Vượt Biển 07 – THẦY GIẢNG PHILLIPE PHÚC

07Cơn hoảng loạn đã lắng xuống. Họ ngồi bên nhau, hai người trên hai chiếc ghế gỗ thấp, lưng tựa vào tường. Ông Thịnh thì hút thuốc rê trong cái pipe bằng rễ tre còn bà Ngọc Thuý thì lấy khăn thấm nước mắt.

-Bây giờ, con nó ở đâu? Ông Thịnh hỏi.

-Anh hỏi để làm gì? Có khi bây giờ nó đã chết rồi cũng không biết chừng.

-Ðừng nói thế. Em gởi nó ở đâu vậy?

-Sao hồi đó anh không đi tìm nó, bây giờ anh tìm nó làm gì?

-Hồi đó anh đang ở ngoại quốc thì ở nhà người ta rạch mặt em. Khi anh về, cả nhà không ai nói tiếng nào về chuyện đó, đến lúc anh tìm em thì chỉ còn là một cái nhà hoang. Những người xung quanh kể lại hết mọi việc, lúc đó anh mới biết. Họ bảo rằng khi ở bệnh viện ra, em chỉ ghé nhà một buổi tối rồi đi biệt. Anh đã đi tìm em khắp nơi nhưng không gặp.

-Thôi, kể lại làm gì những nỗi cay đắng nhục nhã ấy. Thiên hạ bảo em là kẻ cướp chồng người, bị người ta rạch mặt. Em muốn chết lắm nếu như không có cái thai bốn tháng thì có lẽ xác em đã bị vùi lấp nơi cống rãnh nào đó rồi chớ không còn ngồi đây mà nói chuyện với anh nữa đâu. Nhưng mà bây giờ em sống cũng như đã chết rồi.

Thuý lại khóc thút thít. Rồi bà móc trong túi áo ra một gói giấy nhỏ, mở ra, có chừng một chục viên thuốc nhỏ màu vàng vàng.

-Bao nhiêu đây là rũ sạch nợ trần. Anh cho em xin một ly nước.

Ông Thịnh chộp lấy cái gói giấy.

-Ðừng có nghĩ quẩn. Anh với em sẽ đi tìm con. Nó là con trai phải không?

-Con trai.

-Em gởi nó ở đâu?

-Trong nhà tu kín ở Ðà Lạt. Năm đó nó mới mười tuổi. Anh biết trong khoảng mười năm đó em đã làm cách nào để nuôi con không? Em đã làm đủ thứ nghề: giặt ủi, đi bán vé số, đi ở đợ. Em trốn tránh những người quen, giấu biệt tung tích. Giải phóng được ít lâu em nghe tin anh bị đi cải tạo. Người ta cũng chẳng mướn em nữa, hai mẹ con em đi phất phơ ngoài đường như những kẻ ăn mày. Cuối cùng em quyết định gởi con vào dòng tu kín. Anh còn nhớ cha Minh không, cái ông trẻ trẻ đeo kính cận, thường đánh đô-mi-nô với anh đó.

-Anh nhớ rồi. Ngày mai anh với em đi tìm con.

*

Họ lên Ðà Lạt. Nhà tu ở trên đỉnh một cái dốc đá đầy cỏ mọc, hai bên trồng toàn sứ cùi nở hoa trắng rực rỡ giữa một vùng cây lá xanh xao khuất tịch. Người gác tu viện là một lão già lưng còng mặc toàn đồ đen, đội cái mũ bê rê sờn rách, ngồi hút thuốc lá bên gốc cây sứ. Tay ông cầm một sợi dây xích buộc con chó ngao cũng màu đen, cao lớn khác thường. Con chó đánh hơi thấy người lạ, nó chồm lên và kéo lão đứng dậy. Hai chân lão run lập cập, điếu thuốc lá sâu kèn từ trên mép rơi xuống đất khiến lão phải cúi xuống nhặt nhưng con chó thì cứ lôi lão đi. Cuối cùng lão cũng nhặt được điếu thuốc và chạy lúp xúp theo con chó.

-Ông bà đến đây có việc gì?

Ông Thịnh chào và nói:

-Thưa thầy chúng tôi ở Sài Gòn lên đây xin phép được gặp cha bề trên.

-Các ông muốn gặp cha có việc gì?

-Chúng tôi xin thăm cháu….

Con chó lại sủa dữ dội át cả tiếng nói của ông Thịnh.  Ông già đưa bàn tay lên che vành tai để nghe cho rõ. Ðiếu thuốc đã tắt ngấm trên môi. Lão nói:

-Tên gì?

-Dạ Nguyễn Trường Phúc.

-Thầy Phillipe Phúc là con của ông bà. Lão vừa nói vừa đá nhẹ vào bụng con chó để cho nó thôi sủa. Thầy Phúc rất thân với tôi. Mời ông bà vào trong này. Cha bề trên đang đi dạo, ông bà ngồi đợi một lát.

Lúc ấy có một thầy giảng mang kính cận bước ra hỏi:

-Có việc gì đấy?

-Dạ, lão già lên tiếng. Có cha mẹ thầy Phillipe Phúc xin gặp cha bề trên.

Người đeo kính cận bước vào trong nhà rồi biến mất luôn. Con chó ngao đã thôi sủa, nó trở lại nằm vào vị trí cũ của nó dười chân cái băng đá, lão già nói:

-Ðây là lần đầu tiên tôi gặp mặt ông bà. Hình như cậu ấy đến đây từ lúc còn nhỏ lắm.

-Dạ. Mười tuổi. Ngọc Thúy nói.

-Bây giờ gặp mặt chắc là không nhận ra. Cậu ấy lớn lắm, cũng xấp xỉ gần bằng ông.

-Dạ. Cháu mười tám tuổi. Ông Thịnh nói.

Lão già lại bập bập điếu thuốc nhưng nó chỉ ngún lên một chút rồi lại tắt. Lão vê vê điếu thuốc giữa các ngón tay cụt ngủn và hỏi:

-Ở Sài Gòn ông làm gì?

-Dạ, tôi đi học tập cải tạo mới về.

-Lạy chúa. Lão ném điếu thuốc đi. Ông có thuốc lá không?

Ông Thịnh bối rối, nắn túi và lôi cái pipe bằng rễ tre ra.

-Bác làm một cối nhé.

-Ừ… ừ.

Ông Thịnh nhồi thuốc rê vào pipe và đưa cho lão già. Lão ngậm cái dọc tẩu, nghiêng người về phía que diêm ông Thịnh vừa bật lên. Đốm lửa cháy đỏ rực, khói tỏa mù mịt. Lão hít một hơi dài và cười:

-Trời lạnh quá. Ông kiếm đâu ra cái vố ngộ quá. Cho tôi nhé?

Mắt lão già ánh lên vẻ sáng khác thường, hai gò má thì đỏ hỏn trông lão giống một chú lùn thời trung cồ. Ông Thịnh nói:

-Cụ thích lắm à.

-Ừ… ừ. Lạnh quá. Giá mà có khúc dồi nóng ăn với bánh mì thì hay quá. Ông có đem theo đồ ăn chứ?

Người đeo kính cận lúc nãy xuất hiện và ra hiệu cho khách vào. Phòng đợi khá rộng xây bằng đá tảng, âm u và lạnh tanh. Bà Thuý có vẻ xúc động đặt tay lên ngực, ông Thịnh thì trầm tĩnh hơn, đưa mắt nhìn quanh căn phòng.

Ðột nhiên từ một ô cửa nào đó chàng trai xuất hiện, đi thẳng về hướng những người khách đang đợi. Ðó là một thanh niên cao lớn, thanh nhã và trầm tĩnh. Trong chiếc áo chùng đen chàng bước nhanh nhẹn bằng những bước đi dài, đến trước mặt hai người khách, không chào, không cười. Chàng chỉ đứng yên, đẹp đẽ, nghiêm nghị và xa vắng.

-Chào mẹ. Chàng nói sau một lúc lâu nhìn bà Thuý và đưa hai cánh tay trắng trẻo đỡ lấy người đàn bà đang run lên vì xúc động.

-Cám ơn con đã không quên mẹ.

Chàng trai đỡ mẹ ngồi lại trên chiếc ghế dài và đến ngồi bên kia cái bàn đá. Lúc này đôi kính trắng của chàng hướng về phía ông Thịnh.

-Ðây là ba con. Bà Thúy nói.

Chàng trai gật đầu chào, tiếp tục quan sát ông, cái nhìn phảng phất buồn.

-Sự thực là ba con đã không chết. Bà Thúy tiếp. Ba con đi cải tạo mới về.

-Ðội ơn Chúa.

-Cám ơn con. Ông Thịnh xưng hô một cách rụt rè. Ba đã trải qua những bất hạnh quá lớn. Ðến bây giờ ba mới được gặp lại con.

-Thế trước giải phóng khi con còn nhỏ thì ba đi đâu?

-Ba ở nước ngoài.

-Sao lúc đó mẹ bảo rằng ba chết rồi.

-Chuyện dài lắm con ạ. Sẽ có lúc chúng ta ngồi với nhau ôn lại chuyện cũ.

Chàng trai để hai bàn tay lên bàn đá, những ngón tay của chàng thon thả, trắng trẻo và nho nhã khác thường. Chàng là con của Ðức Chúa Trời, chàng thanh thoát, mạnh mẽ và cao quý. Bà Thúy cầm lấy đôi bàn tay của chàng hôn hít và khóc.

-Cuộc đời mẹ đau khổ biết chừng nào. Bà nói. Lúc ấy mẹ gởi con vào đây là vì mẹ đã quá cùng quẫn nhưng bây giờ ba con đã về. Ba mẹ không còn ai trên đời ngoài con. Ba con cũng còn được một số của cải có thể bảo đảm đời sống cho chúng ta.

Chàng trai nhìn mẹ, chàng không rụt hai bàn tay về và cũng không tỏ dấu xúc động. Chàng lặng lẽ quan sát mẹ và nhớ rõ từng nét rạch dọc ngang tàn phá khuôn mặt mẹ. Những vết thẹo ấy ngày xưa chàng đã sờ tay lên và hỏi thì mẹ chàng bảo là bệnh đậu mùa nhưng bây giờ thì chàng biết rằng nó phải do một nguyên nhân nào khác. Tuy vậy khuôn mặt bị tàn phá ấy đối với chàng vẫn vô cùng thân thiết và có nét đẹp riêng của nó. Chàng lặng lẽ ngắm nhìn những giọt nước mắt vỡ tan trên những rãnh sâu chằng chịt, rồi chàng quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh bà. Ðó là cha chàng, trầm tĩnh, chờ đợi và khắc khổ. Chàng nói:

-Ba mẹ ạ. Con không thể trở về được đâu. Con đã khấn trọn đời. Con đã mãi mãi thuộc về Chúa.

Ông Thịnh nói:

-Thời buổi bây giờ khác xưa nhiều lắm con ạ. Bây giờ cái thế của tôn giáo không còn nữa. Cả khuynh hướng của thế giới ngày nay cũng thế. Giới trẻ ở phương Tây ngày nay coi tôn giáo như những nghi lễ hội hè, coi những giáo đường như những kiến trúc nghệ thuật, những công trình văn hóa trang điểm cho cuộc sống. Càng ngày đạo Kitô càng mang cái vẻ dáng đẹp của một trường phái nghệ thuật hơn là thần bí, khắc khổ và linh thiêng. Con có thấy điều đó không?

-Con tìm thấy vẻ đẹp trong đức tin và niềm an ủi vô biên trong sự thờ lạy Ðức Chúa Trời. Ba nghĩ rằng con không được hạnh phúc ở đây sao? Ba tội nghiệp cho con vì con đã không nhìn ngắm được những vẻ đẹp bên ngoài cuộc đời sao?

-Không phải thế. Ba chỉ muốn nói rằng thanh niên ngày nay họ tìm thấy trong tôn giáo những vẻ đẹp của nghệ thuật và những niềm vui của hội hè, của những lễ lạt dân gian.

-Tất cả những cảm nhận đó thật ra cũng chỉ là phù phiếm thôi ba ạ. Con khao khát những giá trị vĩnh cữu hơn thế nhiều. Ðó là Ðức Tin. Không có gì thiêng liêng hơn đức tin.

-Nhưng xã hội ngày nay cũng có rất nhiều sự thật và cũng có rất nhiều sự giả. Vì thế ba nghĩ rằng cần có nhiều đức tin tồn tại song song với nhau.

-Những điều ba nói đều thuộc về ý Chúa.

Bà Thúy buông hai bàn tay con ra, bà hướng về phía ông Thịnh:

-Ðừng tranh luận nữa. Hai cha con ông hãy nắm tay nhau đi.

Ông Thịnh đưa tay cho con, chàng trai nắm lấy bàn tay sạm đen chai cứng của cha, mặt hơi cúi xuống. Lúc ấy ông Thịnh mới nhìn thấy cặp mắt, dưới hàng lông mày rậm đen, giống hệt mình. Ông siết chặt bàn tay con và kéo chàng vào lòng mình. Họ ôm nhau chỉ trong giây lát rồi buông ra. Chàng trai sửa lại đôi kính trắng và vuốt nếp áo chùng đen. Bà Thuý gần như hoảng hốt:

-Khoan đã! Con hãy nói quyết định của con cho mẹ biết đi.

-Con đã làm lễ khấn trọn đời rồi mẹ ạ.

-Ðừng con! Trên đời này mẹ không còn ai thân thiết ngoài con.

-Thế còn ba?

-Nếu con không về thì mẹ sẽ không bao giờ sống với ba con.

-Tại sao vậy?

-Tại vì giữa hai người có một sự ngăn cách không thể lấp đầy được. Và mẹ sẽ chết. Mẹ sẽ chết thôi con ạ.

-Ðó là vì mẹ không có đức tin.

-Mẹ không cần đức tin. Mẹ chỉ cần có con thôi.

Chàng trai chợt lùi lại một bước nhưng chàng trấn tĩnh ngay và nói:

-Lạy Chúa. Ðó không phải là lời đã thốt ra từ miệng của người đàn bà khốn khổ đã sinh con ra.

Bà Thúy chạy xô đến ôm chầm lấy chàng trai và khóc.

-Con tha lỗi cho mẹ. Mẹ không định nói như thế. Mẹ lỡ lời. Con hãy dạy cho mẹ lòng tin vào Chúa Trời và mẹ sẽ ở đây làm tôi tớ cho Người.

Chàng đỡ mẹ dậy và chàng nói:

-Ngày kia Chúa và các môn đồ đi vào một ngôi làng. Tất cả đều đói và khát. Bổng nhìn thấy cây vả bên đường,  nhưng khi đến nơi thì cây vả chỉ toàn lá, không có lấy một trái. Chúa bèn phán cùng cây vả rằng: Ngươi sẽ không bao giờ có trái nữa. Trong phút chốc cây vả héo khô. Các môn đồ ngạc nhiên hỏi: Làm thế nào mà chỉ trong phút chốc cây vả đã héo khô. Chúa liền bảo: Thực ra ta nói cùng các ngươi. Nếu các ngươi có đức tin thì không những các ngươi có thể làm cái điều ta vừa làm với cây vả mà các ngươi còn có thể bảo ngọn núi kia: Hãy ném mình xuống biển đi. Tức thì điều ấy sẽ đến.

-Vậy thì mẹ sẽ cầu nguyện cùng Chúa để cho con được mãi mãi ở bên mẹ.

Tiếng chuông nhỏ rung lên báo hiệu giờ gặp mặt đã hết. Bà Thúy buông hai bàn tay con ra và đứng thẳng lên trước mặt con. Bà nói:

-Mẹ sẽ cầu nguyện.

Chàng trai làm dấu thánh cho bà rồi quay gót đi. Chàng bước nhanh như lúc chàng mới xuất hiện và biến mất vào một ô cửa nào đó trong gian phòng đá xám mênh mông lạnh lẽo này.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

2 comments on “Vượt Biển 07 – THẦY GIẢNG PHILLIPE PHÚC

  1. CÁI CÓ Vĩnh cửu không là Hiện hữu! ĐỨC TIN mãnh liệt đã CAN DỰ Tình cảm gia ruột rà giữa Mẹ Con! Tôn giáo -ĐẠO đã vào Phép Khuôn…
    Bản thân quen đi đường SẴN CHỌN?Ý nghĩ tình cảm Riêng nằm trong
    ”Gần rồi xa -THÂN giả tạm VAY MƯỢN…
    Xa mà gần-TÂM thật sự ĐỒNG HƯỚNG……
    Vay mượn hai tiếng nghe bỗng NẶNG!-NỢ Đời- Nợ Người-NợThân..Cận!?Đạo cứu rổi giải thoát CÁI NẶNG?-Quên Thân-không bi lụy tình cảm?Tìm vui vào KINH -CẦU -Giáo huấn.?Đó Cho riêng mình Cõi THIÊNG LIÊNG?[Thầy Phillipe Phúc đã nghĩ vậy?]
    THÚY với tình yêu và nỗi niềm…-Gần xa không vấn đề vẫn NGUYỆN”Hãy giữ lấy ĐỨC TIN lòng dâng hiến-Trên có Đức Chúa dưới có Tổ tiên-Tình cảm của con -Mẹ vẫn Nguyên?CẦU -Tình cho con là BÌNH YÊN
    ”Tình yêu Cha Con”suy nghĩ THỊNH….Sẽ cực đoan nếu MỘT ĐỨC TIN!Đời rắc rối không chỉ mỗi đường!HƯ trong THỰC THỰC trong HƯ lẫn lộn CÁI NHÌN đa chiều vẫn Tốt hơn chỉ Một…Nhưng YÊU con Ông vẫn để TỰ DO….

  2. ”Lạy Chúa! Đó không là lời của người đàn bà khốn khổ đã sinh ra con!”…Rưng lệ..nghe xót cả lòng, đau cả ruột gan!-Tôn giáo cách ngăn!?Tôn giáo-Đạo đã thấm nhuần vào mạch máu Phillipe Phúc!?Thêm một lý do chính xác-”Xa mặt cách lòng”quá lâu!Tình cảm gia đình đã nhạt nhòa!Cái DƯỠNG quan trọng không thua CÁI SINH!?Dầu sao ”Từ miệng đứa con thốt ra như thế!…Nghe bất nhẫn, không ổn chút nào, với người bàng quang?Sự LIÊN QUAN-KHÔNG THỂ TỪ CHỐI thẳng thừng nói như vậy!?BUỒN THẬT!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s