ĐÀO HIẾU – Mùa Vu Lan buồn thảm

tam-theRằm tháng Bảy, ngày báo hiếu, sao tôi lại mất đi những đứa trẻ mà tôi đã nuôi nấng, cưu mang từ bé?

Tôi là đàn ông, nhưng tôi đã nuôi  lũ trẻ như một người mẹ. Một nách bảy đứa con mọn, từ vài tuần tuổi đến vài năm tuổi.

Vài năm tuổi, đối với đời một con mèo là đã trưởng thành.

Rằm tháng Bảy, ngày báo hiếu. Tôi không cần chúng báo hiếu. Tôi cần chúng sống bên cạnh tôi, no ấm, chơi đùa. Tôi cần chúng sống trọn tuổi thơ của chúng, tươi tốt, hồn nhiên và hạnh phúc.

Tôi không cần chúng báo hiếu, nhưng tôi cần bảo vệ, che chở, thương yêu chúng như thương yêu con ruột của mình. Đó là ước muốn của tôi. Đó là quyền của tôi. Sao tôi lại bị người ta tước đoạt cái quyền thiêng liêng ấy?

Tôi đang sống trong một xã hội, một môi trường đầy dẫy những hiểm hoạ, bủa vây, rình rập mọi lúc, mọi nơi, đầy bất trắc và vô phương cứu chữa.

Rằm tháng Bảy. Chưa bao giờ tôi thấy bất lực và tuyệt vọng đến thế. Tiếp tục đọc