ĐÀO HIẾU – Cái chết bí ẩn của Bún Hồng

bun

Cháu nội xin ở đâu về một con mèo cái nửa trắng nửa đen. Nó ủ con mèo trong ngực. Nó gọi mèo bằng con và xưng má. Con mèo chỉ chừng một tháng tuổi nhưng ăn khoẻ và được chăm sóc tốt nên lớn nhanh lắm.

Cháu nội đi thú y mua thuốc diệt bọ chét, diệt rận về tắm cho mèo. Nó xin cái rổ mây đựng trái cây của bà nội, lót vải cho mèo nằm. Nhưng buổi tối con mèo thường lên giường ngủ chung với nó. Hai chị em cứ rù rì rủ rỉ với nhau.

Nó hỏi:

“Ông nội ơi, trong cổ họng của con mèo phát ra tiếng gì rò rò vậy?”

Tôi đáp:

“Lúc mèo thư giãn, nó thường phát ra tiếng kêu ấy, giống như lời ru vậy.”

Khi bé ngồi học, con mèo thường nằm trước mặt nó, ngay dưới cái đèn, để sưởi ấm. Nó nằm nghiêng, phơi bụng ra và ngủ. Cháu nội lấy điện thoại ra quay phim, chụp ảnh rồi đưa lên facebook, khoe với bạn bè. Nó đặt tên cho mèo là Bún Hồng. Nó viết status mỗi ngày về con mèo, nó chụp rất nhiều ảnh, nhiều góc độ tự nhiên và bất chợt, trông rất ngộ nghĩnh.

Mỗi khi đi học về, lời đầu tiên nó nói là: “Bún ơi! Con ở đâu?” Và Bún Hồng xuất hiện như trong cổ tích. Hình như nó đã núp sẵn đâu đó để đón bé đi học về.

Ngày nọ bé khoe:

“Ông nội ơi! Con Bún đã có bạn trai rồi đó.”

Bạn trai của Bún là một con mèo lông vàng không biết từ đâu đến. Mỗi lần chàng ta đứng ngoài cổng kêu “meo” là Bún nhảy lên cái lỗ nhỏ của cánh cổng để ra ngoài. Chúng đi chơi với nhau quanh bờ sông một lát rồi về.

Chừng một tháng sau cháu nội lại khoe:

“Ông nội ơi Bún có bầu rồi đó.”

“Sao con biết?”

“Con thấy em bé cựa quậy trong bụng nó.”

Tôi nói:

“Khi nào mình đi mua cho nó mấy hộp thức ăn để nó bồi dưỡng.”

Tôi bảo bé ẵm mèo đi chích ngừa, bé nói:

“Không biết chích ngừa như vậy có làm hư thai không?”

Nhưng nhiều tháng trôi qua mà không thấy bụng con Bún lớn thêm. Chuyện “em bé cựa quậy trong bụng” chỉ là tưởng tượng.

Bạn nghĩ gì về tình yêu giữa cô gái nhỏ và con mèo thơ ngây của nó?

Bạn nghĩ gì nếu có một người hàng xóm đã thẳng tay ném con mèo thân yêu của nó vào cảnh cửa sắt chỉ vì nó ăn vụng hay phá một cái gì đó trong nhà họ?

Ngày mồng 10 tháng 3 âm lịch là ngày giỗ tổ Hùng Vương, bé được nghỉ học, cả nhà đều nghỉ. Một bữa tiệc nhỏ được tổ chức trong gia đình. Mọi người ăn uống xong đều lên lầu nghỉ ngơi.

Lúc ấy khoảng năm giờ chiều, tôi có việc phải đi ra phố một lát. Khi trở về tôi thấy không khi trong nhà quá im lặng. Tôi lên phòng mình, ngang qua bàn học của cháu nội. Nó cũng đang ngồi im lặng. Rồi nó quay mặt lại, gọi:

“Ông nội! Con Bún chết rồi!”

Mặt nó đẫm nước mắt. Tôi kêu lên thảng thốt:

“Trời ơi, sao vậy con?”

Cả nhà đều nghĩ rằng con mèo đã từ cành cây trước nhà nhảy xuống cánh cửa cổng và trượt chân té chết. Nhưng tôi không nghĩ như thế. Tôi nói:

“Không phải vậy. Vì mèo là loài leo trèo rất giỏi. Nó có thể rơi từ độ cao ba bốn mét một cách nhẹ nhàng. Làm gì trên đời này có chuyện mèo té chết vì leo trèo.”

Ba của bé thuật lại:

“Vào khoảng năm giờ rưỡi chiều khi mọi người đang ở trên lầu thì nghe có vật gì va vào cánh cửa sắt một cái “rầm” rất lớn. Khi mọi người chạy xuống nhà thì thấy con mèo nằm chết ngay cánh cửa, hai mắt trợn trắng. Khám nghiệm tử thi thấy nguyên vẹn, không có dấu chó cắn, không có vết máu, chỉ một vết bầm dưới cằm.”

Tiếng “rầm” lớn mà mọi người nghe thấy phải do một sự va đập trực diện, tức là con mèo phải bi ném từ một hướng thẳng góc với cánh cửa phòng khách, có nghĩa là bị ném từ nhà hàng xóm sang.

Kẻ giết mèo chắc chắn không phải là bọn ăn thịt, vì nếu là chúng, thì con mèo đã bị đem đi rồi.

Vậy thì chỉ còn một cách giải thích:

“Con mèo đã sang nhà hàng xóm ăn vụng một thứ gì đó và đã bị người ta vồ lấy, ném mạnh qua tường rào, đầu con mèo đã đập vào cánh cửa sắt. Con mèo đã bay theo chiều ngang với tốc độ rất nhanh của một cơn giận và sự độc ác, vì thế mà nó không thể lấy thăng bằng được. Và nó đã chết tức khắc.”

Cháu nội khóc suốt đêm. Tôi cũng khóc. Rồi tôi ngủ quên đi. Hai giờ sáng tôi thức dậy, cứ ân hận là mình đã không có mặt ở nhà khi nó chết. Tôi tưởng tượng nó đang nằm dưới lớp đất ẩm ướt cạnh bờ sông, một vùng đất thấp, vài hôm nữa triều cường sẽ lên, sẽ tràn ngập và con mèo sẽ phải ngâm mình trong nước.

*

Hôm sau, tôi đọc được những dòng này trên facebook của cháu nội:

“We moved BunHong’s resting place today. Keep her safe from time’s cruel grasp.

How do I breathe when I keep remembering how she wasn’t?

What do you call a parent who lost their child. I don’t know how I can go on being one when I don’t get to have my BunHong anymore.

All the tears I’ve kept for myself, this morning doesn’t mean anything now. I’ll never stop loving her until my life goes out.”

Ông nội tạm dịch:

“Hôm nay chúng tôi đưa Bún Hồng về nơi yên nghỉ, giải thoát bé khỏi thời điểm đáng sợ nhất của nó.

Làm sao tôi có thể sống nổi khi hình dung những điều khủng khiếp mà bé đã phải trải qua.

Bạn nghĩ gì khi cha mẹ mất đi đứa con của mình. Tôi không thể tưởng tượng mình sẽ ra sao nếu không có Bún Hồng nữa.

Sáng nay, những giọt nước mắt mà  tôi đã cố kìm giữ cho riêng mình, sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Tôi sẽ mãi yêu bé suốt đời.”

Những dòng chữ ấy làm tôi nức nở. Tôi tan vỡ như khói thuốc tản mạn trong căn phòng đóng kín. Tôi chìm khuất trong những đợt sóng rung chuyển, ngầu bọt, xô dạt tâm trí vào những ghềnh đá sắc nhọn của nỗi đau.

Tôi bị cuốn trôi vào những giấc mơ hư ảo, tan loãng như sương khói.

Nửa đêm tôi thức dậy, thấy cháu nội vẫn còn ngồi bên máy tính.

Những dòng status tiếp theo của nó còn làm tôi bàng hoàng hơn nữa. Tôi thật không ngờ một đứa bé mười lăm tuổi lại có niềm đau xót xa đến như vậy.

April 9, 2014

When I first held you, BunHong, I promised I would give you a new life. That I would be your mother now. That when you die, you would die loved, cared for and cherished. But that time wasn’t supposed to be today, BunHong. You weren’t supposed to leave me. But you did and now whenever I want to see you, you won’t come running to me when I call your name. I would have to look at the dirt where you are buried, where you won’t be loved and cared for and cherished, and cry out your name. 
So even though I want to see you there beside me when I wake up tomorrow, BunHong. Even though I want to forget even for a second, that you are still by my side when I wake up tomorrow, BunHong. I will remember. I will always remember that whenever you came running to me, BunHong, you made me feel like the center of the world. Now that you are gone, now that my sun and stars are gone, my world will be dark and cold again. I don’t want to be warm when you are cold too, BunHong. So until the next spring comes, I will be waiting for you, BunHong, my sun and stars.

Ông nội tạm dịch:

“Bún Hồng ơi, lần đầu tiên bế con trong tay, má đã tự nhủ lòng mình sẽ đem lại cho con một cuộc sống mới. Rằng từ nay má sẽ là mẹ của con. Rằng khi con qua đời, con sẽ được chết trong tình thương yêu, sự chăm sóc và ấp ủ. Nhưng tại sao khoảnh khắc đó lại là hôm nay? Con đã không thể ngờ rằng sẽ xa lìa má. Nhưng chuyện đó đã xảy ra. Và giờ đây mỗi khi má muốn được nhìn thấy con, con đã không thể chạy đến bên má khi má gọi tên. Má chỉ còn biết đứng nhìn nấm đất nơi đã chôn con, nơi mà con không thể nào được chăm sóc, được yêu thương và ấp ủ. Vậy mà Bún Hồng ơi, má vẫn cứ hy vọng được nhìn thấy con mỗi sớm mai thức dậy, vậy mà má vẫn cứ tin, dù chỉ trong một giây, rằng con vẫn còn đang ở bên cạnh.

Má vẫn nhớ, má sẽ luôn nhớ rằng bất cứ khi nào con chạy đến bên má, má cũng sẽ coi con như là trung tâm của thế giới.

Giờ đây, con đã ra đi. Giờ đây, mặt trời và những vì sao của má đã ra đi, thế giới của má sẽ tối đen và lạnh lẽo. Nhưng má cũng không muốn được ấm áp khi mà con đang nằm lạnh lẽo dưới lòng đất, Bún Hồng ơi!

Tuy vậy cho đến khi mùa Xuân mới sẽ về, má vẫn sẽ chờ con: mặt trời và những vì sao của má.”

*

Tôi nhờ một anh thợ hồ xây cái huyệt nhỏ sát gốc cây bàng, cạnh chiếc ghế đá. Chỗ đó cao, nước triều không lên tới được. Tôi moi xác con mèo lên, phủi sạch đất trên người nó, vỗ về nó: “Con ơi, hãy ngủ yên! Hãy ngủ yên!” rồi tôi lại khóc khi cảm nhận cái lạnh se thắt từ thi thể của một sinh vật mà tôi đã từng ôm ấp vuốt ve trìu mến. Tôi đặt nó trong chiếc hộp đựng chai rượu wishky, phủ lên người nó một chiếc khăn trắng, đậy nắp hộp lại và đặt xuống huyệt.

Đó không phải là cái kiểu “học làm sang” của những người giàu. Tôi không giàu. Tôi chỉ là một cán bộ hưu trí. Đó cũng không phải là kiểu lãng mạn thương vay khóc mướn của những năm đầu thế kỷ hai mươi. Đơn giản chỉ vì thương cảm. Đơn giản chỉ vì đời tôi đã chứng kiến quá nhiều cái chết của những con vật nuôi mà tôi yêu mến.

Đơn giản chỉ là chút tình còn lại của một kiếp phù du.

30/8/2016

ĐÀO HIẾU

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s