đó nuốt chững. Con cá chị cầm trên tay, cứng đờ, lạnh ngắt.

Một cơn gió vừa thốc tới, lùa khói vào mặt chị, làm chảy nước mắt.

Chị bước về phía bếp lửa, chỗ những tài xế xe tải đang ngồi. Dường như chúng tưởng chị đang khóc. Một thằng bật cười. Nó nói:

-Trời ơi! Mèo chết mà làm như cha chết. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 18: Những con mèo ở quán bia (phần 1)

18Sau chuyến du lịch, một trong số những người Hồng sẽ tặng quà là bà chủ quán bia, nơi đã diễn ra cuộc “thách đấu” giữa chị và một người đàn ông xa lạ hôm nào. Nhưng khi Hồng đến quán thì “cửa đóng then cài”, bảng hiệu đã gỡ mất. Hồng vừa định bỏ đi thì nghe tiếng mèo kêu.

Một con tam thể ló đầu ra khe cửa. Hồng đến gần nó, ngồi xuống, đưa tay ra.

-Má nè con. Có nhớ má không? Hôm trước má cho con cái cánh gà đó.

Có lẽ nó không nhớ, nhưng vì đói quá nên chui ra. Tức thì sau khe cửa hiện ra những cái mặt mèo khác. Lần lượt, lần lượt, năm con mèo lớn, nhỏ, xuất hiện trong sân, ngước nhìn Hồng, chờ đợi.

Đó là một cái sân rất rộng, không phải sân riêng của quán mà là một bãi đậu xe tải đủ loại, trước đây chủ quán bia ngăn một góc để làm chỗ giữ xe cho khách, nay chủ nhà tháo dỡ rào ngăn để cho thuê làm bãi đậu xe tải các loại.

Ba bốn cậu thanh niên, ý chừng là tài xế hoặc phụ lái, đặt mấy cái ghế nhựa, ngồi uống cà phê giữa sân.

Thấy lũ mèo vây quanh một người đàn bà xa lạ, bọn họ đều quay nhìn.

-Này các chú, quán này dời đi đâu vậy?

-Dời xuống đường HQV, phía sau cây xăng.

-Các chú có cái gì ăn được không? Cho tui xin một ít.

-Ối trời! Mèo hoang mà, chúng tự kiếm ăn, hơi đâu mà lo.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Hồng nói “cám ơn” rồi chạy xe ra siêu thị mua mấy con cá nục hấp và bánh mì. Khi chị trở lại thì mấy con mèo đã biến mất. Những người uống cà phê lúc nãy cũng biến mất.

Hồng nhìn qua khe cửa. Bên trong tối om. Hồng gọi “meo meo” nhiều lần thì nghe có tiếng “meo” đáp lại. Chị nhét từng con cá vô khe cửa rồi xé bánh mì ra từng mẩu nhỏ đút vô. Một con mèo mướp thò tay ra cái lỗ hổng, cào cào trên vách, không biết để làm gì. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Kỳ 17: Cứu mèo ở Agadir

17Hồng đi du lịch trở về và chúng tôi lại gặp nhau ở quán cà phê.

-Kể chuyện Paris đi.

-Em ở Paris chỉ có mười ngày, sau đó đi Maroc vì con gái em có việc sang đó.

-Chắc hai mẹ con đến thủ đô Rabat?

-Không, công ty của cháu ở thành phố Agadir, đó là một thành phố lớn ven biển, có lẽ chỉ sau Casablanca.

Casablanca? Một cái tên quen. Nó đang vang lên trong tôi một âm hưởng? Đúng rồi, đó là giai điệu một bài hát. Và giọng ca của Bertie Higgins:

Oh a kiss is still a kiss in Casablanca
But a kiss is not a kiss without your sigh
Please come back to me in Casablanca
I love you more and more each day as time goes by. 

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Nhưng hãy trở về với Agadir nồng nàn Bắc Phi hoang dã mà tôi chưa hề đặt chân tới.

-Đó là một thành phố không hoang dã như anh tưởng, Hồng nói,  nó rất hiện đại với nhiều khách sạn sang trọng, bãi biển cát vàng với những rừng dừa xanh ngắt. Agadir đầy hoa trái và tôm cá.

-Không có mèo sao?

Hồng nhún vai như một cô đầm.

-Và đầy mèo hoang. Đó là nghiệp chướng của em. Từ Sài Gòn bay sang Paris tưởng sẽ được thưởng thức những đặc sản như cassoulet, bearnaise… với rượu vang, ai ngờ lại bay sang tận Agadir với những ngã tư đầy mèo hoang đủ mọi chủng loại. Hôm nọ, hai mẹ con đi tắm biển. Rồi đi bộ về khách sạn Mogador Al Madina (cách biển chừng 400 mét), tụi em gặp từng bầy, từng bầy mèo đứng ngóng chờ ở những góc phố. Chúng như đàn trẻ nhỏ ốm đói, ngơ ngác với những đôi mắt thất thần nhìn khách bộ hành đi qua. Chúng đang chờ có ai đó thảy xuống đất một miếng bánh mì hay một mẩu thịt nguội. Tiếp tục đọc