ĐÀO HIẾU – Những mắt nhìn khờ dại

gap-go-va-chia-liaCháu nội đặt tên cho bé là Mì (để nhớ đến con Bún đã chết).

Tôi thường thức dậy vào lúc 4 giờ sáng, lướt qua tin tức trên mấy trang mạng xã hội, và uống trà.

Chỉ một tiếng đồng hồ nữa, khi tôi mở cổng, đi bộ, là sẽ thấy  Mì chờ sẵn nơi đầu tường.

Nó im lặng trong bình minh. Có khi nó nằm, gác mõm trên hai chân trước. Nó nhìn tôi rồi chỉ kêu một tiếng meo rất nhỏ. Tôi đến dưới chân tường, phải leo lên một cái bục mới có thể vuốt ve nó.

-Con chờ ông ngoại hả?

-Meo.

-Con đói hả?

-Meo

Ngôn ngữ của nó chỉ có một từ. Từ ấy chỉ có một âm tiết. Cả tôi lẫn nó đều không cần phải học, không cần diễn giải, không cần mô tả. Giữa hai bên không có rào cản ngôn ngữ. Chỉ cần “meo”. Mọi thứ lập tức khai mở, hoà nhập, thấu thị và ngộ.

“Meo”. Đó là một từ (word) mà cũng có thể là một nốt nhạc, một mặc khải của tạo hoá.

-Con chờ ông ngoại chút nha. Ông ngoại đi chợ mua cá cho con.

-Meo.

Nó dụi mặt vào lòng bàn tay tôi rồi lại gác mõm lên hai chân trước.

Tôi mở công, đi ra chợ. Tiếp tục đọc