NHẬT KÝ MÈO – kỳ 23

CHIM KHÔNG VỀ NỮA

12/9/2018

CHIM KHONG VE

Hai mươi năm trước, lần đầu tiên ghé thăm nhà thờ Notre Dame de Paris tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy rất nhiều chim sẻ bay đến đậu trên những ngón tay của du khách để mổ những hạt đậu trong lòng bàn tay. Tôi cũng mua đậu, và chim sẻ cũng bay đến. Mỗi ngón tay một con, cổ tay thì có khi hai, ba con. Lông của chúng cũng màu hạt dẻ như chim Việt Nam nhưng có pha chút sắc vàng. Và chúng rất mập.

Bồ câu thì bay rợp trời, đậu trên vai, trên đầu tôi, trên sân cỏ và trên mái nhà thờ. Nghe nói sau đó, chính quyền đã đuổi chúng đi vì chúng phóng uế bừa bãi trên khắp công trình kiến trúc quý giá ấy.

Mười năm sau, khi tôi lui về ngôi nhà ở quận Bảy SG, ngẫu nhiên chim sẻ cũng về theo tôi, có lẽ vì tôi đã trồng nhiều cây cối trước sân nhà, trong đó có một cây bàng Đài Loan cao lên tới sân thượng, tán lá sum suê, râm mát cả một vùng rộng lớn.

Chúng bay lượn, ríu rít. Chúng chao nghiêng như lá cây trong nắng sớm, trong gió chiều, trong nhưng trưa im lặng.

Những buổi trưa ấy chỉ có tôi và chúng. Và con nước triều đang lên thầm lặng, chậm rãi trườn đến những rễ cây bần, cây đước… vỗ về chúng trước khi bao phủ chúng bằng những con sóng nhỏ lăn tăn, đong đưa như chiếc nôi mềm mại, nhẹ tênh, rồi bò dần lên chỗ ghế đá tôi ngồi.

Đó là thế giới riêng của tôi và lũ chim chóc. Không phải chỉ có sẻ mà còn bìm bịp, chào mào, cu cườm và sáo. Và tôi. Tập hợp lại thành cư dân của một vùng tiểu thiên địa, một lãnh thổ nhỏ hẹp, xinh xinh, có sông nước, bãi cỏ, cây xanh bóng mát và rất nhiều hoa. Tuy không đẹp như thế giới của Lý Bạch với “Đào hoa lưu thuỷ yểu nhiên khứ. Biệt hữu thiên địa phi nhân gian”(*) nhưng cũng là một cõi trời riêng có thể giúp xa lánh chốn thị phi trong giây lát.

Tôi là người bạn duy nhất của lũ chim trong những buổi trưa im lặng như thế. Thoạt tiên chúng không biết tôi là ai. Có thể như một người qua đường nghỉ chân nơi ghế đá dưới bóng cây. Nhưng nhiều lần chúng nhìn thấy tôi ngồi im lặng trong sáng sớm, trong những trưa trống vắng, trong những cơn gió chiều cuốn lá khô bay trên mặt đường… chúng đã đón nhận tôi như một cư dân của cái vùng tiểu thiên địa ấy.

Tôi rải thóc, đậu cho chúng ăn. Tôi ve vãn, tán tỉnh chúng như dụ đàn bà con gái. Chúng mon men đến, mổ vài hạt, rồi bốc lên cao, rồi sà xuống. Một con, hai con, rồi cả một bầy, một đàn.

Thế là giữa chúng tôi đã mọc lên một cây thân ái, ngày càng lớn lên, cành lá sum suê, rợp bóng mát.

Tôi nhớ những con chim sẻ trong quãng trường nhà thờ Notre Dame de Paris, tôi muốn tập cho chúng đậu trên những ngón tay, nhưng không được.

Giữa lúc mối tình của chúng tôi chưa đủ sâu đậm để người và vật có thể tin cậy nhau như thế thì… những con mèo xuất hiện.

Ironie du sort! Những con mèo lại còn thân thuộc với tôi hơn cả những con chim nữa.

Tuy chúng đến với tôi sau những con chim, nhưng giữa chúng và tôi có quá nhiều kỷ niệm đau buồn.

Chúng là những đứa trẻ mồ côi lạc loài. Mỗi đứa là một câu chuyện thương tâm. Mỗi đứa là một bi kịch, một số phận. Mỗi đứa là một mảnh vỡ tàn phai của cả một kiếp sinh linh rộng lớn, tàn nhẫn, nghiệt ngã xót xa. Mỗi đứa quyện vào đời tôi những sợi dây nghiệp chướng từ tiền kiếp, từ vô minh, từ khổ não và duyên nợ.

Và giờ đây, chúng xuất hiện như một sự đánh đố tâm thức tôi, một thử thách nhân cách tôi.

Chúng xuất hiện để đẩy tôi vào những cạm bẫy, những gai góc, những ngã ba đầy mù sương, lửa khói và gió lộng, rồi bắt tôi phải chọn lựa. Đi đâu? Rẽ vào hướng nào?

Có lần người nuôi chim đã khuyên tôi: “Chú hãy nhốt những con mèo trong lồng.”

Tôi không thể chọn giải pháp ấy.

Nhưng những con chim bé nhỏ hồn nhiên kia vẫn cứ bị giết chết bởi những con mèo. Mỗi tuần vài con. Chúng tha chim bỏ trong phòng khách, trên cầu thang, trước cổng…

Ngày trước, tôi khóc khi chôn những con mèo, giờ lại phải rơi nước mắt trên xác những con chim bé bỏng.

Có phải tôi đã sai?

Có phải chính tôi đã gây ra tội lỗi này?

Tôi bế tắt.

Giống hệt cái thời tôi mới đem con Vừng từ đống gỗ mục về nhà. Tôi đã phải loay hoay, khốn khổ để bảo vệ nó trước muôn vàn đe doạ.

Bạn tin không nếu tôi nói: phải mất hai năm trời để đem một chú mèo con bụi đời, côi cút, và sợ hãi từ chốn giang hồ về với mái ấm gia đình?

Bạn tin không nếu tôi nói, rằng tôi phải tốn mười mấy triệu đồng để bảo vệ Vừng khỏi sự đe doạ của môi trường sống chung quanh nó?

Bạn tin không nếu tôi nói, rằng chỉ vì tôi đem cơm cho Vừng, đang trốn trong đống gỗ mục, mà bị cả gia đình người chủ đống gỗ ấy vác gậy rượt đánh và chửi mắng thậm tệ.

Và còn nhiều kỷ niệm nữa. Đó chẳng phải là một “thiên tình sử đẫm lệ” giữa một con người và một chú mèo con xấu xí, đơn độc, đói rét bị vứt giữa cuộc đời tàn nhẫn này sao?

Thế còn những con chim?

Và mối tình của tôi với loài sinh vật nhỏ bé biết bay ấy?

Tôi cứ đi lang thang trong chiều, trên bến sông vắng vẻ. Tôi đi và tự hỏi: Làm sao để bảo vệ cả hai. Làm sao để sống chung với cả hai?

Chúng đều vô tội. Vì chúng không hiểu những gì tôi hiểu. Và tôi cũng không thể giải thích cho chúng. Chúng chỉ sống theo bản năng.

Những con chim đến để tìm bắt sâu, để ăn thóc tôi rải trong sân. Còn những con mèo rình rập bắt chim cũng chỉ là bản năng săn mồi. Chỉ là một trò chơi hoang dã.

*

Giữa lúc tôi đang rối bời vì những đứa trẻ của tôi thì sáng nay, lúc thức dậy, ra vườn dạo chơi, tôi thấy bầu trời im lặng.

Chỉ có những đám mây rất xa, những cành lá đong đưa và những cơn gió nhẹ.

Khu vườn câm nín. Cái thế giới nhỏ bé của tôi chết lặng.

Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn bầu trời.

Chim đã không về nữa!

…………………………………..

(*) Thơ Lý Bạch. Trích bài “Sơn Trung Vấn Đáp”

Advertisements
By daohieu Posted in Không phân loại

One comment on “NHẬT KÝ MÈO – kỳ 23

  1. Chim Sẻ đậu trên tay.Bồ Câu đậu trên vai.Để yên chẳng xua đuổi…Người và chim thân ái.Nhìn chim Sẻ thương quí.Nhỏ nhắn trông bé tí.Chim Sẻ bay theo về…”VùngTiểu Thiên Địa” đây.Nhưng lũ Mèo cứ quậy…Chim Sẻ chết lần lần…Buồn thương biết sao đây?!Họa bản năng đành vậy?!Rồi một ngày Thức dậy….Chim Sẻ bay đi mất! Để buồn ngơ buồn ngẩn!Thắc mắc”Tại Ta chăng?”.Chẳng bảo vệ Sẻ giận?Sẻ buồn chẳng thèm ăn…”Vùng Tiểu Thiên Địa-Vắng…!”..Hết chuyện con Mèo Vừng.Đến lượt Chim Sẻ cưng.Ôi tội nghiệp vô cùng! Thương cho ”Chủ Nhân Ông!”hihihi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s