“BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Khổng Tử và Nam Tử

DAO HIEU DEO KINHBù Khú đi lướt qua khung cửa sổ của cô nhà báo Tròn Quay vừa lúc cô ta đứng ngóng ra ngoài sân.

-Đồng chí này! Hình như phòng đồng chí có một cái ghế phải không?

-Phải.

-Đồng chí cho tôi mượn tạm được không. Nhà trường mới bố trí thêm hai chị nữa ở chung. Lát nữa lại có khách.

-Được thôi, cô sang lấy ghế đi. Nhưng xong thì trả cho tôi nhé.

Cô nhà báo sang lấy ghế. Hai tay cầm hai chân ghế, vừa đi vừa ngắm cái chân gãy.

Bù Khú lo, không biết cái chân ghế có chịu nổi sức nặng của cô nhà báo hay không. Nếu cô ta là người “ý tứ” thì cô sẽ dành cái ghế cho một người khách nhẹ ký hơn.

Bóng nắng đã khuất trên sân trường. Bù Khú đi lại phía chỗ ở của lão già quản thủ thư viện.

Trong ánh sáng lờ mờ lúc chạng vạng, lão thức dậy khi nghe tiếng bước chân người đi tới. Lão chỉ mở hí một mắt, xoay trở trên chiếc võng ny-lông sờn rách treo dưới gầm cầu thang. Bù Khú ngồi xuống bên cái bàn thấp kê sát võng.

-Sao bác ngủ sớm vậy?

-Tôi có ngủ đâu. Tôi chỉ bắt chước mấy con gà, ăn cơm chiều xong liền vô chuồng. Cậu xem cái gầm cầu thang này có giống chuồng gà không?

-Sao bác lại ở dưới gầm cầu thang vậy?

-Vì đây là thư viện. Cậu xem có cái phòng nào trống đâu. Với lại tôi đâu có tiêu chuẩn để ở một phòng.

-Nhưng bác ngủ võng nhiều năm sẽ sinh chứng đau lưng,

-Không đúng, tôi cả đời nằm trên võng, thời chiền tranh cũng vậy mà thời bình cũng vậy. Giống như con gà lúc chạng vạng thì nhảy lên nhánh cây.

-Nhưng sẽ bị muỗi đốt.

-Khỏi lo. Có tí máu nào đâu mà nó đốt. Bên ngoài là da cóc, bên trong là cái khung xương và tí bầy nhầy. Tôi đã nằm dưới cái gầm cầu thang này hơn hai mươi năm rồi.

Lão bước xuống võng, bật quẹt thắp ngọn đèn dầu, máng trên cái đinh ở đầu võng. Ánh sáng làm cho gầm cầu thang trông giống cái hang hơn là cái chuồng gà.

Lão lục đục pha trà, rót ra tách mời Bù Khú.

-Hôm nay cậu học cái gì?

-Chủ nghĩa Xã hội Khoa học.

-Cậu có muốn nghe tiếp về Khổng Tử không?

-Hôm trước bác nói là Khổng Tử có một mối tình?

-Đó là mối tình với hoàng hậu nước Vệ.

-Có phải là nàng Nam Tử không?

Ông già chỉ cười.

Dưới gầm cầu thang lại có thêm một cái hốc, bên ngoài treo một bức tranh vẽ trên giấy Dó. Lão già lôi ra cái máy chữ rỉ sét, để qua một bên rồi lôi tiếp một cái bọc.

-Tôi viết sắp xong rồi.

-Viết về mối tình đó sao?

Lão già ngồi lại bàn, đối diện Bù Khú. Lão nói:

-Trong sử sách không thấy ai nói về mối tình đó, chỉ có người đặt câu hỏi tại sao Khổng Tử vào yết kiến hoàng hậu Nam Tử lâu như vậy? Suốt từ sáng đến chiều. Họ đã làm gì trong căn phòng ấy?

-Vậy theo bác thì họ đã làm gì?

-Nam Tử là một người đàn bà rất kiêu ngạo và đầy quyền lực. Thiên hạ đồn đại rằng bà ta rất dâm đãng. Sứ thần các nước đến Vệ, trước khi yết kiến nhà vua đều phải diện kiến bà. Bà đồng ý thì mới được gặp vua. Chỉ có Khổng Tử là từ chối cuộc gặp nên không được dùng. Tuy nhiên ngài cũng được cho ở tạm trong nhà khách của triều đình. Thấy trong nhà khách có cây đàn khánh, Khổng Tử bèn gảy mấy cung điệu. Tiếng đàn ngân lên trong đêm khuya khoắt khiến cho Nam Tử thao thức mãi. Bà lần theo hành lang, tới đứng bên ngoài nhà khách. Bà đứng suốt đêm trong sương lạnh để nghe đàn, một mình, một bóng, không ai hay biết. Vệ Linh Công thì đã già, đang ngủ say trong phòng.

Lão già mở xấp bản thảo, đưa ra trước mặt Bù Khú, chỉ ngón tay, bảo hắn đọc.

Sáng hôm sau Nam Tử phá lệ, cho mời Khổng Tử. Các học trò khuyên ông đừng đến, nhưng ông đã đến. Lúc ấy Khổng Tử đã năm mươi tuổi và Nam Tử là một phu nhân ngoài ba mươi, nhan sắc diễm lệ, quý phái.

Nam Tử hỏi:

“Sao ông dám không yết kiến ta?”

“Vì tôi đến đây chỉ để giúp vua Vệ, không phải để gặp bà.”

“Ông giúp vua làm gì?”

“Trị quốc.”

“Lấy gì để trị quốc?”

“Lấy Chu Lễ.”

“Hãy dẹp bỏ Chu Lễ đi. Ta sẽ phong cho ông làm tướng quốc, ông sẽ có dịp đánh Đông dẹp Bắc bình thiên hạ chẳng phải hơn sao?”

“Tôi không chủ trương chiến tranh. Tôi muốn trị thiên hạ bằng Lễ Nhạc.”

Nam Tử im lặng một lúc. Hai người ngồi đối diện nhau. Nam Tử nói:

-Trước đây ta cũng có một mối tình thơ mộng nhưng ta đành phải cắt đứt vì bị ép tiến cung. Đối với ta đó là điều bất hạnh. Ta sống trong cái lồng son này để làm gì? Thực tế là ta đang chết dần trong cái lồng này. Con người sống để làm gì nếu không có tình yêu?”

Bà ngừng lại, nhìn ngắm Khổng Tử. Ngài đang ngồi đối diện bà, đôi mắt to, mày rậm, trán rộng, hơi nhô ra như trán một con rồng.

“Này Phu Tử! Bà gọi. Ông chơi đàn hay lắm.”

“Tại hạ không dám.”

“Tối qua, ta đã đứng suốt đêm ngoài trời, trước cửa phòng ông để nghe ông đàn, ông có biết không?”

“Biết. Chính vì thế mà hôm nay tại hạ đến đây.”

“Vậy ông có hứng thú cùng ta hợp tấu không?”

Nam Tử đứng dậy, dáng đi uyển chuyển như con báo đen. Bà với lấy cây hắc tiêu trên vách.

Khổng Tử gảy cây đàn Sắt, hoàng hậu Nam Tử thổi tiêu. Hết điệu này đến điệu khác, như nước chảy, như gió cuốn, như lời tỏ tình bất tận. Họ tấu nhạc quên cả thời gian. Họ bỏ cả ăn uống.

Bù Khú gấp tập bản thảo lại. Hắn nói:

-Mới đọc có một đoạn nhưng nó thật hay. Bác cho cháu mượn về phòng nhé?

-Không được. Cậu cứ đến đây. Tôi sẽ cho cậu mượn.

Ngay lúc ấy có một người bước vào cửa, tiến thẳng lại phía gầm cầu thang.

-Chào cụ, gã nọ nói, cụ cho cháu xin tí lửa.

Cậu ta đón lấy que diêm trên tay lão già, đốt thuốc lá, nói cám ơn và lui ra. Lão già nói:

-Nó là thằng bảo vệ. Nó thấy có người lạ nên vô thăm dò.

-Không phải nó xin lửa sao?

-Không. Thường ngày nó không vô đây, nhưng hễ có người lạ là nó vô. Nhưng không sao, tối mai nếu thích cậu cứ đến đây mà đọc.

(Còn tiếp)

ĐÀO HIẾU

Advertisements

2 comments on ““BÙ KHÚ TIÊN SINH” – Khổng Tử và Nam Tử

  1. Ghế ba chân”chắc hai-lay một”-Tròn Quay mượn ghế” ý tứ chút”-Ghế chịu đựng được”người nhẹ cân”-Mượn ngồi chút trả”nhớ đừng quên?
    …..Chỗ ngủ của Quản thủ Thư viện-”Như chuồng gà tại”Gầm cầu Thang”-Như cái hang”Ngủ nằm treo võng”Tranh giấy DÓ treo che HỐC trong…Chỗ ấy nơi tàng trữ chứa đựng-Sách bút mực-Viết Truyện Tưởng Tượng…”Khổng Tử và Nam Tử”-mối yêu đương…Qua ” Đàn Sắt-Hắc Tiêu”giao hoan…
    ……Thật THÚ VỊ một đêm ghé thăm…Gã Bảo Vệ thăm dò lảng vảng…Giả vờ vào xem xét Tình hình…Thắc mắc khách”Bù khú Tiên Sinh?”{Gay go gay cấn…Truyện-chờ xem…}

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s