ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 24

NHẬT KÝ MÈONÀNG BẠCH TUYẾT TRÊN CÀNH ME

12/10/2018

Bạn biết vì sao một con mèo leo lên cành me, nằm im ở đó trong nhiều giờ không?

Bắt chim? Không phải đâu. Vì nếu nó phóng lên chụp con chim thì nó sẽ bị rơi xuống đất ở một độ cao có thể gây chấn thương.

Muốn bắt chim, bao giờ nó cũng rình trong nhưng bụi cây mọc dưới đất, hoặc mai phục trong lớp cỏ cao. Khi lũ chim sà xuống ăn bông cỏ hay sâu bọ thì nó phóng lên như chàng thủ môn Danijel Subasic của Croatia, bắt bóng trong góc hẹp và đáp xuông sân cỏ như một cánh bướm.

Nhưng đó là hình ảnh của những con mèo trong lúc săn mồi, hoàn toàn không phải là hình ảnh nàng mèo hoang vẫn leo lên cành me đợi tôi mỗi tối. Lúc ấy nó là đứa trẻ mồ côi, một đứa cháu đang đói, nằm chờ tiếng bước chân, tiếng mở cổng, tiếng gọi “meo meo” của ông ngoại.

Từ trên cành, nó buông mình xuống, nhẹ như chiếc lá, rồi chạy về phía tôi. Nhưng những con mèo hoang thường không bao giờ đến sát bên người, dù đó là người đang nuôi nó.

Nó dừng lại, giữ một khoảng cách an toàn rồi kêu lên: “meo meo… con đói, con đói! Ông ngoại ơi!… I’m hungry, grandpa!”

Tôi đặt khay thức ăn xuống bên gốc cây. Nó ăn rất khí thế. Nhìn mà mủi lòng.

Tôi muốn vuốt ve nó nhưng nó né tránh mặc dù nó là đứa trẻ duy nhất nằm chờ tôi trên nhánh cây me mỗi đêm, mỗi đêm, mỗi đêm… không hề sai hẹn, dù cho mưa gió, dù cho nước triều lên hay xuống, đường sá ngập nước hay khô ráo, dù cho xóm nhà tôi đang yên tĩnh hay đang có đám cưới, đám tiệc ồn ào.

Lúc hai chúng tôi mới quen nhau thì nó cũng như những con mèo hoang khác: chờ trong bụi rậm bên bờ sông hay trong bãi rác, góc nhà, vườn rau. Chúng giấu mình trong cây lá, trong bóng tối. Chúng mai phục sẵn ở đó nhưng vô hình, vô ảnh. Và không tiếng động.

Ban đầu có lẽ là vì những con chó của hàng xóm: một bầy năm sáu con, có đứa to như sư tử, có đứa là berger Allemand nhanh như quả tên lửa hành trình của Kim Jong-un, có đứa là chó săn Phú Quốc đen thui như một black arrow tử thần… mỗi lần ông chủ ngôi biệt thự thả những tên khủng bố ấy ra là lũ mèo hoang khiếp đảm, chạy tán loạn.

Nhưng trong đám tàn binh ấy có một thiếu nữ tuổi teen lông trắng như bông gòn không bỏ chạy mà leo lên cây me trước nhà tôi, chọn một cành thấp và nằm thảnh thơi ở đó, mặc cho lũ chó quần thảo bên dưới, gầm gừ, và chửi rủa bằng đủ thứ ngôn ngữ: Đức, Pháp, Đan Mạch, Nhật Bản và cả tiếng Việt giọng Phú Quốc.

Mặc kệ, nàng Bạch Tuyết của tôi đủ thông minh để hiểu rằng cái đám du côn “cẩu tạp chủng” ấy chẳng làm được trò trống gì với độ cao 4 mét.

Còn bầy mèo hoang kia thì phải đợi cho đến khi lũ chó nghênh ngang đi phân phát chất thải của chúng cho các nhà hàng xóm xong xuôi và bị lùa vô chuồng, thì mới mò về, ém quân rải rác khắp nơi chờ ông ngoại xuất hiện với bữa tối đựng trong cái khay to tổ bố.

Riêng nàng Bạch Tuyết thì lim dim ngủ, cho đến khi nghe tiếng mở cổng của ông ngoại, thì mới mở mắt ra, uốn mình mấy cái rồi nhảy xuống đất.

Từ đó, cành me trở thành nơi hò hẹn giữa hai ông cháu tôi, không phải chỉ vào bữa ăn tối mà cả những buổi trưa vắng lặng tôi đi một mình dưới bóng cây.

ĐH.

Advertisements
By daohieu Posted in Không phân loại

One comment on “ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 24

  1. An toàn vẫn trên Cây Me.Nằm êm trên đó lắng nghe động tịnh.Thương Mèo-Ông Ngoại rất hiền.Con Mèo Bạch Tuyết rình rình nhảy xuống…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s