Vượt Biển 06 – TÊN NGHIỆN

06-Em có cho cậu Ðặng biết nhà này không?

-Không. Ngọc Thúy nói. Nhưng em nghĩ trước sau gì nó cũng biết. Nó cứ đi lang thang khắp nơi, vậy mà nhà nào nó cũng tìm được.

Ông Thịnh làm thinh, nhìn quanh phòng khách, bật thử mấy công tắc điện rồi bước vào toa-let.

-Chổ thoát nước tốt không?

Ông hỏi và vặn nước trong lavabo. Thúy đến đứng ngay cửa nhà sau nhìn ra khoảng sân rộng có trồng hoa. Nắng sớm rải vàng trên lá cây và gần như bất động trong cái nhìn của người chủ mới ngôi nhà.

-Sao em có vẻ buồn vậy?

-Tự nhiên em sợ.

-Ðừng sợ. Ông xoay người cô gái, ôm cô vào lòng. Anh chịu trách nhiệm về mọi sự an toàn của em. Ngoài anh và em ra sẽ không một ai biết ngôi nhà này.

-Nhưng em không muốn sống mà phải trốn tránh như vậy.

-Có trốn ai đâu. Em cứ sống tự do theo ý thích của em. Chỉ có anh phải trốn thôi.

Ngọc Thúy vuốt ve ngực ông:

-Anh đừng đến đây bằng xe hơi nhé.

-Anh sẽ không đến đây bằng xe hơi nữa.

-Thôi anh đi làm đi.

-Em có cần gì nữa không?

-Không. Ngọc Thúy đáp, hơi do dự. Nhưng mà…. anh có thể mua cho em một cái máy may. Em vẫn thích có việc gì đó để làm.

-Anh thì lại thích những lúc rảnh rỗi nằm nghe nhạc. A, em dặn anh mua băng Thanh Tuyền phải không?

-Dạ.

Ông Thịnh mở cặp lấy cuộn băng cassette đưa cho Thúy. Rồi đi.

Ngọc Thúy lên lầu một mình nằm nghe Thanh Tuyền hát. Hồi còn học ở Ðà Lạt nhiều bạn bè của Thúy rất thích Thái Thanh hay Khánh Ly nhưng cô chỉ thích Thanh Tuyền vì giọng ca trong và ngây thơ. Ngọc Thúy nằm nghe chưa hết cuốn băng đã có tiếng đập cửa:

-Chị Hai ơi!

Rõ ràng tiếng thằng Ðặng kêu. Thúy làm thinh và tắt máy cassette. Nhưng vì thằng xì ke đã nghe tiếng nhạc nên cứ gọi:

-Mở cửa, chị Hai!

-Không có chị Hai nào ở đây cả. Thúy hét lên. Ði đi!

-Lẹ lên, mở lẹ lên! Mắc cầu quá đây nè.

-Kệ chó mày.

-Làm trước cửa nha.

-Làm đi.

-Nói giỡn chơi. Chị Hai mở cửa cho em vô. Ðói quá chị Hai. Mấy bữa nay đi phất phơ hổng có gì ăn.

-Kệ mày. Tao chịu hết nổi rồi.

-Em cũng đi hết nổi rồi.

-Kệ mày.

Im lặng. Thuý đứng đợi một lát vẫn không nghe động tĩnh, cô nhẹ nhàng xuống lầu và bước ra cửa trước nhìn qua khe hở. Thằng Ðặng chưa bỏ đi. Nó trải cái chiếu rách nằm còng queo trước cửa nhà, trên người chỉ độc một cái quần đùi, da vàng bủng, láng nhờn, mình mẩy tay chân ốm nhom như con cò ma. Thúy nhìn thằng em mà rụng rời. Cô lại ngồi ngay dưới chân cầu thang. Không nghĩ ra được cách gì hay, cô lấy chìa khóa mở cửa sắt.

-Vô đi. Thằng quỷ.

Ðặng lồm cồm ngồi dậy, ôm cái mền rách bước vô nhà.

-Mày đựng cái gì trong mền vậy.

-Có gì đâu.

-Không có sao tao thấy nó rục rịch.

Thúy sấn tới, vạch cái mền rách ra, chạm phải bộ lông mềm nhũn. Một con chó giống Nhựt, lông đen trắng, đuôi xù.

-Mày ăn cắp của ai đấy?

-Mua hai ngàn. Người ta trả năm ngàn em chưa bán. Ðể nuôi chơi.

-Mày nuôi hả.

-Ừ.

-Bộ mày sang lắm sao mà nuôi chó?

-Chị giàu mà. Chị phải nuôi con chó giữ nhà.

-Thôi, chó ăn trộm của người ta, một lát họ tới họ đòi lại bây giờ.

-Ðừng giỡn chị Hai. Em mua hai ngàn đó. Em mua giùm chị đó.

-Tao có nhờ mày mua giùm đâu.

-Em thấy rẻ, em bán cái quần jeans em mua.

-Thôi, cám ơn. Mày làm ơn thảy ra đường cho nó chạy về nhà nó đi, để trong nhà, người ta hô tao ăn cắp bây giờ.

-Bộ ngu sao thảy ra đường.

Ðặng ôm con chó đi thẳng ra nhà sau lục cơm ăn.

Tối đó Thúy rất trông ông Thịnh về nhưng ông lại không về. Cô ngủ trên lầu còn thằng Ðặng thì trải chiếu ngủ dưới gầm cầu thang. Nửa đêm con chó kêu quá trời cô phải xuống dỗ nó mới im được một lúc, đến khi cô bỏ lên lầu thì nó lại kêu nữa. Thúy xuống lầu định đem nó lên thì nghe thằng Ðặng rên hừ hừ. Thúy bật đèn lên nhìn vào gầm cầu thang. Thằng Ðặng trùm mền kín mít mà người nó cứ run bần bật. Thúy chạy đến lay nó, gạt cái mền rách ra một bên. Thằng Ðặng rúm người lại, nó hỏi:

-Có thuốc ngủ không?

-Không. Uống đường nha?

Nó gật lia lịa. Thúy đi pha một ly nước đường thật đậm và đem đến cho nó. Cô phải cố hết sức ghìm giữ đầu nó và giữ chặt cái ly nó mới uống được hết ly nước đường.

-Không có thuốc ngủ hả, chị Hai?

-Không.

-Chị xát dầu nóng dọc xương sống giùm em.

Nó nói xong nằm sấp xuống. Thúy xức dầu nóng cho nó, xát thật mạnh lên những đốt xương sống lởm chởm như những hòn sỏi xếp hàng từ dưới thắt lưng tới cổ. Thằng Ðặng nằm im. Thúy bế con chó lên lầu, cho nó nằm dưới gầm giường của mình. Cô cũng ngủ thêm được chừng hai tiếng đồng hồ thì trời sáng.

Lúc Thúy xuống nhà dưới thì thấy thằng Ðặng đang ngồi bắt bọ chét cho con chó nhỏ. Nó cười rất tươi và hỏi:

-Giò lụa chị mua ở đâu mà ngon quá vậy?

-Mua ở đâu kệ tao. Nhưng không phải mua cho mày đâu.

-Em mới cắt một miếng bằng ngón tay. Cho con chó nó ăn chớ em có ăn đâu.

-Sao mày biết ngon?

Nó cười:

-Sáng nay anh Hai có về không?

-Anh Hai nào?

-Anh Hai chồng chị.

-Nói bậy nghen. Hổng có anh Hai nào ở đây hết.

-Thôi, đừng làm bộ. Anh Hai số dách.

-Nhưng mày hỏi ảnh làm gì?

-Hôm trước anh Hai biểu em đi kiếm cho ảnh con chó Nhựt.

-Thôi im. Ðem gấp đi, không tôi thảy nó ra đường bây giờ.

Ðặng vớ lấy con chó, dùng chân hất cái mền rách vào gầm cầu thang.

-Tui đem bán năm ngàn cho chị coi.

Rồi thong thả, tà tà bước ra khỏi cửa.

Nó đi đến trưa thì trở về, tay xách một giò phong lan. Rồi nó treo bên cửa sổ phòng khách.

-Hết sảy. Nó vừa ngắm nghía vừa cười.

Thúy bỏ ra nhà sau dọn cơm. Tiếng con nít lao xao trước cửa.

-Cái gì đó, Ðặng?

Không có tiếng trả lời. Thúy bưng mâm cơm lên, thấy trẻ con bu đen trước cửa, một người đàn bà rụt rè bước vô.

-Cô nè, bà ta nói, hồi sáng này cậu Ðặng vô chơi với thằng con tôi, lúc cậu về rồi tôi thấy mất giò phong lan. Ðúng là cái giò đang treo ở nơi cửa sổ kia.

Thúy trừng mắt nhìn cậu em.

-Có phải lan của bà này không?

-Thôi cho bả đi. Ðặng nói. Coi như bỏ.

Thúy lấy giò lan trao cho người đàn bà.

-Xin lỗi chị. Lần sau chị đừng cho nó vô nhà nữa.

Thúy đợi người đàn bà đi khuất và lũ nhỏ cũng tan hết mới ngồi lại mâm cơm, nói:

-Ăn lẹ đi. Rồi cút. Anh Hai sắp về rồi đấy. Anh không muốn thấy cái bản mặt của mày trong nhà này đâu.

Ðặng cắm cúi ăn còn Thuý thì ngồi nhìn. Thằng Ðặng ốm dơ xương nhưng nó ăn gần sạch mâm cơm.

-Chị Hai cho xin hai ngàn.

-Tiền mày bán chó đâu?

-Trả nợ hết rồi.

Thúy bưng mâm cơm ra sau bếp rồi lấy hai ngàn đưa cho nó. Nó nói cám ơn rồi tà tà đi ra cửa.

Ðộ nửa giờ sau, ông Thịnh đi xích lô về cùng với một thùng giấy lớn.

-Cái này em vừa may vừa làm khuy được.

Hai người cùng mở thùng giấy và bưng cái đầu máy ra.

-Cái này để trên đi-văng may cũng được.

Họ vừa ăn vừa ngắm nhìn cái máy.

Khi hai người lên lầu vào phòng ngủ. Thúy mở nhạc nho nhỏ. Ông Thịnh ngồi ở mép giường. Thúy mặc đồ ngủ mỏng, quyến rũ một cách kỳ lạ. Nhưng ông Thịnh không hấp tấp. Ông không ôm cô mà chỉ ngồi nghịch mấy lọn tóc. Tiếng hát cũng mềm mại như thế, chảy thành sợi nhỏ. Thân hình Thúy không bốc lửa nhưng ngời lên vẻ đẹp rực rỡ đầm thắm và nồng nàn.

Cái vẻ từ tốn của ông làm Thúy run lên, cô xoay người lại ôm lấy lưng ông mà hôn, lúc ấy ông mới nằm xuống và ôm siết cô vào lòng. Ông hỏi:

-Có phải anh nói đúng không?

-Phải. Bác sĩ cũng nói vậy. Em thấy hai đầu vú cứ căng căng, tê tê, rất kỳ.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Vượt Biển 06 – TÊN NGHIỆN

  1. Thúy sống với trái tim tình cảm Yêu Thịnh chân thành say đắm Vẫn cưu mang thằng em nghiện ngập!Dù sao vẫn huyết thống chị em… Nhưng không thích nuôi chó -Ngại phiền!Giữ lòng ngay thẳng-Sống lương thiện.Em Thúy[Thằng Đặng] hiền lành mỗi tội Nghiện!Từ Nghiện sinh tác tệ đủ chuyện!?”Chuyện giết người có nhiều nguyên nhân?Động cơ giết- bức xúc bất mãn-Trả thù giùm chị bị rạch Mặt”Như là Thể diện đẹp bị mất!?”Đáng tội chết kẽ đã thủ ác[Vợ Thịnh]?Nhưng bốn đứa Thơ của Nạn nhân”Vì sao phải chịu cảnh chết chung?”Chưa giải tỏa được hết NGHI VẤN???..Tên Nghiện đã loạn trí cuồng tâm?Giết trong cơn say thuốc đang ngấm ?Hết biết chuyện gì trong hành động?Như dã thú-Lý trí không còn???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s