ĐÀO HIẾU – Kỳ 17: Cứu mèo ở Agadir

17Hồng đi du lịch trở về và chúng tôi lại gặp nhau ở quán cà phê.

-Kể chuyện Paris đi.

-Em ở Paris chỉ có mười ngày, sau đó đi Maroc vì con gái em có việc sang đó.

-Chắc hai mẹ con đến thủ đô Rabat?

-Không, công ty của cháu ở thành phố Agadir, đó là một thành phố lớn ven biển, có lẽ chỉ sau Casablanca.

Casablanca? Một cái tên quen. Nó đang vang lên trong tôi một âm hưởng? Đúng rồi, đó là giai điệu một bài hát. Và giọng ca của Bertie Higgins:

Oh a kiss is still a kiss in Casablanca
But a kiss is not a kiss without your sigh
Please come back to me in Casablanca
I love you more and more each day as time goes by. 

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Nhưng hãy trở về với Agadir nồng nàn Bắc Phi hoang dã mà tôi chưa hề đặt chân tới.

-Đó là một thành phố không hoang dã như anh tưởng, Hồng nói,  nó rất hiện đại với nhiều khách sạn sang trọng, bãi biển cát vàng với những rừng dừa xanh ngắt. Agadir đầy hoa trái và tôm cá.

-Không có mèo sao?

Hồng nhún vai như một cô đầm.

-Và đầy mèo hoang. Đó là nghiệp chướng của em. Từ Sài Gòn bay sang Paris tưởng sẽ được thưởng thức những đặc sản như cassoulet, bearnaise… với rượu vang, ai ngờ lại bay sang tận Agadir với những ngã tư đầy mèo hoang đủ mọi chủng loại. Hôm nọ, hai mẹ con đi tắm biển. Rồi đi bộ về khách sạn Mogador Al Madina (cách biển chừng 400 mét), tụi em gặp từng bầy, từng bầy mèo đứng ngóng chờ ở những góc phố. Chúng như đàn trẻ nhỏ ốm đói, ngơ ngác với những đôi mắt thất thần nhìn khách bộ hành đi qua. Chúng đang chờ có ai đó thảy xuống đất một miếng bánh mì hay một mẩu thịt nguội.

Tụi em dừng lại, quan sát, thấy rất ít người ném thức ăn cho chúng. Nhưng hễ có một mẩu bánh mì rơi xuống là chúng giành nhau náo loạn. Đó là cảnh tượng hoàn toàn khác với khu ngoại ô Paris nơi con gái em đang ở. Thú hoang sống trong rừng, trong các bụi cây ở công viên. Đến chiều, chúng ra mé rừng hay lề đường chờ con người đến. Giống như một cuộc hẹn trước. Còn ở Agadir thì như một cuộc phát chẩn trong trại tế bần. Ngóng đợi và giành giật.

AGADIR

CHÚ THÍCH ẢNH: Thành phố Agadir (Maroc, Bắc Phi)

Hai mẹ con định về nhà thay đồ rồi đi ăn tối nhưng thấy lũ trẻ ngơ ngáo tội nghiệp quá nên ghé vào một tiệm thức ăn tự chọn (buffet), ngồi trong góc phòng để mọi người không chú ý.

-Tại sao phải sợ người ta chú ý? Tôi hỏi.

-Người ta sẽ thắc mắc: tại sao hai phụ nữ da vàng mảnh khảnh như mẹ con em mà lấy thức ăn nhiều quá vậy. Mỗi lần đi lấy thức ăn, chỉ ăn một chút, phần thừa bỏ vào bao giấy. Hai mẹ con, trong suốt bữa ăn, mỗi người đứng lên đi lấy thức ăn ít nhất 5 lần. Thức ăn thừa đựng đầy trong hai cái bao giấy. Rồi đi thẳng ra ngã tư. Cuộc phát chẩn tưng bừng và đôi khi náo loạn.

Một viên cảnh sát da đen xuất hiện. Tưởng hắn ghi giấy phạt, nhưng lại mỉm cười nhìn lũ mèo giành giật thức ăn trên hè phố.

“Que puis-je faire pour vous?” (Tôi có thể giúp gì cho bà?). Hắn hỏi.

Em mừng quá, bắt tay hắn và nói:

“Je viendrai ici chaque nuit pour donner à manger aux chats. Mais je crains de vous gêner.” (Tôi sẽ đến đây mỗi tối để cho mèo ăn, nhưng tôi sợ làm phiền ông).

“J’aime les chats autant que vous.” (Tôi cũng yêu mèo như bà.)

“Alors. Si vous êtes d’accord, je vous le céderai.” (Vậy thì nếu ông đồng ý tôi sẽ nhường việc này cho ông.)

Viên cảnh sát đưa tay chào và bỏ đi.

Tối hôm sau, hai mẹ con lại đến quán buffet nọ. Và chọn một bàn kín đáo trong góc. Vừa ngồi xuống thì người chủ quán đã xuất hiện.

“Có lẽ tối qua quý bà cũng đã ngồi ở chỗ này?”

“Vâng, thưa ông, có gì không ạ?”

“Chúng tôi rất cám ơn đã chọn nhà hàng của chúng tôi, nhưng xin quý bà chỉ nên lấy thức ăn vừa đủ dùng.”

Khách và chủ nhìn nhau trong vài giây. Cuối cùng em cố nở một nụ cười thật tươi và nói:

“Chúng tôi từ Paris đến. Đây là lần đầu. Chúng tôi rất ngạc nhiên vì thấy Agadir có quá nhiều mèo hoang. Chúng đói và nhiều con bị bệnh. Sao không có ai lo cho chúng vậy?”

“Đó là việc của chính quyền. Nhưng vì sao bà lại quan tâm đến chúng?”

“Ở Paris, và ngay cả ở nước tôi, Việt Nam, tôi cũng từng quan tâm đến chúng như thế. Tôi mang thức ăn cho chúng mỗi ngày. Còn ở đây, chúng tôi chỉ là du khách, chúng tôi ở khách sạn, chúng tôi không có điều kiện để nuôi những con mèo hoang Agadir, cho nên chỉ còn cách…”

Người chủ quán im lặng, có vẻ thông cảm. Nhưng cuối cùng ông nói:

“Thật đáng tiếc, nhà hàng chúng tôi chỉ phục vụ con người.”

“Tôi hiểu. Nhưng chúng tôi chỉ còn ở đây ít hôm nữa thôi.”

Ông chủ cười gượng gạo.

“Thôi được. Chúc quý bà ngon miệng.”

Rồi ông bỏ đi.

Tối hôm đó, thức ăn mà hai mẹ con đem cho mèo ít đi, nhưng dù sao lũ mèo hoang cũng có cái để đỡ đói.

Nỗi khổ tâm lại theo em vào giấc ngủ. Và theo suốt cuộc hành trình.

Khi máy bay cất cánh rời phi trường Al Massira để về Paris, bay rất thấp ngang qua thành phố, em nhìn xuống những dãy nhà cao tầng, những đường phố và những ngã tư đèn sáng, lòng em quặn thắt, cứ tưởng tượng những khuôn mặt trẻ thơ, những đôi mắt ngơ ngác của lũ mèo hoang đang ngóng chờ em. Ngóng chờ. Ngóng chờ. Có lẽ suốt đến sáng. Và chắc chúng đang rất thất vọng, ngạc nhiên không hiểu vì sao đêm nay hai con người đó lại không đến.

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Kỳ 17: Cứu mèo ở Agadir

  1. Cứ thế ÁM ẢNH về MÈO!Biêng biếc ĐÔI MẮT màu xanh BIỂN CẢ…Đùng đục vàng hanh NẮNG XA…Cảm giác hững hờ LẠNH GIÁ nơi chúng!
    …..Chỉ Thương mềm mại BỘ LÔNG..Tiếng kêu YẾU ỚT đói lòng thiếu ăn!CHÚT XÍU lót dạ cũng chẳng!TỒN SINH bắt buộc tranh giành SỰ SINH…
    ……Hồng VÀ con gái NHỮNG TƯỞNG…Đến chỗ ở xa THANH TỊNH TÂM HỒN…Nhưng vẫn không thoát NGHIỆP CHƯỚNG! Đi đâu cũng có MÈO HOANG sống buồn!
    ……Đâu cũng ”giàu nghèo-khinh trọng!”Lòng Thương chỉ có TẤM LÒNG Người CHO…CƠ KHỔ”Thiểu số ÍT ỎI !?”Làm sao”CHO ĐỦ ĐẮP BỒI”được đây???
    ……GIẢI PHÁP chỉ mong NHỮNG AI…Có Mèo nuôi mèo đừng THẢY RA ĐƯỜNG?TỆ NẠN sẽ dứt không còn…Nhìn thấy cảnh KHỔ MÈO HOANG lang thang???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s