Đào Hiếu – GẶP GỠ VÀ CHIA LÌA

ĐIỂM HẸN TRÊN BỜ TƯỜNG

mi

Sáng hôm sau tôi đi quanh các bụi cây ven bờ sông tìm con mèo nhỏ. Tôi gọi nó nhiều lần nhưng không thấy động tĩnh.

Buổi trưa khi mọi người ngồi vào bàn ăn, không thấy Xíu luẩn quẩn dưới chân, tôi đi tìm nó, thấy nó đang nằm phục ngay cánh cổng sắt trong tư thề rình mồi. Qua khe cửa, tôi thấy con mèo nhỏ đang đứng bên ngoài. Tôi đuổi Xíu vô nhà rồi mở cổng, ngồi xuống bên nó.  Nó bước đến, dụi đầu vào bàn tay tôi. Meo, meo. Ừ, ông ngoại biết rồi. Con đói phải không?

Cháu nội đem đến một miếng cá.

Xíu lại xuất hiện bên cạnh tôi trong tư thế vồ mồi. Tôi phải bế mèo con đặt trên đầu tường và cho nó thêm một miếng cá nữa.

Xíu nhỏm dậy, nghểnh đầu lên nhìn, đuôi nó đập đập xuống đất. Nhưng mèo con không sợ hãi nữa vì nó đang ở trên cao và đang có tôi che chở cho nó.

Lúc nó ăn, tôi quan sát nó. Nó không còn là đứa trẻ đói rách thảm thương như tối qua. Nó đẹp. Lông nửa trắng nửa đen, giống hệt con mèo tên Bún đã chết cách đây hai năm.

Sau đó mấy tháng, cháu nội lại đem về một con mèo con màu trắng, tam thề vàng nâu nhạt. Đó là Xíu.

Tuy vậy tôi vẫn rất nhớ Bún vì nó hiền và rất tình cảm.

Giờ đây, nhìn đứa trẻ bụi đời đang đứng ăn cá trên bờ tường, tôi thấy nó giống hệt con Bún, không chỉ màu lông đen trắng mà giống cả đôi mắt hiền lành, giống cả cách ăn, cả cách nũng nịu, cả tiếng kêu meo meo nữa.

Đôi lúc tôi nghĩ có lẽ con Bún đã đầu thai về lại nhà tôi dưới hình hài của đứa trẻ bụi đời này. Tôi ôm nó, ấp nó trước ngực, Nó rúc đầu và nách tôi, rên rỉ vì hạnh phúc.

Từ đó, mỗi ngày ba lần, sáng, trưa, chiều nó đều đến ngồi trên đầu tường đợi tôi. Tôi cho nó ăn xong, vuốt ve nó rồi bảo nó về nhà ngủ.

“Nhà” của nó là một cái xó kẹt trên mái ngói của nhà hàng xóm. Tôi đã quan sát nơi ấy, thấy cũng sạch sẽ, che mưa che nắng tốt và rất an toàn mặc dù có đôi lần Xíu cũng leo lên đó tìm cách tấn công, nhưng không làm gì được.

Buổi tối, bà xã đi họp tổ dân phố về, nói: “Hàng xóm than phiền nhà mình nuôi mèo đánh nhau ồn ào trên hiên nhà người ta.”

Tôi im lặng. Một đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi bên bờ sông. Đang bị đồng loại đuổi đi. Rồi bây giờ lại sắp bị con người đuổi đi.

Con bé bỏng, ông ngoại sẽ bảo vệ con. Ông ngoại sẽ tìm cách.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s