Vượt Biển 12 – CHỌN LỰA ĐAU XÓT

 

12Nửa đêm, người ta nói những ngôi mộ sẽ mở ra và những hồn ma trở về dương thế nói cười, khóc lóc hay bay về báo mộng cho người thân. Và những cục lửa xanh đỏ trôi nổi đây đó trên ngọn cây, lẩn khuất trong bụi rậm, trong cỏ dại.

Ông Thịnh đã đến đây nhiều lần vào ban đêm, có khi ông ngủ lại bên phần mộ của vợ con. Nửa đêm ông thức giấc, ngồi hút thuốc lá một mình và nghe ngóng những tiếng giun dế, tiếng loài bò sát trườn đi sột soạt trong lá.

Buổi trưa chỉ còn lại tiếng chim lẻ loi và nắng chói. Những tấm bia đá ánh lên vẻ sửng sốt của người câm. Những bó hoa huệ héo rũ, những đóa hồng tàn tạ bên những mặt người lô nhô sau đám cỏ tranh, sau những bụi hoa mắc cỡ tím nhạt. Ðây đó trồi lên những chòm lá xanh thấp và đơn độc. Nhưng vẻ sáng hồn nhiên ấy cũng xóa đi được sự im lặng hiu quạnh. Ông Thịnh đi chân đất mặc quần kaki bộ đội sờn rách. Ông ngồi trên một tảng đá dưới gốc cây, bàn chân to bè của ông dẫm lên cát sạn. Những viên sạn to như những hạt muối biển màu nâu. Dường như đó là đá ong vỡ ra từ ngàn năm trước, vùi trong bụi đất, trong rác rưởi. Ông nghĩ rằng trong những buổi trưa như thế này những đứa con rất cần có ông bên cạnh để canh cho chúng ngủ. Cũng như ngày xưa chúng đã ngủ vùi trong lòng ông hay nằm co lại trên chiếc giường nhỏ. Ông ngồi ngắm chúng, lấy khăn lau mồ hôi trán cho chúng.

Một con chim khách ở đâu bay đến đậu trên bia đá, nó kêu lên mấy tiếng trong trẻo rồi bay vụt đi. Có ai đó bẻ củi khô phía sau túp lều tranh. Con chim khách lại bay đến, lần này nó đậu trên mái lều. Lão già giữ nghĩa địa hiện ra dưới gốc cây bã đậu, tay ôm bó củi. Con chim khách kêu lên mấy tiếng rồi bay đi. Lúc ấy lão cũng vừa thấy ông Thịnh đang lững thững từ ngoài nghĩa địa đi vào.

-Bác có mua được rượu không? Ông Thịnh hỏi.

-Ông vào đây, ông lão nói và ném bó củi khô vào trong xó bếp cạnh ngọn lửa nhỏ đang cháy.

Hai ông già dọn rượu ra cái bàn tre thấp. Mấy miếng khô cá màu vàng xỉn sần sùi như dăm bào. Lão già bưng chén nước tương đậu nành đen quánh ra đặt bên chai rượu. Ông Thịnh hỏi:

-Bác nấu gì đó?

Và ông ngồi xuống bên bếp lửa, mở vung ra xem, thấy đầy một nồi khoai mì. Ông đậy nắp lại, dùng một que củi nhỏ kều than hồng ra ngoài. Ông nướng những miếng khô cá và thảy lên cái bàn tre. Hai ông già ngồi uống một nửa lít rượu gạo. Lão già nói:

-Tôi không còn bà con thân thích gì cả, tôi sống với những người chết, họ cũng thân như trong gia đình.

-Họ ít lời. Ông Thịnh nói. Trong mười năm ở đây có chuyện gì xảy ra giữa bác và những nấm mồ này không?

-Có một cặp trai trẻ kia yêu nhau ghế gớm lắm, thế rồi cô gái bị xe đụng chết. Chàng trai cứ đến đây khóc lóc thảm thiết. Suốt đêm chàng ta ngủ với nấm mồ. Rồi lân la vào đây xin tôi cho giúp việc.

-Có lẽ mai mốt tôi cũng sẽ bắt chước chàng trai ấy. Bác có nhận tôi không?

-Ông thì tôi nhận. Lão già cười móm mém. Nhưng ông mà đến đây làm gì. Cái cậu thanh niên hôm trước cũng là con ông đó hả?

-Con tôi. Con bà sau.

-Vậy thì ông đến đây làm gì. Tôi biết ông nói chơi. Trước sau gì ông cũng trở lại thành ông chủ như ngày xưa. Bây giờ nhà nước khuyến khích cho tư nhân làm ăn mà.

-Thực ra, nếu muốn thì tôi cũng sẽ trở thành như thế. Nhưng sao tự nhiên tôi thấy buồn quá bác ạ. Tôi không còn thiết gì nữa.

Ông Thịnh uống cạn ly rượu và rót cho lão già. Hai người ngồi uống với nhau đến xế chiều thì có một đàn dê đông đúc đi vô trong sân. Những con dê cái, vú to lòng thòng giương mắt nhìn hai người uống rượu, những con dê đực râu quặp, lang trắng đen, trắng nâu hay đen tuyền đi loanh quanh nhâm nhi lá cây. Thường ngày thì lão già đánh đuổi chúng nhưng bây giờ ngà ngà say nên lão cứ mặc kệ. Người chăn dê đội cái nón cời rách tơi tả từ ngoài bờ rào đi vào, tay cầm cái roi nhỏ. Ông ta chắc, khỏe, tướng đi bệ vệ. Tóc tai ông ta bù xù, râu ria lởm chởm và áo quần thì vá trăm miếng. Ông ngồi nghỉ dưới bóng cây bả đậu và phanh ngực áo, dùng cái nón lá quạt mát, lấy thuốc rê ra vấn hút nhưng dường như cái quẹt đã hết đá nên không mồi lửa được. Ông ta đứng dậy, xăm xăm đi vô chỗ hai ông già đang ngồi uống rượu. Nhưng khi ông ta vừa đặt chân lên ngưỡng cửa thì chựng lại.

Ông Thịnh cười hề hề đưa tay nâng nhẹ chiếc nón lá lên:

-Chào đại tá.

Ðó là Ðỗ Thuận, nguyên quận trưởng quận Năm, người mà ông Thịnh đã tặng cho chiếc xe Mercedes năm nào.

-Anh Thịnh!

Người chăn dê vứt cái nón lá xuống đất.

-Anh về lúc nào vậy?

-Ðược gần năm nay. Sao chú em lại làm nghề này?

-Những con dê này nó đang nuôi tôi đấy. Không có chúng thì chết lâu rồi. Mời ông anh lại nhà chơi. Tôi ở xóm dưới kia.

-Ðược. Ông Thịnh nói. Ðể coi chú mày làm ăn ra sao.

Họ đi quanh trong xóm. Ðường đất đỏ bị nước mưa xói mòn thành từng hầm hố và cỏ thì mọc lan trên lối đi cùng với lá khô.

Cái nhà gạch thô sơ nằm giữa một vườn cây ăn trái, chuồng dê dọc theo hàng rào có mái che và ngăn bằng lưới B40. Trên nền đất vung vãi những vỏ chuối, lá cây và phân dê. Những con dê trong chuồng thấy đàn trở về thì kêu be be inh ỏi. Ðỗ Thuận bắc hai cái ghế mây dưới gốc cây. Ông Thịnh hỏi:

-Sữa dê đâu?

-Ðang hâm lại.

Ðỗ Thuận mở hộp thiếc lấy ra mấy cái phong bì. Những bức thư từ nước ngoài gởi về dán đủ thứ tem khác nhau.

-Này là thiếu tá Lộc hiện là chủ cây xăng ở bang Cali. Này là ông vua nước tương Con Mèo Ðen hiện mở quán rượu ở Texas. Còn đây là đại tá phi công Lê Hùng chủ khách sạn ở Úc.

Thư nào cũng có hình, những thế giới vàng son xa lắc nào đâu tập trung về đây muôn màu muôn vẻ. Ông Thịnh không xa lạ với những khung cảnh đó nhưng vì trong ấy có hình ảnh của những người bạn ông, những người mà ông biết rõ quá khứ, tính nết, sở thích, nên ông cũng thấy bồi hồi.

-Anh đi với tôi không? Ðỗ Thuận đột ngột hỏi.

-Khi nào tôi thích thì tôi đi. Bây giờ thì chưa.

-Nhưng đang có một chuyến rất ngon. chuẩn bị chu đáo. Bến bãi mua hết. Công an nó gác cho mình đi mà.

Người giúp việc đem sữa dê ra. Ông Thịnh nhìn cô gái lạ mặt, hỏi:

-Bà xã đâu?

-Ðang ở Canada hành nghề bác sĩ.

-Mấy nhỏ?

-Ði ba đứa. Tôi còn lại đứa con gái. Chuyến đó tôi bị kẹt. Chần chờ tới bây giờ. Nhưng chuyến này ngon lành. Anh chuẩn bị đi.

-Vậy thì tốt. Chú em cứ đi, để đàn dê lại cho tôi, khi nào thích thì tôi đi sau.

-Anh tưởng dễ có một chuyến ngon lành như thế này à?

-Khi đã quyết tâm đi thì phải có chứ.

-Anh thừa biết rằng dịp may nó không đến hai lần đâu.

Ông Thịnh hớp một miếng sữa dê.

Ðỗ Thuận kéo khách đứng dậy. Hai người đi quanh quanh các gốc cây, vỗ mấy trái mít, ngóng mấy quả khế ngọt, vú sữa, xoài. Ông Thịnh nói:

-Cơ ngơi thế này được quá. Bỏ đi đâu.

-Tôi phải đi thôi anh à. Sống ở cái xó này không chịu được.

Ông Thịnh ăn liền ba trái vú sữa, ném vỏ dưới gốc cây và chùi mép, cởi phăng áo ngoài. Ðỗ Thuận thì cắn xoài chín cây ăn như trẻ con, hàm râu rậm của ông ta lóng lánh những giọt mật. Ông mút ngón tay và le lưỡi liếm quanh môi.

Họ ngồi xuống võng, lá xanh ngắt trên đầu họ. Con chó ngao nhỏ từ trong bếp chạy ra. Ðỗ Thuận vuốt ve nó và hát nho nhỏ trong miệng. Chỉ một lát sau ông ta ngủ, mình trần trùng trục, lông ngực đen lánh. Ông Thịnh khẽ đưa vòng mình lắc lư. Lá cây sáng xanh và trong vắt, ông thấy cả được những gân lá, những con kiếng vàng lăng xăng tận trên cao. Rồi ông cũng ngủ.

*

Philippe Phúc khuấy cho tan đường và lắng nghe tiếng muỗng chạm vào ly cà phê.

-Tại sao con lại quyết định như vậy?

-Vì con không thể sống xa Tuyết. Con đã bỏ đạo để theo cô ấy, giờ thì con tiếc gì cái đất nước khốn khổ này.

-Nhưng ở đây có ba. Chẳng lẽ đối với con ba không là cái gì cả?

-Chẳng phải thế. Nhưng tại sao ba không đi cùng con, cùng mẹ?

Ông Thịnh làm thinh, uống một ngụm cà phê, đặt cái tách xuống bàn và yên lặng ngắm cậu con trai mình. Lát sau ông nói:

-Ðó là điều con chưa thể hiểu.

-Tại sao?

-Vì con không có một quá khứ như ba, không từng trải qua những bi kịch nghiệt ngã như ba, không có một trái tim đã nguội lạnh…

-Nhưng con xin ba đừng đặt con vào hoàn cảnh phải chọn lựa một cách đau lòng.

-Ðó chính là cuộc đời. Cuộc đời, nghĩ cho cùng, cũng chỉ là một chuỗi dài những sự chọn lựa. Làm hay không làm, yêu hay không yêu, đi hay không đi. Khi con người dám chọn lựa thì hắn đã trưởng thành.

-Nhưng con cũng yêu ba như con yêu Tuyết. Con xin ba hãy đi cùng mẹ con. Con thì không thể sống xa Tuyết và Tuyết thì tràn đầy khát vọng về một chân trời rực rỡ nào đó. Con chưa thấy ai tự tin, mạnh mẽ như Tuyết. Con không thể cưỡng lại được cá tính của cô ấy. Con không thể bỏ Tuyết nhưng con cũng không thể bỏ ba được. Chỉ còn một cách là ba phải đi với con thôi. Ba hứa đi. Chỉ còn bốn giờ nữa là lên đường.

-Vậy thì chúc con lên đường bình an.

Chàng trai bước ra cửa nhưng rồi dừng lại.

-Ba không thể thay đổi được sao?

-Ba cũng định hỏi con câu đó. Nhưng thôi, con hãy đi đi, ba hiểu con vô cùng bởi vì hồi còn trẻ ba cũng có một mối tình mãnh liệt như vậy. Rồi cũng có ngày cha con mình gặp lại nhau mà.

Ông Thịnh đóng cánh cửa lại và thấy kiệt sức. Ông ngồi bệt xuống đất. Tiếng chân bước xuống thang gác cứ vang trong đầu ông, ông muốn mở cửa ra và gọi con nhưng có một cái gì đó đang tan vỡ trong ông khiến ông lịm đi trong nỗi cô đơn. Ông ngã người tựa lưng vào tường và nhắm mắt lại. Tiếng bước chân đã mất hút và chỉ còn sự im lặng quạnh quẽ của buổi xế chiều. Ông nằm im như thế rất lâu cho đến khi ông chập chờn thấy mình đang lâm vào một tình thế hiểm nghèo nào đó không rõ rệt, chỉ thấy nỗi hoảng hốt chiếm lĩnh ông và ông vùng dậy, hoàn toàn không biết mình vừa nằm mơ thấy cái gì. Mồ hôi ướt đầm đìa lưng áo và tim ông đập hổn hển…. Rồi chợt nhớ ra tình cảnh của mình, ông bật dậy, vội vàng khóa trái cửa lại và xuống cầu thang.

Trời chiều, thành phố dịu mát trở lại, ông đạp xe như điên giữa phố đông người. Nhưng ông cảm thấy rằng mình vẫn còn quá chậm, rằng có lẽ mình đã trễ mất rồi. Khi ông quẹo vô hẻm thì đèn đường bật sáng. Ông lách bọn trẻ con đang chơi đá banh ngoài đường, vượt qua chúng và đậu lại trước ngôi nhà có cổng sắt sơn màu nâu. Ông bấm chuông và một người đàn bà ăn mặc lòe loẹt ra mở cửa.

-Ði chưa? Ông hỏi.

-Mời bác vào nhà. Người đàn bà khép cảnh cổng sắt lại.

Ông ngồi xuống chiếc ghế mây như một kẻ thất thần. Phillipe Phúc vội vàng đứng lên đến bên cha, cả bà Ngọc Thúy lẫn Tuyết cũng đến bên ông.

-Ðể em đi lấy cho mình một ly cam vắt.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Vượt Biển 12 – CHỌN LỰA ĐAU XÓT

  1. Chọn lựa nào cũng khó khăn!QUYẾT TÂM thì được nhưng dùng dằng!ĐI hay Ở cũng đều BUỒN CHÁN!-”Con nào cũng con!”Còn Và Mất!”Vợ nào cũng Vợ!”Mất và Còn!Đời Ông [Thịnh]loay hoay ngã ba đường!Tất cả HỌ-AI ông cũng Thương!ĐI Ở-buộc CHỌN-KHÓ vô cùng!
    Như Đỗ Thuận vậy mà thấy sướng!?Vui với công việc-chăn dê sống- Kinh tế ổn bằng sức LAO ĐỘNG- ” Chồng một nơi vợ một ngã”-Buồn! Chấp nhận hiện tại như TẠM BẰNG LÒNG?
    Phillipe Phúc trai trẻ đầy Ham Muốn”Tình yêu sức quyến rũ lôi cuốn…Vẫn muốn lao tới chẳng muốn dừng…Tâm tư vẫn muốn Cha đồng thuận…Nhưng với Ông Thịnh”THẬT KHÓ LÒNG!”Làm sao bỏ được nơi yêu thương!?Nơi đầy kỷ niệm nơi đã từng..Một trời nghĩ suy -BUỒN Ở ÔNG!….!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s