ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 25+26+27

25.EM BÉ SOMALI 12/02/2019

Đúng 4 tháng không đụng tới nhật ký. Đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, gặp biết bao nhiêu đứa trẻ mồ côi đầu đường xó chợ. Có đứa đã chết, có đứa bỗng dưng mất tích, có đứa mới hai tháng tuổi, bị mèo lớn đánh đuổi, nằm bẹp dí, bỏ ăn. Trong mấy ngày Tết, các trạm thú y đều đóng cửa, vì thế cứu được nó thật gian nan.

Năm nay tôi không có Tết. Chỉ lo cho đứa bé. Chạy tìm một bác sỹ thú y toát mồ hôi. Mệt rã rời.

Sáng nay, khi chú mèo con đã bình phục, tôi mới quyết định viết lại nhật ký.

*

Và phải mở đầu với em bé Somali.

Nó đen nhẻm, chỉ to bằng một củ khoai. Lần gặp đầu tiên tôi tưởng nó là một con chuột hay con sóc, và cũng không khác nùi giẻ rách là mấy.

Nó di chuyển từ cái chậu kiểng nhà hàng xóm đến cổng nhà tôi, lúc nó chui vào cổng tìm nhặt thức ăn thừa của lũ mèo nhà bỏ sót, tôi mới biết đó là một sinh vật. Một đứa bé Somali còi cọc, da bọc xương, lông rụng gần hết, chỉ còn sót lại những nhúm nhỏ xơ xác, tả tơi và khô cháy.

Tôi không dám nhúc nhích, sợ nó bỏ chạy. Tôi đợi cho nó ăn hết mấy hột cơm thừa, mấy miếng cá vụn xong mới dám gọi: “Meo!”. Gọi rất nhỏ. Nhưng nó cũng bỏ chạy, trốn trong cái chậu kiểng nhà hàng xóm lúc nãy.

Tôi bước rất nhẹ. Như một nhà sư khất thực. Và tôi đã nhìn thấy nó. Tôi ngồi xuống, khum hai bàn tay như một cái tổ chim, đưa ra, về phía nó. Meo! Đừng sợ. Chờ ông ngoại chút. Ông ngoại đi lấy cá cho con.

Khi tôi đem con cá nục hấp ra thì rất may, nó vẫn còn đó, nhưng tôi không dám lại gần. Tôi đặt con cá cách nó chừng một bước chân rồi bỏ đi.

Núp sau cánh cổng, quan sát.

Chừng một phút sau, cậu bé Somali bước ra ra rất nhanh, tha con cá rồi rút vào giữa mấy cái chậu kiểng.

Buổi chiều hôm đó tôi lại đặt con cá ngay khoảng trống giữa những chậu kiểng rồi bỏ đi.

Một tiếng đồng hồ sau tôi quay lại để nhặt xương cá thật sạch, đem vứt xuống sông vì sợ hàng xóm phát hiện xương cá sẽ phàn nàn là tôi cho mèo ăn làm dơ bẩn thềm nhà của họ. Đó là kinh nghiệm “xương máu” của cái lần tôi cho mèo hoang ăn bị bà vợ ông đại úy công an xách chổi chà ra làm bộ quét sân và chửi: “Chưa hề thấy cái xóm nào ở dơ như xóm này. Cái đồ vô văn hóa.”, Và hôm ấy, nếu tôi không phải là một lão già đáng tuổi bố cô ta thì chắc là đã bị “ăn” một vài cán chổi!

Một tuần sau, chú bé Somali đã mọc lông lún phún, trông đã ra dáng một con mèo. Và nó cũng dạn dĩ hơn. Tuy vậy, buổi tối khi tôi cho lũ mèo hoang ăn ngoài gốc cây thì nó là đứa sau cùng đến “dọn dẹp” những thứ còn sót lại.

Nó là kẻ lượm mót, là kẻ cùng đinh,  là kẻ ăn xin của những đứa ăn xin, là sinh vật đói khát của những kẻ đói khát, là mèo hoang của những con mèo hoang.

Mèo hoang! Chúng không “chảnh” như những con mèo nhà, chúng không chê thứ gì. Chúng ăn cả đầu cá, xương cá, thịt bầy nhầy, da heo. Cơm thiu chúng cũng không từ. Vì thế khi chúng bỏ đi thì hiện trường sạch bách. Vậy mà chú bé Somali vẫn tìm được một vài thứ còn sót lại. Nhặt nhạnh, gom góp, tỉ mỉ… từng hột cơm vung vãi, từng cọng rau, từng cái vảy cá. Nó vừa ăn vừa quan sát chung quanh như một kẻ tàn tật đầy mặc cảm, sợ hãi bị đánh đuổi, bị chà đạp, bị giết chết bất cứ lúc nào.

Tôi núp sau cánh cổng, nghĩ cách đến gần nó, bế nó để vuốt ve nó, cho nó hiểu rằng không việc gì phải sợ, rằng tuy con nhỏ bé, xấu xí, yếu đuối, nhưng  trong lòng ông ngoại thì con vẫn là một tác phẩm của tạo hóa với đầy đủ những kỳ diệu của một sinh vật mà chỉ có tạo hóa mới sáng tạo được. Người ta có thể chế tạo ra một chiếc điện thoại thông minh, một vệ tinh nhân tạo hay một robot biết nói tiếng người, nhưng không bao giờ có thể chế tạo được một con mèo, cho dù còi cọc, xấu xí như con.

Ông ngoại muốn làm mọi cách cho con hiểu rằng con là một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, thiêng liêng không gì có thể thay thế được, rằng con không phải là một món đồ chơi, một vật dụng, một cái máy. Con là một sinh linh, con đang sống cuộc đời của mình như bao sinh vật khác, như chính ông ngoại, đang cảm nhận thế giới chung quanh, đang đau khổ và hạnh phúc, đang sợ hãi và thèm muốn một mái ấm, một sự vuốt ve âu yếm, một tiếng gọi dịu dàng.

Người ta có thể đem bán con một đồng không ai thèm mua, nhưng con vẫn là một tác phẩm kỳ diệu gấp ngàn lần chiếc điện thoại thông minh giá 20 triệu đồng.

Con nhỏ bé nghèo nàn và tội nghiệp của ngoại, làm sao để ông ngoại có thể nói cho mọi người hiểu điều đó?!

*

Nửa tháng, một thời gian quá ngắn để có thể biến một con mèo con còi cọc thành một chú bé sởn sơ như những đứa khác.

Nhưng chỉ trong một giây, tạo hóa có thể xóa bỏ một tác phẩm mà ngài đã tạo ra.

Tại sao vậy? Lẽ nào ngài lại quên mất rằng tác phẩm ấy tuy nhỏ bé nhưng dù phải đầu tư một tỷ đô la thì các nhà khoa học cũng không chế tạo ra được? Lẽ nào ngài vô cảm, hay ngài chỉ là một quyền lực “phi ngã” (impersonal)?

*

Như thường lệ, 6 giờ sáng trước khi đi tập thể dục, tôi đặt con cá cạnh cái chậu kiểng. Một tiếng đồng hồ sau trở về, tôi vẫn thấy con cá còn nguyên đấy.

Buổi tối, lũ mèo hoang các nơi tụ về dưới gốc cây bàng, nhưng nơi chậu kiểng không có con Somali nằm đợi như mọi khi.

Tôi bắc ghế ngồi chờ sau cánh cổng đến khuya. Vẫn bặt vô âm tín. Sao vậy? Nó chưa tới tuổi động dục. Nó cũng không bị lũ mèo hoang ăn hiếp. Thế thì nó đi đâu?

Tôi nghĩ ngay đến cái chổi chà cùa bà vợ tay đại úy. Tôi nghĩ ngay đến những người chủ đống gỗ mục từng vác gậy đánh tôi, từng ném hộp thức ăn xuống sông.

Có thể nào người chủ đống gỗ không muốn cho nó tá túc nên đã đánh đuổi nó đi? Có thể nào nó đã lẻn vào bếp của ai đó và đã bi đập chết, ném xuông sông?

Tôi lùng sục trong các bụi cây, các chậu kiểng bày trước nhà hàng xóm. Tôi đi lang thang mấy vòng quanh tất cả các nhà trong xóm, vừa đi vừa gọi meo meo. Tiếng gọi vang lên giữa im lặng như tiếng con thú lạc bầy, như tiếng  rao buồn của những người mua ve chai lang thang trên chiếc xe đạp lọc cọc. Những tiếng meo meo rơi rớt trong vô vọng, như mớ lá khô bay lả tả, âm thầm, thất lạc trong cỏ rối, trên bờ sông, trên vỉa hè câm nín.

Rồi tôi trở về, đứng ngơ ngác trước cổng nhà mình như một hình hài cũ kỹ, đơn độc, không biết nhờ cậy ai, không biết chia sẻ cùng ai…

Bỗng dưng, từ đâu đó có tiếng gọi nhỏ nhoi của một đứa bé gái:

-Ông ơi! Ông đi tìm mèo hả? Có phải ông tìm con mèo nhỏ xíu màu đen không?

-Phải. Sao con biết nó?

-Con thấy ông thường cho nó ăn.

Đó là bé Vân, mười hai tuổi, ở sát cạnh nhà tôi. Nó đang đứng trên ban-công, ôm một con tam thể trước ngực.

-Con biết nó ở đâu không?

-Nó chết rồi ông à. Trưa hôm qua, con đi học về, thấy con chó nhà cô Quỳnh Như ngậm nó trong miệng.

-Sao con không cứu nó?

-Lúc đó nó đã chết rồi. Con chó tha nó bỏ trước cửa nhà cô Quỳnh Như, chồng cổ lấy cái xẻng, xúc nó ném xuống sông rồi.

Tôi khóc. Tôi ngồi xuống vỉa hè, ôm mặt. Khi mở mắt ra, tôi thấy bé Vân đang đứng bên cạnh.

-Ông đi theo con. Nó bị ném xuống ở chỗ này nè.

Hai ông cháu ra bờ sông.

Đêm qua, nước triều lên, lục bình trôi theo dòng đã lấp kín mặt nước. Tôi lấy một cây sào dài, vạch từng dề lục bình ra kiếm, nhưng chúng dày đặc, tầng tầng lớp lớp. Những chiếc lá to bản, xanh ngắt và dày, liên kết nhau thành từng mảng lớn, trùng trùng điệp điệp như rừng. Biết tìm đâu ra một con mèo nhỏ như củ khoai vùi xác dưới chín tầng địa ngục ấy?

26.NHÀ QUÝ TỘC VÀ TẤM BIA ĐÁ

15/02/2019

Quý ông nọ có vẻ là một đại gia, mặc quần short kaki trắng, áo pull trắng hiệu Polo, mang giày Adidas trắng. Da cũng trắng. Nói chung là trắng bóc. Coi rất sang.

Hình như ông ta ở đâu ngoài phố, chủ khách sạn hay nhà hàng gì đó.

Suốt trong một tuần, cứ sáng sáng ông dắt con chó ngao đi dọc bờ sông rồi dừng lại ngay mảnh vườn trước nhà tôi, nơi tôi chôn mấy con mèo, còn bà xã tôi thì trồng rau, trồng hoa đủ thứ.

Ông dừng lại để con chó của ông nó ị. Bờ sông rộng mênh mông nó không thèm ị, nó lại thích vừa hưởng tứ khoái vừa ngắm hoa, thế mới gọi là chó nhà giàu chứ.

Cái trò ấy lập đi lập lại nhiều lần khiến tôi phải lên tiếng.

-Ông có thể cho con chó đi ỉa chỗ khác được không. Đây là chỗ tôi trồng hoa và cả rau nữa.

Quý ông nọ giương mắt nhìn tôi hồi lâu như để đánh giá xem tôi thuộc thành phần nào trong xã hội, rồi hỏi:

-Đất này của ông?

-Cái vườn này của tôi.

-Đây là bờ sông. Đất của nhà nước. Ông không biết đây là đất công à?

-Nhưng trước đây nó là bãi sình, gia đình chúng tôi phải bỏ tiền và công sức ra để san lấp mặt bằng, vun vồng trồng rau, trồng hoa mới được như thế này.

-OK. Nhưng đã là đất công thì tôi có quyền dắt chó đi dạo.

-Đi dạo cái con khỉ! Chó ỉa tùm lum trên rau của tôi kìa. Hốt đi, cha nội!

Nhà quý tộc nọ nhìn tôi kinh ngạc. Có vẻ như xưa nay không ai dám nói năng với hắn cái kiểu đó. Hắn cười khẩy:

-Đã không biết luật pháp con ăn nói vô văn hóa.

Tôi hỏi:

-Ông có từng ở nước ngoài không? Tại các công viên bên Mỹ người ta thường treo những cái giỏ đựng rất nhiều túi giấy dành cho người dắt chó đi dạo. Khi chó ỉa thì người chủ chó phải hốt cứt bỏ trong những cái túi ấy, đem bỏ thùng rác. Những nơi nào không có túi giấy thì người dắt chó phải đem túi theo để đựng phân chó. Thế ông có đem túi theo không?

Hắn có vẻ không hề biết đến chuyện đó, mặt cứ đực ra như thằng ngố.

Chỗ tôi và hắn đang đứng, trồng rất nhiều hoa, nhưng bên dưới những khóm hoa ấy tôi chôn những con mèo chết mà tôi nhặt được ngoài đường cùng những con mèo tôi nuôi nhưng bị bệnh chết, bị chó cắn hay xe cán chết. Và tôi có làm một tấm bia nhỏ để kỷ niệm. Tấm bia được viết bằng tiếng Pháp bởi vì tôi không muốn cho hàng xóm biết rằng đó là một nghĩa trang mèo, sẽ có lời đồn đại rất phiền phức.

Tuy vậy người quý tộc nọ cũng rất tò mò.

-Tấm bia gì đây?

-Ông cứ đọc đi thì biết.

Hắn nghiêng mặt, nhìn những hàng chữ màu trắng khắc trên đá cẩm thạch đen. Tôi biết hắn chẳng hiểu những dòng chữ kia nói gì. Nhưng hắn không muốn để lộ điều đó, lại còn làm ra vẻ trịch thượng. Hắn hỏi:

-Cấm dẫn chó qua đây à?

-Đúng vậy. Để tôi dịch cho ông nghe nhé: Ici reposent mes chats errants có nghĩa: “Đây là vườn rau sạch”. Les enfants malheureux abandonnés par la société, có nghĩa là: “cấm dẫn chó ỉa đái bừa bãi”.

(NỘI DUNG BIA: “Nơi đây yên nghỉ những con mèo hoang của tôi, những đứa trẻ bất hạnh bị xã hội loài người vứt bỏ.”)

Hắn ngửa mặt cười dài, rồi dừng đột ngột, nhìn tôi với vẻ chế diễu.

-Mình là người Việt, viết tiếng Việt cho rồi. Bày đặt khoe tiếng Anh.

Nói xong hắn gật gù, gật gù… rồi tà tà dắt con chó ngao lảng đi.

Từ đó không hề dám dẫn chó bén mảng tới nữa.

 

27.MÈO USAGI

27/02/2019

MÈO CON garageNgười Việt mình thường đặt tên mèo là Mướp (vì hoa văn trên lông có sọc giống trái mướp), tên Vàng, tên Miu, tên Mun (vì lông đen như gỗ mun, thực ra chữ “mun” có nguồn gốc tiếng Pháp: moule, một loại nghêu bên châu Âu có hình dạng giống như con chem chép nhưng vỏ của nó đen như than đá, người Pháp, người Bỉ thường nấu súp với con moule này).

Tên của mèo Tây thường là: Kitty, Bella, Lucy, Charlie… và Cheshire, chú mèo thần thoại trong phim Alice.

Bốn chú mèo con của tôi không thể mang tên Việt, cũng không thể mang tên Tây được, vì mẹ của chúng là cơn bão số 9, có tên quốc tế là Usagi. Vì thế mà về sau này tôi đặt tên cho chúng là Usagi.

Nếu như Tôn Ngộ Không được sinh ra từ một tảng đá, sét đánh bể đá, con khỉ chui ra, nên được gọi là Thạch Hầu, thì bốn chú mèo con của tôi cũng xuất hiện trong sấm sét nhưng lại không hề có được một bản lý lịch hoành tráng như Tôn hành giả.

Một thằng ranh con cưỡi chiếc xe gắn máy xuất phát từ một gia đình bất nhân thất đức nào đó, tay xách một cái bịch, đội mưa chạy ngang trước tiệm tạp hóa, nơi tôi đang đứng chờ mua thùng bia. Thằng quỷ nhỏ ấy ném cái bịch xuống giữa đường rồi vọt xe dong mất.

Mọi người chưa biết trong bịch có gì thì một cậu thanh niên từ trong garage kế bên tiệm tạp hóa chạy ra, xách cái bịch vô. Trong đó có bốn con mèo con sũng ướt, run lập cập, giương bốn cặp mắt ngơ ngác, sợ hãi nhìn mọi người.

Cô chủ tiệm tạp hóa bảo thằng nhỏ:

-Em nuôi chúng đi, làm phước.

-Sao chị không nuôi?

-Chị đang nuôi hai con. Và nhà của chị thì như cái lỗ mũi, hàng hóa chất lỉnh kỉnh.

Thằng nhỏ đi kiếm một cái thùng giấy rách te tua, bẩn thỉu như cái thùng rác. Nó ném bốn con mèo vào đó rồi nhặt miếng giẻ lau của garage nhét vô cho tụi nhỏ đỡ lạnh.

Những suy nghĩ trong đầu tôi đảo lộn, tìm một giải pháp.

Tôi đưa xe ra đường, chạy thẳng tới tiệm thú y, mua một cái lồng sắt rộng chừng một mét khối. Tạm thời chúng đã có một chỗ dung thân tương đối thoải mái. Thức ăn thì tôi sẽ cung cấp ngày hai bữa. OK! Thôi, các con cứ ở tạm cái garage này đi. Họ không đuổi là may rồi!

Buổi chiều tôi đến thăm chúng, thấy hộp thức ăn khi sáng tôi mua ở thú y đã hết sạch. Tôi cho chúng thêm một hộp cá nục hấp rồi đi về. Sáng hôm sau tôi lại đem cá đến. Hộp cá chiều hôm qua cũng sạch bách và mặt mày đứa nào cũng tươi tỉnh, chắc chắn tối qua chúng được no và ngủ một giấc ấm áp nhờ miếng giẻ của garage. Tuy nhiên phân và nước tiểu mèo cũng bốc mùi hôi thúi.

Mỗi chuồng mèo đều có một cái máng bằng inox đặt bên dưới. Mỗi ngày người nuôi mèo phải rút cái máng ra rửa sạch, phơi khô rồi đút vô. Nhưng ở cái garage bề bộn, ồn ào và đen nhẻm này, mọi người đều bận rộn, chẳng ai làm chuyện đó cả.

Những ngày kế tiếp, phân và nước tiểu mèo càng đùn lên. Mùi hôi thúi càng nồng nặc.

Người chủ garage tỏ vẻ khó chịu nhưng có lẽ vì thấy tôi cũng đạo mạo, chững chạc, vả lại lũ mèo chẳng phải của tôi, mà tôi phải lo cơm nước cho chúng ngày hai bữa như thế, nên ông cũng ngại, không phàn nàn. Ông chỉ hỏi: “Sao anh không đem chúng về nhà mà nuôi?”. Tôi giải thích: “Nhà tôi cũng đã nuôi nhiều mèo. Lũ mèo chúng không chấp nhận mèo lạ đâu. Chúng sẽ đuổi đánh. Ngoài mèo nhà ra tôi cũng có nuôi cả chục con mèo hoang, nhưng chỉ có thể cho chúng ăn ngoài bờ sông, ngoài gốc cây, vỉa hè. Không thể đem vô nhà được”

Ngày kế tiếp, tôi quyết định rút cái máng phân ra rửa. Nhưng rửa ở đâu? Vòi nước? Lỗ cống? Nhà của người ta, đâu phải mình muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu tôi không làm thì ai làm? Nếu không ai làm thì lũ mèo sẽ ngập trong cứt đái, sẽ chết vì tiêu chảy, vì bệnh truyền nhiễm.

Tôi bàn với cô chủ tiệm tạp hóa:

-Cháu dọn vệ sinh cho lũ nhỏ được không?

-Được. Để cháu làm cho.

Sáng hôm sau, khi tôi đem thức ăn đến thì thấy cái lồng mèo được đặt trước sân cửa tiệm tạp hóa. Bốn con đều trắng tinh như bốn cục bông gòn xinh xắn. Tôi chở nguyên lồng mèo đi thú y cho uống thuốc xổ lãi, xong đem về để vào chỗ cũ.

Nhưng chỗ đó là cái lề đường. Chỗ tạm.

Ngày hôm sau tôi đến thì cái lồng mèo biến mất. Những người trong garage đã nhét cái lồng trong xó kẹt, lẩn mất sau những cánh cửa xe phế thải, những lốp xe bể, những mâm bánh xe rỉ sét, những ghế nệm rách nát…

Không cách gì tôi có thể chui lọt vào cái đống phế liệu ấy để cho mèo ăn. Sau một hồi loay hoay luồn lách, tôi cũng đến được cái lồng mèo. Nhưng khi bước ra thì quần áo dính đầy bụi đất và cả dầu nhớt lẫn cứt mèo!

Tôi gặp cô chủ tiệm tạp hóa:

-Chú đầu hàng. Chỉ còn cách cưa đôi. Chú nuôi 2 con, cháu 2 con.

Quyết định ấy về sau sẽ gặp rất nhiều trở ngại. Nhưng nếu không, lũ nhỏ sẽ chết

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s