ĐÀO HIẾU – Ma trận Sáu Tám

(ba hoa về tập thơ “Lục Bát Phạm Hiền Mây” – nxb Nhân Ảnh 2018 – Amazon ấn hành)

*PHAM HIEN MAY

Đứng trước thơ Phạm Hiền Mây như đứng trước biển.

Còn bước vào?

Như bước vào rừng rậm.

Vậy thì dạo chơi?

Xin chớ dại. Vì đó là một ma trận, là thế cờ vây đầy cạm bẫy chết người của Tô Tinh Hà. Đoàn Dự chỉ đi được 10 nước thì đầu hàng. Mộ Dung Phục mới xuất vài chiêu đã bị tẩu hoả nhập ma… phải đợi đến gã khờ Hư Trúc…

*

Tôi đâu có ngu như Đoàn Dự hay Mộ Dung Cô Tô, tôi giả khờ như Hư Trúc mới có đủ sự ngây thơ tinh quái để bước vào khu rừng họ Phạm.

Nhưng cứ một lát tôi lại bị con-quỷ-sáu-tám giương vòi ra, lăm le hút hết nội lực và điểm huyệt, đứng như trời trồng giữa những con chữ, những vần điệu bất tận, những sáu-tám sáu-tám sáu-tám sáu-tám… trào lên như sóng tiếp nối không dứt. Lúc đó chỉ mong được sống sót mà về  với vợ con, với những con mèo… đừng nói tới chuyện dạo chơi, đừng nói tới chuyện tắm mát trong những vần điệu.

 

nghe chân mỏi quá đường trần

khi anh đang

gót xa dần

chiều rơi

lên buồn sông khói trùng khơi

lên buồn ngọn đợi tóc phơi vai chờ

chiều rơi

lên cõi xa mờ

hắt em bóng nhạt nhoà bờ lãng quên

(chiều rơi)

 “Lên buồn ngọn đợi tóc phơi vai chờ”, đó là cấu trúc gì vậy? một ngẫu nhiên  hay tài hoa? Còn cái câu “ngoài hành tinh” này nữa: “hắt em bóng nhạt nhoà bờ lãng quên”?

Thực ra, đó là những con chữ đang lên đồng, đang bị tẩu hoả nhập ma, đang bị đảo lộn kinh mạch.

Và tôi đã phải chạy mất dép mới thoát được  những câu thơ lên đồng ấy.

Hốt nhiên lại gặp một “rừng phong, thu đã nhuốm mùi quan san” (ND):

Xoá giùm em những chiều mây

những buồn vời vợi phía tây nắng tàn

phía hương khói thắp mù ngàn

lệ sương giọt xuống muôn vàn nhớ thương

 giữ giùm em vết tình vương

lên môi non mật ngôn hương ngút trời

lên môi thơm có hoa mời

cho khe suối ướt ngọt đời phù du

….

níu giùm em kẻo tuổi trôi

vào biền biệt tím pha phôi giang hà

tím mưa giăng tháp tay ngà

tím màu tóc ngọn la đà sầu vây…

(giùm em)

Nhạc Tây chỉ có bảy nốt. Nhưng những tên tuổi lớn như Maurice Ravel, J.S.Bach,  Shostakovich… chỉ cần bảy nốt nhạc ấy mà sáng tạo ra cả một vũ trụ giai điệu không lời mênh mông, có thể làm cho trái đất phải dừng lại lắng nghe, và làm phai mờ những nỗi đau trần thế.

Âm nhạc là thứ nghệ thuật dàn trải trong thời gian. Những loại hình nghệ thuật khác thường dàn trải trong không gian, ví dụ như hội hoạ, điêu khắc, điện ảnh, thi ca…

Mây sử dụng con chữ như những nốt nhạc, chính vì thế mà ngôn ngữ của cô rất mới, rất bất ngờ, nhờ tính ngẫu nhiên của nghệ thuật sắp đặt (installation) và nghệ thuật solfège của nhạc thính phòng, để tạo ra một thứ giai điệu vừa dàn trải trong không gian và trong cả thời gian.

 

nhánh mê mấy độ trút vàng

khói hương mấy độ mù hàng lá đau

tiễn người là mộng nghìn sau

dịu dàng lối

bước vào nhau

giấc hoài

(tiễn người)

*

dấu chân

tình

đã ngàn mây

chỉ còn lại trống vắng vây lối mùa

còn dăm ảm đạm gió lùa

và cô đơn bóng hắt đùa dốc nghiêng

cô đơn em

nhánh triền miên

anh sông trôi

bến an nhiên xa dần

nửa đời mộng vẫn ân cần

tìm nhau sương lạnh đường trần heo may

(tìm nhau)

Mây khác Nguyễn Du. “Lục Bát” của cô không có cốt truyện, không có kịch tính… thơ Mây là thác đổ, là nguồn nước ẩn, giấu mình đây đó, là tiếng giun dế, là giọng opéra của Cecilia Bartoli.

Và đôi khi là tiếng khóc.

Tư tưởng của cô không được truyền tải trong những lời phán truyền, mà cứ bàng bạc đâu đó trong những con chữ, những hơi thở nhỏ nhoi, thầm lặng.

Và rất nhiều khi cô giấu suy tưởng của mình trong những cách ngắt dòng.

 

từ đây em sẽ tập quên

sẽ không chờ nữa chân trên lối mờ

vẫn duy nhất

một tôn thờ

nhưng khi gặp sẽ hững hờ

chẳng quen

 

hững hờ

cổng chẳng cài then

anh về mở

đã bao phen trăng rằm

vai anh em sẽ tựa cằm

vòng ôm siết ấm khép đằm thắm mi

 giật mình bên nớ bên ni

mưa nghiêng tạt mộng

biệt ly

vỡ oà

(mưa chiều)

 

biệt ly bao tuổi sẽ già

để em níu

mảnh phù hoa

nỗi buồn

(phù hoa nỗi buồn)

 

nỗi lòng buốt

buổi gió luồn

qua bờ đợi

nước bỏ nguồn theo mây

bỏ mùa mơ lại đồi tây

bỏ đồi đông mộng vàng cây im lìm

(chút tình chia tan)

Phạm Hiền Mây là phù thuỷ ngôn ngữ. Cái độc đáo của Mây nằm trong ngôn ngữ. Cái “lớn” của thơ cô cũng nằm trong ngôn ngữ.

Nhưng tôi nghĩ, một ngày nào đó Mây sẽ tự đánh mất đẳng cấp của mình bằng những gallery chân dung muôn màu muôn vẻ, tạo dáng trên facebook.

Mây không thấy rằng thơ mình có thể tự toả sáng một mình mà không cần phải trang trí thêm bất cứ thứ gì khác sao?

Ngày 10/12/2018

ĐÀO HIẾU.

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Ma trận Sáu Tám

  1. Con Chữ giống Y rừng rậm!DẠO Chơi Thơ Mây cho đẫm linh hồn.SÁU TÁM Sóng tình du dương…Dìu CHÂN Lạc bước thiên đường trần gian…”CHIỀU lên ngọn đợi Vai MAN…DẠI khờ vạt tóc lang thang Môi tình…Hắt BÓNG nhạt bờ lãng quên..NẮNG tàn Sương lệ mật mềm nồng hương…Suối KHE đọng mùi ngát thơm..Thảo hoa Mưa ướt vấn vương trái tim…Tầm trong cây cỏ thiên nhiên..Giải cơn sầu muộn ưu phiền mộng du..Gió lùa ảo diệu mây mù..Triền miên hòa điệu mưa sầu buồn tênh!Từ đây thương nhớ dần quên..Trăng rằm xa vắng đường tình mộng mơ…{hihi…Thơ Mây Mây Thơ…}

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s