ĐÀO HIẾU – Một mình với dòng sông

tam-theTrải qua một cơn bão là sự im lặng. Giống như cõi chết. Cái chết tràn ngập mặt đất. Hiện tại biến mất. Dường như chỉ còn lại quá khứ. Tôi im lặng. Và dòng sông cũng im lặng.

Những cành cây gãy chưa kịp dọn đi. Lòng tôi đầy những lá chết, Đầy tro bụi và ngổn ngang gạch đá. Lòng tôi là bãi đất hoang, tàn lụi những cỏ cháy, đùn lên những đất đá, những mảnh vỡ, những phế tích của kỷ niệm, những hồi ức rạn vỡ, gãy đổ, nát vụn, vung vãi trong một buổi sáng đìu hiu lặng ngắt, xám xịt và câm nín.

Tôi tan loãng như dải sương mù mỏng manh, phất phơ trên ngọn cỏ, trên đất mùn mọc đầy những cánh bướm khô héo, đã chết từ kiếp trước.

Những cơn gió đến từ tiền sử và dòng sông nguyên thuỷ đã dừng lại bên bờ cỏ, lau lách và đám lục bình. Dòng sông dừng lại dưới chân tôi, in chiếc bóng mờ đục của tôi trên mặt nước cũ kỹ, mốc meo của thời gian tàn phế.

Tôi đang hiện hữu hay đã biến thành hư vô rồi? Tôi là tôi hay tôi  là cơn gió vô ảnh đang phân vân trên bến sông, không biết bay về đâu?

Những đứa trẻ của tôi đã chết. Mì yêu dấu của tôi đã chết. Không biết tôi có còn sống hay không? Không biết tôi đang ngồi trên bờ vực của thời gian hay đang mơ hồ bay đến cuối trời, đang chìm dần xuống đáy sông lạnh lẽo? Tiếp tục đọc