ĐÀO HIẾU – Nhật ký mèo (kỳ 18)

hqdefaultVỀ VỚI MẸ

13/5/2018

*

Người bán chim goi:

-Chú ơi, ra bắt chim về.

Vậy là 5 ngày. Với kinh nghiệm của một tay chuyên nghiệp, con chim sẻ của tôi đã bình phục.

Nó đang nhảy lách tách trong lồng. Tôi gọi nó, nhưng chắc chắn là nó không nhận ra tôi. Nó không biết tôi là ai, và cũng không biết rằng nó sắp được gặp lại mẹ.

Người bán chim lấy một cái bao giấy có đục nhiều lỗ, bỏ con chim vào rồi đưa cho tôi.

-Chú rải gạo trên sân thượng rồi thả nó ra, nó sẽ gọi mẹ nó tới.

Bao giấy nhẹ như không. Khi tôi chạy xe, thỉnh thoảng nghe tiếng rột rột bên trong bao, chắc nó lo sợ không biết đang xảy ra chuyện gì. Tôi đưa cái bao lên ngang mặt, gọi “chiếp chiếp” để trấn an nó.

Khi bước lên cầu thang, tôi nghĩ: sao lại phải lên sân thượng? Sao không đem nó đến cửa sổ phòng mình, đặt nó trên bồn hoa cho nó bay đi?

Tôi mở cửa sổ, ủ con chim giữa lòng bàn tay. Lúc ấy tôi nghĩ đến câu nói của Lệnh Hồ Xung: “Cầm kiếm cũng giống như cầm một con chim sẻ, cầm lỏng quá thì nó sẽ vuột mất, còn nếu như cầm chặt quá thì nó sẽ chết.”

Quả nhiên thủ pháp ấy đã làm con chim yên lòng. Giống như nó đang rúc trong lòng bàn tay tôi, đang ẩn mình giữa hơi ấm của da thịt tôi. Và nó cũng toả ra hơi ấm của cơ thể nó. Hơi ấm của hai sinh vật của tạo hoá hoà vào nhau, êm đềm, trìu mến và đầy xúc động.

Tôi đặt nó trên bồn hoa, phía ngoài cửa sổ. Nó nằm im một lúc, nhìn khoảng trời trước mặt, rồi ngoảnh lại tôi.

-Bay đi con! Hãy về với mẹ!

Con chim sẻ bé bỏng của tôi thả mình vào khoảng không, như một chiếc lá, chao nghiêng trong gió.

Tôi nhớ mấy câu thơ của một người bạn gái:

Chim sẻ như lá cây

Rụng mà không rớt.

Bầu trời trước nhà tôi bé đủ nhìn.

Có gì mà chim kêu rối rít.

Cho lòng tôi cũng rối như chim?

(Thơ Lê Thị Kim)

 

NHẬT KÝ MÈOCon chim bay thẳng, chui vào tán lá rậm của cây bàng trước sân nhà.

Và mất hút.

Tôi đứng đợi.

Tôi ngóng chờ.

Chỉ một phút sau, con chim mẹ từ trong vòm me của nhà hàng xóm đã bay đến.

Có tiếng kêu chiêm chiếp trong tán lá.

Tôi vẫn ngóng đợi.

Chốc lát, một con chim sẻ khác từ trên mái nhà sà xuống, đậu trên ngọn cây và cất tiếng gọi.

Những tiếng gọi nhỏ nhoi, bay trong buổi sáng tĩnh lặng, ríu rít mà dịu dàng, rải đều trong cơn gió nhẹ, lấp lánh như ngàn cánh hoa bồ công anh tím ngát.

Hình như ông Trời đã sắp đặt cho hai mẹ con chim sẻ gặp nhau trong ngày Chủ Nhật thứ hai của tháng Năm: Ngày Của Mẹ.

Mẹ ơi, xin hãy coi cuộc trùng phùng này như món quà của đứa con trai bất hiếu đã để mẹ chết trong đau khổ.

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Nhật ký mèo (kỳ 18)

  1. Bao giấy đục nhiều lổ.Bỏ Chim vào cho thở.SânThượng thả tự do.Chim ăn gạo dẫn dụ…Chim mẹ đến con nó…
    Làm theo Ý thích thú?Bồn hoa bên cửa sổ…Thả chim bay về Tổ…Cây Bàng cao cổ thụ.Chim bay đến trú ngụ.Vòm Me chim mẹ ở.Nghe tiếng con bay vù…Trùng phùng như thế đó!Ban mai sáng tinh mơ.Ngày Chủ Nhật nên thơ.
    Ngày của Mẹ tình cờ.Trùng hợp Ngày Kỳ Ngộ…Lạc nhau lâu lắm đó!Đôi Chim đã gặp gỡ…Mẹ con Chim Sẻ nhỏ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s