CÔNG CHÚA ANASTASIA hay THIẾU PHỤ BÍ ẨN Ở BERLIN

anastasia-2

Tối ngày 17 tháng 2 năm 1920, một cảnh sát viên Berlin vớt được cô gái tuyệt vọng lao mình xuống dòng kênh Landwehr. Cô gái chừng 20 tuổi này được dẫn đến đồn, ở đó cô từ chối cung cấp thông tin về thân phận và không ngớt lời kêu ca:

“Ai khiến các người cứu tôi!”

Cô nói tiếng Đức với phát âm ghé tiếng Nga. Rõ ràng cô đang trong trạng thái chán nản và lo buồn.

Người ta đưa cô tới trại tị nạn gần nhất, trại Dalldorf. Ở đó, cô vẫn không cho biết cô là ai, khi thì nói là không muốn, khi thì nói là quên. Bác sỹ Rudnev, người thăm khám cho cô, đã mô tả chính xác và chi tiết tình trạng của cô như sau:

“Bệnh nhân có nhận thức về không gian và thời gian. Cô tỏ ra rất đau buồn.Cô quả quyết rằng cô phải giấu tông tích vì sợ trả thù. Rõ ràng cô đã chán sống: cô không chịu ăn, và người ta buộc phải đưa thức ăn vào cơ thể cô. Cô ghét gặp mọi người. Cô tìm mọi cách để tránh bị nhận ra. Bất chấp đau đớn, cô tìm cách đập gãy răng cửa va liên tục thay đổi kiểu tóc. Mặc dầu vậy, cô có vẻ đáng mến và có tư cách, được giáo dục hoàn hảo. Cô luôn nhìn ra xa, đôi khi tỏ vẻ kiêu kỳ.”

Hàng tháng trôi qua, và không có gì thay đổi trong cách xử sự lạ lùng của cô gái. Cô bước đi như chiếc bóng hao gầy dọc hành lang và trong khu vườn của bệnh viện tâm thần Dalldorf. Nhưng cô vẫn không xấu đi. Thậm chí cô còn rất đáng yêu với vẻ u buồn, kết quả của một thử thách khốc liệt. Tiếp tục đọc