Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 7)

07NHỮNG MỐI TÌNH CỦA TÔI

(24/2/2018)

Hôm nay đi ăn sáng về, ngang qua cửa hàng của bé Nhu, thấy mở bán trở lại sau nhiều ngày về quê ăn Tết. Hai con mèo con ngồi trên hai thùng bia, một đứa nhìn ra đường, một đứa nhìn vô nhà.

Tôi muốn ghé lại chơi với chúng giây lát nhưng vì bé Nhu đã về thì tôi không phải lo lắng gì nữa nên tôi chạy xe đi, mà cứ ngoái lại nhìn. A Di Đà Phật, nếu bé Nhu không nhận nuôi thì giờ này chúng vẫn còn rúc trong đống gỗ mục, và tôi không thể nhìn thấy chúng, để chắc rằng chúng còn sống và bình yên.

Mấy ngày Nhu về Tây Ninh ăn Tết, mỗi lần tôi ghé cửa hàng cho chúng ăn thì cả hai con đều chui ra theo lỗ cửa. Tôi ngồi dưới vỉa hè, chúng chui vào giữa hai chân tôi và ăn thức ăn khô giòn tan như mình nhai bắp rang.

Tôi vuốt ve chúng, hai tay vuốt hai con. Mèo mướp chính cống. Lông mịn, da mềm mại và ấm.

Tôi thích hơi ấm ấy, vừa vuốt vừa nắn nót cái bụng lép, vừa gãi lưng cho chúng. Tôi rất vui vì thấy chúng ăn ngấu nghiến, chắc là rất ngon, rất thích, rất “đã”. Tôi hạnh phúc vì đã đem niềm vui đến cho hai đứa hài nhi này, không gì có thể đổi được niềm hạnh phúc ấy.

Cho nên sáng nay đi ngang qua cửa hàng, thấy chúng ngồi trước cửa, tự nhiên cứ nhớ cái cảm giác mịn màng của bộ lông, nhớ cái hơi ấm dễ thương của vùng bụng.

Những ai còn thanh niên, đang có người yêu, đều trải qua những cảm giác tuyệt vời của thứ tình thiêng liêng ấy. Thức cũng nhớ, ngủ cũng nhớ, xa cách cũng nhớ mà gặp nhau cũng nhớ.

Chỉ cần nghe giọng nói trong điện thoại là lòng đã rung chuyển, chỉ cần nhìn thấy cái dáng từ xa là thương ơi là thương, đừng nói chi tới chuyện cầm tay, chuyện hôn nhau…

Bây giờ già rồi, tình yêu cũng tàn héo. Con cái đứa nào cũng có gia đình của chúng, cháu nội, ngoại cũng đã lớn, chúng chơi với bạn cùng lứa, không chơi với mình nữa.

Những người già, vì thế, buồn biết bao! Cô đơn biết chừng nào! Nhất là những người không thích âm nhạc, bóng đá hay văn chương, chữ nghĩa…

Tôi thì khác, tôi biết đủ thứ và thích đủ thứ nên cũng không buồn lắm.

Và quan trọng nhất là có mèo.

Mỗi con mèo có mỗi tính cách riêng, lối biểu hiện tình cảm riêng. Có con rất tinh tế, đằm thắm, con thì bẽn lẽn, nũng nịu, thơ ngây… nhưng cũng có con dữ dội, khó hiều: vừa âu yếm rên rỉ, lim dim đó, chợt quay lại đớp một phát chảy máu đầm đìa. Đó chính là Xíu Ngọc Trinh. Dường như từ ngày tôi đem Vừng từ chốn giang hồ về, nó ngấm ngầm ghen tức nên thỉnh thoảng bộc lộ ra như thế.

Tôi hiểu tâm trạng ấy nên tuy máu chảy ròng ròng mà bật cười sảng khoái. Xíu mới thật là “đàn bà”, yêu như thế mới là yêu. Dù đã “bảy con” nhưng vẫn là một phu nhân quyền quý cao sang và xinh đẹp.

Xíu, Vừng và Mướp, mỗi đứa yêu mỗi cách, tuy khác nhau mà cùng một tấm chân tình trong sạch và không bao giờ phản bội.

Dù là 16 tháng tuổi như Mướp hay “bảy con” như Xíu Phu Nhân thì vẫn đằm thắm, thiết tha. Dù thích ngủ trên ngực tôi hay thích rúc vào nách, tựa đầu vào vai và vòng tay ôm lấy cánh tay tôi mà ngủ thì vẫn là người tình bất diệt.

Vừng xuất thân là trẻ bụi đời, nên tuy về ở với tôi đã hai năm nay nhưng vẫn còn chất hoang dã. Nó không thể là một minou câlin như bé Xíu được. Nó không hay biểu lộ tình cảm như Mướp, nó cũng không “sang chảnh” như Xíu phu nhân. Nó rụt rè, hay tủi thân, hay giật mình sợ hãi, nhưng khi chỉ có mình nó và tôi thì nó rất muốn gần gũi.

Khi tôi nằm trên giường, nó leo lên ngực, rồi rúc vào cổ tôi, liếm trên má, hôn hít trên gáy, trên vành tai…

Mèo hoang thì luôn cảnh giác với con người, nhưng trong thâm tâm, chúng vẫn mong tôi, nhớ tôi, nhất là những lúc chúng quá đói, chúng không sợ tôi nữa. Nhiều khi chúng chạy thẳng vô nhà, leo lên bàn phòng khách. Tôi đành phải dọn bữa ăn cho chúng như VIP và ngồi canh cho chúng ăn hết bữa.

Đó là những kỷ niệm mà lúc nào tôi củng nhớ, lúc nào tôi cũng sợ phải rời xa.

Nhiều khi tôi cũng muốn đi Ấn Độ hay Ai Cập chơi, nhưng không yên tâm vì chưa bảo đảm được an toàn tính mạng cho những con mèo hoang khi tôi vắng nhà.

Giờ đây, dù là mèo nhà hay mèo hoang, chúng cũng là con cháu tôi, người yêu của tôi, bạn tôi… mà nếu mất đi tôi sẽ không bao giờ tìm lại được. Tôi không giống  những người khác: hễ mất chó, mèo thì bỏ tiền ra mua một con khác về là xong.

Tôi không coi chó, mèo là món đồ chơi. Vì thực sự chúng không phải là đồ chơi. Chúng là người thân của tôi. Nếu một đứa con của bạn không may qua đời, bạn có thể bỏ tiền ra, mua một đứa con khác được không?

Những vật nuôi như mèo, chó cũng thế. Mỗi con có một mối liên hệ đặc biệt, một tình sử đặc biệt, những kỷ niệm đặc biệt, không ai có thể thay thế được.

Mấy năm trước có một con mèo hoang chừng một tháng tuổi đến trước cổng nhà tôi. Lúc đó trời chạng vạng. Nó đói và lạnh. Nó run rẩy. Tôi ủ nó trong tay và cho nó ăn. Rồi nó cứ quấn quýt bên chân, không chịu đi. Nhưng tôi không đem nó vào nhà được vì bị con Xíu đuổi đánh. Nó đành phải sống trong bụi rậm và chỉ tìm gặp tôi khi đói.

Cứ thế tôi nuôi nó hơn một năm. Đặt tên nó là Mì.

MÌNó trở thành một chàng trai đẹp đẽ và hiền lành. Ngày hai bữa, trưa và chiều Mì xuất hiện trên đầu tường để lãnh con cá nục hấp. Đôi khi nó để cho tôi bế, ôm ấp trên ngực, vuốt ve trìu mến.

Rồi có một ngày, bé Mì không về nữa. Tôi nghĩ chắc nó bị bọn trộm bắt ăn thịt. Tôi đợi nhiều ngày vẫn không thấy nó. Cứ mỗi lần ra cổng, nhìn lên đầu tường, thấy trống không là tôi khóc. Ngày nào cũng khóc, thương xót, đau khổ, rã rời.

Trong bữa ăn, tôi nhìn chén cơm, buông đũa và khóc. Khóc ràn rụa, uất nghẹn suốt cả tháng trời…

Lũ con tôi nói: “Ba ơi, nó chỉ là một con mèo thôi mà, có gì phải đau khổ đến vậy?”

Tôi nói: “mèo thì cũng là sinh vật như người, cũng có tình cảm, cũng biết đau khổ, nhớ thương, biết buồn, vui, hờn giận, tủi thân…  Ba đã nuôi nó từ tấm bé, như đứa con mọn. Nó lại là đứa trẻ bất hạnh vì không được sống trong một mái nhà. Nó phải sống ngoài bờ ngoài bụi…

Và điều quan trọng nhất là: trên thế gian này chỉ có một con Mì duy nhất của ba mà thôi. Không ai có thể thay thế nó được”.

Tôi vẫn thường nghĩ: nó là hiện thân của mẹ tôi đã chết trong cô đơn và đau khổ.

Giờ đây, ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không cầm được nước mắt.

Những thế hệ mèo hoang vẫn còn đó, đang lang thang đâu đó ngoài bờ bụi, ngoài đầu đường xó chợ, hang hốc, cống rãnh. Ai cũng bảo chúng rất dơ. Tôi biết. Nhưng vì thương chúng xót cả lòng nên tôi không thấy dơ. Tôi vẫn vuốt ve, ôm ấp chúng, vẫn bị chúng cắn, chúng cào đầy thương tích. Nhưng tôi nghĩ dẫu cho tôi có chết vì bệnh dại hay những bệnh lây nhiễm nào đó tôi vẫn cam lòng. Chúng vô tội. Và chúng cũng như tôi: một kiếp phù du, hiu hắt trong cõi vô thường.

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 7)

  1. Bên Nhu hai con Mèo bình yên.Đỡ lo cho chúng bất trắc đến.Còn lo lổ cửa việc cho cho ăn…Yêu như tình nhân bỏ thời gian?Như con phải chăm siêng cho ăn?
    Mèo Xíu,Mướp,Vừng vẫn kề cận.Bên tôi vui đùa như bạn thân.Tôi rất yêu chúng yêu lắm lắm! Yêu và rất nhớ Mì Mèo Hoang!Tôi tìm an ủi chút thanh thản…Bên những Con Mèo nhìn hiền lành.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s