Vượt Biển 10 -“ĐỨC CHA” SI TÌNH

10-Tôi mặc quần áo mới trông tức cười lắm phải không?

-Ðẹp chứ. Tuyết nói. Nhưng lẽ ra anh không nên chọn màu đen và ống quần đừng quá rộng.

Phúc xoay bao thuốc Hero trên mặt bàn, nhìn ly bia sủi tăm vẫn còn đầy nguyên. Anh nói:

-Từ trước đến giờ tôi chỉ mặc có một màu đen. Chọn màu khác thấy kỳ lắm không thể được.

-Bác trai không chọn cho anh à?

-Ông dẫn tôi ra tiệm may và nói con cứ lựa tùy thích. Vậy là tôi chọn màu đen. Tuyết thích tôi mặc màu gì?

-Anh to con, trông rất thư sinh, mặc màu sáng đẹp hơn.

-Nhưng tôi đã may đến bốn bộ như thế này.

-Thế còn giày?

Phúc chìa bàn chân ra khỏi gầm bàn. Giầy da đen láng vớ thì trắng.

-Không được. Tuyết nói. Tôi phải mua cho anh mới được. Giày thì ở cửa hàng tôi nhiều loại rất sang, tôi sẽ đem cho anh.

-Nhưng Tuyết đừng quên tôi là một nhà tu, tôi không thể ăn diện như người thành phố được.

-Bây giờ anh không còn là nhà tu nữa. Anh cứ ăn mặc theo ý tôi đi, không thì tôi sẽ chê anh.

Tuyết rút ra một điếu thuốc đưa cho Phúc. Phúc nói:

-Tại sao tôi lại phải hút thuốc và uống bia?

-Vì đi chơi với tôi anh không thể uống sữa hay nước trái cây, hay ăn yaourt.

-Tôi có thể sẽ chẳng ăn uống gì cả. Tôi sẽ mặc áo chùng đen mà ngồi nhìn Tuyết. Tôi cứ mặc áo chùng đen mà đi chơi với Tuyết không được à? Mặc áo chùng tôi thấy rất đẹp.

-Anh bướng quá. Thế mà lúc đầu tôi cứ nghĩ anh là đứa trẻ con. Tóm lại là anh không thích tôi chọn quần áo và giày cho anh phải không? Nếu vậy thì vĩnh biệt nhé.

Chàng trai đứng bật dậy đưa tay ra ngăn:

-Ôi, lạy Chúa!

-Thôi, tôi không đi đâu. Tôi ngồi xuống đây. Anh cũng ngồi coi nào.

Phúc ngồi xuống và nói:

-Xin tha lỗi. Bây giờ mình đi ra chợ nhé.

-Uống hết bia đã. Ðiếu thuốc của anh đâu rồi?

Phúc nhìn quanh quất và cúi xuống nhặt, lúc ngẩng lên vai anh va vào bàn làm ly bia ngã nhào lăn xuống đất vỡ tan tành. Mọi cặp mắt của các thực khách đều quay lại nhìn. Tuyết cả cười còn anh thì mắc cỡ. Người phục vụ bước nhanh đến lau bàn, thu dọn các mảnh thủy tinh vỡ và rót đầy một ly bia khác. Phúc bưng ly lên nốc cạn rồi tự động rót đầy. Lại nốc cạn. Trong khi đó thì Tuyết tựa ngửa vào lưng ghế khoanh tay mà nhìn.

Chàng trai cứ lẳng lặng rót bia vào ly mình và nốc cạn, không nhìn ai. Hai chai bia trên bàn đã hết. Chàng bảo người phục vụ:

-Cho tôi năm chai nữa.

Tuyết cứ để mặc, cứ khoanh tay ngồi nhìn cái trò quái gỡ đang diễn ra trước mắt mình. Chàng trai tránh không nhìn cô nhưng cũng không có gì hấp tấp hay tỏ ra tức giận. Chàng mỉm cười bâng quơ, lơ đãng nhìn ra đường và cứ ngồi uống suông như thế, hết ly này đến ly khác một cách từ tốn chững chạc.

Ðến chai bia cuối cùng chàng mới nhìn cô bạn gái của mình và hỏi:

-Nếu Tuyết thấy rằng tôi đã uống đủ thì nên uống chai này.

Vẫn khoanh tay trước ngực, lưng tựa vào ghế, Tuyết bình thản nói:

-Anh rót cho tôi đi.

Nhưng cô chỉ uống có hơn nữa ly đã thấy hai má phừng phừng, đầu thì choáng váng. Chàng trai lặng lẽ uống hết phần còn lại và bảo cô gái.

-Tôi đưa Tuyết về.

Tuyết cố gắng đi một mình theo chàng trai ra chỗ gởi xe. Phúc vẫn tỉnh như không, chàng cho xe chạy chậm sát lề bên phải. Tuyết càng lúc càng thấy choáng váng, cô phải cố gắng lắm mới khỏi gục vào lưng chàng trai.

*

Buổi sáng biển phẳng lặng nhưng chàng không dám đi đâu xa. Chàng cứ quanh quẩn xung quanh căn phòng của Tuyết và mẹ chàng. Chàng ngồi trên bậc thềm nhìn ra biển và thấy nó giống như một cánh đồng cỏ rộng mênh mông. Ở Ðà Lạt chàng không bao giờ được nhìn thấy một khoảng rộng mênh mông phẳng lặng như thế, chỉ có rừng thông, và rừng thông, nhiều tầng, trùng trùng điệp điệp, đầy gió và đầy tiếng chim. Chàng tưởng tượng biển sẽ dữ dội hơn thế, sẽ nổi sóng cuồng nộ gào thét, nhưng hôm nay chàng lại gặp biển phẳng lặng, êm ả, hiền hòa. Chàng đã thức dậy quá sớm nhưng biển vẫn ánh lên vẻ sáng bạc trầm ngâm của nó. Chàng đi bộ một lúc trên cát, cầu nguyện rồi trở về ngôi nhà nhỏ bên sườn núi. Tuyết và mẹ chàng vẫn chưa thức dậy, chàng ngồi nơi bậc thềm và chờ, cũng như chàng chờ tiếng chim hót trong bụi cây, cái tiếng trong trẻo lạ lùng ấy chiều hôm qua đã vang lên giữa im lặng tĩnh mịch làm chàng giật mình. Ðó là lúc chàng và những người thân của mình vừa đặt hành lý xuống thềm nhà. Con chim đã đón chàng bằng tiếng hót của nó. Nửa đêm chàng nằm thức nghe biển. Biển vừa vỗ về vừa trách móc. Và chàng thức dậy cầu nguyện. Lúc ấy chàng hoàn toàn quên đi hình ảnh Tuyết, chàng tưởng như mình đang ở trong giáo đường hay trong căn phòng đá tảng xám xịt lạnh lẽo. Chàng thấy tim mình thắt lại đau nhói và chàng gục xuống lúc quá nửa đêm.

Nhưng sáng ra thì chàng nhớ Tuyết quay quắt. Chàng đến ngay dưới cửa sổ phòng Tuyết mà ngồi chờ, chàng muốn gọi Tuyết thức dậy và rủ cô đi chơi trên bãi biển vắng vẻ. Chàng nhớ cái miệng cười. Nó như chế giễu chàng mà không có ác ý, mà đấy sự âu yếm. Chàng chưa bao giờ thấy ai có hàm răng đẹp như Tuyết. Chàng sẽ dâng linh hồn mình cho cô để cô xé nó tơi tả ra bằng hàm răng của mình, chàng sẽ chẳng hề kêu khóc. Lúc ấy chàng chỉ còn là một cái bóng nhẹ tênh cứ quanh quẩn bên chân cô. Suốt đời quanh quẩn bên chân cô đã là điều vĩ đại rồi, chẳng cần thiên đường, chẳng cần tiền bạc danh tiếng hay quyền lực. Cái ước muốn lạ lùng ấy cứ ám ảnh chàng mãi và chàng ngồi đợi Tuyết mà nhớ xót xa cái miệng cười. Chàng đi đi lại lại nơi khung cửa nhỏ, huýt sáo và hắng giọng. Bỗng nhiên Tuyết hiện ra nơi ấy, tóc rối, quần áo ngủ nhầu nát.

-Tôi đợi Tuyết đã lâu lắm.

Tuyết cười và đưa bàn tay cho chàng qua cửa sổ. Bàn tay của cô gái mới ngủ dậy ấm áp tròn trịa và dịu dàng. Chàng đang đứng dưới thấp nên kiễng chân mới dụi được mặt mình vào lòng bàn tay cô gái, chàng kêu lên, rụng rời tay chân. Chàng phải đứng tựa vào tường mới khỏi ngã. Lúc ấy Tuyết đã biến mất rồi.

Lát sau Tuyết hiện ra, hoàn toàn khác: Áo tắm hai mảnh, tóc đen mượt. Chàng quay mặt đi như thể đang giận dỗi.

-Anh không thích tôi mặc như thế này à?

-Không.

-Vậy thì ra biển phải mặc như thế nào, chẳng lẽ áo chùng đen?

-Tôi vẫn thường tưởng tượng Tuyết trong chiếc áo chùng đen, nhất là những ngày trở lại tu viện. Ðó là cái tuần lễ khủng khiếp nhất đời tôi. Tôi đứng một mình nhìn rừng thông, nhìn thung lũng, chỗ nào cũng thấy Tuyết mặc áo chùng đen, tóc cũng đen, bay phấp phới cùng với hai ống tay rộng. Tuyết chập chờn trên thung lũng, ẩn hiện trong sương khói. Tôi tưởng như sắp hóa rồ, như đang bị quỷ ám. Tuyết mà mặc áo chùng đen thì trên đời này không có ai sánh bằng. Hãy mặc đi và tôi suốt đời thờ lạy cô.

-Anh không thích nhìn tôi mặc áo tắm chứ gì?

-Hãy đi xuống biển một mình đi.

Khi nghe tiếng chân cô gái bước trên cát, lòng chàng nôn nao. Chàng nhìn những đám mây đang cuồn cuộn phía chân trời. Những đám mây hửng sáng nhưng biển thì vẫn điềm đạm. Tuyết đã mất hút nơi nào. Chàng lặng lẽ tháo giày ném trên kè đá và cứ mặc nguyên bộ quần áo rộng thùng thình đi lần xuống bãi cát ẩm ướt. Những con sóng nhỏ tạt nước lên chân chàng, biển thở mạnh và thổi vào mặt chàng vị nồng của muối. Chàng cảm thấy khỏe mạnh và vui, chàng lội xuống nước. Lúc ấy Tuyết từ ngoài xa bơi vào theo kiểu ếch, đầu cô ngụp lên ngụp xuống theo nhịp chậm.

-Ra đây, đức cha!

Tuyết trồi lên và đưa tay vẫy. Chàng ngạc nhiên thấy cánh tay trần của cô bóng ngời lên một màu da thịt rực rỡ. Tuyết lại giơ tay vẫy gọi:

-Ðức cha, ra đây chơi!

-Không biết bơi.

-Con sẽ cứu cha. Ra đây đi.

-Chết chìm ngay.

-Con rất thích được thấy đức cha chết chìm.

-Thật không?

-Thật.

Thế là chàng xăm xăm đi thẳng ra chỗ cô gái đang bơi.

-Khoan đã. Tuyết la lên. Cởi quần áo ra đi chứ.

Nhưng chàng đã bị ngập đến ngực. Rồi nước lên tới cổ. Lúc ấy chàng nghĩ: ta là con cừu Panurge duy nhất còn sót lại. Chàng biết rằng nếu mình bước thêm một bước nữa thì sẽ bị hụt chân chìm lỉm nhưng chàng không dừng lại. Lập tức chàng chới với và chìm xuống. Trong lúc chàng vùng vẫy cố ngoi lên, chàng nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô gái và trong ký ức chàng hiện rất rõ hàm răng ngời bóng. Tuyết chạm mạnh vào lưng chàng và đẩy chàng lên, xô chàng dạt theo ngọn sóng.

-Ðứng xuống đi!

Chàng đặt chân xuống, chân chạm đất. Nhưng chàng lại ho sặc sụa, nước trào ra mũi.

Hai người lên bờ và ngồi nơi kè đá. Nước từ tóc và quần áo chàng chảy ròng ròng. Cô gái hỏi:

-Anh giận tôi không?

-Không bao giờ. Hãy bày ra trò chơi khác đi, tôi sẽ làm theo đến khi nào thực sự chết.

-Hay quá! Nhưng anh đừng mách với hai bác nhé.

-Vâng.

-Anh Phúc này! Anh học bơi đi chứ. Nếu có đi vượt biên thì anh sẽ có nhiều hy vọng sống sót hơn.

-Nhưng tôi vượt biên làm gì?

-Vì người ta sẽ không để anh sống yên ổn đâu.

-Tại sao?

-Vì anh không có hộ khẩu thành phố. Anh sẽ không xin được việc làm, anh muốn mở sản xuất kinh doanh cũng không được. Anh sẽ chỉ có thể sống như một chàng trai tầm thường mà thôi.

-Nhưng tôi chỉ cần có Tuyết thôi. Ngoài ra không cần gì cả. Tôi làm một người hành khất cũng được.

-Nhưng tôi không ưa những người hành khất đâu.

-Thì Tuyết đi làm, tôi ở nhà nấu ăn, rửa chén, giặt quần áo cho Tuyết.

-Ðàn ông ai lại làm thế.

-Mặc kệ đàn ông. Còn tôi chỉ thích như thế.

-Bướng. Anh chẳng có chí khí, chẳng có hoài bão gì sao?

-Hoài bão gì?

-Anh sẽ sang Mỹ hay Úc. Anh giỏi ngoại ngữ, có sức khỏe, anh có thể làm ra tiền và sống thong thả, đầy đủ. Anh không thích như thế à?

-Không. Tôi chỉ thích rửa chân cho em.

-Nhưng sẽ không có chân cho anh rửa đâu.

-Sao vậy?

-Vì tôi sẽ đi. Ði vượt biên. Tôi sẽ đi một mình.

-Cho tôi đi với.

-Anh theo tôi làm gì?

-Làm cái bóng của em.

-Mờ nhạt thế?

-Rất mờ. Khi yêu em tôi muốn xóa nhòa tôi.

-Xóa bằng cái gì?

-Cái nhìn của em. Nó làm tôi rung động, giống như tôi đang ôm em trong tay.

-Sẽ không bao giờ anh ôm được tôi đâu.

Cô nói và phóng xuống biển mất hút dưới làn nước xanh, chàng đứng ngẩn ngơ trên kè đá cho đến khi cô gái ngoi lên và bơi trườn sấp ra ngoài xa. Nắng rực rỡ trên biển, nước xanh và trong vắt. Tuyết lặn sâu xuống, nắng sớm làm cho da thịt cô trắng ngần và ngời sáng. Cô lộn một vòng để ngắm hai đùi mình rồi thở ra thật mạnh cho bong bóng nổi lên như hoa thủy tinh. Tuyết từ từ chìm xuống cho đến khi cô chạm phải một luồng nước lạnh mới búng chân trồi lên. Mặt biển vẫn phẳng lặng đợi cô. Cô nhìn thấy hàng dừa ở tít xa trong bờ, những mái nhà và xe cộ. Chàng trai không còn ngồi trên kè đá nữa, chàng đã lẩn khuất đâu đó hay đã tự xóa nhòa?

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Vượt Biển 10 -“ĐỨC CHA” SI TÌNH

  1. Làm bất kỳ thỏa Ý người yêu…Bản lĩnh nam Thắng nữ hơn nhiều!
    Tai ương Thân đủ sức để Chịu!Tâm hồn Lụy chỉ phút Si Mê!Chinh phục được,như Ý thỏa thuê..Dằng co trổi dậy từ Lý Trí-”Tiếng hót con Chim”nghe gần kề…!Muốn như xưa, như cũ ngày ấy…-”Đức Tin áo choàng Đen đẹp vẻ-Đạo mạo trang nghiêm đầy Kín Kẻ…”Trái Tim Linh mục”-Một Bề Thế !?”Sa ngã vẫn Chiên chẳng phải Ta!Đó -CÁI TÔI kiêu ngạo phải là”Chiếc áo khoác, quen mặc gở ra…Đổi thay làm choáng, kịp NHẬN ra”Hiện hữu nắm giữ không gì cả!Chỉ có Vĩnh cửu ĐÔI MẮTTA?”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s