ĐÀO HIẾU – Mì ơi, sao con không về?

gap-go-va-chia-lia-02Đối với tôi có lẽ Mì là con vật nuôi quan trọng nhất. Bởi hai chúng tôi đã gặp nhau trong khốn cùng, trong đói lạnh và tối tăm. Bởi hai chúng tôi đã đi vào giữa đời nhau trong  tình cờ định mệnh.

Đứa bé đã đến trong nghèo khó và giờ thì đã ra đi trong mông muội, bí ẩn và bất ngờ nhất.

Vì thế tôi muốn trích lại đoạn văn đầu tiên của tác phẩm này như một sự tưởng nhớ đến cuộc chia lìa đau đớn đang tràn ngập tâm hồn tôi:

Trích:

“Tôi đã không gặp một Hoàng Tử Bé trên tinh cầu xa lạ của Saint Exupéry. Tôi gặp một đứa bé ốm nhom, đói và lạnh.

Nó không đến từ một vì sao mà đến từ một xó xỉnh nào đó. Có thể là một lùm cây ven bờ sông, từ một bãi rác hay một lỗ cống.

Kẻ cùng khổ chỉ to bằng nắm tay. Một đứa bé paria. Đức Phật bảo: “Hãy đến đây”. Và đứa bé đáp: “Thưa, con chỉ là một đứa bé paria, không dám lại gần ngài sợ mất tinh khiết”.

Sinh vật ấy nhỏ quá, da bọc xương, run lập cập. Tôi phài cúi người. Cũng không sờ được nó. Tôi ngồi xuống, đứa bé bỏ chạy, núp trong xó kẹt của cánh cổng sắt. Một đôi mắt thất thần, dò hỏi, sợ sệt và nghi hoặc. Một tiếng kêu nhỏ nhoi, mỏng manh trong cơn gió se lạnh lất phất chút mưa bụi lúc chập choạng tối.

 Tôi gọi: “meo meo” rồi đưa hai bàn tay ra. Và nó bò trườn đến, lết đến. Tôi lại gọi: “meo meo” rồi chạm những ngón tay vào trán nó. Lúc ấy nó nằm xuống, run lẩy bẩy. Tôi đặt nó vào hai lòng bàn tay, ủ nó bằng chút hơi ấm.”

*

Tôi đã nuôi nó như đứa con mọn trong gần một năm nay. Và nó đã trở thành một chàng trai đẹp đẽ, cường tráng nhưng rất hiền lành, rất tình cảm. Và rất yêu tôi.

Năm giờ sáng tôi dậy mở cửa thì không thấy Mì đứng trên bờ tường như thường lệ. Mọi ngày, khi tôi vừa chạm tay vào cánh cửa thì đã nghe tiếng meo meo của nó phía ngoài. Nhưng sáng nay thì im lặng. Tôi nhìn lên đầu tường, nhìn khắp chung quanh, vẫn không thấy bóng dáng của nó. Tôi gọi:

-Meo, meo! Mì ơi, Mì!

Chỉ nghe giọng mình tan vỡ giữa những vòm lá, chỉ thấy những cọc sắt nhọn của bờ tường và cái hộp nhựa đựng thức ăn chứa đầy nước mưa.

-Mì ơi, Mì!

Đứa trẻ hiền lành, nũng nịu và đằm thắm Cái bóng đen trắng loang lổ, cái mặt tròn cọ vào tường vôi, đôi mắt lim dim thơ dại. Mì ơi! Con đi đâu vậy? Sao con không về với ngoại.

Hôm đó là ngày thứ Bảy, 27/8/2016.

Tôi lại đứng ngóng lên bờ tường trong giờ ăn chiều. Vẫn chỉ là những cọc sắt. Vẫn chỉ là cái hộp nhựa đựng thức ăn. Vẫn chỉ là những tán lá phượng xanh thẫm trên cao. Mì ơi! Sao con không về? Sao con không về?

Buổi tối tôi đứng trên sân thượng nhìn xuống những mái nhà hàng xóm. Thường ngày con vẫn đi lang thang trên đó, con vẫn nằm trong cái hốc tối của mái hiên che cánh cổng, con vẫn nằm im lặng, trầm ngâm chờ đợi. Con chờ ông ngoại bước ra, đứng trên cái bục vuốt ve con, để con dụi mặt mình trong lòng bàn tay ngoại. Con yêu ơi, ngoại thương con lắm. Vì con chính là Bún đầu thai trở lại căn nhà này để sống bên cạnh ngoại và bên cạnh má con. Và Mì ơi! Ngoại vẫn nghĩ con là hiện thân của người mẹ đau khổ của ngoại đã chết trong cô độc, tối tăm, một mình trong căn phòng nhỏ nơi làng quê mà ngoại từng sống suốt quãng đời thơ  ấu.

Mì ơi! Sao con bỏ đi? Sao con không về với ngoại?

Tôi không biết vì sao nó lại đột ngột mất tích. Nó bị bọn săn trộm bắt, hay đã ra đi trong mùa động dục? Hay đã có người hàng xóm nào giết chết khi nó lẻn vào bếp lục lọi đồ ăn?

Kẻ nào?

Kẻ nào đã phủ xuống đời tôi sự đau khổ và thương nhớ khôn nguôi này?

Tôi đi giữa trưa nắng, dọc theo những con kênh đầy rác. Mì ơi! Mì ơi! Tôi gọi trong tuyệt vọng. Tôi tìm kiếm trong rác rưởi trong lá mục, trong bờ cỏ… một cái xác mèo lông đen trắng. Có thể nó đã bị chó cắn chết. Có thể nó đã bị nhà hàng xóm đập chết và quẳng xuống kênh.

Mì ơi! Tôi đi tìm và gọi một xác chết.

miTôi đi tìm và chờ mong được nhìn thấy một cái bóng nhỏ bé từ trong bụi rậm chui ra, từ trong đống rác chui ra, từ trong trí tưởng tượng xuất hiện và chạy đến bên tôi. Mì ơi! Con đang ở đâu vậy? Hãy hiện ra đi. Hãy chạy đến bên ngoại. Hãy hiện ra đi, dù chỉ là ảo giác.

Tôi đi quanh khu cư xá, thất thểu như kẻ mất hồn, như người cha mất con trong chiến tranh. Mặt đầm đìa nước mắt. Người ta nhìn tôi. Những người hàng xóm, lũ trẻ con, những người quét rác, những kẻ bán hàng rong… nhìn tôi. Tôi khốn khổ, tan nát và hấp hối.

Thà tôi làm kẻ ăn xin suốt ngày ôm con mèo nhỏ của mình đi khắp mặt đất đầy gió bụi lầm than này, để được vuốt ve đứa trẻ hiền hậu, thơ dại và tội nghiệp mà Trời đã ban cho tôi từ trong máng cỏ rách nát, để tôi chăm chút từng bữa ăn, để tôi nâng niu trừng đám lông khô héo, để tôi ẵm bế, ôm ấp trước ngực….

Và cứ đi. Đi khắp cõi hồng trần, trong hành trình cuối cùng của đời mình, cùng đứa trẻ thánh thiện này, hướng về cõi chết, hướng về vực thẳm…

Nhưng bờ kênh chỉ trơ ra những rác rưởi. Tôi đã không tìm thấy xác nó. Tôi đã không nhìn thấy hình bóng nó. Tôi đã không tìm thấy gì dù chỉ là một ảo ảnh.

Tôi ngồi bên bàn ăn, giữa mọi người trong gia đình, nhìn chén cơm, đôi đũa và khóc. Trong đời tôi đã từng nhiều lần khóc vì những con vật nuôi, nhưng chưa lần nào tôi nức nở như khóc cho Mì.

Tôi biết rằng nỗi đau này sẽ khó mà phai mờ trong tâm hồn tôi.

Hàng ngày ra vô căn nhà, nhìn thấy cái bờ tường quen thuộc. Đó là điểm hẹn đầu tiên từ khi Mì xuất hiện trong đời tôi. Đó là nơi tôi đặt hộp thức ăn đầu tiên cho đứa trẻ mồ côi ấy.

Mì ơi! Sao con không trở về với ngoại? Biết bao giờ con mới lại hiện ra trên bờ tường thân yêu, nơi hò hẹn đầu tiên của ông cháu mình?

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s