BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA” BẦU LÊN NHÀ VĂN KHÔNG NHỎ TRƯƠNG VĂN DÂN…

image-large-ban-tay-nho-duoi-mua-tieu-thuyet-truong-van-danPaul Nguyễn Hoàng Đức

Trong tác phẩm xuất hiện một thiếu phụ tên Gấm, nàng đã có hai đời chồng và có con gái riêng với người chồng thứ hai. Mặc dù đã bỏ nhau, nhưng anh chồng cũ vẫn liên tục hành hạ nàng khi nàng về thăm con. Và nhân vật “cứu tinh” đã xuất hiện. Chàng có phẩm chất thẳng thắn như nhà báo lúc nào cũng đối mặt với sự thật! Nhưng chàng lại có óc tưởng tượng tinh tế dịu dàng như một nhà văn có tâm hồn bao dung rộng lượng. Hai mảnh đời cô đơn đã ghép lại với nhau. Và lần đầu tiên nàng cảm thấy, mình mới bắt đầu tra từ đầu tiên “Hạnh Phúc” trong cuốn sách có tên là “Tình yêu”, mà tác giả cuốn sách không ai khác ngoài chàng. Chàng không chỉ viết cuốn sách đó bằng bút mực, mà còn viết bằng chính hơi thở, cơ thể của chàng, những vòng tay vấn vít như mỏ neo chẳng bao giờ muốn tháo khỏi những đường cong, những hơi thở ấm áp không thiếu những dòng xoáy của bão tố, và những lời ngọt lịm như thể mật ong tự nhiên phải vậy… Và chiếc giường của đôi uyên ương mở rộng ra khắp nơi và không còn cách nào khác mà chỉ có thể gọi nó là một bản sao của thiên thai… ?!

Các nhà văn Việt nói chung thường làm cho chúng ta có cảm giác hơi “thiếu tự tin” và giật mình, dường như họ khó có thể có đủ kỹ thuật để leo dây. Tại sao? Vì tầm văn hóa của họ thường là quá thấp và quá thiếu!

Nhưng với tác giả Trương Văn Dân thì khác hẳn, mới chỉ đọc mươi trang của anh, ta đã thấy vững tin. Tại sao? Vì nó hội đủ những phẩm chất của một cây bút viết trường thiên. Trước hết tác giả là một người đã du học nhiều năm ở Ý, văn phạm của anh rất vững, bởi tiếng Ý, thuộc Đế quốc La Mã xưa, lại có nguồn gốc rất gần với tiếng Latin, nên qui phạm ngữ pháp của nó khá khoa học. Khoa học nhưng không khô, mà ngôn ngữ Ý cũng là cái nôi trữ tình duyên dáng của nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, văn chương, âm nhạc… Triết gia Sartre nói rằng: “Những người học cao như biết tiếng Latin chẳng hạn, họ hoàn toàn muốn thì viết được văn bởi vì họ rất hiểu ngôn ngữ, chỉ có điều họ có muốn viết hay không?” Trường hợp của cây bút Trương Văn Dân hoàn toàn ứng với điều này.

Nhưng tác giả không cậy chữ để viết văn, mà anh viết với một sự chú mục tha thiết và da diết tình cảm. Một tình cảm lớn giành cho đời, và một tình cảm riêng tư giành cho góc yêu thương của trái tim mình.

Chưa hết, tác giả cũng lao động sáng tạo rất miệt mài, hơn bốn trăm trang sách của anh là những gì miên man nhiệt huyết và lao động, vật vã chìm nổi khốn khổ cùng các nhân vật của mình. Xem quả biết cây. Một cuốn sách có gáy kỳ công xuất hiện trước mắt chúng ta thì không thể lọt từ cái rổ rách mà rơi xuống, mà nó phải được làm từ một bàn tay chế tác lành nghề?!

Tình yêu trong tác phẩm không đơn giản là đôi lứa mà là đôi lứa đó sống trong xã hội. Một xã hội còn thô bạo và bất công quá, đặc biệt với trình độ là một chuyên gia hóa học, tác giả đã đề cập rất nhiều đến môi trường sống bị phá hủy, hiệu ứng nhà kính, và các chất phụ gia ngâm tẩm hoa quả, thức ăn.

Về hôn nhân và tình yêu, tác giả cũng thể hiện ý nghĩ rất tích cực và hiện đại. Khi cô Gấm đòi cưới nhân vật của mình cùng với giấy giá thú, ông viết:

Em yêu, tình yêu của chúng mình không phải là một vấn đề xã hội. Nó chỉ liên quan đến chúng ta, đến trách nhiệm của chúng ta và ước muốn sống cùng nhau. Không có chuyện phải hạnh phúc theo luật và không có bất kỳ hợp đồng nào, không có ai kể cả cha đạo, thầy tu, hay chủ tịch ủy ban phường quận… có thể bắt buộc anh phải sống hạnh phúc bên em…” (tr.152, 153).

Nhưng tình yêu không xuôi chèo mát mái, bỗng nhiên Gấm bị rơi vào căn bệnh ung thư… Và phần cuối sách rất cao tay khi diễn tả cơn suy tư của Gấm về sự hấp hối trong thể xác cũng như tinh thần. Đoạn suy luận bên trong này, thường đòi hỏi một bản lĩnh tinh thần rất cao, gióng như một ca mổ kéo dài mà chỉ có người bản lĩnh cao mới trải nghiệm được?!

Nhà thơ Lê Đạt có một câu nói rất hay “Chữ bầu lên nhà thơ”. Và ở đây tôi xin mượn ý của tác giả Lê Đạt để nói: Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” với giá trị của nó hoàn toàn có quyền bầu lên nhà văn Trương Văn Dân như một trong những tác giả hàng đầu Việt Nam. Chỉ có điều, tác giả cũng chưa thoát được căn tính của văn chương Việt Nam khi chưa cơi nới được vòm cung tư tưởng lên cao hơn. Nếu từ nền tảng văn học này, tác giả bắn một quả tên lửa tư tưởng lên trời để nó soi rọi cho mảnh đất còn tì tõm này sáng láng hơn, thì tốt biết bao.

Mong rằng tác giả có thể vươn cao hơn ở một tác phẩm khác, hay lây men sang người khác.    

Xin chúc mừng nhà văn Trương Văn Dân và cuốn tiểu thuyết nhỏ mà không nhỏ của anh, cuốn “Bàn tay nhỏ dưới mưa”.

Paul Đức 19.03 h, 20/01/2016

Nguồn :

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s