ĐÀO HIẾU – Kỳ 10: Địa ngục chim yến

10Ba hôm sau Gaddafi đã bình phục. Hồng vừa định trở lại tìm lão cư sỹ để tính sổ thì có người bấm chuông.

Khách chính là người bạn đã giới thiệu Hồng với lão cư sỹ, và một người mà Hồng không ngờ tới: bà giúp việc của trại yến.

-Ủa, sao bà đến đây?

-Tui nghỉ làm chỗ đó rồi.

-Vì sao?

-Tui sợ.

Sợ. Không phải chỉ người đàn bà còm cõi này sợ mà Hồng cũng sợ, người bạn của Hồng cũng sợ khi nghe kể chuyện.

Đó không chỉ là một trại nuôi yến. Đó còn là một bãi tha ma, một nghĩa địa vô chủ, một nhà mồ, một trại tù, với sự canh giữ của cả một biệt đội chó hoang tạp chủng hàng trăm con, do hai con chó ngao cai quản.

Cái địa ngục ấy ở ngay trên bờ sông Nhà Bè, khuất tịch, vắng tanh, ngày thì lặng im như hoang mạc, đêm thì đầy tiếng gió hú, tiếng chó tru, tiếng các oan hồn trôi dạt, lang thang vất vưởng, kêu khóc.

NHỮNG CHUYỆN KỂ CỦA HỒNG photo

Đêm không điện đóm, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn LED 7 watts trong cái chòi dành cho người giúp việc và một bóng đèn khác ở ngay cửa pháo đài, còn lại toàn bộ khu vườn tối thui như một cõi âm.

Chính vì thế mà buổi tối người giúp việc không dám ra ngoài, đóng kín cửa, ngủ rất sớm.

Nhưng bà lại rất khó ngủ. Bà nằm nghe những tiếng động kỳ quái, khó hiểu của chốn âm ty quái dị ấy.

Qua khe nứt của bức vách bằng tôn rỉ sét, bà thường thấy những đóm ma trơi bay lập lờ, chập chờn từ ngọn cây này đến ngọn cây khác. Đom đóm bay từng đàn trên mặt ao rồi đậu sáng rực quanh các bờ cỏ.

Nửa đêm tiếng cú mèo rúc từng hồi khi lũ chó hoang đã ngủ. Nhưng chỉ cần một tiếng sục sạo của con chồn hoang thì chó lại tru lên. Dứt một đợt thì những âm thanh ghê rợn khác lại nổi dậy: đó là tiếng lũ mèo động dục, nghe giống hệt tiếng của âm binh, của ngạ quỷ, của ma cà rồng…

Nhưng lâu lâu, một tháng đôi ba lần, lại có tiếng xe chạy vào cổng lúc nửa đêm nhưng không bật đèn. Rồi có tiếng chân người, tiếng xì xào, tiếng ho khúc khắc.

Chòm xóm nói, trước đây khúc sông này có nhiều xác người vượt biên từ ngoài biển Cần Giờ tấp vào, nằm lẩn lộn trong đầm cỏ lát, trong những gốc bần, gốc đước, lâu ngày mục rã, chỉ còn lại những bộ xương, vùi trong đất, và ông chủ vườn đã san lấp mặt bằng để trồng cây, để xây nhà nuôi yến.

Nhưng còn những chiếc xe bí mật ra vào lúc nửa đêm là của ai, và để làm gì?

Lão cư sỹ nói đó chỉ là ảo giác, là do bà ta sợ hãi mà sinh ra, chứ làm gì có xe nào lui tới lúc nửa đêm.

-Tôi đã sống và làm việc như nô lệ trong cái cõi âm ấy hai năm trời. Bà giúp việc nói. Tôi ngủ không được. Đêm nào cũng thấy ma, cũng nghe ma khóc lóc, than thở. Chỉ vì miếng cơm manh áo.

-Lão trả mỗi tháng bao nhiêu tiền? Hồng hỏi.

-Hai triệu đồng. Cơm không đủ ăn. Có bữa đói quá tôi phải ăn cháo heo chung với chó. Cho nên tôi phải nghỉ.

-Nó đã trả lương cho bà chưa?

-Tháng này lão không trả.

-Vì sao?

-Lão nói để lão kiểm tra lại đồ đạc xem có mất mát gì không. Nhất là tổ yến. Đó là tài sản kết sù của lão. Mỗi tháng lão kiếm bốn năm trăm triệu.

Hồng khoác chiếc áo gió lên vai.

-Bà đến thật đúng lúc. Tôi cũng đang chuẩn bị đi tìm lão đây. Hãy đi với tôi. Phải tính sổ lão mới được.

(Ngày mai kể tiếp)

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Kỳ 10: Địa ngục chim yến

  1. Trại nuôi YẾN trước là NHÀ TÙ…Bãi Tha Ma -Nghĩa địa trước nữa…ĐÊM đầy tiếng Cú mèo,chó tru…Tiếng oan hồn,âm binh,ngạ quỉ….Nghe ghê rợn, rùng mình KINH DỊ!Người giúp việc Trại Yến đã KỂ…Khoác ÁO GIÓ Hồng quyệt định ĐI…HỎI RA LẼ gặp Lão CƯ SỸ…{Phải Y NHƯ LỜI Bà ấy KỂ…..VÀ CẢ Chuyện Chó Gaddafi….???}

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s