LÊ QUỐC – Hệ thống siêu quyền lực tại Hoa Kỳ

        Lời mở đầu: BÀI BÁO NÀY LÀ CỦA TÁC  GIẢ LÊ QUỐC. TÔI ĐỌC TRÊN MẠNG INTERNET VÀ THẤY CÓ NHIỀU CHI TIẾT THÚ VỊ ĐÁNG CHO NGƯỜI VIỆT CHÚNG TA HỌC HỎI. TUY NHIÊN TRONG BÀI CÓ VÀI ĐOẠN “NHẠY CẢM” NÊN TÔI XIN MẠN PHÉP TÁC GIẢ LƯỢC BỎ BỚT. XIN TÁC GIẢ THÔNG CẢM VÀ THỨ LỖI.

TÔI NGHĨ TÁC GIẢ LÀ MỘT TRÍ THỨC VIỆT KIỀU MỸ, CÓ KIẾN THỨC THỜI SỰ BAO QUÁT VÀ TẦM NHÌN CHÍNH TRỊ SẮC SẢO. HIẾM THẤY MỘT VIỆT KIỀU MỸ NHƯ VẬY.

*

Tư bản là một thế lực vô tổ quốc. Nơi nào có thể làm ra tiền là nó đến. Nơi nào không còn kiếm được tiền thì nó đi… Nó chẳng cần phân biệt bạn hay thù, dân chủ hay độc tài, Cộng sản hay không Cộng sản. Mục đích tối hậu của nó là TIỀN. Cho nên, lắm khi vì tiền mà nó hy sinh mạng sống  đồng bào của nó, chà đạp lên xác chết của nhân loại, hy sinh cả một quốc gia mà trước đó nó là Đồng Minh –  thậm chí phản bội Dân tộc và Tổ quốc  của chính nước nó.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Sự phung phí man rợ

Có lần nói chuyện với một thằng bạn phi công VNCH, nó tiết lộ: “Mỗi lần cất cánh đi ném bom nhưng vì một lý do nào đó không đến được mục tiêu, không thể ném bom được, đành phải bay ra biển, trút bom xuống đó rồi về”.

Tôi hỏi:

-Sao không đem bom về?

-Vì nhiều lý do: 1/Hạ cánh xuống phi đạo trong khi đang mang bom rất nguy hiểm, vì bom sẽ nổ. 2/Đã đem bom đi thì không được đem về, cũng giống như hiệp sỹ Samurai của Nhật, đã rút kiếm ra khỏi vỏ thì phải vấy máu mới được tra kiếm vào. 3/ Bằng mọi giá phải ném cho hết bom thì mới được về. không cần biết ném vào đâu.

-Tại sao lại có cái “nguyên tắc thứ 3” đó?

-Vì bom là hàng hóa, chiến tranh là thị trường tiêu thụ, phi công tụi tao là người tiêu dùng và những ông chủ “các tập đoàn chế tạo vũ khí” là nhà sản xuất. Mày có muốn nghe câu chuyện thứ hai không?

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Hai mặt của Tự Do

Có một số người không thích ai nói trái ý mình. Họ muốn áp đặt người khác suy nghĩ giống mình, cảm nhận giống mình, phát biểu giống mình. Họ chỉ chơi với những ai đồng điệu và xa lánh kẻ nào “nghịch” với họ.

Tóm lại, họ không chấp nhận tự do tư tưởng, tự do thể hiện, tự do ngôn luận.

Loại người như thế vừa đáng ghét, vừa nguy hiểm, lại vừa buồn cười. Họ là kẻ thù của dân chủ, nhân quyền, kẻ thù của sự tiến bộ và sáng tạo.

Tuy nhiên, vấn đề TỰ DO, trên thực tế lại rất phức tạp, rất đa dạng và đôi khi khó hiểu.

Tự do ngôn luận hoàn toàn không có nghĩa là “muốn nói gì thì nói”, hoặc “phát biểu linh tinh”. Ví dụ như cha nội Thích Chân Quang từng nói: “Trung Quốc là anh, Việt Nam là em, vì vậy Lý Thường Kiệt đem quân đánh Trung Quốc là hỗn”… thì chẳng những chúng ta không chấp nhận mà còn muốn lấy giẻ rách nhét vô họng gã.

Trong gia đình cũng thế, nếu cô con gái muốn lấy một anh chàng giàu có nhưng dốt nát, ăn tục nói phét, đội trên đạp dưới, rượu chè bài bạc… thì chẳng những cha mẹ không chấp nhận thứ TỰ DO đó mà có khi còn phải đánh đòn.

Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Chiều cuối năm

*

Ta thấy lá bay trên mặt đường
Thời gian thì trôi theo hoàng hôn
Nắng cũng lùi về cuối phố
Cơn gió thầm, bay qua vườn cũ
*
Ta thấy ta nằm trên vạt cỏ
Mà vẫn trôi đi như nước rong
Trôi về đâu giữa đời mênh mông?
*
Ta thấy mây, chiều nay đã về
Đứng trên cao buông lời rủ rê
Chân trời rất xa, rất hiu quạnh
Ở đó có gì vui mà về?
*
Ta nghe trời lặng, không tiếng chim
Đất cũng không có ai đi tìm
Chiều nay trời đất hoang vu quá
Trời đất biến thành khuôn mặt lạ
*
Năm mới về như một cái bóng
Đứng ngoài ngõ dòm vô hiên vắng
Thấy ta ngồi một mình như cái cây
Rụng hết lá trong hoàng hôn đầy.
*
Năm mới về như người khách lạ
Ta dửng dưng nhìn, không biết ai
Hắn bỏ đi nhẹ như chiếc lá
Hắn bỏ đi, để lại dấu hài.
*
Ta vẫn ngồi nhìn vệt nắng phai
Nhìn những ngón tay cằn khô và dài
Khu vườn rỗng, không còn sinh vật
Con kiến, con ve, con dế đi mất
Chỉ có cỏ tràn lan mặt đất
*
Bầu trời nhẹ như vỏ trái cây
Gió ở đâu mà kéo về đây?
Ta lay lắt như một cành củi
Không biết khi nào bay về phía núi?

31/12/2019
ĐÀO HIẾU

Tiếp tục đọc