KỶ NIỆM ĐÀN BÀ – KỲ 18 – Đào Hiếu

KY NIEM DAN BATrần Dũng lấy điếu thuốc đốt một sợi lông gáy của con voi và nói to giữa rừng vì hai người bỗng nhiên bị hai thớt voi tách ra khá xa:

-Đến suối chưa?

-Qua khỏi trảng cỏ này là đến.

-Nước có trong không?

-Trong lắm.

Trảng cỏ đã bị vượt qua và bây giờ người nài cho voi rẽ vào một khoảng rừng rậm vì thế lão khỉ đột vượt lên trước Trần Dũng. Con voi của lão có vẻ hung hăng lắm. Lão nói:

-Chúng ta sẽ dừng lại bên suối để ăn trưa. Lúc nãy anh có nghe tiếng máy bay không?

-Không.

Rừng xanh mát. Đoàn người đi chậm lại vì dây leo mọc lan ra lối mòn, chằng chịt trên cao. Họ dùng cái xà-gạt nhỏ để dứt dây mở những khoảng trống cần thiết. Người nài bảo Trần Dũng:

-Con đường này tụi tôi đi biết bao nhiêu lần nhưng cứ cách chừng vài tháng là dây leo lại chằng chịt y hệt như chưa có ai đặt chân đến. Ông xem kìa, những vết chém còn rải rác rất nhiều.

Người vừa nói là một thổ dân miền ngược nhanh nhẹn, nói tiếng Việt rất trôi chảy.

Tiếng suối róc rách đã theo gió vọng lại từ nãy giờ nhưng đi hoài không tới.

-Sắp đến suối chưa? Hắn hỏi người nài.

Người nài chỉ tay về phía trước. Quả nhiên con suối đã hiện ra thấp thoáng sau những đám lá to bản.

Mọi người xuống voi. Hắn thấy hai chân tê rần, lão khỉ đột ngáp dài mấy cái. Lão hỏi:

-Cậu vẫn không nghe tiếng máy bay à.

-Có, hắn đáp. Nhưng đó không phải là loại thám thính L19. Đó là tiếng máy bay dân sự DC4.

Người nài đem các bi đông đến múc nước bên dòng suối, xong hắn cởi truồng trầm mình xuống dòng nước mát.

Nước từ trên cao đổ xuống tạo thành một cái lòng chảo khá lớn. Nước trong vắt và sâu thẳm. Mặt trời bị những tàn cây che khuất nhưng nhìn tia nắng chiếu thẳng đứng xuống mặt nước Trần Dũng hiểu rằng trời đã đứng bóng. Tuy vậy hắn vẫn chưa muốn ăn vội, hắn cởi truồng ra và phóng xuống cái hồ nước xanh ngắt ấy, bơi tới gần người nài lúc ấy đang lăm lăm một chiếc mác nhỏ.

-Lặn xuống đi, người nài bảo, coi có gì trong đó.

Trần Dũng làm theo lời anh ta và ngạc nhiên khi thấy trong hốc đá những con cá lớn đang ung dung há miệng chờ đớp những cái bọt nước to như trứng gà.

Hắn trồi lên, vuốt mặt nói:

-Trời ơi, nó dạn quá.

-Nó ít khi gặp người nên dạn lắm. Để tôi bắt cho coi.

Và anh ta biến mất dưới làn nước xanh, chỉ một lát sau anh ta trồi lên với con cá cắn ngay miệng. Con cá to bằng bàn tay, mập tròn, quẫy đuôi phành phạch đánh mạnh lên má người nài.

-Nướng, nướng gấp!

Lão khỉ đột cười vang như trẻ con.

Trần Dũng và người nài lại lặn xuống. Đàn cá đứng trừng trừng nhìn hai người. Anh nài phóng ngọn mác tới cắm phập vô bụng một con cá lớn bằng bắp đùi, nó lộn mấy vòng rồi từ từ chìm xuống. Trần Dũng đạp chân lướt theo con cá bị thương, hắn vươn tay ra chụp nhưng hụt, con cá định trốn trong một hốc đá nhưng hắn đã chẹn ngang, chụp gọn. Lúc hắn trồi lên thì người nài cũng vừa tìm được ngọn mác.

Giây lát, một ngọn lửa nhỏ đã được nhóm lên. Bữa cơm du mục đem lại hương vị đặc biệt của rừng.

Buổi chiều bọn họ đến một cái buôn nhỏ dưới thung lũng hẹp. Bốn phía là sườn núi thoai thoải trồng toàn bắp. Đã hơn năm giờ chiều, trời tối rất nhanh. Lão khỉ đột hướng dẫn mọi người vào làng. Trong các đám bắp thỉnh thoảng có những ánh lửa và tiếng cười nói của đàn bà con gái. Những người trong làng có vẻ vui mừng khi thấy lão khỉ đột đến, họ túa ra reo hò. Lão xuống voi, ra hiệu cho những người nài vác các bao quần áo cũ và muối để đổi lấy da thú.

Bọn thiếu nữ đứng thành hai hàng bên lối đi rảy nước lên mình khách. Lão khỉ đột bảo Trần Dũng:

-Họ chào mừng đó. Đừng giận.

Dũng không hề giận nhưng hắn buồn cười mặc dù nước làm cho hắn lạnh buốt.

Cuối cùng mọi người cũng đến được chỗ nhà làng. Dường như ở đây đang có lễ lạt gì. Đám đông tụ họp rất huyên náo, họ ăn mặc sặc sỡ, nói cười tíu tít.

Khi Trần Dũng và lão khỉ đột bước vào nhà khách thì đã có người đợi sẵn, trao cho họ những bộ quần áo đặc biệt của bộ lạc. Một cái xà rông ngắn và chiếc khăn rằn bịt đầu. Trần Dũng cảm thấy mình cổ quái trong y phục này. Hắn bảo lão khỉ đột là hắn không muốn gặp lão tù trưởng vì hắn không ưa các lễ nghi rắc rối. Lão khỉ đột đồng ý, hắn mừng quá vội chạy đi kiếm mấy người nài đúng lúc các người này đang tán chuyện với các thanh niên nam nữ. Họ nướng bắp trên than hồng. Người nài giới thiệu Trần Dũng với một thiếu nữ trẻ nhất trong đám, tuy vậy cô gái cũng búi tóc gọn ghẽ như một người đàn bà. Không hiểu người này nói gì nhưng khi Dũng vừa ngồi xuống thì cô gái đã nắm lấy tay hắn, ra hiệu đi theo cô.

Hai người tách khỏi đám đông biến mất trong bóng đêm vừa bao trùm rừng núi.

Cô gái dừng lại bên một lùm tre lớn cách đống lửa không xa lắm nhưng rất khuất tịch.

-Cái dây. Cô gái nói.

Trần Dũng hỏi lại:

-Cái dây? Dây gì?

Nhưng rồi hắn cũng hiểu ra, mò mẫm chung quanh bứt một sợi dây leo đưa cho cô gái. Cô ta rút trong thắt lưng ra một con dao nhỏ. Trong chớp mắt nàng đã nhảy thót lên một cành cây, vói tay níu lấy ngọn tre vít sát xuống đất. Bằng một động tác nhanh nhẹn nàng vung con dao chém đứt tiện ngọn tre. Nàng lấy trong gùi ra một chiếc bình nhỏ bằng gỗ, đút ngọn tre vào đó rồi cột chặt nó vào một gốc cây nhỏ.

-Cô làm gì vậy? Trần Dũng hỏi.

Nàng chỉ cười, hình như hắn nói nàng không hiểu. Nàng kéo tay hắn trở lại chỗ cũ.

Sáng hôm sau khi mọi người đã lên voi thì người thiếu nữ đêm qua đem chiếc bình bằng gỗ đến trao cho Trần Dũng.

-Tôi cho.

Nói xong nàng ném cái bình lên cao, Trần Dũng chụp lấy và lúc ấy mới biết là trong bình đựng đầy nước. Hắn vẫy tay chào người thiếu nữ lúc con voi bước đi. Lát sau hắn hỏi người nài:

-Nàng ấy cho tôi rượu hả?

-Không phải rượu đâu. Nước tre đấy.

-Ủa, trong cây tre có nước à?

-Nhiều lắm. Một cây tre lấy được hai lít nước. Nó trị được bệnh sốt rét rừng đấy.

Trần Dũng mở nút bình ra, nếm thử thấy vị lạt như nước suối nhưng có mùi thơm nhẹ và hơi đăng đắng.

Người nài nói:

-Họ quý anh lắm đấy.

Buổi trưa đoàn người bắt đầu vô rừng già. Trời tối đột ngột, một thứ bóng tối khác hẳn với bóng râm. Không khí trở nên ẩm ướt, một mùi hăng hắc bốc lên từ dưới lớp lá khô lâu đời. Những tán lá trên cao càng lúc càng dầy đặc, không biết dày bao nhiêu nhưng rõ ràng nó khiến cho người ta có cái cảm giác bị nuốt chửng, bị giam giữ, bị cách ly khỏi thế giới bên ngoài. Chống giữ cái mái vòm khổng lồ ấy là những thân cây cổ thụ hai vòng tay ôm, vươn thẳng tắp lên cao.

Vì rừng âm u nên không có một loài cây con, loài cỏ dại nào có thể mọc được bên dưới. Chỉ có lá khô và lá khô, nơi đó thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sột soạt của loài bò sát.

Chiếc xà gạt trong tay những người nài vung lên sàn sạt nhưng dây leo vẫn chằng chịt, trùng trùng điệp điệp như những tấm lưới.

Buổi trưa mọi người ăn cơm trên lưng voi. Trần Dũng ngủ một giấc chập chờn theo nhịp voi đi, tới khi tỉnh dậy hắn coi đồng hồ mới biết là đã xế chiều. Ánh sáng vẫn không có gì đổi khác. Trần Dũng lật bản đồ ra dùng la bàn chấm tọa độ, bảo lão khỉ đột:

-Chúng ta sắp đến khu vực nguy hiểm rồi đấy.

Rồi quay sang những người nài, hắn bảo:

-Chuẩn bị vũ khí sẵn sàng trước khi chúng ta qua biên giới.

Lão khỉ đột nói:

-Phải dừng lại ăn cơm chiều chứ?

-Không nên. Chúng ta ăn trên lưng voi được rồi.

Nói xong Trần Dũng ra hiệu cho người nài lách voi vượt lên trước để dẫn đường vì sang biên giới là nhiệm vụ của hắn. Đây là khu vực rất nguy hiểm, hắn có trách nhiệm về sinh mạng và tài sản của nhiều người.

Đoàn người đi được chừng nửa tiếng đồng hồ nữa thì trời đã xế chiều. Trần Dũng ra lệnh cho voi băng theo một lối mòn nhỏ, đi chừng mười lăm phút nữa thì đến một cái chòi dựng đơn sơ giữa hai thân cây. Hắn huýt sáo mấy tiếng rồi dừng lại nghe ngóng. Lát sau một bóng đen nhỏ thó từ trên chòi cao đu xuống chỗ hắn đứng bằng một sợi dây rừng.

-An ninh không? Trần Dũng hỏi.

-Không tốt. Tối nay phải ngủ lại đây. Và có thể còn ngủ lại nhiều ngày nữa. Tụi nó mở cuộc hành quân ba hôm nay.

-Cách chúng ta bao xa?

-Độ mười lăm cây số đường chim bay.

-Mục tiêu của cuộc hành quân là gì?

-Dường như họ chặn bắt tụi buôn bán gái mại dâm qua biên giới.

Trần Dũng trao cho người nọ một ít lương thực và thuốc lá rồi quay voi lại.

-Trục trặc rồi phải không? Lão khỉ đột hỏi.

-Không sao, chuyện này cũng thường xảy ra.

-Thế đêm nay có đi không?

-Không, Trần Dũng đáp. Tối nay tôi sẽ đi một mình nắm tình hình. Cùng lắm chúng ta sẽ cắt một con đường khác để qua biên giới.

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “KỶ NIỆM ĐÀN BÀ – KỲ 18 – Đào Hiếu

  1. Voi Rừng -Trảng Cỏ-Suối nước trong Rừng xanh-Dây leo-Lối mòn kỳ thú!Cá ẩn trú hóc đá dưới hồ Cá bắt chỉ bằng lưỡi mác nhỏ !Tự nhiên nguyên thủy việc TẮM HỒ…Vào Làng đội khăn ,mặc Xà Rông -Bình gỗ,ngọn tre nước đựng trong-”Quà tặng của cô gái Buôn Làng -”Ưu ái đã dành cho Trần Dũng”…Cảm giác thú vị hành trình TẢI HÀNG …Dù công việc hiểm nguy gian nan!!Nhưng hấp dẫn NHỚ HOÀI sau nầy!?…Bước chân phiêu lưu đi tới…Công việc CHỌN quyết định ĐỜI người ta!?RỦI MAY tình huống xảy ra ..Nhiều điều KHÓ BIẾT phần là ĐOÁN SUY…?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s