Vượt Biển 10 -“ĐỨC CHA” SI TÌNH

10-Tôi mặc quần áo mới trông tức cười lắm phải không?

-Ðẹp chứ. Tuyết nói. Nhưng lẽ ra anh không nên chọn màu đen và ống quần đừng quá rộng.

Phúc xoay bao thuốc Hero trên mặt bàn, nhìn ly bia sủi tăm vẫn còn đầy nguyên. Anh nói:

-Từ trước đến giờ tôi chỉ mặc có một màu đen. Chọn màu khác thấy kỳ lắm không thể được.

-Bác trai không chọn cho anh à?

-Ông dẫn tôi ra tiệm may và nói con cứ lựa tùy thích. Vậy là tôi chọn màu đen. Tuyết thích tôi mặc màu gì?

-Anh to con, trông rất thư sinh, mặc màu sáng đẹp hơn.

-Nhưng tôi đã may đến bốn bộ như thế này.

-Thế còn giày?

Phúc chìa bàn chân ra khỏi gầm bàn. Giầy da đen láng vớ thì trắng.

-Không được. Tuyết nói. Tôi phải mua cho anh mới được. Giày thì ở cửa hàng tôi nhiều loại rất sang, tôi sẽ đem cho anh.

-Nhưng Tuyết đừng quên tôi là một nhà tu, tôi không thể ăn diện như người thành phố được.

-Bây giờ anh không còn là nhà tu nữa. Anh cứ ăn mặc theo ý tôi đi, không thì tôi sẽ chê anh.

Tuyết rút ra một điếu thuốc đưa cho Phúc. Phúc nói:

-Tại sao tôi lại phải hút thuốc và uống bia?

-Vì đi chơi với tôi anh không thể uống sữa hay nước trái cây, hay ăn yaourt.

-Tôi có thể sẽ chẳng ăn uống gì cả. Tôi sẽ mặc áo chùng đen mà ngồi nhìn Tuyết. Tôi cứ mặc áo chùng đen mà đi chơi với Tuyết không được à? Mặc áo chùng tôi thấy rất đẹp. Tiếp tục đọc