Đào Hiếu – GẶP GỠ VÀ CHIA LÌA

TRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN:

gap-go-va-chia-liaTác phẩm này không phải là tiểu thuyết, cũng không phải truyện dài, truyện ngắn hay hồi ký. Chỉ là những suy niệm và ghi chép từ một nỗi đau chợt đến tình cờ vào tuổi bảy mươi.

Bảy mươi năm quá dài mà cũng quá ngắn. Đó là cuộc hành trình mù mịt, vô minh, lạc lối trong vinh nhục, trong khổ ải và hạnh phúc, trong yêu thương và thù hận.

Bảy mươi năm chiến tranh, bom đạn, đói nghèo. Bảy mươi năm làm một anh vi-xi hạng bét, làm một anh lính Cộng hoà binh nhì. Bảy mươi năm xuống đường, tù ngục, đoạ đày, tra khảo. Bảy mươi năm yêu đương, lãng mạn, phụ tình, tình phụ.

Bảy mươi năm tội lỗi…

Tôi đã bơi trong bể khổ trầm luân, không biết đâu là bờ bến. Sống như một sự vùng vẫy. Vùng vẫy đến kiệt sức và muốn nằm im, bồng bềnh trên dòng thời gian, mặc cho nó cuốn trôi về vực thẳm.

Tôi vừa muốn hoà nhập vừa muốn xa lánh cuộc đời này. Tôi vừa yêu thương vừa sợ hãi con người.

Tôi tuyệt vọng.

“Chuyện đời đã tắt lửa lòng. Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi” (Nguyễn Du)

*

Nhưng ngày nọ, tôi đã gặp những đứa trẻ bị bỏ rơi trong đống rác, trong góc chợ, trên bờ sông lạnh lẽo… Chúng là những con vật bé bỏng, thơ dại, yếu ớt, đói và lạnh. Chúng là những sinh linh mỏng manh, bị con người vứt bỏ. Chúng không thể tự bảo vệ mình trước muôn vàn đe doạ đang rình rập chung quanh.

Chúng sắp chết.

Nhưng lạ thay, chúng đã đem lại cho tôi niềm hy vọng mới mẻ khác thường. Chúng làm bừng sáng trong tôi một đức tin về sự cứu rỗi và một tình yêu trong sạch, hồn nhiên, thánh thiện.

Chúng đã đem đến cho tôi niềm tin vào cuộc sống.

Và tôi đã nuôi nấng, đã thương yêu, đã đùm bọc chúng giữa muôn trùng đe doạ bủa vây.

Bảy mươi tuổi, tôi bắt đầu một cuộc chiến đấu mới, dù đang kiệt sức và muốn nằm im. Nhưng nằm im là chết. Tôi phải sống để bảo vệ chúng giữa cuộc đời hung ác. Tôi như lão ngư phủ Santiago, một mình chống lại đàn cá mập đang cố rỉa thịt con cá kiếm của lão, dù biết rằng cuối cùng sẽ chỉ đem được vào bờ một bộ xương trơ trụi.

Vì thế, cuốn sách này sẽ không có chuyện thời sự, sẽ gạt bỏ chuyện chính trị, nó chỉ là câu chuyện kể về những con vật nuôi bé nhỏ đã thương yêu tôi, đã được tôi thương yêu, đùm bọc và chiến đấu giành lại quyền sống cho chúng. Đó là cuộc chiến đầu đơn độc, thầm lặng và bi thảm của một lão già mệt mỏi, muốn yên nghỉ nhưng không đành lòng yên nghỉ.

Đó là cuộc chiến đấu trong sạch. Cuộc chiến đấu vì những đứa trẻ mong manh và vô tội.

Nhân vật chính trong tác phẩm này là tôi và những con vật nuôi, nhưng đây không chỉ là câu chuyện kể về những cái chết của chúng, nó còn là những suy niệm về kiếp người, về thân phận của những sinh linh bé nhỏ bị bỏ rơi, bị ném vào cõi lầm than, rét mướt, đầy bất trắc và tàn bạo.

Trong tác phẩm “Platero y yo”(*), Juan Jimenez chỉ có một con lừa để cùng rong chơi trong một miền quê yên tĩnh và thơ mộng, còn tôi, tôi có cả một đàn mèo và chó. Chúng tôi cũng không được sống trong một không gian xinh đẹp như thầy trò Jimenez – Platero đã sống. Chúng tôi sống trong sợ hãi, sống trong rình rập, rượt bắt, và lẩn trốn. Chúng tôi sống và chiến đấu để giành sự sống.

Sách được chia làm hai phần: Phần một: NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI. Phần hai: MÈO, CHÓ VÀ TÔI.

ĐÀO HIẾU

…………………………………………………

(*) Giải Nobel văn chương năm 1956

Phần Một

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI

ĐỨA TRẺ BỤI ĐỜI

2013-08-19-19-45-52Tôi đã không gặp một Hoàng Tử Bé trên tinh cầu xa lạ của Saint Exupéry(*). Tôi gặp một đứa bé ốm nhom, đói và lạnh.

Nó không đến từ một vì sao mà đến từ một xó xỉnh nào đó. Có thể là một lùm cây ven bờ sông, từ một bãi rác hay một lỗ cống.

Kẻ cùng khổ chỉ to bằng nắm tay. Một đứa bé paria. Đức Phật bảo: “Hãy đến đây”. Và đứa bé đáp: “Thưa, con chỉ là một đứa bé paria, không dám lại gần ngài sợ mất tinh khiết”.

Sinh vật ấy nhỏ quá, da bọc xương, run lập cập. Tôi phài cúi người. Cũng không sờ được nó. Tôi ngồi xuống, đứa bé bỏ chạy, núp trong xó kẹt của cánh cổng sắt. Một đôi mắt thất thần, dò hỏi, sợ sệt và nghi hoặc. Một tiếng kêu nhỏ nhoi, mỏng manh trong cơn gió se lạnh lất phất chút mưa bụi lúc chập choạng tối.

 Tôi gọi: “meo meo” rồi đưa hai bàn tay ra. Và nó bò trườn đến, lết đến. Tôi lại gọi: “meo meo” rồi chạm những ngón tay vào trán nó. Lúc ấy nó nằm xuống, run lẩy bẩy. Tôi đặt nó vào hai lòng bàn tay, ủ nó bằng chút hơi ấm.

Một chú mèo con. Nghèo nàn, cùng đinh, rách nát gấp nhiều lần kẻ paria. Còn tôi thì không phải là đức Phật. Tôi là một lão già về hưu 70 tuổi, tầm thường và đơn độc.

Lúc đức Phật nhìn thấy đứa bé paria, ngài đã đói lả, sắp chết. Đứa bé mang một bình sữa dê đến nhưng không dám lại gần vì nó thuộc giai cấp cùng đinh còn đức Phật là một hoàng tử. Nhưng cuối cùng nó đã đến và cứu ngài bằng bình sữa dê của nó.

Chú mèo nhỏ cũng đã đến. Nó không cho tôi bình sữa nào cả, và tôi cũng không sắp chết đói, nhưng khi nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, nó đã làm trái tim tôi rung chuyển, và đem lại cho tôi niềm hạnh phúc rực rỡ của tình yêu.

Cái sinh vật nhỏ bé mong manh ấy đã cứu rỗi tôi, đã khai mở trong tôi thứ tình cảm vô danh mà tràn ngập trời đất, đã kéo ý thức tôi từ trời cao xuống cõi hồng trần, hoà lẩn trong cát bụi, sỏi đá, hòa lẩn trong những thân phận nhỏ nhoi của từng kiếp phù du trùng trùng điệp điệp trên mặt đất mênh mông đầy dẫy những khốn khó, tàn bạo và chết chóc.

Đó là thứ tình cảm mà trong suốt bảy mươi năm làm người, tôi chưa từng một lần giác ngộ.

Cháu nội đến cùng với một chút thức ăn. Chú mèo con há cái miệng nhỏ, gặm con cá, miệng kêu gừ gừ, sợ có kẻ tranh cướp. Thêm một miếng cá nữa. Cái sinh linh bé bỏng ấy hồi sinh. Nó rúc vào bàn tay tôi, tìm một ấp ủ, che chở. Tôi sẽ phải giấu nó ở đâu khỏi móng vuốt của cô tiểu thư cưng đang cai quản lãnh địa này? Đó là Xíu, một cô mèo trắng đẹp đẽ, sang trọng và được cưng chiều.

Xíu vốn từ lâu không chấp nhận bất cứ sinh vật nào khác bước vào cổng nhà.

019-2Cô nàng hiền lành, thường ngủ chung với cháu nội, lười biếng và nũng nịu. Cô nàng buổi trưa thường ra ngoài vườn nằm lẩn trong các chậu hoa, trắng đẹp, thanh thoát, quý phái. Nhưng rồi như một tia chớp, nó bay lên. Và một chú chim sẻ hay chim chào mào đã nằm gọn trong móng vuốt của nó.

Nó chỉ bắt chim để tiêu khiển. Đôi khi nó tha vào nhà, để trên bàn học của cháu nội như một quà tặng. Nhưng cháu nội thì khóc vì thương con chim nhỏ. Đã nhiều lần nó đem chôn những con chim dưới những khóm hoa. Đã nhiều lần cháu nội mắng nhiếc: “Sao Xíu lại ác vậy? Sao lại giết những con chim vô tội?” Những lúc như thế Xíu thường nằm ngửa ra, uốn mình, lim dim mắt. Rồi nó dụi mặt vào cánh tay của cháu nội, rên rỉ. Không ai có thể giận nó được.

Còn bây giờ là đứa trẻ bụi đời này. Tôi nói:

-Ăn no rồi. Thôi, con đi tìm chỗ ngủ đi nhé?

Tôi đặt nó xuống nền đất. Nhưng nó cứ nằm im. Nó kêu meo meo rồi bò tới, rúc vào giữa hai bàn chân tôi. Meo meo! Ông ngoại ơi, đừng đuổi con. Hãy cho con vào nhà vì đang có một cơn mưa bụi và gió lạnh.

Cháu nội lại ủ nó trong tay, vuốt ve nó.

-Con sẽ cho nó trốn trong cái hộp giấy.

Nhưng  một cái bóng trắng vụt lướt qua. Môt tiếng gào khiếp đảm. Đứa trẻ bụi đời chạy băng qua khoảng sân hẹp. Cái bóng trắng của Xíu phủ lên nó. Những tiếng gào. Hai ông cháu chạy đến cứu. Mèo con biến mất trong bụi rậm ven bờ nước.

Cháu nội bế Xíu vào nhà. Lại mắng nhiếc nó. Và nó lại nằm ngửa ra, uốn mình, lim dim mắt.

Đêm đó Xíu ngủ trên giường nệm, ngay dưới chân cháu nội. Nhưng đứa trẻ kia chắc là đã trở về đống rác của nó, rúc trong mớ cành cây, gỗ mục và rác rưởi.

Không biết lúc nửa đêm trời có mưa to không, vì lúc đó tôi và cháu nội đều ngủ say.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

………………………………..

(*) Tác phẩm “Le Petit Prince” của nhà văn Pháp Antoine de Saint-Exupéry (1900-1944)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s