Vượt Biển 11 – SỰ CÁM DỖ CỦA BIỂN

 

11Trên nền đỏ tía của chiếc váy rộng có in những cái hoa màu đen, tím than và xám, Tuyết và chàng trai từ bãi cát đi vào chỗ có hàng quán. Cô mặc cái váy ấy trông giống như một bà đầm lộng lẫy. Hai người bước những bước dài vừa đi vừa nói chuyện. Ông Thịnh và Bà Thúy ngồi nhậu nơi một cái bàn kê dưới gốc cây bàng, tiếng sóng át cả tiếng cười nói của đôi bạn trẻ dù họ đã đến sát chỗ hai ông bà ngồi. Phúc có vẻ linh hoạt hơn hôm mới đến rất nhiều, chàng mặc một chiếc sơ mi kẻ sọc rộng và dài trông vừa ngô nghê vừa đáng yêu.

Ông Thịnh mặc quần tắm màu hạt dẻ và mang kính mát. Ông nhìn những sợi lông mọc lưa thưa trên ngực chàng trai khi chàng đến ngồi gần và phanh ngực áo ra cho thoáng. Ông quàng tay qua ôm vai chàng và hỏi:

-Có tiến bộ gì không?

Tuyết nói:

-Hễ cứ ngụp đầu xuống là ảnh phải bịt mũi, không còn tay đâu mà bơi.

Phúc lắc đầu tự chế giễu mình. Chàng cắm cúi ăn món gan bò mà chàng rất thích. Ông Thịnh ngồi nhìn con trai mình ăn và rất hài lòng về sự mạnh bạo trong cách nhai, cách nâng cốc. Còn Bà Thuý thì thấy con trai mình giống hệt hình ảnh ông Thịnh thu nhỏ lại một chút. Phúc uống rượu vang đỏ rất nhiều nhưng chàng chê:

-Không ngon bằng rượu lễ.

-Vì rượu lễ con uống ít nên thấy ngon.

-Không phải đâu ba. Rượu lễ ngon ghê lắm. Từ bên Tòa Thánh Vatican gởi qua, đựng trong thùng gỗ. Ðức cha rất thương con, ngài thường gọi con đánh đô-mi-nô và cho con uống rượu lễ chiết ra trong chai đựng sâm banh. Cái màu đỏ của nó tuyệt lắm.

Ông Thịnh:

-Hồi ở Pháp ba cũng rất mê vang. Ở Mantes La Jolie thường ngày ba đi câu cá trên sông Seine. Ăn cá nướng và uống vang trắng. Bây giờ ba vẫn nhớ những ngày ấy.

Bà Thúy:

-Vậy thì ông càng nên đi với chúng tôi.

-Tôi già rồi, còn đi đâu nữa.

Tuyết bẻ gập ống hút, thắt thành cái nơ.

Chàng trai liếc nhìn Tuyết rồi cười. Tuyết nói:

-Bác còn nhiều thời gian để suy nghĩ mà. Con đi chơi đây.

Cô xoay người, và cái váy sặc sỡ bung ra, tóc cô cũng bay về phía ấy. Phúc xô ghế đứng dậy:

-Xin phép ba, mẹ.

Và chàng chạy theo cô gái.

Buổi chiều đến rất nhanh trên thành phố. Ðàn yến trắng bay ríu rít trong bóng hoàng hôn đã nhạt và mỏng dần trên mặt biển mù mịt. Mặt trời lặn trên biển, đỏ chót. Phúc lẽo đẽo theo sau cô gái. Gió biển cứ làm cho váy cô tốc lên, cứ phần phật, còn tóc thì chảy mạnh mẽ như suối. Hình ảnh ấy mê hoặc chàng, chàng gọi:

-Tuyết ơi, Tuyết!

Nhưng cô gái đi rất nhanh, đi lẩn trong bóng chiều, trong đêm tối. Chàng đuổi kịp cô gái khi mặt biển bị xóa nhòa trong bóng tối, chỉ còn nhìn thấy những vì sao trên cao và những đốm lửa dưới thấp. Biển đen và sâu thẳm nhưng hơi thở của nó mạnh mẽ tạt vào lồng ngực. Chàng ôm ghì cô gái trong tay và cảm thấy cái nóng của miền nhiệt đới trên cổ cô gái. Biển thổi vào giữa hai người, tóc cô gái đập vào mặt chàng đau rát, môi chàng dính những hạt cát nhỏ. Cô gái gái giãy dụa và cắn chàng:

-Anh đã trở thành người khác rồi.

Nhưng gió đã làm chàng rạo rực khủng khiếp. Chàng quỳ xuống dưới cát mịn vòng tay ôm qua lưng cô gái, áp mặt vào cái bụng mềm mại. Chàng nói:

-Cái hàm răng đẹp của em đâu. Hãy cắn tôi đi. Hãy cắn chết tôi đi. Hãy xé linh hồn tôi cho tả tơi từng mảnh.

-Anh điên rồi à?

-Ừ.

-Tôi rất ghét những kẻ nói lảm nhảm.

-Kệ em. Hãy cắn đi.

Tuyết đành quỳ xuống theo chàng trai và ôm lấy đầu chàng. Phúc say mềm, buông tay nằm ngửa trên cát. Ðêm vuốt ve họ bằng sự im lặng dịu dàng. Chàng trai nói:

-Suốt gần mười năm đi tu anh chỉ trò chuyện với những bức tường đá lạnh lẽo, những bức tường cao xám xịt và thiêng liêng. Anh trò chuyện với Chúa trong cái tĩnh mịch ấy. Trên những mái vòm, trên những cửa kính lúc nào cũng như ửng ánh hào quang của Chúa. Những tường đá cừ thỉnh thoảng vang lên những bước chân, tiếng thở và giọng nói trầm ấm của Chúa chạy lan trong từng gân đá tảng. Những lúc như thế lòng anh tràn ngập niềm vui, trong sạch như pha lê. Ðó là những cảm xúc mà em không thể nào biết được, mà ngoài những người tu kín ra không ai có thể trải qua. Những đồng thời cũng không ai trải qua được nỗi nhớ cuồng dại sau khi anh gặp em và trở về giữa những căn phòng đá xám rộng thênh thang đó. Một sự lạnh lẽo khủng khiếp, nỗi hoang vắng và cô đơn vô bờ bến. Anh nhìn mặt trời cũng thấy ảm đạm, nhìn đóa hoa nở trong vườn thấy trơ trẽn, nhìn rừng, rừng lặng thinh quay mặt đi. Em không thể hiểu được là lúc ấy anh nhớ tới mức nào. Anh đi lang thang mà như lạc trong nghĩa trang, đi giữa mộ bia bỏ quên lâu ngày rêu phủ. Những con dốc giữa trưa anh leo lên mệt lử ngồi nhìn dòng suối khô cạn. Thời gian ấy thật khủng khiếp.

-Ai dạy anh cái thói yêu đương như thế?

-Ba anh bảo thời trai trẻ ông cũng như thế. Liều lắm.

-Nhưng chắc là không có chuyện trèo tường trốn đi giữa đêm khuya như anh.

-Em có biết những bức tường đá ở tu viện như thế nào không? Cao ba mét, xây bằng đá ong sần sùi. Anh phải leo ở đoạn vắng vẻ nhất cách xa chỗ ông già và con chó ngao. Chỗ ấy gai góc mọc chằng chịt, anh luồn trong bụi gai, áo chùng mắc nhì nhằng gỡ hoài không ra, cuối cùng anh đu lên một sợi dây leo rướn người lên cố bấu lấy bờ tường. Lúc ấy con chó sủa dữ dội, nó chạy đến, sục sạo trong lùm gai nhưng khi nhận ra anh thì nó im lặng lảng đi. Anh nằm mọp trên đầu tường, ngực ê ẩm vì bị xây xát. Anh bám dây leo để tuột xuống nhưng nửa chừng thì dây đứt. Trời tối đen như mực, anh rơi xuống như hòn đá không biết lăn vào cái gì mà như bị trăm ngàn mũi kim châm sâu vào da thịt. Lúc hoàn hồn ngồi dậy mới biết kiến bu đầy mặt mũi tay chân, chui rúc cả trong quần áo lót. Anh chạy như bị ma đuổi, băng qua khu rừng thông đến một ngọn suối và nằm gục nơi đó. Thế mà lúc còn nằm thao thức trên giường anh nghĩ mình có thể chạy một mạch về tới Sài Gòn, đến ngay nhà em giữa đêm, bắt cóc em đi.

-Anh có máu điên trong người.

-Không phải. Nhưng anh mê em quá. Mê như điếu đổ. Ừ điếu đổ là gì em có biết không?

-Chẳng biết.

-Anh cũng không biết.

-Không biết sao anh lại nói?

-Vì anh không biết diễn tả cách nào để em hiểu về chuyện anh mê em.

-Em có gì đâu mà anh mê?

-Mê hàm răng.

-Thôi, hàm răng hoài chán lắm.

-Không chán. Không có cái gì của em làm anh chán. Em cứ cho anh một cái gì đi. Chẳng hạn như một cái cúc áo, anh sẽ chơi với nó suốt ngày không chán.

-Nhưng đến ngày thứ hai thì anh chán.

-Không bao giờ. Hay là em cho anh cái áo em đang mặc.

-Ðể làm gì?

-Anh mặc.

-Anh dám mặc em cho liền.

-Mặc ngay.

-Mặc ra đường?

-Ra đường thì anh khoát thêm chiếc áo chùng đen. Chẳng ai biết.

Tuyết quay mặt đi:

-Thôi mệt, không nói nữa.

-Nhưng anh thích nói.

-Thì anh ngồi đây mà nói một mình. Tôi về.

Rồi Tuyết bỏ chạy. Phúc la lên:

-Có cái gì lù lù ngoài biển kìa.

Cô gái cũng vừa nhận ra một con quái vật khổng lồ nhô mình lên khỏi mặt nước, cô rú lên và chạy ngược lại. Phúc đón lấy cô gái ôm siết vào lòng. Tuyết nhắm mắt lại run rẩy hỏi:

-Con gì vậy?

-Chẳng có con gì cả, khi nước rút xuống thì mô đá hiện ra.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Vượt Biển 11 – SỰ CÁM DỖ CỦA BIỂN

  1. Khi khoác chiếc áo chùng thâm đen Hạnh phúc tư tưởng dòng Tu Kín Sống giữa tường thành đá lạnh Tâm hồn không vướng bận bụi trần Tim thánh thiện ý nghĩ thanh khiết Đức Tin -Chúa quyền năng trên hết!Tình yêu cho ĐẠO Lý cao cả Không có nhục dục cho cái THỂ[Phillipe Phúc đó!]
    ..Khi gặp Tuyết là cả sự CÁM DỖ!Thể xác dậy đòi hỏi mạnh mẽ! Như bản năng sinh lý kềm chế Vỡ ra theo MUỐN từng o ép Bật ra KHÁT KHAO từng dồn nén…Từ Tuyết một cơ thể sinh động Quyến rũ trong đôi mắt yêu đương CÁI ĐẸP người khác phái lạ lùng!Như nam châm hút lấy không ngừng…Càng cận càng hấp dẫn lôi cuốn…Và bản lĩnh trời cho đàn ông”Mọi thứ khuất phục TRƯỚC CÁI MUỐN
    Đồng lõa tiếp tay là MÔI TRƯỜNG”Cảnh biển thơ mộng chiều gió lộng…Người đẹp Tuyết càng đẹp lạ thường!”
    Tuyết có lẽ cũng đồng tâm trạng?Đi bên một cơ thể cường tráng Trái tim chân tình thật dễ thương Đôi mắt với cái nhìn say đắm…Gợi lòng tin tưởng ở sự che chắn Ấm lạnh sẻ chia cho cái CẦN… Sự tự nhiên Tạo hóa đã cho”Trai gái gần nhau tìm CHỖ TỰA?Gái ,miệng nói CỨNG trong yếu đuối!Chết nhát sợ ma đầy tưởng tượng…Nước triều rút đá hiện ra Tưởng….
    Để rồi từ TƯỞNG Tượng sinh MỘNG…..Quyến luyến quấn quýt chuyện Yêu đương….?”Biển mênh mông quyến rũ vô cùng!Biết bao điều lạ diệu kỳ trong…Lòng biển lòng đại dương SỰ SỐNG…khám phá chinh phục TAY đàn ông?Bơi thỏa thuê tắm gội vẫy vùng…Dòng nước mát Thân cho HƯNG PHẤN???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s