ĐÀO HIẾU – Sẽ làm gì với một cục sắt, một cục nhựa và một cục cao su?

Tôi có thể đánh cược với bạn rằng trong giới trẻ (học sinh, sinh viên, thanh niên công, tư chức…), các bậc “lão thành cách mạng”, thậm chí một số trí thức… nhiều người vẫn nghĩ rằng Việt Nam ta đang “phát triển chóng mặt”, đang chế tạo đủ thứ máy móc, đủ thứ xe cộ… và chỉ năm bảy năm nữa nước ta sẽ trở thành một nước phát triển đứng hạng thứ xyz… trên thế giới…Đó là những cái đầu lười suy nghĩ. Những cái đầu đơn giản, thật thà, chất phác như những… củ khoai.Họ không biết rằng Việt Nam thực chất chỉ là một xã hội tiêu thụ (société de consommation).

Và đang dậm chân tại chỗ.

HỌ KHÔNG BIẾT RẰNG:

Trong một cái máy (xe hơi, tủ lạnh, ti-vi, máy tính, điện thoại thông minh…) có cả chục ngàn phụ tùng, linh kiện, có thứ đòi hỏi công nghệ cực cao.Muốn chế tạo được một cái máy thì trước hết anh phải chế tạo được các phụ tùng và linh kiện ấy.Những phụ tùng, linh kiện ấy ban đầu chỉ là những cục sắt, cục nhôm, cục silicon, nhựa dẻo, cao su v.v… nhưng người ta giỏi, người ta có kỹ thuật biến chúng thành phụ tùng, thành các chi tiết máy, các linh kiện, sau đó mới lắp ráp thành sản phẩm.

Còn Việt Nam ta cũng có cục sắt, cục nhôm, cục silicon, cục cao su, cục nhựa dẻo… nhưng chúng ta chỉ biết biến chúng thành cái rựa, cái lưỡi cuốc, cái vỏ xe, cái xô đựng nước…

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Cây kim may

MỚI ĐÂY, XE VINFAST CỦA ÔNG PHẠM NHẬT VƯỢNG BỊ HÀNG LOẠT TRỤC TRẶC KỸ THUẬT, GÃY SƯỜN, HỎNG MÁY… TÔI XIN ĐĂNG LẠI BÀI VIẾT VỀ CÂY KIM MAY ĐỂ THẤY RẰNG VIỆC PHÁT TRIỂN CÔNG NGHIỆP HIỆN ĐẠI SẼ RẤT GIAN KHỔ. VÀ VIỆT NAM CHÚNG TA THẬM CHÍ LÀ CHƯA ĐỨNG Ở VẠCH XUẤT PHÁT VÀ CÒN LỚ NGỚ, CHƯA BIẾT XUẤT PHÁT NHƯ THẾ NÀO, NÓI CHI TỚI CHUYỆN PHÁT TRIỂN.NHÀ NƯỚC TA “NGÂY THƠ” MỘT CÁCH ĐÁNG SỢ. VÀ RẤT DỄ BỊ LỪA.*

Vào khoảng năm 1978, 1979 gì đó, khi còn làm phóng viên báo Tuổi Trẻ, tôi được (hay bị) đưa đi “vô sản hoá” tại nhà máy Sinco ở Sàigòn.Nhà máy này vốn của chế độ cũ để lại, chuyên sản xuất máy may lấy hiệu là Sinco. Khi các “tồng chí” tiếp quản được ít lâu thì hết mẹ nó phụ tùng nên đếch hoạt động được.

Lúc tôi đến xin làm công nhân ở đó (có lẽ người ta định sau này “cơ cấu” tôi làm Tổng Bí thư nên cho tôi bắt chước đồng chí Nguyễn Văn Cừ đi vô sản hoá ở các mỏ than Hòn Gay năm nào!) thì thấy Giám đốc cùng mấy anh kỹ sư, thợ tiện, thợ phay, thợ nguội… đang ngồi bàn cách phục hồi hoạt động của nhà máy, để chế tạo cho được một cái máy may mang thương hiệu Việt Nam chính cống.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Những bài học từ Esperanto

CHÚ THÍCH ẢNH: Nhà ngôn ngữ học Ludwik Lejzer Zamenhof

LTS: Trước âm mưu đưa 7 ngoại ngữ vào dạy tại các trường trung học, tôi xin đăng lại bài này để bạn đọc tham khảo..

Cách đây hơn 130 năm, một học giả, một nhà ngôn ngữ học Ba Lan tên là Ludwik Lejzer Zamenhof đã chắt lọc những tinh hoa của các ngôn ngữ châu Âu như tiếng Tây Ban Nha, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức… để sáng chế ra một thứ ngôn ngữ vừa dễ học, dễ nói, dễ viết, lại rất khoa học, rất trong sáng… gọi tên là Quốc tế ngữ Esperanto.

Trong khoảng thời gian 13 năm (từ 1872 đến 1885), ngôn ngữ Esperanto không ngừng được các học giả châu Âu, nhất là các tu sĩ công giáo La Mã hoàn thiện, trở thành một ngôn ngữ toàn bích, được nhiều người kỳ vọng là một ngôn ngữ chung của toàn nhân loại. Chẳng bao lâu loài người sẽ nói chung một thứ tiếng, viết chung một chữ viết, mọi rào cản ngôn ngữ trước đây sẽ không còn nữa, loài người hiểu nhau hơn, gần gũi và thân ái hơn.


Đó là giấc mơ đẹp của một thế giới đại đồng.Thế nhưng giờ đây, sau hơn 130 năm, nhắc đến từ “Esperanto” có lẽ không mấy người biết nó là cái gì.
Theo kết quả điều tra của Liên Hiệp Quốc vào năm 1996 thì số người sử dụng Quốc tế ngữ Esperanto chỉ là khoảng từ 200 cho tới 2.000 người. Có khoảng 2 triệu người khác trải khắp 115 quốc gia và vùng lãnh thổ sử dụng ngôn ngữ này như ngôn ngữ thứ hai của mình. Hai triệu người này đa số là các nhà nghiên cứu ngôn ngữ học và các tu sĩ dùng Esperanto để… dịch Kinh Thánh.
Tại sao một công trình ngôn ngữ học đồ sộ như thế, chuyên nghiệp như thế, đầy tâm huyết và có mục đích cao đẹp như thế lại bị nhân loại lãng quên, bị ruồng bỏ một cách phũ phàng?

Tiếp tục đọc