Kỳ 05: CÔ VŨ NỮ, ĐẠI GIA VÀ TÊN NGHIỆN MA TUÝ

05Ông thịnh bước vào nhà hàng Maxim lúc hớn chín giờ đêm. Ông chọn một bàn kín đáo nhất và ngồi uống bia một mình nơi cái bàn nhỏ khuất sau chậu hoa. Khi sáng lúc ngồi điểm tâm ở nhà hàng Thanh Bạch tình cờ ông mua được một cuốn sách viết về Hitler, ông đã đọc dở độ mươi trang và bây giờ là lúc ông lấy ra đọc tiếp. Ông không muốn nhìn những gì sắp diễn ra trên sân khấu, cái sân khấu nhỏ, quá thấp khiến cho người ta có cảm tưởng là chỉ cần với tay là đụng vào các diễn viên vì thế lại càng làm tăng thêm cái vẻ sỗ sàng trong các động tác vũ sexy. Người con gái trong cái đêm nồng nàn ấy không phải là người con gái đang nhún nhảy kia, và ông đến đây đêm nay chỉ để tìm gặp người ấy mà thôi. Ông hơi xoay lưng lại phia sân khấu để cho trang sách được sáng hơn một chút.

Trong chiếc áo mưa nhàu nát, chiếc mũ nỉ đội sụp xuống mi mắt, Hitler bất thần bước sang những căn phòng đầy khói thuốc lá của nhà máy Burgebrau Keller, một nhà máy rượu bia nổi tiếng của Munich, để sang căn phòng đặc biệt mà mỗi chiều ông thường gặp gỡ các sĩ quan cao cấp. Với một động tác đột ngột, Hitler đẩy cánh cửa. Lập tức các sĩ quan đang ngồi uống bia vụt đứng dậy như một cái máy. Họ đưa tay lên và hô: Heil! Hitler! Hitler đáp lại: Salut, camarades!”

Sự hấp dẫn của cuốn sách khiến ông quên hẳn mình đang ngồi ở đâu. Cho đến khi đèn phụt tắt thì ông biết là cái trò hề ấy đã kết thúc và ông đứng dậy thảy mấy trăm bạc cho bồi bàn rồi đi thẳng ra xe.

Hai mươi phút sau Ngọc Thúy đẩy cánh cửa kính lộng lẫy bước ra đường. Ông Thịnh trờ xe tới.

-Chào ông. Ngọc thúy nói. Em tưởng là ông đã quên em rồi.

-Em lên xe đi.

Và ông nghiêng người đẩy cánh cửa. Ðèn bật sáng, Ngọc Thúy bước lên xe, rực rỡ như một đóa hoa hồng mới nở.

-Ông ghé vào một quán cà phê nào đi. Em khát kắm.

Nhưng ông Thịnh đã mở một cánh cửa nhỏ trong xe lấy lon coca cola đưa cho Ngọc Thúy. Nước ngọt làm tê đầu lưỡi, đem lại cảm giác sảng khoái rất nhanh.

-Anh thích đưa em đi ra ngoại ô, cứ vừa đi vừa nói chuyện.

-Lúc nãy ông có vào nhà hàng không?

-Không.

-Em cũng không muốn ông xem em biểu diễn.

-Tại sao vậy?

Ngọc Thúy bật cười, ném lon Coca rổng không qua cửa xe, lăn trên mặt đường nhựa. Ông Thịnh cho xe tăng tốc khi qua cầu. Gió từ mặt sông thổi lên mát lạnh. Ngọc Thúy kéo cổ áo lên:

-Nhanh nữa đi. Cô nói. Hết ga đi!

-Nhiều người đã chở em chạy nhanh như thế à?

-Không. Nhưng gần ông em lại thích phóng thật nhanh. Em tin cậy ông.

-Tin về cái gì?

-Cứ tin như thế. Không biết về cái gì.

-Thế trong những ngày qua em có nhớ anh không.

-Chẳng nhớ. Ðàn ông họ bu theo em nhiều quá, em chẳng có thì giờ để nhớ.

-Thế trong lúc ngủ?

-Em ngủ mê mệt, thình thoảng còn chìm trong ác mộng.

-Em nằm mơ thấy gì?

-Chó sói. Em xin lỗi ông nhé. Em thấy em bị đàn chó sói rượt chạy trên đồng cỏ và ngã chúi xuống một bụi gai. Ðàn sói vây lấy em và tru. Chúng tru lên.

-Em nghe sói tru ở đâu?

-Trong phim Bác sĩ Zhivago. Ông có còn nhớ cái cảnh đó không? Ðêm giá lạnh. Ông bác sĩ ngồi viết. Bên ngoài khung cửa sổ phía sau lưng ông là khu rừng tuyết phủ trắng xóa. Ánh sáng ngời lên rờn rợn thấp thoáng bóng những con sói. Sao nhà văn lại viết giữa bầy sói thế nhỉ? Chúng tru lên như những hồn ma.

-Em làm anh ngạc nhiên vô cùng.

-Ngạc nhiên về cái gì?

-Về cách diễn đạt. Em nghỉ học năm nào?

-Năm mười bảy tuổi. Em học ở Ðà Lạt. Học rất tồi. Thi tú tài rớt hoài, em buồn theo bạn bè đi chơi lăng nhăng.

-Vì sao em lại theo cái nghề bạc bẽo này?

-Chuyện đó chẳng liên quan gì tới ông.

-Có chứ.

-Vì sao?

-Vì anh yêu em.

-Rất nhiều người đã nói với em như thế. Những người đàn ông thường nói với các cô gái như thế.

-Nhưng em là một người rất đặc biệt.

Ngọc Thúy im lặng quay nhìn ra cánh đồng tối đen bên ngoài. Xe lao vun vút tới. Xa lộ vắng vẻ và im lặng, gió cứ lồng lộng làm tóc cô gái bay lất phất, chạm cả vào mặt ông. Ông cho xe chạy chậm lại.

-Chậm nữa đi. Ngọc Thúy nói.

-Tại sao?

-Vì đàn sói đã đi rồi. Cả một bầy chúng cưỡng hiếp em trên đồi cỏ Ðà Lạt. Em đã bước vào cái nghề vũ nữ khốn nạn này như thế đó.

Chiếc Mercedes thắng lại đột ngột. Trong bóng mờ của trời đêm, hai ngừơi nhìn nhau trân trối. Bổng nhiên ông ôm lấy cô gái nhưng cô rướn người lên, tránh cái hôn của ông. Ông Thịnh bàng hoàng khi nhìn thấy giọt nước mắt long lanh như một giọt sương khuya. Ông ném mẫu thuốc lá ra ngoài đêm và nói:

-Em từ cõi nào lạc vào cuộc đời này vậy?

-Em vẫn ở trong cuộc đời đấy chứ, chỉ có ông là không biết, vì cả đời ông sống trong nhung lụa.

-Không phải thế. Em yêu dấu ạ. Anh đã nhìn thấy em đàng sau thân xác của người kỹ nữ. Em có vui lòng làm vợ anh không?

-Ông đã có gia đình rồi. Ông hỏi câu đó để làm gì?

-Anh sẽ mua cho em một ngôi biệt thự thật xa thành phố.

-Ông suy nghĩ như cậu thanh niên mới lớn.

-Như cái gì cũng được miễn là anh được gần em.

-Không. Thôi ông đưa em về đi. Khuya lắm rồi.

Ông vuốt tóc cô gái và cô cứ ngồi im như thế cho ông vuốt ve. Cuối cùng cô tát nhẹ vào má ông và gượng cười nói:

-Thôi về. Chúng ta còn gặp nhau mà.

-Em giữ lời hứa nhé.

Ông cho xe quay lại. Lần này thì ông chạy chậm, không biết buồn hay vui, lòng cứ nghi hoặc không biết có phải mình đang lừa dối cô gái này, hay đang yêu? Hay đang thương xót?

Ngọc Thúy có vẻ trầm lặng hơn. Cô hút thuốc là và thỉnh thoảng nhìn ra hai bên phố. Anh đèn đường lấp lóa trên gương mặt trẻ trung của cô, ở đó mơ hồ một cái vẻ gì cam chịu lẫn bất cần đời.

-Sắp đến chưa?

-Ông dừng lại trước nhà thờ. Em ở trong hẻm đối diện.

-Anh muốn vào thăm nhà em một lát.

-Thôi. Ông về đi. Xe có vào hẻm được đâu.

-Không sao. Anh đi bộ với em.

-Thôi, ông về đi.

-Anh có linh cảm sẽ không còn gặp lại em nữa. Hãy cho anh đưa em vào nhà.

Ông khóa cửa xe và bước theo cô gái. Căn nhà của Ngọc Thúy cũng không đến nỗi tồi tàn.

-Em ở đây có một mình à?

-Gần như vậy.

Ông Thịnh đứng giữa căn phòng nhỏ dùng làm phòng khách gồm có một tủ chè, một bộ xa-lông cũ và một cái độc bình không có hoa.

-Xin lỗi, ông Thịnh nói, anh muốn xem em ăn ở như thế nào ở đây.

Ông Thịnh bước theo cô gái, qua một khoảng tối. Giữa nhà lỉnh kỉnh những gì giống như là đống quần áo cũ, dường như ông thoáng nghe có tiếng thở nhẹ.

-Nhà em có nuôi chó không?

-Không. Ngọc Thúy nói và gọi ông: “vào đây”. Ðây là buồng ngủ của em. Nhỏ như một cái ổ mèo.

-Em không nên tiếp tục ở như thế này nữa.

-Nhưng em lại thấy rất ấm cúng. Ông uống trà nhé?

-Thôi, để anh về. Chúc ngủ ngon.

Ông Thịnh tát nhẹ vào má cô gái rồi bước ra khỏi phòng. Ngọc Thuý dặn với theo:

-Khép dùm em cánh cổng.

Ông bước nhanh qua cái khoảng tối giữa nhà và ông rất ngạc nhiên khi thấy một thanh niên gầy gò, tóc dài phủ đến tận vai đang ngồi chồm hổm dưới đất, nhe hàm răng nám đen khói thuốc ra cười và bảo ông bằng cái giọng thân thiện quái gở:

-Chi đi, anh Hai!

Ông khựng lại, quan sát kẻ đang đứng trước mặt mình

-Cậu ở đâu vào đây?

-Ðây là nhà của chị Hai em. Người nào vô đây, khi ra về đều phải chi chút đỉnh.

Ông Thịnh móc túi lấy một xấp bạc một trăm dúi vào tay nó. Thằng người đưa cả hai tay nắm lấy bàn tay ông lắc lắc mấy cái, miệng nói: Cám ơn, cám ơn, rồi cười khịt khịt như con gà tây. Ông Thịnh rụt tay về, lách mình ra khỏi cửa và bước nhanh ra đường.

Nhà ông vẫn còn đèn sáng.

Ông cho xe vào ga-ra, dặn người gác gian khóa cổng rồi bước lên mấy bực cấp để vào nhà. Trước khi lên phòng, ông đưa tay ra dưới ánh đèn để xem giờ, bổng giật mình vì chiếc đồng hồ Longines một ngàn năm trăm đô-la ông mua trong chuyến đi Ý năm ngoái đã biến mất.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “Kỳ 05: CÔ VŨ NỮ, ĐẠI GIA VÀ TÊN NGHIỆN MA TUÝ

  1. Bốc đồng thốt lời yêu đương! Trong cảm xúc tội nghiệp thương hại đó! Thịnh đã hành động ”ban ơn!”Thúy tình cảm đặt ”niềm Tin”đợi chờ…Dù biết mong manh yêu đó! Nhưng trái tim nhỏ thực thà !Trong mắt cô ”anh đang là Vì Sao” Sáng nhất trong đêm ngàn Sao!Và Thịnh cũng đang vướng vấp bản thân.. Cuộc tình sẽ gặp khó khăn?Bởi”Tình chân thành độc thân thì dễ?”Còn Thịnh thì……RỒI SẼ BIẾT TAY!?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s