ĐÀO HIẾU – Tôi bị bệnh tâm thần

MÈ VÀ VỪNG

Có anh bạn Việt kiều Mỹ ghé thăm. Một bàn nhậu nho nhỏ trước sân. Vài chai bia truyền chút cảm hứng.

Tôi kể chuyện nuôi mèo: nhặt mèo con từ đường phố, cho mèo ăn, dọn vệ sinh cho mèo, hoà giải những xung đột giữa chúng, bảo vệ chúng khỏi sự ngược đãi của hàng xóm, xe cán, trộm mèo, chó cắn…

Thì cũng chỉ nói cho có chuyện. Nhưng anh bạn lại rất đăm chiêu. Tự nhiên ném ra bàn nhậu một câu nói rất bất ngờ nhưng đầy vẻ chân tình:

-Tao nghĩ mày có triệu chứng “tâm thần”. Nên đi bệnh viện.

Nếu là bạn, bạn sẽ nghĩ sao về lời khuyên đó?

Rất chân thành. Tuyệt nhiên không có ý mỉa mai.

Tôi “đứng hình” trong giây lát.

Rồi tôi “ngộ” ra ngay: Không phải giữa hai chúng tôi khác nhau về nhân cách. Cũng không phải khác nhau về tâm hồn. Càng không phải khác biệt giai tầng xã hội hay trình độ văn hoá.

Mà là: Tôi đang trò chuyện với một “loài người khác”.

Khi tạo hoá tạo ra hắn, ngài đã lập trình theo một “hệ điều hành” hoàn toàn khác với hệ điều hành mà ngài đã lập trình cho tôi. Cho nên việc tôi nuôi nấng, thương yêu loài mèo không hề được “cài đặt” trong não bộ hắn.

Và khi nghe tôi kể chuyện mèo, lập tức hắn bị “treo máy”. Con CPU trong đầu hắn không hiểu và không thể “nhận dạng” các dữ liệu tôi vừa truyền tải.

Tôi rót cho hắn một ly rượu mạnh với hy vọng khởi động lại hệ thống.

*

Nhưng khi ly rượu đã kích hoạt được não bộ hắn thì một dãy data khác xuất hiện:

-Nếu không phải là triệu chứng tâm thần thì một đời sống luẩn quẩn bên những con mèo cũng là một cái gì đó quá nghèo nàn. Chất lượng sống quá thấp.

-Nghèo nàn sao? Tôi hỏi. Mày nghĩ ai cũng có thể nhặt một con mèo con từ đống rác về nhà, nuôi cho lớn khôn và hiểu được nó sao? Ngàn người, chỉ có một.

-Nhưng làm điều đó để làm gì?

-Để soạn một luận án tiến sỹ chẳng hạn. Hoặc để viết một tác phẩm văn học. Có người bỏ cả đời ra chỉ để nghiên cứu một con vi trùng. Mày cho rằng đó là một cuộc đời nghèo nàn sao? Con vi trùng cũng phong phú, phức tạp và huyền diệu như vũ trụ. Con mèo còn hơn thế. Nó là cả một thế giới bí ấn. Một số phận. Một sinh linh hiện hữu trên mặt đất. Người ta có thể chế tạo ra một con robot thông minh, nhưng không bao giờ có thể chế tạo ra được một con mèo. Tất nhiên cũng có người coi mèo chỉ là một món đồ chơi, một đĩa mồi trong bữa nhậu, hay chỉ là một cái máy bắt chuột. Nhưng người đó không phải là tao.

Nó lại bị “treo máy”, có vẻ không hiểu gì cả.

*

Tôi lại phải rót cho nó một ly rượu mạnh đế activate bộ não.

Tôi hỏi:

-Mày sống ở Mỹ được bao lâu rồi?

-30 năm.

-Thế nếu có con mèo mẹ dẫn một đàn con băng qua đường thì người Mỹ sẽ làm gì?

-Tất cả đều dừng xe lại.

-Và đợi lũ mèo qua đường xong họ mới đi phải không?

-Ừ.

-Thế nếu một người Mỹ đang lái xe, gặp một con nai bị thương nằm giữa đường thì anh ta sẽ làm gì?

-Sẽ xuống xe, bế con nai lên và chở đến thú y.

-Rồi sau đó?

-Anh ta sẽ nuôi cho con nai bình phục và thả nó về với môi trường thiên nhiên.

Tôi nốc cạn ly bia, cười hô hố. Anh bạn Việt kiều hỏi:

-Mày cười cái gì vậy?

-Cười người Mỹ.

-Tại sao?

-Vì người Mỹ toàn một lũ tâm thần. Thế mà mày có thể sống chung với bọn họ đến những 30 năm trời!

Ngày 30/1/2018

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s