ĐÀO HIẾU – Ba đứa trẻ sơ sinh

ba-dua-tre

Lúc tôi đem ba đứa trẻ này về thì hai chú mèo con nhặt được trong đống rác lần trước đã được bốn tháng tuổi. Chúng tinh nghịch và có vẻ hài lòng khi được trú ngụ trong đống gỗ trên bãi đất trống.

Nhưng khi tôi đem ba con mèo con mới một tháng tuổi về, định cho ở chung thì chúng bỏ đi chỗ khác. Nhà mới của chúng là một cái kho chứa đồ phế thải của một ông chủ thường vắng nhà. Ông không mấy khi mở cửa kho vì trong đó chẳng có gì quý giá. Tuy vậy hai con mèo con (một con màu vàng được cháu nội đặt tên là Vừng và một con mèo xám tên là Mè) vẫn có thể ra vô kho được qua cái lỗ hổng khá lớn trên cánh cửa.

Ba đứa trẻ sơ sinh nghiễm nhiên trở thành chủ nhân của đống gỗ.

Nó giống như một hang động chằng chịt những ngóc ngách tạo nên bởi nhiều loại gỗ, to nhỏ dài ngắn khác nhau, xếp lớp giữa những tấm ván sàn, ván cốt-pha, ván ép.

Đống gỗ được che phủ bởi một tấm bạt lủng nhiều lỗ và lũ trẻ con sử dụng nó như những cửa hang để ra vào.

Sáng sớm, tôi đem thức ăn đến cho chúng trước tiên và chúng đã đánh hơi thấy tôi từ khi còn cách năm sáu mét. Chúng chui ra từ trong những lỗ rách của tấm bạt và thường thì buông mình rớt tự do xuống nền đất. Chúng leo lên vỉa hè, bu quanh đĩa thức ăn, hấp tấp, mừng rỡ, cuống quýt.

Căn hộ của hai trẻ Vừng và Mè ở ngay đối diện. Tôi vừa quay mặt lại đã thấy Vừng ló đầu ra khỏi lỗ cửa, còn Mè thì đã ngồi điềm nhiên trên đầu tường và ngáp.

Không giống như lũ mèo con, Vừng và Mè ăn uống chững chạc, giữ ý như những đứa con lễ giáo, khuôn phép. Chúng gặm một miếng cá nhỏ, nhai, rồi ngửng lên nhìn tôi có vẻ như muốn nói: “Cũng khá đấy!” rồi cúi xuống ăn tiếp. Con vừng thì cảnh giác nhìn chung quanh, đề phòng hai con chó berger của nhà hàng xóm.

Quả nhiên đã đến giờ thả chó.

Chúng như hai con gấu từ xa lao tới khiến lũ mèo khiếp đảm: Ba đứa trẻ thì chui vào đống gỗ. Vừng và Mè thì biến mất trong nhà kho.

Tôi thì đứng dậy. Ra giữa đường, dạng chân, giăng hai tay, chặn lũ chó. Nó gồm hai con, một màu đen là berger lai ngao, một có vẻ là thuần chủng berger Allemand nặng chừng 60 ký. Thấy tôi đứng chặn, chúng dừng lại một khoảng cách chừng năm mét.

Trước đây nhiều lần chúng quá thô bạo, tôi phải dùng roi để quất vào mông chúng. Lũ con tôi nói:

-Trời ơi! Sao ba đánh nó. Nó dữ lắm đấy. Có thể cắn chết người.

Con tôi không biết rằng trước khi những con mèo này đến cùng tôi, thì hai con chó khổng lồ ấy, với tôi, đã có mối giao tình thắm thiết. Tôi không hiểu sao mọi người trong khu phố ai cũng sợ chúng vì chúng thường đe doạ họ. Nhưng tôi thì không.

Bất cứ ai, khi đi ngang qua trước nhà chúng, chúng đều chồm lên sủa bằng một thứ giọng của tử thần. Vậy mà gặp tôi thì chúng im lặng. Chúng tiến đến gần, ngửi ngửi rồi vẫy đuôi. Tôi vuốt đầu chúng, vuốt lưng chúng. Chúng sà đến, dụi đầu vào ngực tôi, rồi chỉ ít lâu sau, chúng đã chồm lên, gác hai chân trước lên vai tôi và… liếm mặt. Tôi ôm và vuốt lưng chúng.

Nhiều lần tôi tưới cây, chúng chạy đến ngay trước vòi nước há miệng ra uống, rồi đòi tắm. Chủ nhà la lên:

-Chú ơi! Đừng tắm. Cháu vừa mới tắm xong.

Chúng nghe chủ gọi, ngoan ngoãn bỏ về.

*

Lần này thì hai con berger khổng lồ cũng không dám vượt qua tôi, nên đành phải quay về nhà. Vừng và Mè lại xuất hiện quanh đĩa thức ăn. Ba đứa trẻ lại ló mặt ra khỏi những cái lỗ rách của tấm bạt và tuột xuống đất. Chúng như những em bé xác xơ, cố nhặt nhạnh bằng hết những mẩu thức ăn còn sót lại. Tôi đi lấy nước cho chúng và nhìn chúng đùa giỡn với nhau trên vĩa hè như lũ trẻ bụi đời vừa được một bữa ăn thoả thích.

Chúng không được nhanh nhẹn lắm vì hãy còn quá gầy gò xơ xác. Lông chúng xù lên từng mảng khô cứng, xương sườn lòi ra, bụng ỏng và đuôi thì đã rụng hết lông như đuôi chuột. Tuy vậy tạo hoá vẫn giữ lại cho chúng sự ngây thơ của con trẻ, sự hồn nhiên của những thiên thần nhỏ.

Chúng nô giỡn quanh chân tôi, đùa nghịch với hai ống quần, thi nhau cắn xé, nhâm nhi, vồ chụp, cào cấu. Rồi đột nhiên, chúng chui tọt vào ống quần short rộng thùng thình của tôi, có vẻ như chúng vừa khám phá ra hai cái vật gì tròn tròn trong bóng tối mà chúng có thể khều ra để làm đồ chơi.

Tôi phải lôi từng đứa ra, ôm trước ngực, vuốt ve chúng. Chúng lim dim mắt. Đứa thì ngả đầu vào ngực tôi, đứa thì rúc vào nách tôi, đứa thì ngậm đầu vú của tôi mà núc.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được cảm giác của chiếc lưỡi mèo. Nó có gai, giống như tờ giấy nhám, lướt nhẹ qua da thịt tôi, vừa rát, vừa nhột, vừa tràn đầy một niềm thương cảm vô bờ bến.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s