Vượt Biển 09 – VĨNH BIỆT THIÊN ĐƯỜNG

09Một tuần sau khi thầy giảng philippe Phúc trở lại tu viện, bà Ngọc Thúy mới bình phục hẳn. Bà ăn uống rất khá và ngủ cũng tốt. Tuy nhiên bà và ông Thịnh rất ít khi nói chuyện với nhau. Họ chỉ nói mấy câu trong các bữa ăn, thời gian còn lại bà đọc sách báo còn ông thì làm những chuyện lặt vặt trong nhà như đóng lại những chiếc ghế gỗ đang lung lay, sửa xe đạp….

Xế chiều ông có thói quen đạp xe đi loanh quanh trong chợ bán chim, chó, mèo cốt để giải trí chứ không mấy khi ông mua. Bà Thúy ngồi nhà một mình lấy cuốn kinh thánh ra đọc nhưng bà không hiểu gì cả thành ra bà đọc rất chậm.

Khoảng năm giờ chiều có tiếng gõ cửa rụt rè bà tưởng là Tuyết đến vội ra mở cửa. Nhưng khi cánh cửa mở ra bà chợt kêu lên khi nhận ra con trai bà.

Nhưng đó không phải là thầy Phillipe Phúc khoan thai, tươi tắn cách đây một tuần lễ mà là một nhà tu khổ hạnh mắt trõm sâu, hai má hóp lại và râu mọc lởm chởm.

-Con làm sao vậy?

Bà lo lắng hỏi và gần như phải dìu chàng trai vào phòng. Chàng gượng cười, vứt túi hành trang xuống sàn nhà rồi ngồi xuống cái ghế thấp, hai tay ôm mặt.

-Có chuyện gì vậy?

Chàng bật khóc và ôm lấy mẹ.

-Con không sống nổi đâu, mẹ ạ.

-Sao vậy con? Người ta đuổi con ra khỏi tu viện à?

-Không. Nhưng chính con bỏ tu viện, trốn về đây. Con leo qua bờ tường giữa đêm khuya để trốn về đây.

-Tại sao con lại phải làm như vậy?

-Nếu con không làm vậy con sẽ chết. Sẽ chết trong vài ngày nữa thôi.

-Vì sao? Nói đi!

-Mẹ không thể hiểu rằng con muốn gặp lại cô Tuyết đến mức nào. Ôi, mẹ ơi, con nhớ cô ấy đến điên cuồng, nhớ đến chết mất thôi mẹ ạ. Mẹ hãy giúp con gặp cô ấy ngay bây giờ.

Bà Thuý ôm cái đầu tóc rối của con trai, hôn lên đó, bà khóc rồi bà cười:

-Mẹ đi tìm cô ấy ngay bây giờ.

Rồi bà đứng dậy, vui vẻ, nhanh nhẹn thay quần áo và đi ra.

Lúc ấy chàng trai hầu như đã kiệt sức. Chàng nằm trên cái giường nhỏ của mẹ chàng và ngủ thiếp đi. Chàng mơ thấy mình gặp lại Tuyết trên đồi Cù Ðà Lạt, chàng quỳ xuống và ôm lấy cô, cô xoa đầu chàng và cùng ngồi với chàng trên vạt cỏ non. Ðến khi chàng tỉnh dậy thì đã thấy Tuyết ngồi sẵn bên giường. Chàng vẫn tưởng mình còn đang trong mơ nên cứ nằm im như thế. Cô gái nhìn chàng bằng cái nhìn dò hỏi và đầy âu lo. Cô hỏi:

-Anh có nhận ra tôi không?

-Có.

-Anh nhớ tôi lắm à?

-Vâng.

-Tại sao anh lại nhớ tôi?

-Tôi đã cầu nguyện cho tôi đừng nhớ Tuyết nữa nhưng tôi không thể nào quên được.

-Thế bây giờ anh còn nhớ tôi không?

-Ðừng bỏ đi.

-Tôi phải về nhà tôi.

-Ðừng về nữa. Hãy ở đây luôn đi. Ba tôi sẽ nuôi Tuyết.

-Nhưng anh còn phải về tu viện mà.

-Không về nữa. Tôi đã bỏ tu viện trốn về đây.

-Trốn bằng cách nào?

-Lúc nửa đêm tôi trèo tường. Mình mẩy tôi xây xát.

Và chàng kéo tay áo chùng đen lên đưa cho Tuyết xem những vết trầy. Chàng hỏi:

-Tuyết ở luôn nhé?

-Thế không làm đám cưới à?

Chàng trai ngẫm nghĩ, lúc này đôi mắt chàng như trẻ hài nhi.

-Ừ. Chàng nói. Ðể hỏi mẹ xem.

Tuyết đứng lên và nói:

-Thôi, bây giờ tôi phải về. Ngủ ngon nhé.

Cô xoa đầu chàng trai và tiến ra phía cửa. Lúc ấy chàng mới hoàn hồn, ngồi bật dậy nhưng cô gái đã biến mất rồi.

Tuyết bước xuống thang lầu và gặp Bà Thúy, ông Thịnh đang ngồi chờ đợi ở phòng khách nhà tập thể.

-Sao hai bác không lên?

Bà Thúy nói:

-Bác sợ nó ngượng không dám nói gì và như thế là nó lại bị dằn vặt đau khổ.

-Nhưng anh ấy rất bình tĩnh. Anh nói chuyện hồn nhiên như trẻ con.

-Nói thế nào?

-Anh ấy bảo con ở luôn đây đừng về nhà nữa. Con nói đùa là muốn thế thì phải làm đám cưới.

-Chết. Sao con lại nói đùa như thế?

-Con rất thương anh ấy và không nỡ làm anh ấy buồn.

Ông Thịnh ngồi một bên, lắng nghe hai người phụ nữ nói chuyện. Ông hỏi cô gái:

-Cháu nghĩ gì về tình cảm của con trai bác?

-Con nghĩ rằng đó chỉ là sự sôi nổi của tuổi trẻ.

-Không đâu cháu ạ. Ðó là một tình yêu vô cùng dữ dội. Bác mong cháu hãy cứu nó. Không thì nó sẽ chết mất. Bác mong cháu thỉnh thoảng hãy đến đây trò chuyện với nó. Nó cũng không phải là một chàng trai ngốc nghếch đâu. Bây giờ cháu về nhưng hãy hứa cùng bác là sẽ trở lại.

-Thế anh ấy không đi tu nữa sao?

-Bây giờ thì đối với nó không có gì cao cả hơn tình yêu nữa đâu. Bác đã nghĩ tới chuyện kiếm cho nó một việc gì để làm ở thành phố này. Có thể là nó sẽ đi dạy ngoại ngữ. Nếu cần bác sẽ mua cho nó một cái nhà nho nhỏ. Thú thực với cháu là biến cố này xảy ra làm hai bác lo ít mà vui nhiều.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Vượt Biển 09 – VĨNH BIỆT THIÊN ĐƯỜNG

  1. Vĩnh biệt Thiên đường Trên Cao !Lạc vào Trần Thế chìm vào Cơn Mê…Đôi Mắt huyền diệu mê ly!Ám ảnh đêm ngày nghĩ tới khát khao!Tâm hồn Thánh Thiện dạt dào…Bể ái Tục Lụy thương đau vô cùng!…Phillipe Phúc đó đã sống…Những giây phút NHỚ khổ lòng đọa Thân!
    Tuyết vô tư vẫn hồn nhiên Quí Vị Linh mục tâm tính hiền lành… Tình cảm suy nghĩ đơn giản ”Ai yêu đối lại chân thành yêu ai-Trái tim Tâm hồn đáp lại Tình yêu đồng cảm Cho lại đẹp êm”Người Tốt như Phúc rất hiếm!Tình yêu say đắm đức tin mãnh liệt!
    Vui mừng Bà Thúy Ông Thịnh!”Trở lại ĐỜI THƯỜNG con mình hết đau?Hết bệnh thất tình âu sầu!?Kỳ vọng vào Tuyết”con dâu”-TÌNH HÌNH thay đổi”đang XẤU thành TỐT?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s