ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 19

NHẬT KÝ MÈO19.TẠI SAO ÔNG NGOẠI BỎ TỤI CON?

(14/6/2018)

Tôi ở Mỹ có 3 tuần. Tôi không thể ở lâu hơn nữa vì lo cho tụi nhỏ quá, lo chúng gặp bất trắc, bà xã tôi không đủ kinh nghiệm để đối phó.

Lần này đi Mỹ là thăm đứa cháu nội đang học năm thứ hai đại học. Và nhìn ngắm sự thay đổi của một đứa trẻ từ chiếc xe đạp bước lên chiếc xe bốn bánh, từ những đường phố đông nghịt xe máy, xe đạp, xe con, xe tải, xe buýt chen lấn nhau… rẽ sang những free way thẳng tắp rộng thênh thang của một xã hội văn minh hiện đại bậc nhất hành tinh…

Chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi.

Hai năm ở Mỹ, với khả năng giao tiếp tiếng Anh hoàn hảo, bé đã hội nhập gần như toàn diện vào xã hội mới.

Tôi chỉ cần nhìn thấy sự thay đổi ấy. Và yên tâm. Và trở về với những con mèo, nghèo nàn, côi cút, đói khát… đang đợi tôi từng ngày, từng giờ…

Và đang tự hỏi: sao ông ngoại bỏ tụi con đi lâu quá vậy?

Tuần lễ thứ hai ở Mỹ có quá nhiều lo lắng khi bà xã thông báo là đang sơn lại toàn bộ cái nhà.

Hãy tưởng tượng một tốp thợ năm bảy người, mặt mày lạ hoắc, với dây thừng, thùng sơn, kềm, búa, vác thang, bưng ghế… từ đâu đột nhập vào nhà, đục đẽo, khoan tường… theo kiểu: “người nách thước kẻ tay đao. Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”  thì lũ mèo của tôi sẽ khiếp đảm cỡ nào.

Chui gầm giường, kẹt tủ, xó bếp… không chỗ nào an toàn cả. Vì đó toàn là những nơi bị toán người lạ mặt tấn công tận ổ, càn quét, cào xới, bụi tung mù mịt. Giường tủ, bàn ghế bị xê dịch liên tục, xó xỉnh nào cũng bị moi móc, chà xát, càn quét… chỗ đâu mà trốn?

Chỉ còn nước trốn trên mái nhà, chui vào những bụi rậm ven bờ sông hay trở lại cái đống gỗ mục của nhà hàng xóm.

Nhưng điều tôi lo sợ nhất là con Vừng. Nó thuộc giai cấp vô sản bụi đời. Có nhiều khả năng nó sẽ bỏ nhà ra đi phiêu bạt giang hồ, một đi không trở lại.

Tôi điện thoại về hỏi, bà xã nói nhẹ nhàng: “Không sao đâu, vẫn thấy tụi nó quanh quẩn trước nhà.” Nhưng tôi biết chắc là bà không thể phân biệt con nào là mèo nhà, con nào là mèo hoang, con nào còn, con nào mất… bởi vì có những con rất giống nhau, nhất là những con lông vàng như con Vừng.

Trong giang hồ, mèo lông vàng thường nhiều nhất.

Sự vắng mặt của tôi là một cú sốc. Sự xuất hiện dài ngày của tốp thợ sơn là cú sốc khác, phũ phàng và đầy đe doạ.

Liệu ba con mèo nhà và lũ mèo hoang của tôi có chịu đựng nổi nhưng cú sốc bất ngờ ấy không?

ĐH

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Nhật ký Mèo – kỳ 19

  1. Nửa tháng vắng chủ nhân ông.Bao nhiêu sự kiện xáo trộn trong nhà.Lũ mèo ngơ ngác tản ra…Cái nhà quen thuộc người lạ xông vào…Sửa chữa tân trang các cái?Động đất động thổ búa mai rìu rựa…Ồn ào chẳng hiểu gì nữa!?Lũ mèo chỉ biết chạy chờ Ngoại về… Vậy đó có Ngoại yên bề.Vẹn vẻ mọi thứ không gì ấm no?Ngoại về sắp xếp đâu đó…Lũ mèo khỏi sợ bơ vơ lạ ngoài?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s