ĐÀO HIẾU – Nô giỡn giữa bầy sói

me

Những đứa trẻ của tôi chỉ to bằng nắm tay. Bản năng dạy chúng cảnh giác trước mọi biến động nhỏ nhặt chung quanh. Như tiếng bước chân, tiếng reo của trẻ nhỏ, tiếng động cơ xe máy, có khi chỉ là tiếng rơi của một chiếc lá. Thường thì chúng bỏ chạy.

Nhưng khi có tôi ngồi bên cạnh thì chúng không quan tâm đến những mối đe doạ ấy. Chúng vừa ăn vừa nô giỡn.

Đống gỗ nằm trên một bãi đất trống trước nhà, cạnh bờ sông. Đó là những thứ phế thải người ta cất nhà còn thừa lại, chất đống từ nhiều năm nay, không biết để làm gì. Những con mèo nhỏ của tôi đã rời đống rác ở đầu cầu về trú thân nơi đó để tránh mưa nắng và sự tấn công của loài người và những loài vật khác.

Sao những sinh vật bé bỏng, ngây thơ ấy lại bị tấn công bởi nhiều chủng loại “kẻ thù” đến như vậy?

Chúng chết rải rác khắp nơi: đầu chợ, bờ sông, những lối mòn, bờ cỏ, trước cổng những ngôi biệt thự, bị xe cán giữa đường, bị vứt trong trong bãi rác…

Chúng mong manh, khép nép, run sợ, yếu đuối. Chúng không được ai bảo vệ, không được ai che chở, cưu mang… ngoài tôi.

Một mình tôi.

Nhưng tôi cũng chỉ là một lão già tầm thường, chẳng giàu có gì để có thể sở hữu một ngôi biệt thự sân vườn rộng rãi cho chúng tha hồ chạy nhảy, tung tăng.

Một lão già về hưu 70 tuổi, lương tháng chưa đến 5 triệu. Một căn nhà nhỏ sáu người ở với một bà chủ dị ứng lông mèo.

Cháu nội là đồng minh duy nhất của tôi trên mặt trận bảo về những con mèo con bị bỏ rơi đầu đường xó chợ, chống lại những mối đe doạ đến từ bóng tối, đến từ bốn phương tám hướng, sẵn sàng đột kích bất ngờ từ sáng tinh mơ đến nửa đêm.

Đó là những kẻ trộm chó, trộm mèo chuyên nghiệp, bắt bán cho các lò mổ, có khi là đám thợ hồ, là dân nhậu đi rảo quanh khu dân cư…

Nhưng mối đe doạ lớn nhất vẫn là những con chó hàng xóm. Chúng có thể là những con chó Nhật lùn, có thể là những con berger cao to nặng sáu bảy chục ký. Chúng ập đến bất ngờ như những cơn sóng.

Bọn chúng đông đảo, tàn nhẫn, man rợ và mai phục khắp nơi, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Còn tôi, lão già đơn độc, thì đang đứng giang hai cánh tay khô héo của mình án ngữ trước lũ mèo con đang giương những cặp mặt thơ dại…

Đó là hình ảnh vừa tội nghiệp vừa khôi hài giống hệt chàng hiệp sĩ già Don Quichotte dở điên dở khùng, độc hành giữa dặm trường thiên lý.

Chàng Don Quichotte buổi chiều thường ngồi chơi với lũ mèo con trên vỉa hè. Lão mặc chiếc quần short lửng, ống rộng. Lũ mèo con thì chạy giỡn quanh chân lão. Chúng vồ nhau, cắn nhau rồi chui vào hai ống quần của lão chơi trò cút bắt. Lão lôi chúng ra, đặt chúng trong lòng, vuốt ve chúng. Chúng lim dim mắt, ngả đầu vào ngực lão, nhắm mắt lại, hoàn toàn tin cậy, bình an và yêu mến. Nhưng rồi những đứa khác lại nhảy lên vồ. Cuộc nô giỡn lại tiếp tục.

Rồi bỗng nhiên như chớp loé, chúng biến mất vào trong đống củi. Tốc độ nhanh như đạn xẹt, đôi khi để lại những vệt máu trên hai cánh tay tôi. Không phải máu của chúng mà là máu của tôi. Khi tháo chạy, bao giờ chúng cũng giương móng vuốt. Và tôi hứng chịu.

Tôi đến bệnh viện nhiệt đới. Bác sĩ nói:

-Vết thương ở cánh tay, gần não, phải tiêm huyết thanh. Và thêm bốn mũi ngừa dại khác, kéo dài suốt một tháng.

Nhưng đó không phải là lỗi của những đứa trẻ. Đó là lỗi của bầy sói, của luật rừng, của những nhà giàu, có biệt thự nuôi chó berger.

Nhưng nào có sá gì. Khi yêu thương, người ta đổ máu là chuyện thường, huống chi tôi là lão Don Quichotte già dở hơi, một mình một ngựa, xách cây giáo dài hành hiệp khắp cõi nhân gian, dù chỉ để đánh nhau với những chiếc cối xay gió.

Bảy mươi tuổi, nếu có chết vì bệnh dại thì cũng đã đủ “tiêu chuẩn” để được khắc trên bia mộ hai chữ  “hưởng thọ” nào có kém phần trang trọng.

*

Một buổi sáng nọ, khi tôi đang cặm cụi dọn phần ăn cho lũ trẻ trên vỉa hè cạnh đống gỗ thì có một người đàn bà đến bên, tay chầm cây chổi chà.

Có lẽ dưới mắt bà lúc ấy, tôi cũng chỉ là một đống rác. Bà đưa chổi quét sàn sạt ngay sau lưng tôi. Lũ mèo nghe tiếng động vội nép vào giữa hai chân tôi, trốn.

Bà ta “đi một đường chổi lả lướt” quanh chỗ tôi ngồi, điêu luyện như một chiêu kiếm cao thủ.

Tôi im lặng, sẵn sàng chờ đợi một cái cán chổi trên lưng. Nhưng lạy trời, có lẽ bà thấy tôi đáng tuổi bố dượng bà nên dừng tay. Rồi tôi nghe vẳng bên tai những lời vàng ngọc:

-Tôi chưa thấy có cái xóm nào ở dơ như xóm này. Sống thì phải biết nghĩ tới người khác chứ. Trong khi người ta quét dọn cho sạch sẽ thì mình bày ra. Nào là xương cá, nào là cơm đổ. Kiến bu, ruồi đậu.

Hiệp sĩ Don Quichotte chỉ hơi ngạc nhiên, ngước nhìn dung nhan của người hàng xóm, rồi rụt rè thưa rằng:

-Cô ạ, tôi nghĩ đây là miếng đất trống.

-Đất trống thì cũng phải sạch chứ. Phải biết giữ vệ sinh chung chứ.

Tôi gom mấy mảnh xương cá vụn thảy vào gốc cây dại ven bờ sông. Khi trở lại, lũ mèo đã chạy trốn vào đống củi. Tôi nói:

-Này cô, chúng chỉ là lũ mèo hoang bị người ta bỏ rơi trong đống rác, tôi đem thức ăn đến nuôi chúng. Cũng chỉ là làm từ thiện mà thôi.

-Thì ông đem chúng về nhà mà nuôi chứ.

-Tôi đã thử đem chúng về nhưng bị con mèo nhà tôi đánh đuổi quyết liệt, chúng không thể ở được.

Người đàn bà quay đi, kéo lê cây chổi chà dưới mặt đường.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s