KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 04 – Đào Hiếu

KY NIEM DAN BAChiếc Mazda đến Phan Rang lúc hơn bốn giờ chiều, trời mưa như thác đổ nhưng viên đại úy phi công vẫn cho xe chạy hết tốc lực, trên môi lúc nào cũng gắn điếu thuốc.

Người đàn ông ngồi bên cạnh hắn chính là Vẩn Thạch. Ở ghế sau là người đàn bà tạm gọi là vợ đại úy. Bà ta nhai kẹo cao su luôn miệng thỉnh thoảng lại đưa hai tay lên săm soi những móng vuốt mỹ miều đỏ chói của mình. Viên đại úy quay sang Vẩn Thạch:

– Trễ quá, điệu này về đến Cam Ranh chắc hơn sáu giờ.

– Thế còn may. Tao tưởng lúc nãy phải nằm giữa đèo. Chưa bao giờ sương mù khủng khiếp như vậy.

– Đ.m. xui quá. Tao chẳng thấy đường sá chi cả, cứ phóng đại xuống.

Người đàn bà hút thuốc cho đỡ buồn ngủ, giọng bà khàn khàn:

– Em chưa thấy ai lái xe đẹp như anh. Có điều đáng tiếc là đại úy phi công mà chưa lên máy bay bao giờ.

Viên đại úy cười:

– Sao không? Ít ra anh cũng lái máy bay ba lần rồi.

– Đừng xạo.

– Em không nhớ à?

– Nhớ rồi. Trong sở thú.

Bà ta lục xách lấy táo phát cho mỗi người một trái.

Xe giảm tốc độ. Mưa trắng xóa cả trời đất. Cái gạt nước quay liên tục vẫn không ăn thua. Đường xấu, đầy những ổ gà đọng nước, tầm nhìn xa không đầy hai chục mét mặc dù đã bật đèn pha sáng trưng.

Vẩn Thạch lim dim. Thực ra hắn không ngủ, hắn đang sống với những hình ảnh buổi chiều trên đồi Cù với Thục. Cả đời hắn, từ lúc nhỏ đi chăn trâu đến khi lớn lên, tự kiếm sống, đi học, đi lính rồi bị thương trở về làm cái nghề này, hắn đã sống khắp nơi, trong nhiều môi trường nhiều tình huống. Hắn đã gặp rất nhiều người con gái nhưng chưa bao giờ thấy ai có nét hoang dã độc đáo như Thục. Đó là khuôn mặt mà hắn không ngờ. Tiếp tục đọc