LẠC ĐƯỜNG – Trích đoạn 02

LAC DUONG new 02

ĐÁNH SẬP TỔNG HÀNH DINH QUÂN ĐỘI MỸ TẠI QUY NHƠN VÀ CUỘC PHẢN CÔNG TÀN KHỐC.
*
Tóm lược: TRƯỚC LÀN SÓNG BIỂU TÌNH CÀNG LÚC CÀNG DỮ DỘI, CHÍNH QUYỀN “THIỆU – KỲ” BUỘC PHẢI THẢ CHÚNG TÔI RA. 
GIÁO SƯ, THI SỸ VIỆT CỘNG TRẦN QUANG LONG – THẦY DẠY VĂN CỦA TÔI – BỊ BẮN GÃY CHÂN NÊN ĐƯỢC ĐƯA VÀO QUÂN Y VIỆN QUY NHƠN ĐIỀU TRỊ, TÔI ĐẾN BỆNH VIỆN CHĂM SÓC ANH. VÀ ĐÊM HÔM ĐÓ, MỘT BIẾN CỐ KINH HOÀNG ĐÃ XẢY RA.

*

Tôi đẩy xe lăn đưa Long về phòng. Và khi tôi vừa đỡ Long nằm xuống giường thì một tiếng nổ vang rền dữ dội, từ phía thành phố vọng lại.
Sau đó là một phút im lặng ghê gớm.
-Chuyện gì vậy?
Có tiếng hỏi nhau xì xào ngoài hành lang bệnh viện.
Tôi nhìn Long, sửng sốt. Long nghiêng người qua, nói nhỏ vô tai tôi:
-Đặc công!

*

Bayle đã chết trong tiếng nổ long trời đó. Nhưng lúc ở trong bệnh viện tôi không hề biết. Tôi cũng không biết là ba của Dã Nhân cũng đã chết trong đêm kinh hoàng ấy.

Lúc bấy giờ đã khuya, trời tối đen. Sau tiếng nổ là một sự im lặng ghê gớm. Tiếng gió hú ngoài biển càng làm cho sự im lặng thêm man rợ. Nhưng chỉ một lát sau đã nghe tiếng máy bay trực thăng quần đảo trên đầm Thị Nại. Rồi từng loạt đạn đại liên M60 trút xuống đầu những ngọn sóng.

Bầu trời bị chấn động, rạn vỡ, tan nát. Những cơn gió rách tả tơi. Những ngọn sóng tóe máu. Thuyền đánh cá vung vãi như giẻ rách. Người chết không một lời kêu cứu. Cuộc trả đũa tàn khốc và mù lòa. Tiếng động cơ máy bay và đạn pháo thì gầm thét nhưng cái chết thì câm lặng, tắt nghẹn, chìm khuất.

Sáng hôm sau tôi đến lầu Việt Cường, nơi đặt Tổng hành dinh của quân đội Mỹ. Tòa cao ốc này sụm xuống như một cái đèn xếp. Lộ ra một mảng trời đục.. Hôm qua, nơi đây cảnh sát đã dọn đường cho phái đoàn quân sự cao cấp Mỹ đến họp. Và sáng nay những người cảnh sát này lại đến, cùng với quân cảnh Mỹ, cô lập khu vực này lại cho công binh Mỹ dùng cần cẩu bốc những tảng bê tông lên và chui vào lấy xác.

Tôi len lỏi vào đám đông. Đột nhiên tôi nhìn thấy Bayle nằm lẩn trong đống xác lính Mỹ vừa được kéo ra xếp hàng trên nền đất.
Bayle nằm sấp, mặt nghiêng về một bên, mũi dập nát và đầy máu. Nhưng tôi nhận ra anh nhờ hai bàn tay. Cũng giống như hai bàn tay tôi – bàn tay của người chơi đàn ghita cổ điển – tay phải để móng dài, tay trái đầu ngón tay bè ra và chai cứng. Trong số những tác phẩm của Tarrega mà Bayle thường chơi có bài “Giọt nước mắt” (Lagrima). Bây giờ giọt nước mắt đang chảy trên má tôi.

Lúc ấy Dã Nhân xuất hiện và kéo tôi chạy ra đầm Thị Nại.
Một đám đông đang tụ lại bên hàng rào kẽm gai. Viên cảnh sát ra lệnh cho các tù nhân đem băng ca xuống bãi cát. Mấy cái xác nằm lẩn trong rác rưới và vỏ sò. Mấy chiếc máy bay phản lực còn bay vòng ngoài biển. Phía trên những ngọn núi còn phủ đầy khói.

Bãi cát ở thụt sâu dưới thấp. Mấy xác chết nằm im lìm như những vết đen trên một nền cát xám ngoét. Những người đến xem đứng dọc theo hai bên đường ray.

Khi xác chết được khiêng lên thì mọi người đều im lặng. Không một âm thanh nào ngoài tiếng động cơ của chiếc máy bay thám thính L19 đang trinh sát trên cao.
Nạn nhân là một người đàn bà và hai người đàn ông. Cái cổ người đàn bà nát bấy, sạch hết máu và thịt đã xơ xác ở miệng vết thương. Cánh tay người đàn ông thì gãy quặp ra đàng sau, co quắp. Chiếc xe chở xác trờ tới. Những người có thân nhân đánh cá ngoài biển đêm qua hấp tấp chạy lại chỗ xe đậu để xem mặt các nạn nhân.

Một phụ nữ nhận ra xác chồng mình liền ngất đi, ngã xuống đường cái, đám đông bu lại lo cứu chữa. Mấy đứa trẻ con khóc nức nở lẫn trong tiếng chó sủa inh ỏi.

Dã Nhân cúi sát xuống xác chết của người đàn ông để nhìn cho rõ nhưng không phải cha mình, người này còn quá trẻ. Anh quay lại, nắm lấy tay tôi, mắt đỏ ngầu.

Chiếc xe chở xác bỏ đi, những người lính và những người đứng xem cũng về hết. Tôi và Dã Nhân trở về dọc theo đường sắt.

ĐÀO HIẾU.
(Trích hồi ký “Lạc Đường”. Mời bạn đón xem trích đoạn ngày mai: NHỮNG ÁNH LỬA ĐỐT ĐỒNG.)

Advertisements
By daohieu Posted in Không phân loại

One comment on “LẠC ĐƯỜNG – Trích đoạn 02

  1. Lính Thi Sĩ Trần Quang Long-Việt cộng Nằm trong bệnh viện cùng với Vết Thương… NỘI CHIẾN ngột ngạt thành phố Qui Nhơn!Tiếng NỔ đặc công vọng lại kinh khủng!”Ba của Dã Nhân đã chết thảm thương!”Chiến tranh-CÁI CHẾT không ai hay biết?!”
    ……Đầm Thị Nại-Máy bay trực thăng gầm…Rú-quần đảo-liên hồi Nà ĐẠN…Sự trả thù MÙ LÒA nhuộm tóc tang!”Đầy người chết-Thuyền đánh cá tan tành!”Súng đạn VÔ TÌNH phải không?
    ……*-Tổng hành dinh Mỹ-Lầu Việt Cường.-Xác người nghệ sĩ chơi đàn ghita…Tình khúc”Giọt nước mắt”ngày nào giờ đã…!Còn thêm nhiều xác chết được lôi ra…!Xe chở xác mang họ đi để lại đây…”TAN HOANG sau Chiến Cuộc!”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s