THÀNH LỘC VÀ ĐƯỜNG LƯỠI BÒ

13645221_1301374673224000_2000269223314041709_n

Hồi còn làm Ban Giám Khảo của Vn’s Got Stalent đến mùa thứ 2 thì có một bạn hâm mộ tại Hà Nội đã lấy chân dung tôi, Huy Tuấn, Thuý hạnh và MC Thanh Bạch ghép vào hình ảnh nhóm thầy trò đường tăng Tam Tạng đi thỉnh kinh trong Tây Du Ký để bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Tôi có nói với bạn ấy (qua facebook thôi) rằng tôi cảm kích lòng ngưỡng mộ của bạn ấy dành cho chương trình và riêng BGK&MC, nhưng xin đừng ghép tôi vào cái nhóm văn hoá Trung Quốc vì tôi không muốn trông thấy hình ảnh chính mình lại khoác bộ trang phục của họ để cổ suý cho một nền văn hoá của một quốc gia đang xâm lấn lãnh thổ và làm hại người dân tôi mỗi ngày trên biển đảo! Bạn ấy bảo tôi cực đoan, chính trị là chính trị mà nghệ thuật là nghệ thuật! Tôi nói trước đây tôi cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng bây giờ thì không vì chính Trung Quốc cũng đã không nghĩ như vậy, họ là những kẻ xảo ngôn nên ta không cần phải tôn trọng và hãy lấy hình ảnh tôi ra khỏi bức ảnh ấy, người bạn này đã tỏ ra thất vọng và miệt thị tôi khá nặng! Lúc đó tôi có nghĩ chắc bạn này là 1 dư luận viên.

Trong đợt kỷ niệm cho sự kiện của một hội chuyên nghành về sân khấu, người ta muốn dựng lại một số vở kịch lừng danh của nhà hát sân khấu nhỏ 5B mà một thời tôi đã gắn bó tài nghệ mình nơi đó, chỉ là một đợt hoạt động mang tính sự kiện thôi nhưng trong đó có vở Lôi Vũ (tác giả Tào Ngu – Trung Quốc) mà tôi đã thành công nhiều với vai Chu Xung. Tôi từ chối tham gia cũng vì lý do trên, không thể khác! Không thể viện lý do nghệ thuật khác với chính trị để chính mình tự làm tổn thương lòng tự trọng dân tộc của mình. Khi hai quốc gia còn là bạn bè tôn trọng chủ quyền của nhau thì nghệ thuật còn làm thăng hoa nhau được, chứ ai lại có thể đi tôn vinh văn hoá của một quốc gia nó bắn giết dân ta, xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của ta từng ngày từng giờ được? Tôi đã nói rõ quan điểm của mình như vậy với ban tổ chức và không hiểu sao sau đó đợt sự kiện đó cũng ngưng lại luôn, chắc vì không có kinh phí chứ không phải là từ tôi, tôi chỉ là hạt cát trong cái sa mạc showbiz Việt nhu nhược nầy! Cũng như có lần tôi từ chối làm đại sứ hình ảnh cho một sản phẩm của Trung Quốc (họ đài thọ tôi du lịch miễn phí bên đó) thì cũng có vài người bảo tôi dại đã để vuột khỏi tay 1 cây cờ !!!

Rồi bây giờ là một danh sách dài ngoằng các tài tử minh tinh điện ảnh và nghệ sĩ của Trung Hoa lục địa mà “thần dân” xứ Việt chết mê chết mệt đã lên tiếng ủng hộ cái gọi là “đường lưỡi bò” láo xược trên biển Đông của chính quyền Trung Quốc, họ phản đối phán quyết của toà án quốc tế, bất chấp luật pháp và đi ngược lại với lương tri thế giới. Những cái tên như Phạm Băng Băng, Triệu Vy, Huỳnh Hiểu Minh, Lục Tiểu Linh Đồng… vốn đã xem chúng ta là thần dân của họ, tài nguyên nước ta là tài sản của quốc gia họ từ bao đời nay rồi! Vậy có đúng là nghệ thuật kinh tế đi trước để lót đường cho chính trị và xâm lược đi sau không?

 Nghệ  sĩ THÀNH LỘC

 

LoveShow more reactions

Comment

Advertisements

2 comments on “THÀNH LỘC VÀ ĐƯỜNG LƯỠI BÒ

  1. Thì ra TL không phải là “anh hề” mà là nghệ sĩ có lòng với nước. Nếu chỉ là anh hề như HL, ta sẽ gọi là thằng hề.

  2. Cá nhân tôi trước nay luôn tin tưởng rằng nghệ thuật và cái đẹp là thứ xóa bỏ mâu thuẫn và thù hận, là thứ có thể ngăn chặn chiến tranh. Dù có ghét cũng đừng bao giờ đem nó ra để kì thị, lên án như thể là một thức phương tiện xâm lược.
    Nếu không thích, bạn hoàn toàn có quyền cự tuyệt dính dáng với nó, tất nhiên. Nhưng đừng đem nó ra để lên án, để bàn về chính trị, gắn cho nó cái mác là thứ vũ khí xâm lược văn hóa. Việc kì thị nó không thể hiện được tấm lòng yêu nước, cũng không đem lại bất cứ ích lợi tích cực nào mà chỉ khiến sự tình ngày càng tệ hơn.
    Thứ mà chúng ta biết được chỉ là chút ít thông tin nhỏ nhoi trong những âm mưu chính trị to lớn, đừng bao giờ tự biến mình thành kẻ cực đoan, tự kích động chính mình rồi biến thành trò lố cho thiên hạ cười chê.
    Những người làm ra những sản phẩm nghệ thuật chân chính, họ chỉ mong đứa con của mình được người khác đón nhận một cách rộng rãi. Bên cạnh đó, họ còn nghĩ đến doanh thu, đến hình tượng chứ không rảnh rỗi đến mức lồng ghép vào một âm mưu chính trị, tự biến tâm huyết của mình thành thứ vũ khí xâm lăng văn hóa.
    Chính những lời nhận xét cực đoan, quá khích mới là thứ có thể đẩy mâu thuẫn lên đến cao trào, mới dẫn phát chiến tranh không mong muốn.
    Năm xưa Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật không hiểu biết ngôn ngữ của nhiều dân tộc, không thấu hiểu được văn hóa thì làm sao bình loạn được Giác Mật.
    Tôi vẫn đặc biệt tin tưởng vào sự thấu hiểu và tôn trọng văn hóa, nghệ thuât cái đẹp mới là thứ cầu nối giúp giữ vững hòa bình. Thế nên tuyệt đối đừng bao giờ đem ý kiến cực đoan của cá nhân ra để lên án, kì thị cái chân-thiện-mĩ của nghệ thuật, đặc biệt khi bạn là một người có sức ảnh hưởng đối với công chúng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s