Đào Hiếu – SỐ PHẬN CỦA NHỮNG CUỐN SÁCH

Tôi có nhiều bạn bè là nhà văn, nhà thơ, nhà báo…

Và tất nhiên tôi thường được các đồng nghiệp tặng sách mỗi khi có tác phẩm mới.

Tôi sẽ đón nhận những món quà đầy tâm huyết ấy như thế nào?

*

Câu hỏi ấy lát nữa tôi sẽ trả lời.

Bây giờ tôi xin kể quý vị nghe những điều tôi biết về số phận của những cuốn sách mà tôi và các đồng nghiệp tôi đã tặng cho bạn bè với rất nhiều trân trọng và kỳ vọng một chút chia sẻ, cảm thông…

*

Một cú điện thoại. Một quán cà phê. Vài ba người bạn. Chào hỏi. Chúc mừng anh mới xuất bản sách. Ký tặng. Săm soi. Ô! Bìa đẹp quá. Cái tên nghe hấp dẫn…

Tàn cuộc, mọi người giành nhau trả tiền. Tôi ngồi hút thuốc, thưởng thức “tình bạn vỹ đại và cảm động”.

Tôi muốn là người rời quán sau cùng, để tận hưởng chút hạnh phúc của một người sáng tác.

Và khi tôi dụi tắt điếu thuốc, đứng lên, thì phát hiện trên một chiếc ghế ngồi, cuốn sách của tôi bị bỏ quên.

*

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hư Trúc và con covid Vũ Hán

*

Trong bộ truyện kiếm hiệp “Thiên Long Bát Bộ” của nhà văn Kim Dung, có một loại ám khí cực kỳ tàn độc.

Đó là Sinh Tử Phù (生死符)  do Thiên Sơn Đồng Lão sáng chế.

Đây là loại ám khí, dùng nội lực biến nước thành băng, rồi cấy vào cơ thể đối thủ. Khi bị trúng “Sinh Tử Phù” thì cơ thể sẽ ngứa ngáy không thể chịu nổi, nạn nhân phải gãi đến rách da thịt, tóe máu tươi đầm đìa mà vẫn không hết ngứa. Sống không bằng chết.

Tuy tàn độc như vậy nhưng Sinh Tử Phù vẫn có thuốc giải. Và chỉ có đệ tử chân truyền là Hư Trúc mới làm được điều ấy.

Nhưng thuốc giải cũng chỉ có tác dụng trong vòng một năm.

Chính nhờ “Sinh Tử Phù” này mà Thiên Sơn Đồng Lão (tuy đã hơn trăm tuổi nhưng có ngoại hình như một bé gái tuổi 13) đã chi phối 36 động, 72 đảo.

Mỗi năm, khi thuốc giải hết hiệu lực thì người của bà ta sẽ đi phát thuốc giải mới, đi đến đâu cũng hách dịch, hành hạ nạn nhân, đòi hỏi đủ thứ.

Bọn “quần hùng” tuy căm phẫn cực độ nhưng không dám phản kháng vì sợ Sinh Tử Phù hành hạ.

*

Tiếp tục đọc