Trần Dương – HÀNG NGÀN MỐI TÌNH CỦA FIDEL CASTRO

images-1

WES DAVIS – HOLLY DAVIS

Trong tất cả những nơi mà chúng tôi đã đến thăm ở Cuba, người ta đều cố tìm cách bán xì gà cho Wes. Những người bán vây quanh chúng tôi trên hè phố, trong các quán ăn và đôi khi cả trong ô-tô. Chúng tôi bị vây như vậy mấy tuần liền bằng cách tiếp cận theo kiểu nài ép kéo dài.

Một người đi ngang qua cùng vợ và con gái. Anh ta nghe chúng tôi hỏi về đám người đang túm tụm trước một ngôi nhà.

“Đó là Los Nardos, anh ta nói. Là nhà hàng tốt nhất nước tôi. Mọi người từ khắp nơi đổ đến đó. Người Florida, người Hà Nội – đó là những du khách dễ bị lừa. Tôi không muốn làm anh thất vọng.”

Anh ta tiếp tục câu chuyện bằng câu hỏi chúng tôi đến từ nước nào. Khi biết chúng tôi là người Mỹ, anh ta nói: “Hai chính phủ không chịu nghe nhau, nhưng chúng ta đều là con người cả mà.”

Anh ta tiếp tục nói những chuyện tầm phào, sau đó hỏi: “Các anh có muốn mua xì gà không?”

“Có”, Wes nói.

“Các anh thích nhãn hiệu nào?”

“Partagas.”

“Partagas!?”

Vợ anh ta cố kéo anh ta đi. Anh ta nói: “Tuần này thật đặc biệt. Tôi đã bán được cho mấy người.”

Chúng tôi trở lại Cuba như một cặp mới cưới. Chúng tôi có nhiệm vụ xác định xem có đúng Fidel Castro là người tình tuyệt vời nhất mọi thời đại như lời đồn hay không. Trong ngày hôm đó, chúng tôi đã không tính đến số lượng xì gà mà chúng tôi đã buộc phải mua để khai thác những bí mật về đời sống tình dục của Castro. Tiếp tục đọc

MICHAEL LANG – THÀ NHẤN CHÌM CẢ HÒN ĐẢO CUBA… ?

cuba1Lãnh tụ Cuba Fidel Castro Ruz từng có rất nhiều câu nói ấn tượng. Cách tạo ấn tượng của ông khi phát biểu chủ yếu là dùng ngoa ngữ. Nhưng có một câu nói vào loại ấn tượng nhất mà KHÔNG dùng ngoa ngữ là:

“Thà nhấn chìm cả hòn đảo Cuba chứ nhất quyết không từ bỏ con đường cách mạng!”

Hãy thử hiểu cho hết ý tứ của câu nói này.

Trước hết, “nhấn chìm hòn đảo Cuba” nghĩa là gì? Khi đã nhấn chìm hòn đảo này thì có người dân Cuba nào còn sống không? Cố nhiên là không! Vậy “nhấn chìm hòn đảo Cuba” có nghĩa là tiêu diệt toàn bộ dân tộc Cuba.

Viết đến đây, tôi hình dung ra sẽ có nhiều người muốn cảnh báo tôi: Ấy, khéo khéo, chớ phân tích lung tung, kẻo không lại quy kết là lãnh tụ vĩ đại định tiêu diệt dân tộc mình. Ông nói thế nhưng không bao giờ ông giết dân của ông, bởi dân tộc này chỉ bị tiêu diệt NẾU không đi theo con đường cách mạng, mà điều đó thì không bao giờ xảy ra. Ông sẽ lãnh đạo (và thực tế đã như vậy) toàn thể nhân dân Cuba mãi mãi đi theo con đường cách mạng. Nghĩa là không bao giờ xảy ra sự cần thiết phải tiêu diệt dân tộc Cuba, vì không bao giờ dân tộc này từ bỏ con đường cách mang.

Ông không những không bao giờ tiêu diệt dân tộc mình, mà ông còn yêu thương họ vô bờ bến. Việc ông vạch ra con đường cách mạng và hiến dâng cả đời mình để dẫn dắt dân tộc đi theo con đường đó chỉ càng chứng tỏ ông yêu dân của ông. Vì đi theo con đường cách mạng là đi tới bến bờ hạnh phúc. Nơi đó, mọi người sẽ được vĩnh viễn sống cuộc sống hoàn hảo, đẹp hơn bất kỳ giấc mơ nào. Tiếp tục đọc

NGUYỄN TRẦN SÂM – CÁI CHẾT CỦA MARILYN MONROE

monroe-034 g 30 chủ nhật, ngày 5 tháng 8 năm 1962. Mặt trời lên chưa quá cao ở bờ biển California…

Trung sỹ Jack Clemmons gác đêm trông coi các phòng làm việc trong sở cảnh sát Tây Los Angeles. Anh vừa nhấm nháp cà phê hoặc đồ uống có ga vừa xem lướt mấy tạp chí điện ảnh. Anh chàng này vốn mê nghệ thuật thứ bảy. Điều đó chẳng bình thường lắm sao, khi Tây Los Angeles là nơi tọa lạc của Hollywood và những siêu khu phố vây quanh, với những biệt thự của những ngôi sao và tỉ phú?

Chuông điện thoại vang lên. Cuộc gọi đầu tiên trong đêm.

“Allo, cảnh sát phải không? Tôi là bác sỹ Engelberg. Yêu cầu các ông đến ngay số 12305, xóm Helena 5, Brentwood.”

Trung sỹ Clemmons ghi địa chỉ vào sổ.

“Vâng. Có vụ gì vậy?”

“Tự tử.”

“Người đó tên gì?”

Trung sỹ sẵn sàng ghi vào sổ, nhưng khi nghe cái tên thì anh ta bỗng kêu lên và tái mặt.

“Nghe đây, nếu đây là chuyện đùa thì ông phải trả giá đắt đấy. Người ta sẽ tìm ra số điện thoại của ông và…”

Tuy nhiên, giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ không đùa.

“Chính các ông phải trả giá đắt nếu không đến.”

Trung sỹ treo ống nghe và lao vào xe. Đã hết đêm. Một cơn gió nóng ào đến từ sa mạc Mojave quét qua thành phố, làm run rẩy những cây bạch đàn cao vút trồng hai bên các con phố. Clemmons bóp còi inh ỏi khi lao xe qua khu phố còn đang ngủ yên, miệng lẩm bẩm:

“Không thể thế được!” Tiếp tục đọc