kỳ 04: ÔNG CHỦ ĐỒN ĐIỀN CAO SU – Đào Hiếu

04Chiếc máy bay DC2 lượn một vòng trên những khu rừng cao su bạt ngàn rồi từ từ đáp xuống bãi cỏ xanh trước ngôi nhà sàn bằng gỗ.

Ðang mùa Xuân, rừng cao su xanh ngắt một màu lá mới, những thân cây thẳng tắp chạy dài sâu hun hút đàng xa như những hàng quân đang đứng nghiêm bồng súng chào. Ông Thịnh đi dọc theo khuôn viên nhà, miệng ngậm pipe, nhả khói một cách lơ đãng.

Viên phi công trẻ cũng bước ra khỏi máy bay, bảo những người xung quanh:

-Khiêng luôn cái bàn mổ xuống.

Buồi sáng nắng nhạt và gió hiu hiu lạnh. Ông Thịnh bước lên cầu thang của ngôi nhà sàn, chống hai tay lên lan can nhìn xuống sân cỏ. Những người làm công của ông đã đem hết đồ đạc vào trong nhà. Ông cũng bước vào phòng khách và ngồi tựa lưng thoải mái trên chiếc ghế bành to lớn. Người phục vụ đem cà phê đến cho ông. Lát sau viên phi công bước lên thang gác, ngồi vào chiếc ghế mây đối diện.

-Bảo chúng nó nhẹ tay.

-Dạ. Viên phi công đáp. Tôi đã kiểm tra các dụng cụ y khoa. Tất cả đều nguyên vẹn.

Ông Thịnh mở hộp xì gà.

-Cậu hút với tôi một điếu.

Họ hút thuốc một cách thảnh thơi và quan sát những bộ lông thú treo trên vách bên cạnh những chiếc ná, chiếc mác nhọn hoắc và những cái gùi đan lát công phu của người Ê-đê. Viên phi công nói:

-Hôm nào bác kiếm cái trực thăng lên trên này săn nai.

-Tôi cũng có ý đó nhưng khi nói chuyện với mấy cha nội ở đây thì mấy ổng không chịu.

-Săn dưới đất cũng không được sao bác?

-Không. Cấm luôn. Nhưng mà đi quanh quanh rừng cao su của mình săn mấy con mểnh, con chồn thì được.

Người phục vụ đem bánh bơ và một ít trái cây đến xếp ngay ngắn trên cái bàn mây rồi lui ra. Một lúc sau lại có người lên báo:

-Mấy ông chiến sĩ rừng xanh đến.

-Có Bảy Ðốc không?

-Dạ có.

-Mời họ lên.

Người phi công đứng dậy, đi vào trong. Tiếng chân bước lên cầu thang nghe dồn dập.

Ông Thịnh bắt tay những người khách của mình.

-Tôi mới lên tức thì.

-Thấy máy bay anh quầng trên đầu là biết rồi.

Ông Thịnh dẫn khách ra phía sau bức bình phong lớn ngăn đôi phòng khách và một phòng rộng khác.

Trừ cái bàn mổ, còn lại tất cả những dụng cụ y khoa được đóng gói cẩn thận. Khách có vẻ rất hài lòng về những thứ này. Họ xem xét tỉ mỉ các thứ, mở từng hộp dụng cụ ra ngắm nghía và khen ngợi. Xem chừng những người lính đội mũ tai bèo này cũng là những người trong nghề y.

-Các anh vừa ý không?

Bảy Ðốc vỗ lưng ông chủ đồn điền cao su:

-Anh cừ lắm, anh Thịnh ạ

Họ kéo nhau trở lại phòng khách. Cà phê nóng, bánh, trái cây và thuốc lá được đem thêm rất nhiều.

-Xin mời. Ông Thịnh nói. Các anh đi có năm người à?

-Một lát nữa quân của tôi sẽ đến thêm để đem các thứ đi.

Mọi người vừa nói chuyện vừa nhâm nhi các thứ một cách vui vẻ, tự nhiên và thân mật. Ðộ mườl lăm phút sau có tiếng động cơ xe jíp từ ngoài bìa rừng vọng lại và phút chốc đã thấy xe lao vào trong khuôn viên ngôi nhà thắng gấp lại. Người lái xe trẻ, mặc đồ jeans bám đầy bụi đỏ hấp tấp chạy lên cầu thang. Ông Thịnh ngửng lên nhìn người vừa đến cúi chào mình.

-Chuyện gì vậy?

-Thưa ông các lò than của mình ở ngã ba Cây Khế đang bị dân vệ bắn quá trời.

-Sao vậy?

-Dạ… Vì ở hai đầu khu vực làm than của mình bị các ông giải phóng đắp mô. Mấy tay dân vệ bắt công nhân tụi cháu ra phá mô. Tụi cháu không dám làm nên họ nổ súng.

Ông Thịnh dụi tắt điếu xì gà trong cái gạt tàn, nói:

-Anh xuống dưới nhà đợi tôi.

Người thanh niên đi. Ông Thịnh nhìn Bảy Ðốc:

-Anh giúp tôi vụ này được không?

-Ðược, Bảy Ðốc nói.

*

Cứu được những lò than, ông Thịnh rất hài lòng. Nhưng để kiểm tra cho chắc, ông ra lệnh cho viên phi công bay dọc theo khu vực lò than của mình để quan sát xem thực sự tình hình đã yên tĩnh chưa. Từ trên máy bay, ở độ cao năm trăm mét ông Thịnh rất hài lòng khi thấy các lò than hầm của mình gần như còn nguyên vẹn và đang tiếp tục âm ỉ thả những sợi khói nhỏ trắng đục vào khoảng không. Những lò than lum lum như mai rùa mọc chi chít giữa một vùng rừng chồi rậm năm hécta. Chỉ một vài lò bị trúng đạn cối 60 ly sập đổ và các công nhân làm than bu quanh đấy dọn dẹp mặt bằng chuẩn bị xây lại. Ông ra lệnh cho viên phi công bốc lên cao, điều chỉnh đường bay về Sài Gòn.

*

-Ở nhà có ai đến tìm anh không?

-Có. Mới hồi sáng này.

-Ai vậy?

-Ðại tá Ðỗ Thuận.

-Hắn đến có việc gì vậy?

-Em có hỏi nhưng ông ta cứ ỡm ờ, sau đó mới nói rằng tướng Lê Kỳ mời anh tối nay đi dự một cuộc đấu giá gì đó. Ðấu giá cái gì vậy?

-Hắn không nói cho em biết à?

-Ông ta làm ra vẻ bí mật lắm. Nhưng em cũng không truy hắn làm gì vì em nghĩ thế nào anh cũng biết.

-Anh có biết gì đâu. Ðể lát nữa anh gọi điện hỏi hắn xem.

Ông Thịnh tắm rửa xong ra nằm nơi cái ghế xích đu ngoài vườn và uống bia. Hoàng hôn đến thật chậm trên những ngọn cây ngọc lan trong vườn. Ông nhìn mặt cỏ xanh sẫm màu, trải rộng ra như một tấm thảm len. Không biết Ðỗ Thuận nói tới vụ đấu giá nào? Ðấu giá cái gì mà có cả tướng Lê Kỳ tham dự?

Ông gọi điện thoại thẳng cho tướng Lê Kỳ:

-A lô! Có gì vui vậy anh?

-Tất nhiên là rất vui. Anh về bao giờ vậy? À này, bảo kiếm cho tôi một khẩu K54 đã có chưa?

-Lính của anh có nhiều đứa nó có đấy. sao anh không bảo nó kiếm cho.

-Nhưng tôi lại thích có một khẩu do chính tay anh tặng.

-Thôi được, để tôi kiếm cho. Bây giờ anh nói về vụ đấu giá quỷ quái gì đó đi.

-Tối nay cứ lại đằng Maxim sẽ biết.

Ông Thịnh cười ha hả:

-Thế thì biết rồi. Ðược, hay đấy. Tôi sẽ tới.

Buồi tối ông Thịnh nói với vợ là đi tới nhà Ðỗ Thuận để hỏi về vụ đấu giá rồi một mình lái xe đến thẳng nhà hàng Maxim. Lúc đó khoảng hơn tám giờ. Ðỗ Thuận đã đến từ trước và đang nói chuyện với đám thương gia Hoa kiều cùng ba bốn ông quận láng giềng. Nửa giờ sau tướng Lê Kỳ đến. Bàn tiệc sôi động lên. Chẳng ai thèm nói đến vụ đấu giá mà lại bàn tán về cái chết của một tay tư sản chuyên nhập cảng xe gắn máy.

Chín giờ, giờ vũ sexy mở màn. Ðây là lúc người ta tập trung vào sân khấu nhiều nhất. Nhưng cả tướng Lê Kỳ, Ðỗ Thuận và ông Thịnh đều chờ đợi một vũ nữ khác.

Cuối cùng Ngọc Thúy xuất hiện.

-Bắt đầu đấu giá. Tướng Lê Kỳ ra lệnh.

-Tôi năm chục ngàn. Ðỗ Thuận nói.

-Bảy chục. Một thương gia nâng lên.

-Một trăm ngàn.

-Trăm rưỡi ngàn.

Ông Thịnh liếc nhìn tướng Lê Kỳ rồi nói:

-Hai trăm ngàn.

Cả bàn tiệc ngồi im. Trên sân khấu vũ nữ Ngọc Thúy đã cởi chiếc soirée mỏng dính, ném xuống khán giả và trên người cô chỉ còn hai món đồ nghề nhỏ xíu che nửa kín nửa hở.

Ông Thịnh nói:

-Tôi đếm đến ba, nếu không ai lên tiếng thì tôi thắng. Nhưng ông vừa dứt lời thì tướng Kỳ giơ một ngón tay ra trước mặt mọi người và nói cộc lốc:

-Ba trăm ngàn.

Ngay lúc ấy chiếc coóc-xê từ trên sân khấu được ném xuống trúng ngay một lão đầu hói làm mọi người cười rộ lên. Ông Thịnh nhìn đăm đăm vào bộ ngực tròn trịa thon thả và trẻ trung của người vũ nữ lúc này chỉ đứng cách ông có ba bước.

-Năm trăm ngàn! Ông Thịnh nói.

Tướng Kỳ ngồi im. Cả bàn tiệc cũng ngồi im. Vật cuối cùng trên thân thể tuyệt vời của người vũ nữ đã rơi xuống. Nhưng ở ngay cái nơi sâu thẳm nhất của người kỹ nữ ấy vẫn còn một mảnh vải đen chỉ lớn bằng chiếc lá nho của bà Eva ngày xưa. Mọi người đã bỏ cuộc và ông Thịnh thong thả đứng lên. Trước hàng chục cặp mắt hiếu kỳ theo dõi, ông chậm rãi bước đến bên người vũ nữ, đưa tay gỡ nhẹ chiếc “lá nho” ấy cất vào túi áo giữa tiếng vỗ tay vang dậy.

Người ta chỉ kịp nhìn thấy cái tác phẩm nổi tiếng ấy có ba giây đống hồ ngắn ngủi. Sau đó đèn phụt tắt và vũ nữ Ngọc Thúy biến mất. Khi đèn sân khấu bật sáng trở lại thì trên sân khấu đã có sẵn một giàn nhạc. Tiếng kèn trompette vang lên khàn khàn trầm lắng. Dưới anh sáng mờ ảo ấy, ông Thịnh rút trong túi áo ra tập ngân phiếu do Pháp Á ngân hàng phát hành, ghi tên Ngọc Thúy vào đó với dòng chữ: năm trăm ngàn đồng. Xong ông ký tên và xé rời tờ ngân phiếu ra, ém dưới cái gạt tàn thuốc.

*

Lúc nửa đêm ông Thịnh tỉnh dậy và sung sướng thấy mình đang ôm Ngọc Thúy trong lòng. Ðến giờ ấy cô gái trẻ trung xinh đẹp kia vẫn chưa ngủ được. Cô trở mình vuốt nhẹ tóc ông và hỏi:

-Vì sao ông cho em nhiều tiền thế?

-Vì anh không cần tiền. Anh chỉ cần những cuộc vui.

-Chứ không phải vì ông thích em sao?

-Anh rất thích em. Em trẻ trung, mạnh mẽ và xinh đẹp.

-Em có làm ông hài lòng không?

-Ðó là câu anh định hỏi em.

-Vậy thì em nói: Em hài lòng lắm. Em thích ông vô cùng. Ông có biết điều đó không.

-Biết. Nhưng lúc đó anh tưởng em đóng kịch.

-Sao ông lại tưởng như thế. Ông rất tự tin mà.

-Sao em biết anh tự tin?

-Cái cách ông cư xử với em.

-Em cũng là một con người sâu sắc đấy. Ông nói và xoay người ôm Ngọc Thúy vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán êm ả của cô, những sợi tóc mềm vướng vào mặt ông. Ông ngạc nhiên về sự xúc động bất ngờ. Người con gái kêu lên những tiếng bối rối khiến ông có cảm giác như mình đang ôm ấp một cái gì đó rất nồng nàn, rất mới lạ, khác xa cái vẻ sỗ sàng khêu gợi mà chính người con gái này đã phô diễn trên sân khấu trước những cặp mắt háu đói, những giọng cười nham nhở. Người con gái này là ai vậy? Ông tự hỏi và gỡ tay Ngọc Thúy ra, ngồi dậy.

Cô vũ nữ trẻ nằm sấp, xoãi người trên nệm trắng tinh, mái tóc đen nhánh chảy qua một bên vai, đổ xuống nệm để ló một cái gáy trắng tuyệt vời. Chiếc gáy ấy làm sao xuyến lòng ông, khiến ông không thể cưỡng lại ý muốn dụi mặt mình vào đấy. Ngọc Thúy kéo tấm chăn mỏng che nửa người bên dưới của mình và cứ nằm im như thế cho ông hôn.

-Thôi, anh phải về. Ông Thịnh mặc quần áo rất nhanh. Em ngủ ngon nhá.

-Cám ơn ông. Vĩnh biệt.

-Sao lại vĩnh biệt?

-Vì ông sẽ quên em rất nhanh như ông đã quên hàng trăm cô gái khác.

Ông bước mấy bước ra đến cửa và trước khi mở, ông ngoảnh lại nói:

-Thúy ạ, em là một cô vũ nữ khác thường.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “kỳ 04: ÔNG CHỦ ĐỒN ĐIỀN CAO SU – Đào Hiếu

  1. Có Tiền là có tất cả! Muốn là được những phù hoa vật chất!Thỏa mạn dễ dàng thể xác ! Nhưng về tình yêu chân thật còn phải…Xét lại tất cả đối đãi…Có phải xuất phát từ trái tim yêu?”Đồng tiền làm mờ LÝ TRÍ!”THỂ NHẬN đó chưa đủ thể hiện YÊU?Điều sai lầm trong suy nghĩ?Nhưng trớ trêu con người ta DỄ NGÃ..Vì những BỀ NỔI PHÙ HOA!..Ái tình đòi hỏi thực thà trái tim?Gút mắc tình cảm Thúy$Thịnh còn nhiều….???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s