ĐÀO HIẾU – Những mắt nhìn khờ dại

gap-go-va-chia-liaCháu nội đặt tên cho bé là Mì (để nhớ đến con Bún đã chết).

Tôi thường thức dậy vào lúc 4 giờ sáng, lướt qua tin tức trên mấy trang mạng xã hội, và uống trà.

Chỉ một tiếng đồng hồ nữa, khi tôi mở cổng, đi bộ, là sẽ thấy  Mì chờ sẵn nơi đầu tường.

Nó im lặng trong bình minh. Có khi nó nằm, gác mõm trên hai chân trước. Nó nhìn tôi rồi chỉ kêu một tiếng meo rất nhỏ. Tôi đến dưới chân tường, phải leo lên một cái bục mới có thể vuốt ve nó.

-Con chờ ông ngoại hả?

-Meo.

-Con đói hả?

-Meo

Ngôn ngữ của nó chỉ có một từ. Từ ấy chỉ có một âm tiết. Cả tôi lẫn nó đều không cần phải học, không cần diễn giải, không cần mô tả. Giữa hai bên không có rào cản ngôn ngữ. Chỉ cần “meo”. Mọi thứ lập tức khai mở, hoà nhập, thấu thị và ngộ.

“Meo”. Đó là một từ (word) mà cũng có thể là một nốt nhạc, một mặc khải của tạo hoá.

-Con chờ ông ngoại chút nha. Ông ngoại đi chợ mua cá cho con.

-Meo.

Nó dụi mặt vào lòng bàn tay tôi rồi lại gác mõm lên hai chân trước.

Tôi mở công, đi ra chợ.

Những người bán hàng ngồi hai bên lối đi. Cả một cõi trần gian đọng lại nơi khu chợ chồm hổm ấy. Những bầu bí, rau giềnh, dưa chuột… Những con gà bị trói chân nằm trên vĩa hè mở đôi mắt tròn thơ dại nhìn người đi qua. Những người đàn bà xắn quần lên tới gối ngồi phía sau cái thau nhôm đầy ếch. Chúng cũng bị trói chân và giương mắt nhìn.

Những bàn chân người lướt qua. Những con gà, những con ếch, những con chim cuốc… đều giương mắt nhìn. Những mắt nhìn khờ dại, không hề biết gì về số phận của chúng… sẽ đến trong giây lát.

Những đôi mắt ấy cứ im lặng. Những sinh vật ấy cứ im lặng.  Chúng đều bị trói chân, trói ngoặt hai cánh, để nằm dưới đất, nhưng chúng cứ im lặng. Không kêu la, không giãy giụa. Chúng cứ nhìn loài người đi qua bằng đôi mắt thơ dại.

Và sáng nào tôi cũng nhìn thấy những đôi mắt ấy, hết lớp này đến lớp khác, lần lượt đi vào cõi chết một cách thơ dại như vậy.

*

Nhưng những con cá rô Phi thì không giương mắt nhìn. Sáng nào đi ngang qua khu chợ này tôi cũng thấy người đàn bà lam lũ ngồi trên một chiếc ghế đẩu thấp bằng nhựa màu đỏ, bốc từng con cá rô phi ra.

Và mài chúng trên mặt đường nhựa.

Bà ta không đánh vảy chúng bằng dao. Bà ta mài chúng trên mặt đất. Những ngón tay ghìm chặt con cá nhỏ. Những cú mài mạnh mẽ, dứt khoát, thô bạo.

Tôi không nhìn thấy đôi mắt của con cá vì chúng bị che lấp bởi những ngón tay của người đàn bà. Tôi cũng không nhìn thấy nó giãy giụa vì nó bị kìm chặt quá, tôi chỉ nghe những tiếng sàn sạt của vảy cá ma xát trên mặt đường. Và những cái vảy xám đen tróc ra từng mảng, từng mảng.

Những con cá rô Phi chết trong im lặng. Dường như tất cả những cái chết ấy đều im lặng. Những con gà, những chú  ếch, những con chim cuốc, những con cá… tất cả đều chờ đón cái chết trong im lặng.

Còn những con cá nục mà tôi sẽ mua cho mèo? Có lẽ chúng đã không kịp giương mắt nhìn. Chúng đang bơi tung tăng từng đàn trong lòng biển cả. Rồi bất chợt, một tấm lưới đen chụp xuống, siết lại. Chúng không biết chuyện gì. Hoảng loạn. Bị dồn nén. Bị bốc lên cao. Chói loà mặt trời. Ngộp thở. Một cái miệng lớn tối đen, sâu hun hút và buốt lạnh nuốt chững chúng. Cuộc thảm sát nhanh và tàn bạo. Chúng không kịp giương mắt nhìn. Và đó cũng là những cái chết trong im lặng.

Nhưng những con mèo thì chỉ biết ăn để sống. Tôi và gần như cả loài người cũng chỉ biết ăn để sống mà tâm trí không cần phải vướng bận điều gì… cho đến khi tôi trở thành một lão già 70 tuổi và… đi mua cá cho mèo.

Sao tôi lại có thể chậm hiểu đến như vậy? Sao mãi đến 70 năm sau khi sinh ra đời tôi mới hiểu điều ấy. Rằng mỗi ngày chúng ta sống bằng xác chết của kẻ khác. Rằng mỗi ngày vẫn có hàng triệu sinh linh này phải chết đi để cho hàng triệu triệu sinh linh khác được sống. Đó là cuộc đời sao? Cõi nhân gian này, cái thế giới này tồn tại theo cách ấy sao? Và đã từ hàng triệu năm nay, sự sống vẫn cứ tồn tại, sinh sôi theo cái cách ấy.

Đó là điều xưa cũ nhất, đơn giản nhất, vậy mà 70 năm qua tôi không hề quan tâm tới. Tôi sống và ăn những sự sống khác một cách dửng dưng, bình thường và thú vị.

Các loài thú và chim muông cũng tồn tại và sinh sôi theo cách ấy. Đó là cuộc đời sao? Đó là cõi trần gian này sao? Là vườn Địa Đàng, là cõi ta-bà, là chốn hồng trần tươi tốt này sao?

Tôi vẫn đi qua chợ mỗi ngày. Chỉ là một khu chợ nhỏ nghèo nàn nhưng từ lúc nào chợt biến thành địa ngục. Và tôi đã  bừng tỉnh từ cái địa ngục ấy.

 Tôi không giác ngộ từ ánh sáng của Chúa Kitô hay Phật Thích Ca hay Thánh Allah mà giác ngộ từ  ánh mắt thơ ngây của những sinh vật bé nhỏ khờ dại, giác ngộ từ những con cá rô bị mài dưới đất cho đến chết, giác ngộ từ những con ếch nhỏ bị chặt đầu, lột da mà hai cánh tay còn biết đưa lên đỡ lưỡi dao, giác ngộ từ những tảng thịt, những đùi bò treo lủng lẳng trên những cái móc sắt.

*

Nhưng tôi vẫn mua cá cho mèo.

Những con cá nục đã chết từ ngoài biển, được hấp lên và xếp vào những cái rá tre nhỏ, ba con một.

Tôi chia cho Xíu một con, Mì một con. Xíu được cưng chiều nên chỉ liếm láp một chút rồi bỏ. Mì thì vui mừng, nhai ngấu nghiến, nhai cả xương, cả đầu cá đuôi cá. Ăn xong Xíu nhảy lên bàn học của cháu nội nằm cạnh bàn phím lim dim mắt chờ được vuốt ve rồi ngủ. Còn Mì thì leo lên trụ cổng sắt. Chờ.

Nó chờ tôi. Nó thèm được vuốt ve. Có khi nó chờ tôi suốt nhiều giờ. Khi tôi ngủ trưa dậy, ra cổng, thấy nó nằm đó. Im lặng. Meo! Thế là tôi bế nó vào lòng. Nó rên hừ hừ, dụi mặt vào nách tôi.

Nó và tôi, hai sinh vật may mắn không bị người ta trói, vứt nằm nơi hè chợ, không bị người ta mài mặt trên đất cho đến chết.

Nó và tôi đều ăn những sinh vật khác để sống. Tuy không bị mài trên mặt đường, không bị ném vào hầm đá, không bị cắt tiết. Nhưng cũng phải chết. Chúng tôi đang ăn những sinh vật khác để sống nhưng rồi chúng tôi cũng sẽ… cũng sẽ, một ngày, bị những sinh vật khác, những côn trùng ăn để duy trì sự sống khác.

Tôi ôm Mì trong lòng mà quặng thắt bởi ý nghĩ đó, mà cảm thương nó xót xa.

Nó đã được tôi cứu thoát khỏi cái chết vì đói và lạnh. Nhưng còn những con mèo con bị bỏ rơi khác, những sinh vật khác thì sao?

Giá như tôi có thể ôm hết cả những kiếp sống nhỏ nhoi hèn mọn tội nghiệp ấy vào lòng!

Giá như tôi có thể đi khắp thế gian để gom hết những sinh linh mỏng manh ấy để kéo chúng ra khỏi rét mướt, bệnh tật và những cơn đói.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

 

Advertisements

One comment on “ĐÀO HIẾU – Những mắt nhìn khờ dại

  1. Bài viết của chú hay lắm. Đầy tính nhân văn. Cuộc đời đầy rẫy sự khổ đau và công việc chú đang cần mẫn làm giúp thắp sáng ngọn đèn lương tri trong đêm tối mịt mùng của những con người đang ngày càng trở nên độc ác, tham lam và ích kỷ. Hãy tiếp tục cứu giúp những sinh linh tội nghiệp chú ạ. Cảm ơn chú.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s