Đào Hiếu – XIN THƯƠNG XÓT NHỮNG ĐỨA TRẺ BẤT HẠNH

MÈ VÀ VỪNG

1/ Những con mèo con được sinh ra tử đường phố, từ bờ bụi, từ cống rãnh, chỉ một phần nhỏ sống sót. Chúng bị loài người vứt ra đường, sống chui nhủi trong đống rác, xó kẹt.

2/ Chúng là những trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không tài sản, không có được một nơi an toàn. Chúng quá mong manh, không thể tự bảo vệ trước loài người, trước chó dữ, trước bọn trộm ăn thịt mèo.

3/ Ai cho chúng ăn thì chúng no, ai không cho thì chúng đói, chúng tự đi tìm con gián, con dế, con côn trùng. Tìm được thì ăn, không thì đành phải đói. Có người đã nhẫn tâm tịch thu hộp thức ăn, ném xuống sông, khi tôi lén (như thằng ăn trộm) đặt ngoài hàng rào trước nhà họ. Rồi bà ta nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Bà nói: “Người còn không có ăn huống chi là mèo.” Nhưng ai không có ăn? Chắc chắn không phải là bà, vì bà ở biệt thự, đi xe hơi đời mới. Còn tôi, tôi đã từng nhiều năm đấu tranh cho người nghèo bị áp bức bóc lột, nhưng vì kẻ địch hung dữ quá, tàn nhẫn quá, tôi làm chưa được gì thì đã quá già rồi nên lui về lo cho mấy con mèo, tìm chút an ủi nhỏ nhoi.

TAM THỂ CHẾT Ở MT

4/ Chúng đang ở chỗ này, nhưng bị đuổi thì phài chạy trốn ra ngoài bụi bờ, đối diện với hiểm nguy. Ai muốn ngược đãi, muốn giết chết, cứ tuỳ tiện, không có luật pháp nào bảo vệ chúng. Có khi vì đói quá, chúng lẻn vào bếp ăn vụng, bị chủ nhà đập chết, vứt xác ngoài đường.

5/ Nhiều lần những con mèo hoang đã cắn tôi đổ máu (phải đi chích ngừa), đó là vì chúng không hiểu tôi đang bảo vệ chúng, chúng tưởng lầm là tôi đang bắt bớ, giam cầm chúng. Chúng không thông minh như ta. Sao ta có thể vì bị chúng cắn mà ngược đãi chúng?

6/ Những con thú cưng thì được vuốt ve, nhưng những đứa trẻ bất hạnh bị bỏ rơi thì rất sợ con người. Chúng sống thui thủi một mình trong tối tăm hôi hám và đói rét. Tôi không thể ngoảnh mặt trước những bất hạnh. Tôi không thể thấy đói không cho ăn, thấy chết không cứu. Trời sinh tôi ra như thế.

7/ Trước đây tôi nuôi chúng, vì thiếu kinh nghiệm,  nên làm phiền vài người, nhưng bây giờ tôi đã khắc phục được tất cả. Chúng đi vệ sinh trong khay khử mùi, không bừa bãi, không hôi thúi. Một số đang ở chung phòng với tôi, không làm phiền ai.

8/ Chúng bắt chuột, bắt gián giúp cho gia đình sạch sẽ, an toàn. Chúng có thói quen đi vệ sinh thì đào đất chôn giấu (chứ không phải như chó), không làm phiền hàng xóm. Chỉ là vì hàng xóm quá khắc khe. Sao họ không nghĩ một lão già như tôi phải cực khổ trăm bề vì sự sống và sự an toàn của chúng? Sao họ không chịu hy sinh “một cái lông chân” cho chúng, trong khi tôi nuôi chúng như nuôi con mọn, cực khổ trăm bề?

THÙ Y

9/ Mèo là những con vật, nhưng có nuôi chúng mới biết chúng cũng nhiều tình cảm như con người: cũng biết tỏ tình, trìu mến, hờn dỗi, xấu hổ, nhõng nhẽo, tỏ lòng biết ơn và hay tủi thân… vì thế tôi không bao giờ xúc phạm thô bạo với chúng.

10/ Tôi là ai mà phải chịu trách móc, lên án? Tôi không phải là một ông già lẩm cẩm, dở hơi, là kẻ thất học, là tên đồ tể nuôi mèo để bán. Tôi là một trí thức, một nhà văn. Tôi hiểu đời và trải đời. Tôi chỉ có lòng thương xót. Tôi từng viết một tác phẩm văn học về cái chết của những con mèo con bị bỏ rơi và đã được nhiều bạn đọc ở Việt Nam cũng như ở nước ngoài chia sẻ, đồng cảm. Một số người đã trích dẫn để đăng vào facebook hay trang blog của họ, thậm chí có một bạn đọc ở Bruxelles (Bỉ) đề nghị chính quyền VN đưa tác phẩm này làm sách giáo khoa, dạy trong các trường học.

Tôi không có lỗi gì cả. Hãy thông cảm cho tôi. Hãy chia sẻ cùng tôi nếu bạn có thể, còn nếu không, thì xin bỏ qua cho chút phiền hà nhỏ nhoi, nếu lỡ xảy ra. Xin đa tạ.

Mời bạn xem qua vài hình ảnh về những đứa trẻ bị bỏ rơi ấy.

XIN KHẲNG ĐINH: Tôi viết status này không phải để quyên góp tiền bạc gì đâu nhé. TUYỆT ĐỐI KHÔNG.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

3 comments on “Đào Hiếu – XIN THƯƠNG XÓT NHỮNG ĐỨA TRẺ BẤT HẠNH

  1. Pingback: XIN THƯƠNG XÓT NHỮNG ĐỨA TRẺ BẤT HẠNH | Sưphạm ÁO NÂU Đalat

  2. TỪ TÂM Trái Tim NHÂN HẬU Thương yêu loài vật BIẾT ĐAU theo chúng…BIẾT CẢM ”Chúng cũng LOÀI ĐỘNG”Máu đỏ thịt mềm BỊ THƯƠNG sẽ Rên..Bằng Tiếng Kêu Than RẤT RIÊNG …Người nhạy cảm SỐNG CÓ TÌNH Xót Thương!Bằng cảm giác bằng tưởng tượng”Mình giống như chúng-BIẾT BUỒN BIẾT VUI?”BẤT HẠNH chịu đựng THIỆT THÒI!LÀM NGƯỜI vẫn sướng gấp bội hơn THÚ?Khả năng NGƯỜI CÓTHỪA ĐỦ…Chẳng lẽ TÍ VIỆC không dư sức GIÚP?{Tiếng nói TRÁI TIM NHÂN TỪ?}

  3. Không ai dè được : sự tiến hóa thượng đẳng của con người chính là “tình yêu thương”. Nếu tình thương vượt quá giới hạn bình thường của con người thì không gọi là ngươi nữa mà là : Chúa, Phật, Thánh Tiên gì đó .., còn nếu ngược lại là Yêu Ma Quỹ Tinh là vậy !
    Sự hạn chế của lũ mèo là chúng không biết làm “cách mạng”, chúng sống nguyên thủy như tổ tiên của chúng; không lý luận, không chủ nghĩa gì cả. Nhưng cũng như tất cả sinh vật khác, chúng rất yêu sự sống, chúng cũng muốn sống. Vì thế rất cần lắm nhưng ông thánh bà tiên ban phép lạ cho chúng.
    Đối với lũ mèo, biết chừng đâu ĐH là một “ông tiên” trong thế giới của bọn chúng. Có đầy đủ quyền năng biến hóa mà chúng không thể ngờ được. Và nếu trong truyện cổ tích của thế giới loài mèo thì những lúc khốn cùng sẽ có ông Tiên ban phép lạ cụ thể cho chúng; và những giắc mơ êm đềm sẽ đến trong những cái đầu bé nhỏ đầy lông lá của chúng.
    Chứ kỳ thực, chúng đâu hiểu nổi “ông tiên” cũng đôi lúc bất lực với thế giới của chính mình, nên chỉ ngồi viết, và viết … chúng không tài nào hiểu nổi !
    Gởi riêng t/g
    Đôi dòng cảm kích.
    HL.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s