Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 06)

066.“ÂM THANH VÀ CUỒNG NỘ”

(23/2/2018)

Chiều hôm qua đi phố về, thấy nhà hàng xóm giăng đèn, kết hoa, treo bong bóng đỏ chói.

Bàn tiệc bày kín cả mặt đường, trên vỉa hè ngổn ngang những loa âm thành to như cái tủ, giàn trống khí thế như một ban nhạc hoà tấu…

Tôi cả kinh và run sợ vì biết tối nay chắc chắn sẽ bị tra tấn tới khuya vì một thứ âm nhạc tả-pín-lù và những giọng ca bò rống.

Tuy nhiên, đau khổ nhất lại là lũ mèo hoang của tôi. Chúng khiếp đảm, tưởng rằng đang có một cơn địa chấn hay một cuộc bạo loan, hay ma quỷ hiện hình. Chắc chắn chúng không biết đó là bữa tiệc, càng không biết đó là “một loại chuyện ồn ào do những thằng ngu gào thét những thứ vô nghĩa, đầy âm thanh và cuồng nộ”. (It’s a tale told by an idiot, full of sound and fury, signifying nothing – Shakespeares, Macbeth). (*)

Thường ngày, lũ mèo hay đứng xếp hàng trên bờ tường, hoặc mai phục trong bụi cây, dưới những khóm hoa, trong tán lá, có đứa thì bồn chồn vì đói nên vừa nghe tiếng mở cổng là đã chạy đến, gào lên rất tội nghiệp.

Tất nhiên là chúng chẳng biết gì về Shakespeares, và tôi chỉ nói khoác cho vui để chế diễu những màn phô trương giàu có thường xảy ra của hàng xóm.

Hình như đó là một bữa tiệc sinh nhật.

Cũng giống như những bữa tiệc khác, có khi kéo dài đến nửa thế kỷ.

Tôi đóng của phòng kín mít. Xíu, Vừng và Mướp đều vào vị trí. Xíu nằm trước computer của tôi, (tôi phải lót một tấm nệm mỏng thì nó mới chịu nhảy lên nằm), Vừng thì nằm trước tủ sách, còn Mướp thì phải đợi tôi lên giường trước, nó mới chịu nhảy lên, chui vào nách tôi và gối đầu lên vai trái.

Bốn ông cháu nằm coi ti-vi, chương trình Thế Giới Động Vật… để chờ cho “những âm thanh và cuồng nộ” ngoài kia kết thúc.

Mười giờ đêm, tôi ra cổng, thấy những người phục vụ đã bắt đầu dọn dẹp bàn tiệc nhưng lũ thanh niên lại chuyển sang nhảy nhót và ban nhạc vẫn chơi như điên.

Tôi lấy cây đèn pin, đi len lỏi qua đám đông đang khiêu vũ (chúng nhảy nhót giữa lòng đường) để tìm mèo vì tôi vẫn hy vọng chúng đang núp đâu đó chờ tôi.

Thường trong những tình huống như vậy một vài con mèo hoang đói quá cũng mạo hiểm trốn trên các nhánh cây hay bụi rậm.

Tôi rọi đèn lên lùm me. Không có. Rọi dưới những khóm hoa lài. Không có. Giàn mướp. Không có.

Lúc ấy, với tôi không gì quan trọng bằng cơn đói của những chú mèo con mồ côi, huống chi là thứ tiệc tùng phô trương của đám quan quyền tại một vùng lãnh thổ có tên là “An Nam đô hộ phủ” này.

Tuy tìm không thấy mèo và không biết chắc là đêm nay chúng có về không, nhưng tôi cũng quyết định đem bữa ăn cho chúng.

Bạn hãy tưởng tượng giữa một đám người sang trọng, đèn đuốc sáng trưng, nước hoa thơm phức… đang nhảy nhót trong tiếng nhạc xập xình, thì có một lão già ba trợn, mặc quần xà-loõng, áo thun ba lỗ, tay cầm một cái khay nhựa đựng cơm trộn cá và thức ăn khô chế biến sẵn, ung dung, thong thả đi, như vào chốn không người, tiến tới gốc cây nơi vườn rau gần đó để đặt khay thức ăn lên cái bục xi măng mà lão đã xây sẵn dành cho mèo.

Hy vọng đến gần sáng, khi đám đông biến mất, thì lũ mèo hoang sẽ trở về để ăn bữa cơm đạm bạc.

…………………………………………………………

(*) Đoạn này chỉ lấy ý chính cho hợp với tâm trạng mèo.

Advertisements
By daohieu Posted in Không phân loại

One comment on “Đào Hiếu – NHẬT KÝ MÈO (kỳ 06)

  1. Một bên ồn ào Ăn Chơi..”Âm thanh cuồng nộ”đã đời tra tấn…Lổ Tai cũng siêu chịu đựng…Mắt hết biết người đầy đường khiêu vũ…!
    Mướp,Vừng,Xíu đói nhừ tử! Chạy tìm thức ăn ai bỏ nhặt nhai…Tôi Đào Hiếu”mặc kệ ai!”Dòm tôi thây kệ”Tôi đây kiếm Mèo…M…e…o…Về Ăn nè…m…e..o…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s